Hiển thị các bài đăng có nhãn Cộng đồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Cộng đồng. Hiển thị tất cả bài đăng

05 tháng 6 2024

Sư Thích Minh Tuệ mất tích: Dân biểu Hạ viện California và tổ chức quốc tế bày tỏ quan ngại

 2024.06.05 - RFA

Sư Thích Minh Tuệ ngày còn được tự do tu tập. VietnamNet

Tung tích của sư Thích Minh Tuệ đến nay vẫn chưa rõ sau cuộc bố ráp của công an vào rạng sáng ngày 3/6 đối với đoàn bộ hành hơn 70 người ở xã Hương Thọ, thành phố Thừa Thiên Huế khiến một Dân biểu Hạ viện tiểu bang California (Mỹ), nơi có số đông người Việt hải ngoại sinh sống, bày tỏ quan ngại.

Kêu gọi Chính phủ Hoa Kỳ hành động

Dân biểu Tạ Đức Trí của Hạ viện tiểu bang California ngày 04/6 gửi thư đến Ủy hội Tự do Tôn giáo Quốc tế Hoa Kỳ (USCIRF) để bày tỏ sự lo ngại về việc chính quyền Việt Nam đối xử với sư Thích Minh Tuệ (thế danh là Lê Anh Tú).

Nhắc lại hành trình bộ hành của sư Minh Tuệ dọc đất nước Việt Nam, ông Tạ Đức Trí cho rằng nó đã thu hút được nhiều người theo dõi, được truyền cảm hứng từ hành trình đạo đức của sư và khơi dậy một phong trào xã hội ở Việt Nam.

"Tuy nhiên, các phương tiện truyền thông và nhân chứng gần đây cho biết rằng chế độ Cộng sản ở Việt Nam đã tùy tiện buộc ông phải chấm dứt hành trình của mình và chấm dứt các hoạt động tôn giáo đã thu hút rất nhiều người theo ông. Kể từ đó, ông ấy đã biến mất khỏi công chúng và không rõ tung tích," bức thư bằng tiếng Anh được công bố trên Facebook cá nhân viết.

Trong thư gửi chung cho Ngoại trưởng Antony Blinken, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam Marc Knapper, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Michael McCaul, và Chủ tịch Tiểu ban Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương Young Kim, Dân biểu Tạ Đức Trí nói rằng Hà Nội đã viện cớ về việc kiểm soát giao thông để đàn áp quyền tự do tôn giáo của nhà sư và các tín đồ Phật tử, tuỳ tiện buộc sư Thích Minh Tuệ phải ngưng hành trình của mình.

Dân biểu gốc Việt kêu gọi USCIRF vận động cho sư Thích Minh Tuệ và những người theo ông tiếp tục hành trình tìm kiếm sự giác ngộ tâm linh.

Làm như vậy nhằm khẳng định, nhấn mạnh cam kết của chúng ta đối với nhân quyền và tự do tôn giáo trên toàn thế giới. Chúng ta phải gửi một thông điệp mạnh mẽ rằng những người tham gia vào các hoạt động tôn giáo có quyền như vậy mà không sợ bị đàn áp và quấy rối,” thư viết

Hiện sư Thích Minh Tuệ đang ở đâu?

Sáng ngày 03/6, truyền thông Nhà nước đồng loạt đưa cùng một bản tin về việc sư Thích Minh Tuệ đã tự nguyện dừng cuộc hành khất.

Ngày hôm sau, báo Pháp luật TPHCM dẫn lời lãnh đạo Công an Thừa Thiên Huế cho biết đã đưa sư Minh Tuệ đến nơi cần đến và Công an Gia Lai (nơi đăng ký hộ khẩu thường trú của sư Minh Tuệ) đã hỗ trợ ông làm căn cước.

Hình ảnh cuối cùng mà người ta nhìn thấy được đưa lên truyền thông đó là hình ảnh một viên công an đang lăn tay cho sư Minh Tuệ, trên người vẫn còn quấn y phấn tảo.

Một YouTuber nói với Đài Á Châu Tự Do, từ chiều 2/6, khu vực gần nơi các thầy dự định nghỉ lại qua đêm đã bị phá sóng và một số YouTuber bị đưa về đồn công an trong đêm, buộc phải cam kết không đưa tin về chuyến bộ hành khất thực của Thích Minh Tuệ và trở về nhà.

Sư Lục Căn, một trong số 72 người đi theo đoàn tu hành thời gian qua, nói trong một video đăng tải trên mạng xã hội ngày 5/6:

Khi đến Quảng Bình, thì được các cơ quan chức năng chăm sóc lo lắng trên đường đi,cứ nghĩ rằng đó là phẩm chất tốt đẹp của người công an nhân dân. Nhưng khi bọn con đến trung tâm Huế, họ sắp xếp cho bọn con địa điểm ăn ngủ. Sau đó gần 1 giờ sáng, gần 300 chiến sỹ cơ động, PC02 (phòng Cảnh sát hình sự - PV) và PC04 (phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy - PV) ập vào và kèm mỗi người một đến hai người, người bị trói tay, người bị còng.

Bọn con không biết đã phạm tội gì, nhưng đưa bọn con lên xe. Thầy Minh Tuệ đi xe riêng, bọn con đi xe riêng, mỗi xe tầm mười mấy người, đưa bọn con đi qua Đà Nẵng rồi tới tỉnh Quảng Ngãi. Mời bọn con làm việc, nhưng không có giấy mời đâu, mà chả thấy phổ biến gì cho bọn con để bọn con giải tán.”

Nội dung ông này kể trùng với lời kể của ít nhất hai tu sĩ khác trong đoàn sau khi họ bị tách ra và bị buộc quay trở về nhà.

Phóng viên gọi điện cho Uỷ ban Nhân dân xã Ia Tô, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai, nơi sư Minh Tuệ ghi danh hộ khẩu thường trú nhưng không có ai nghe máy. Người trực điện thoại của công an huyện Ia Grai từ chối cung cấp thông tin khi được hỏi về tung tích của ông.

Việc sư Minh Tuệ mất tích khiến nhiều người nhớ lại việc đột nhiên vắng bóng của hai lãnh đạo tôn giáo nổi tiếng trong thế kỷ trước.

Trường hợp đầu tiên là sự mất tích của người sáng lập Phật giáo Hoà Hảo, Đức Huỳnh Phú Sổ, vào đêm 25/2 năm Đinh Hợi (tức ngày 16/4/1947), người chỉ trong vài năm, từ năm 1939, đã thu hút hai triệu tín đồ ở khu vực Đồng bằng Sông Cửu Long.

Ông Lê Quang Hiển, Phó Hội trưởng Thường trực của Ban Trị sự Trung ương Giáo hội Phật giáo Hoà Hảo Thuần tuý, cho rằng cá nhân Đức Huỳnh Giáo chủ và sự phát triển mạnh mẽ của nhóm tôn giáo này là chướng ngại cho kế hoạch thôn tính của Việt Minh (tiền thân của Đảng CSVN) thời bấy giờ.

Đảng Cộng sản tổ chức một cuộc hội nghị rồi từ đó ám sát Đức Huỳnh Giáo. Đệ tử trung thành của ngài thoát được, về thánh địa báo tin là Đức Huỳnh Giáo chủ đã bị Việt Minh ám hại tại hội nghị.”

Trường hợp thứ hai là sự mất tích của tổ sư Minh Đăng Quang, người khai sáng hệ phái Đạo Phật Khất sĩ Việt Nam. Theo một bài báo đăng trên trang Phật Giáo của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, ông bị một nhóm người ngoại đạo bắt đi biệt tích vào mùng 01/2 năm Giáp Ngọ (năm 1954) ở khu vực tỉnh Vĩnh Long sau khi thu hút nhiều tín đồ bởi lối tu theo kiểu bộ hành khất thực.

Ông Lê Quang Hiển lo ngại ông Thích Minh Tuệ có kết cục giống hai vị lãnh đạo tôn giáo kể trên. Tuy nhiên, Hoà thượng Thích Không Tánh, Phó Viện trưởng Hội đồng Điều hành của Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, đưa ra nhận định khác. Ông nói:

Có thể có sự quản thúc, quản chế hay cô lập hay là nếu cần người ta cũng mở rộng ra theo một cái chiều hướng sử dụng sư Minh Tuệ. Còn chuyện ám toán, ám hại theo tôi thì không có. Hiện tại Nhà nước đương quản lý và đưa nắm giữ sư Minh Tuệ nhưng mà không biết người ta sẽ hành xử như thế nào.”

Nhà nước Việt Nam không tin người dân

Ông Phil Robertson, Giám đốc tổ chức Những người vận động Nhân quyền và Lao động Châu Á (Asia Human Rights and Labor Advocates- AHRLA) cho rằng không ai tin vào câu chuyện lố bịch bịa ra bởi chính quyền rằng Thích Minh Tuệ bỏ cuộc và về nhà.

Cựu Phó giám đốc Phân ban Châu Á của tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW) nói trong tin nhắn gửi RFA:

Chính phủ Việt Nam vốn dĩ hoang tưởng về bất kỳ phong trào xã hội nào mà họ không trực tiếp kiểm soát. Khi Thích Minh Tuệ bắt đầu thu hút được một nhóm lớn người ủng hộ đi cùng ông trong các chuyến du hành và một nhóm lớn người theo dõi trên mạng xã hội, đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi chính quyền đàn áp ông.

Ưu tiên của chính phủ trong việc kiểm soát bất kỳ hình thức biểu đạt tôn giáo nào để đảm bảo nó không đe dọa đến sự kiểm soát của ĐCSVN cũng đã buộc các quan chức phải hành động. Kết quả là các quyền tự do tôn giáo cũng như quyền tự do ngôn luận và hội họp của Thích Minh Tuệ bị chà đạp một cách trắng trợn.”

Ông cho rằng việc đối xử của chính quyền Việt nam cho thấy sự thiếu tin tưởng cố hữu của chế độ độc đảng đối với người dân Việt Nam bởi vì nhà nước không thể tưởng tượng rằng người dân sẽ ủng hộ một nhân vật tôn giáo như vậy mà không có động cơ thầm kín.

Vấn đề cốt lõi là ĐCSVN và chính phủ nhìn thấy những âm mưu, kế hoạch chống lại họ trong mọi việc nên dùng đến biện pháp đàn áp liên tục đối với bất cứ thứ gì mà chính quyền không kiểm soát được.

Sự hoang tưởng này trực tiếp dẫn đến cuộc đàn áp nghiêm trọng đang diễn ra đối với tất cả các cá nhân và nhóm độc lập trong xã hội, khiến Việt Nam trở thành quốc gia vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất ở Đông Nam Á sau chế độ quân sự Myanmar.”

Video ▶️

Tăng đoàn Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống nhất lên tiếng

Ngày 04/6, Tăng đoàn Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (gọi tắt là Tăng đoàn) đã ra Thông bạch về vụ việc và nói sư Thích Minh Tuệ "đúng là một tu sĩ Phật giáo".

Văn bản ký bởi Viện trưởng Hội đồng Điều hành Tăng đoàn Thích Viên Định nói việc tu hành khổ hạnh của sư Minh Tuệ “đã làm cảm động lòng người và quỷ thần, nên đã có hàng ngàn, hàng chục ngàn rồi đến hàng trăm ngàn người đã tháp tùng cùng thầy từng đoạn trên đường thầy đi qua.”

Thông bạch nói tình yêu và sự ngưỡng mộ của người dân dành cho thầy Minh Tuệ làm lu mờ tất cả mọi thần tượng của chế độ, làm sụp đổ tương lai của Giáo hội Phật giáo Việt Nam được thành lập và nuôi dưỡng bởi nhà cầm quyền và đe doạ sự tồn vong của nhiều thế lực khác.

Do vậy, nhà cầm quyền đã quyết định vô hiệu hoá thầy Minh Tuệ bằng cách tách ông ra khỏi Phật tử và người dân, an trí thầy một nơi để họ dễ kiểm soát. Việc làm này sẽ khiến "lòng dân và Phật tử sẽ oán trách Nhà cầm quyền và cả Tổ chức Phật giáo do Nhà cầm quyền thành lập, đã tiếp tay cho Nhà cầm quyền."

Thông bạch nói Tăng đoàn “hoan hỷ đón chào sự xuất hiện của sư Minh Tuệ, ủng hộ thầy tiếp tục con đường tu hạnh đầu đà, và cũng cám ơn thầy Minh Tuệ đã thổi một luồng gió mới vào xã hội Việt nam đã suy đồi đạo đức và mất niềm tin vào đạo Phật.”

Tăng đoàn cũng yêu cầu Nhà nước Việt Nam tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng, tôn trọng sự chọn lựa tu hạnh đầu đà của sư Minh Tuệ mà không can thiệp, để ông vân du tứ phương, khai hoá người dân, làm cho xã hội từ đó tốt hơn, tử tế hơn và văn minh hơn.

Cờ vàng ở hải ngoại

30.5.2024 - Mạnh Kim

Tại một trụ sở sinh hoạt cộng đồng (ảnh: MK)

Kiểm soát cả sinh hoạt cá nhân của nghệ sĩ và thậm chí hình ảnh buồng ngủ tư gia thì chỉ có thể là Trung Quốc và Việt Nam. Chuyện cờ vàng-cờ đỏ, một lần nữa được làm lớn chuyện, đến mức công an và Bộ Văn hóa phải vào cuộc. Tất cả cho thấy vấn đề chia rẽ dân tộc tiếp tục bị khoét sâu, khiến, thêm một lần nữa, người Việt hải ngoại có lý do rõ ràng để nói rằng “đừng tin những gì cộng sản nói” khi nhắc đến “hòa hợp-hòa giải”.

Nếu cần “làm rõ”, Bộ Văn hóa nên “làm việc” với chủ nhà nơi vợ chồng Ngọc Mai-Quốc Nghiệp đến ở tạm, rằng tại sao họ lại treo cờ vàng trong nhà! Việc quan trọng hóa vấn đề khi làm to chuyện, thậm chí rất to, với chủ ý “tạo dư luận”, bằng cách viết rằng vợ chồng Ngọc Mai-Quốc Nghiệp “vô tư nô đùa bên cờ ba sọc”, đã cho thấy sự việc bị đẩy lên một cách ngớ ngẩn lố bịch. Nó chỉ thể hiện sự thiếu hiểu biết và sự khước từ thực tế. Đơn giản vì cờ vàng hiện diện mọi nơi trong đời sống cộng đồng hải ngoại.

Không chỉ ở các sự kiện tưởng niệm 30/4, cờ vàng được treo khắp nơi, ở công viên, trong khu mua sắm, trong nhà riêng, ở tiệm ăn. Cờ vàng được sơn lên xe, được in làm decal, xuất hiện trên nón, cravat… Cờ vàng là biểu tượng văn hóa trong các sinh hoạt hội hè, lễ Tết. Cờ vàng là đại diện chính trị của cộng đồng trong những cuộc bầu cử địa phương khi người Việt giành lá phiếu với các cộng đồng khác màu da.

Áo dài cờ vàng và khăn choàng cờ vàng là hình ảnh thường thấy ở các buổi lễ tốt nghiệp trung học và đại học. Ở vài khu học chánh tại Nam California, cờ vàng còn hiện diện trong chương trình giáo dục và sách giáo khoa… Một cách tổng quát, sự tồn tại của cờ vàng đã là một phần của đời sống xã hội lẫn chính trị cộng đồng của người Việt hải ngoại suốt nửa thế kỷ.

Cờ vàng không chỉ có mặt ở Mỹ. Tại hầu hết cộng đồng hải ngoại nơi có đông người Việt tỵ nạn tha hương, nói chung là nạn nhân của cộng sản sau 1975, người ta đều treo cờ vàng. Trừ vài nước Đông Âu, cộng đồng người Việt ở Úc, Canada… đều treo cờ vàng.

Những gì vừa nói là sự thật. Là “fact”. Dữ liệu thực tế. Không phải là “cảm nghĩ” cá nhân. Bất cứ “cán bộ cộng sản” nào đi nước ngoài thường xuyên chắc chắn thấy điều này. Đáng lý họ phải “ráng mà hiểu” tại sao cờ vàng hiện diện sâu trong đời sống người Việt hải ngoại. Phải tìm hiểu thấu đáo.

Và nên thừa nhận thực tế rằng sau 50 năm, cờ đỏ vẫn thất thủ trước cờ vàng, trong hầu hết cộng đồng đông người Việt nhất. Đây hiển nhiên là một fact. Không nên tự dối mình và bác bỏ. Cho đến nay, cờ đỏ - lá cờ được treo trong LHQ, được gắn trên xe phái đoàn ngoại giao đến Washington DC, được đặt trên bàn làm việc “đối tác nước ngoài” - vẫn không thể có mặt một cách công khai trong cộng đồng hải ngoại.

Đó là lý do mà luật sư Trần Thái Văn, một nghị sĩ thâm niên trong cộng đồng người Việt ở Nam California, nói với tôi rằng ông tin cờ vàng vẫn luôn tồn tại (trong cuộc phỏng vấn trực tiếp vào tháng 4-2023). Ông Trần Thái Văn nhấn mạnh, trong các cộng đồng người Hoa ở Mỹ, sức mạnh chính trị của Trung Cộng đã hiển hiện, với việc cờ Trung Cộng đang được treo nhiều nơi, chứ không phải cờ Đài Loan. Điều đó đã không xảy ra, không thể, trong cộng đồng người Việt.

Một cách công bằng, cộng đồng hải ngoại cũng “kiểm duyệt” cờ đỏ với cùng cách thế mà cờ vàng bị đối xử trong nước. Gần như không tờ báo hải ngoại nào dám đăng hình cờ đỏ, dù có khi chỉ “minh họa” cho một sự kiện chẳng hạn chiến thắng bóng đá. Và chắc chắn một nghệ sĩ hải ngoại sẽ gặp rắc rối to nếu “vô tư nô đùa bên cờ đỏ”. Tuy nhiên, cần phân định rạch ròi. Việc khước từ cờ đỏ của người hải ngoại xuất phát thuần túy từ sự căm ghét mang tính tâm lý cá nhân. Đó là lá cờ gợi nhắc đến những gì và những ai gây ra khổ đau và mất mát (từ vật chất đến người thân) mà họ phải gánh chịu.

Không chỉ thù ghét “cộng sản quá khứ”, cộng đồng hải ngoại cũng thù ghét “cộng sản hiện tại”. Mô hình chế độ độc tài còn sờ sờ. Hệ thống chính trị tiếp tục thối nát. Giáo dục mỗi lúc mỗi tệ. Không ai có thể tự bịt mắt để không thấy và nói đó là những đơm đặt. Nếu Việt Nam hiện thời ngang bằng Singapore hoặc Hàn Quốc, sự biện minh cho lý do căm ghét cộng sản có thể phần nào giảm sức thuyết phục.

Và do là “vấn đề cá nhân”, nên cần nhấn mạnh, không phải ai trong cộng đồng hải ngoại cũng quý cờ vàng, dù có thể họ cũng không ưa cờ đỏ. Một số nhân vật “trí thức cấp tiến” trong cộng đồng thậm chí không chọn đứng chung hàng ngũ với những người VNCH thuộc thế hệ cựu trào.

Trong khi đó, việc kiểm duyệt cờ vàng đối với chế độ cai trị là chủ trương, nhằm nhắc nhớ họ là kẻ chiến thắng. Ở đây không là chuyện thù ghét, mang tính tâm lý con người, của vài hoặc nhiều cá nhân. Mà là chính sách của một chế độ. Trong bài viết vụ Ngọc Mai-Quốc Nghiệp trên Người Lao Động ngày 29-5-2024, tác giả Thùy Trang thậm chí dùng cách nói cũ kỹ quen thuộc: “Lá cờ ba sọc đỏ - biểu tượng của ngụy quyền Sài Gòn”. Người viết câu này, hoặc được dạy để viết một cách vô ý thức như vậy, không chỉ thiếu hiểu biết. Khi tiếp xúc cộng đồng, một nghị sĩ người Mỹ - dù có thể trước đó vừa tiếp một phái đoàn ngoại giao (cộng sản) Việt Nam – không bao giờ có thể dám đưa ra một phát biểu cực kỳ ngu dốt với cộng đồng người Việt rằng họ phải treo cờ đỏ, thay vì cờ vàng, “bởi nó là biểu tượng của ngụy quyền Sài Gòn”.

Cờ vàng không chỉ là biểu tượng. Giá trị tinh thần lớn nhất của cờ vàng đối với cộng đồng người Việt hải ngoại, sau nửa thế kỷ, là gì? Nó là thứ gần như duy nhất, từ đó, có thể giúp giải thích với thế hệ trẻ rằng tại sao cha ông họ phải “đến đây” và tại sao họ không được sinh ra trên quê hương mình.

Làn sóng mới của di dân người Việt đến Mỹ để học và làm ăn chưa bao giờ giảm. Lớp người mới đang lấn mạnh vào lĩnh vực kinh doanh. Có những người thậm chí đi thẳng qua Mỹ từ các tỉnh miền Bắc Việt Nam. Họ mở nhà hàng, lập cơ sở làm ăn, xây dựng đối tác thương mại với người trong nước... Hẳn nhiên chính quyền trong nước biết rõ điều đó. Nơi phổ biến mà những người đến sau chọn định cư dĩ nhiên là những địa điểm đông người Việt. Và họ đang sống chung với cờ vàng. Chưa hết. “Việt Cộng nằm vùng” ở Mỹ có không? Nếu có (thậm chí chắc chắn có), họ cũng đang sống với cờ vàng.

Đừng nói chính quyền trong nước không muốn chinh phục cộng đồng hải ngoại, theo cách tương tự Trung Cộng đang kiểm soát và gây ảnh hưởng lên cộng đồng người Hoa ở nước ngoài. Luôn thèm được nhìn nhận thật sự là kẻ chiến thắng, chính quyền cai trị không cần tự hạ thấp “danh dự” bằng việc duy trì “văn hóa so đo” với cờ vàng. Hành vi này rất thấp kém đối với một thể chế đang cai trị.

Càng hành xử như vậy, chính quyền càng trao cho phe cờ vàng sự chính danh của riêng họ, để họ có thể nói rằng cờ đỏ chẳng bao giờ đủ tư cách để so với cờ vàng, ít nhất về mặt (giành được) nhân tâm, trong cộng đồng. Bằng việc áp dụng thuần thục mô hình cai trị rập khuôn Trung Quốc, từ chính sách công an trị đối với người dân nói chung đến việc thao túng-quản lý sinh hoạt của nghệ sĩ nói riêng, chính quyền đã đương nhiên trao cho phe cờ vàng lý do để họ tiếp tục nuôi sự thù ghét cờ đỏ.

Cuối cùng, nếu vẫn “nhạy cảm” và nhỏ nhen trong việc ứng xử với một “biểu tượng”, cờ đỏ và cờ vàng vĩnh viễn là câu chuyện của “nước chia hai đàng”. 50 năm trước là xung đột Bắc-Nam, 50 năm sau là lằn ranh Việt Nam-hải ngoại. Có dân tộc nào, nói với nhau cùng một thứ tiếng, vẫn “chia hai đàng” sau nửa thế kỷ kể từ lúc chấm dứt tương tàn?

_________

Câu “nước chia hai đàng” được lấy ý từ quyển “Việt Nam nước chia hai đàng”, bản dịch xuất sắc của ông Lê Tùng Châu, từ bản gốc “Making Two Vietnams” (Studies of the Weatherhead East Asian Institute, Columbia University) của tác giả Olga Dror. Khai thác đề tài chiến tranh Việt Nam bằng góc nhìn văn hóa, “Making Two Vietnams” phân tích sự khác biệt về chính sách giáo dục và văn hóa đã tạo ra “hai nước Việt Nam” khác nhau với mức độ chênh lệch như thế nào. PDF bản gốc lẫn bản dịch đều có trên mạng, có thể tải đọc miễn phí. “Việt Nam nước chia hai đàng” là quyển sách rất đáng đọc.

Bình luận của Nhan Tran

Qua Canada mà kiểm duyệt cờ vàng. Lá cờ tiêu biểu cho tự do dân chủ đã được thủ tướng và toàn thể dân biểu, nghị sĩ của quốc hội Canada mang vào dịp lễ HÀNH TRÌNH TÌM TỰ DO ngày 30 tháng Tư hàng năm. (Hành Trình Tìm Tự Do là ngày một trong những ngày lễ của đất nước lá phong Apr. 30)

ManhKim-01-02

29 tháng 5 2024

Cờ Vàng lọt vào video ca sĩ Ngọc Mai : cựu thù còn tha thứ được, cớ gì đồng bào thù địch nhau?

2024.05.28 - RFA

Một buổi diễu hành kỷ niệm ngày 30/4/1975 do người Việt thực hiện mang theo lá cờ vàng của VNCH tại Washington DC hôm 30/4/2005. AFP

“Pháp, Mỹ hay Trung Quốc mà chúng ta vẫn đối xử một cách hữu hảo thì không có lý do gì với chính những đồng bào của mình chúng ta lại nhìn nhau một cách thù địch” - Nhà văn Nguyễn Viện.

Ngọc Mai, một ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam, hôm 27/5 vừa qua đăng tải một video ghi lại hình ảnh cả gia đình cô đang vui chơi trong một căn phòng. Hình ảnh hai lá cờ Mỹ và cờ Việt Nam Cộng hòa trong phòng lọt vào khung hình camera.

Video này dẫn đến nhiều bình luận tiêu cực của cư dân mạng trong nước.

Ngày 28/5, Chánh Văn phòng Bộ Văn hoá Thể thao và Du lịch Nguyễn Danh Hoàng Việt, cho báo chí nhà nước biết, bộ này đang xác minh vụ việc này trước khi đưa ra những bước xử lý tiếp theo.

Cùng ngày, sáng 28/5, Công an TPHCM đã có buổi làm việc với Nhạc viện TPHCM - nơi Ngọc Mai từng làm việc. Đại diện trường này cho biết, cơ quan an ninh làm việc để nắm thêm thông tin về quá trình Ngọc Mai đã làm việc trước đây.

Nhà văn Nguyễn Viện, từ TPHCM cho rằng trong vụ việc này, cần phải xem xét kỹ xem nơi mà cô ca sĩ Ngọc Mai ở là nhà riêng hay cô ấy chỉ là khách:

“Nếu mà Quốc nghiệp và Ngọc Mai ở tạm hay ở nhờ nhà người khác thì việc có lá cờ là hết sức bình thường. Đây là một tình huống vô tình thôi tại vì ở trong nhà người ta thì mình không thể tự ý di dời đi được.”

Nói về việc các cơ quan chức năng và cả công an vào cuộc xử lý vụ việc này, ông Nguyễn Viện cho rằng từ góc độ của chế độ đang điều hành đất nước, họ có lý do hợp lý để ngăn chặn hình ảnh lá cờ hay biểu tượng Việt Nam Cộng hòa xuất hiện tự do ở Việt Nam. Ông lý giải:

“Một lá cờ Việt Nam Cộng Hòa xuất hiện ở trong nước nó khác với một lá cờ xuất hiện ở Mỹ.

Họ (nhà nước VN - PV) không muốn khơi dậy, lưu giữ một điều gì đó mà nó mang tính có thể gây chia rẽ dân tộc và thậm chí nếu mà người ta quan tâm tới nó (cờ VNCH - PV) quá thì sẽ trở thành một thái độ chính trị. Và cái thái độ chính trị đó họ (nhà nước VN - PV) có thể khẳng định như là một sự chống đối chế độ.”

Luật sư Bùi Quang Thắng, hiện đang ở Hà Nội, nhận xét về vụ việc này trên trang cá nhân của mình rằng nếu lá cờ vàng có xuất hiện ở nơi nào đó tại Việt Nam thì cũng không phải là điều gì phạm pháp vì cho tới nay, Việt Nam chưa có quy định cờ Việt Nam Cộng hòa là vật bị cấm.

Chồng Ngọc Mai là nghệ sĩ xiếc Giang Quốc Nghiệp, người cũng có mặt trong video, lên tiếng giải thích trên Facebook cá nhân rằng anh và gia đình có kỳ nghỉ tại Mỹ nhận dịp Ngọc Mai có một show diễn từ thiện gây quỹ cho các em khuyết tật, trong chuỗi chương trình "Góp lá mùa xuân" tại nhiều tiểu bang của Mỹ.

Quốc nghiệp cho biết "Để tiết kiệm ngân quỹ cho các em nhỏ Hướng Dương, cả đoàn luôn được các tình nguyện viên chuyên chở và cho ở nhờ. Sau hơn hai tuần xa cách, cả gia đình vui mừng gặp lại trong ngôi nhà của một Cô Chú tình nguyện viên để chờ vô ngôi nhà ở chính. Chồng vợ, cha con hạnh phúc vui đùa nên không để ý chung quanh, không kiểm soát chi tiết những gì lọt vào camera. Qua việc này Quốc Nghiệp và O Sen Ngọc Mai đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra".

Phóng viên liên hệ với Hội Văn hóa - khoa học Việt Nam (VCSA) tại Mỹ - ban tổ chức các đêm diễn “Góp lá mùa xuân” để hỏi thêm chi tiết vụ việc nhưng không có ai nghe máy.

Dù đã nhanh chóng xóa video này trên trang facebook cá nhân nhưng ca sĩ Ngọc Mai vẫn bị một loạt các Facebook page lên án, chỉ trích nặng nề.

Nhà văn Võ Thị Hảo, từ Berlin, cho rằng trong quá khứ có rất nhiều quốc gia đã từng xâm lược, đóng quân ở Việt Nam nhưng Việt Nam vẫn giữ quan hệ hữu nghị tốt đẹp, vậy lý do gì lại cấm cản biểu tượng của một quốc gia đã không còn gần nửa thế kỷ?

“Tôi thấy như thế giống như là cộng đồng Việt Nam bắt nạt nhau, triệt hạ nhau. Tại sao những nước từng xâm lược Việt Nam thì Việt Nam biết dùng tình hữu nghị biết chèo kéo, xin xỏ, nhờ giúp đỡ viện trợ thương mại, trong khi người Việt Nam chúng ta lại cứ triệt hạ nhau như vậy.”

Theo nhà văn Nguyễn Viện, hiện vẫn còn một số người trong nước nghi kỵ các biểu tượng của Việt Nam Cộng Hòa vì người ta nghĩ rằng đó là một quốc gia thù địch với chính thể Việt Nam hiện tại. Tuy nhiên, theo ông:

“Bây giờ cuộc chiến nó đã chấm dứt 49 năm rồi. Tôi nghĩ rằng lá cờ đó mình chỉ nên coi nó như là một biểu tượng của một quốc gia đã mất. Trong thực tế nó chỉ còn là một hoài niệm và chúng ta nên tôn trọng sự hoài niệm đó. Nó là một phần của lịch sử và chúng ta không thể chối bỏ nó được.

Pháp, Mỹ hay Trung Quốc mà chúng ta vẫn đối xử một cách hữu hảo thì không có lý do gì với chính những đồng bào của mình chúng ta lại nhìn nhau một cách thù địch.”

Trên thực tế, Hà Nội vẫn luôn cấm đoán, tìm mọi cách ngăn chặn hình ảnh, biểu tượng của Việt Nam Cộng hòa xuất hiện ở Việt Nam. Điển hình như việc Bộ ngoại giao Việt Nam đề nghị Úc dừng lưu hành đồng tiền có cờ Việt Nam Cộng Hòa năm 2023, đóng cửa quán cafe ở Bình Dương trang trí theo phong cách người lính quân lực Việt Nam Cộng hòa…

Vụ ca sĩ Ngọc Mai và cờ vàng: an ninh vào cuộc điều tra

2024.05.29 - RFA

Hình ảnh cờ VNCH xuất hiện trong video clip ghi lại cảnh vợ chồng Quốc Nghiệp và Ngọc Mai vui đùa cùng các con (cắt ghép từ clip). An ninh Thủ đô

Cơ quan an ninh thuộc Công an TPHCM vào ngày 28/5 làm việc với Nhạc viện TPHCM về thông tin video của ca sĩ Ngọc Mai có hình ảnh vàng sọc đỏ của Việt Nam Cộng hòa.

Trước đó, vào ngày 27/5, một video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy cảnh vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai (O Sen) và nghệ sĩ xiếc Quốc Nghiệp vui đùa cùng con tại một căn phòng ở Mỹ. Trong video, người xem thấy có hình cờ vàng sọc đỏ và cờ Mỹ.

Ngày 28/5, Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) cho biết đang xác minh đoạn video này.

Trong khi đó, báo Nhà nước cho biết, ca sĩ Ngọc Mai đã từng làm giảng viên thanh nhạc tại Nhạc viện TPHCM và hiện đã nghỉ việc từ năm 2019.

Báo Pháp Luật TPHCM dẫn lời nghệ sĩ Tạ Minh Tâm - nguyên Bí thư Đảng ủy, nguyên Phó Giám đốc Nhạc viện TP.HCM, cho biết ca sĩ này đã được kết nạp Đảng tại Nhạc viện TPHCM nhưng sau đó không tham gia sinh hoạt đảng thường xuyên nên đã bị xóa tên khỏi Đảng.

Chồng ca sĩ Ngọc Mai, nghệ sĩ Quốc Nghiệp cũng đã đăng bài trên trang Facebook cá nhân cho biết, gia đình sang Mỹ du lịch và góp mặt biểu diễn trong một chương trình tự thiện. Video được quay tại một ngôi nhà một gia đình tình nguyện viên mà vợ chồng ca sĩ đến chơi và khi vui đùa họ không để ý đến lá cờ vàng. Nghệ sĩ cho biết họ “đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra".

Tuy nhiên, các trang Facebook thân Chính phủ những ngày qua liên tục đăng các dòng trạng thái và bình luận chỉ trích nữ ca sĩ với hình cờ vàng sau lưng.

Trang Tifosis đăng tải video và bình luận ca sĩ này là “qua cầu rút ván”. Trong khi đó, trang Đơn vị Tác Chiến Điện Tử viết: “Tự quay video trong phòng rồi kêu không biết thì đi hát chắc cũng không cần biết người hợp tác mình như thế nào luôn”.

Lá cờ vàng của VNCH là biểu tượng cấm kỵ tại Việt Nam suốt 50 năm qua kể từ khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc. Các nội dung có hình ảnh cờ vàng trên các ấn phẩm xuất hiện ở Việt Nam bị kiểm duyệt chặt chẽ.

28 tháng 5 2024

Bộ Văn hóa xác minh video ghi cảnh gia đình ca sĩ Ngọc Mai ở Mỹ có cờ Việt Nam Cộng Hòa

2024.05.28 - RFA

Hình ảnh cờ VNCH xuất hiện trong video clip ghi lại cảnh vợ chồng Quốc Nghiệp và Ngọc Mai vui đùa cùng các con (cắt ghép từ clip). An ninh Thủ đô

Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) Việt Nam đang xác minh đoạn video ghi lại cảnh vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai (O Sen) vui đùa cùng con tại Mỹ trong căn phòng có để lá “cờ vàng ba sọc đỏ” của Việt Nam Cộng Hòa.

Ông Nguyễn Danh Hoàng Việt - Chánh Văn phòng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (Bộ) cho tờ Tiền Phong hay tin trên trong ngày 28/5.

Đoạn video được lan truyền trên mạng xã hội ngày 27/5, hiện đã được gỡ, tuy vậy, ông Việt nói, đơn vị chức năng của Bộ vẫn đang tiến hành xác minh trước khi đưa ra những bước xử lý tiếp theo.

Trong ngày 27/5, nghệ sĩ Quốc Nghiệp giải thích rằng gia đình anh sang Mỹ du lịch nhân dịp nghỉ hè. Vợ anh góp mặt trong một chương trình từ thiện. Cả đoàn luôn được các tình nguyện viên chuyên chở và cho ở nhờ. Căn phòng trong video cũng là phòng của tình nguyện viên.

"Chồng vợ, cha con hạnh phúc vui đùa nên không để ý xung quanh, không kiểm soát chi tiết lọt vào camera. Qua việc này Quốc Nghiệp, Ngọc Mai đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra", nam nghệ sĩ giải bày. Tuy nhiên, mhiều khán giả không đồng tình với giải thích trên.

Tờ VietnamNet ghi nhận đây là lần thứ 2 ca sĩ Ngọc Mai bị khán giả phản ứng mạnh mẽ, liên quan đến trách nhiệm của nghệ sĩ đối với hình ảnh của mình trước công chúng.

Trước đó, dư luận lan truyền thông tin Ngọc Mai và Quốc Nghiệp đến với nhau khi cả hai chưa ly hôn vợ/chồng đầu tiên. Khi đó, nhiều khán giả phản đối khi Ngọc Mai có tên trong danh sách xét duyệt danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú.

Nói về việc này, bà Nghiêm Thị Thanh Nguyệt - Phó Vụ trưởng Vụ Tổ chức cán bộ (Bộ VHTTDL) lên tiếng với truyền thông rằng, Bộ không nhận được bất kỳ thông tin phản hồi trái chiều nào về trường hợp của Ngọc Mai nên chưa đủ căn cứ xem xét lại hồ sơ xét tặng danh hiệu NSUT của cô.

Ngọc Mai từng làm giảng viên Thanh nhạc tại Nhạc viện TP.HCM, hiện tại đã nghỉ việc. Ngọc Mai cũng có thời gian công tác tại Nhà hát Ca múa nhạc dân tộc Bông Sen.

Quốc Nghiệp – chồng ca sĩ Ngọc Mai là một trong những NSUT trẻ nhất Việt Nam khi được phong tặng danh hiệu này ở tuổi 26. Quốc Nghiệp và anh trai Quốc Cơ từng có tên trong danh sách đề nghị xét tặng danh hiệu nghệ sĩ nhân dân.

Đây không phải là lần đầu tiên Việt Nam "dị ứng" với các biểu trưng của chế độ cũ. Hồi tháng 1 năm 2022, Đài truyền hình quốc gia Việt Nam VTV phát trễ đến 10 phút trận bóng đá giữa đội tuyển bóng đá Việt Nam và Úc do cổ động viên Úc đem cờ vàng ba sọc đỏ đến sân để cổ vũ. Vào tháng 5/2023, Bộ Ngoại giao Việt Nam đã đề nghị Úc dừng lưu hành đồng tiền hai đô la Úc có in hình cờ vàng ba sọc đỏ.

Đính chính:

Khán giả phản đối ca sĩ Ngọc Mai không nên có tên trong danh sách xét duyệt nghệ sĩ ưu tú không liên quan đến video clip đăng tải trong dịp này. Việc phản đối này liên quan đến lùm xùm trước đây của ca sĩ Ngọc Mai. Xin lỗi quý khán giả vì sự hiểu lầm trên. Xin được đính chính lại như sau:

Tờ VietnamNet ghi nhận đây là lần thứ hai ca sĩ Ngọc Mai bị khán giả phản ứng mạnh mẽ, liên quan đến trách nhiệm của nghệ sĩ đối với hình ảnh của mình trước công chúng.

Trước đó, dư luận lan truyền thông tin Ngọc Mai và Quốc Nghiệp đến với nhau khi cả hai chưa ly hôn vợ/chồng đầu tiên. Khi đó, nhiều khán giả phản đối khi Ngọc Mai có tên trong danh sách xét duyệt danh hiệu Nghệ sĩ Ưu tú.

10 tháng 5 2024

“Dữ liệu kiều bào”: ý đồ và khả năng thực hiện!

2024.05.10 - RFA

“Dữ liệu kiều bào”: ý đồ và khả năng thực hiện!
Chủ nhiệm Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài TPHCM Vũ Thị Huỳnh Mai phát biểu tại tọa đàm. Photo: dangcongsan.org.vn

Hôm 8 tháng 5 năm 2024, tại buổi tọa đàm về vai trò cộng đồng doanh nhân, trí thức người Việt Nam ở nước ngoài với sự phát triển TPHCM, ông Nguyễn Mạnh Đông, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Nhà nước về người Việt Nam ở nước ngoài nhận định rằng, hiện mạng lưới doanh nhân, trí thức người Việt rất phát triển ở nước ngoài, tiềm lực rất lớn nên cần xây dựng cơ sở dữ liệu của doanh nhân, trí thức, kiều bào. Theo ông Đông, khi biết được thế mạnh của từng nhóm người, lĩnh vực cụ thể thì sẽ phát huy tốt nhất các đóng góp của đội ngũ này đối với sự phát triển đất nước.

Bà Nguyễn Thúy Hồng, Phó Đại sứ, Đại sứ quán Việt Nam ở Mỹ đề xuất các cơ quan liên quan của trung ương, TPHCM cần nghiên cứu, đề xuất giải pháp mang tính đột phá, trong đó hoàn thiện cơ chế tiếp nhận, xử lý, phản hồi, vận dụng các sáng kiến của chuyên gia, trí thức, doanh nhân ở nước ngoài.

Đóng góp có nghĩa phải có sự xây dựng, phải có sự phê bình và bên kia phải có sự thay đổi thì mới gọi là đóng góp. Đằng này, ai phê bình, đóng góp mà đụng chạm tới chính quyền là họ bắt, họ nhốt thì làm sao có chuyện nhân tài, trí tuệ từ nước ngoài về? - Ông Hoàng Ngọc Diêu

Ông Hoàng Ngọc Diêu hiện ở Úc cho rằng, đây là một suy nghĩ viển vông, khôi hài vì không thể thực hiện được. Ông nhận định:

“Theo tôi nghĩ, đây là trò mở rộng của Nghị quyết 36 thôi chứ không có cái gì mới mẻ hết. Cũng là trò tìm mọi cách thu hút chất xám và thu hút đô la từ nước ngoài về thôi vì bây giờ họ quá kiệt quệ về kinh tế rồi; rối loạn trong xã hội, sụp đổ trong giáo dục. Về mặt chính trị, họ muốn có người Việt ở nước ngoài về để trấn an cái gọi là tư tưởng, đường lối, chính sách của Đảng và Nhà nước. Có nghĩa họ muốn cho mọi người nghĩ là chính sách của họ đúng nên kiều bào ở nước ngoài mới trở về, chứ không phải họ thực lòng. Tại vì họ không có biểu hiện gì thực sự, thực lòng trong việc mong muốn người Việt hải ngoại về đóng góp cả. Người Việt về đóng góp đâu phải chỉ đóng góp tiền, đóng góp chất xám ngoan ngoãn theo kiểu họ biểu gì thì nghe nấy đâu.

Đóng góp có nghĩa phải có sự xây dựng, phải có sự phê bình và bên kia phải có sự thay đổi thì mới gọi là đóng góp. Đằng này, ai phê bình, đóng góp mà đụng chạm tới chính quyền là họ bắt, họ nhốt thì làm sao có chuyện nhân tài, trí tuệ từ nước ngoài về?”

Nghị quyết 36 về “công tác người Việt Nam ở nước ngoài” được Bộ Chính trị đưa ra năm 2004 với mục tiêu là “hỗ trợ người Việt Nam ở nước ngoài củng cố địa vị pháp lý vững chắc, phát triển và hòa nhập xã hội sở tại, đồng thời đóng góp tích cực vào thực hiện tầm nhìn, mục tiêu phát triển đất nước”.

Bà Phương Diên, hiện đang ở Úc thì cho rằng, sở dĩ người Việt không muốn về nước làm ăn vì không tin tưởng vào cách điều hành của những người đang lãnh đạo đất nước. Gia đình bà từng về Việt Nam lập nhà máy sản xuất nước đá nhưng rồi mất tất cả vì chính sách thay đổi liên tục. Bà nói:

“Tại Việt Nam, thủ tục hành chánh quan liêu, lạm quyền, tham nhũng. Chính sách thuế, chính sách lương bổng không rõ ràng như những nước Á châu khác như Nhật Bản, Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc… Quyền của người lao động, của người chủ không rõ ràng. Thay đổi chính sách liên tục làm cho người Việt ở nước ngoài ngại, nhất là thấy gương của mấy người đi trước. Đã không minh bạch lại quá độc tài thì không có ai tin tưởng đưa thông tin của mình cho một đất nước như vậy. Phải thay đổi những người làm trong chính quyền triệt để mới thu hút được người Việt về nước.

Chừng nào có sự công bằng, bình đẳng trong xã hội thì chúng tôi mới trở về xây dựng đất nước. Cái Đảng này họ chỉ muốn quyền lợi cho họ thôi. Họ muốn có thêm quyền lực trong tay. Họ không xây dựng đất nước đâu. Họ chỉ xây dựng đảng của họ thôi.”

8be00a65-6083-415d-8b89-f48b50185c45.jpeg
Ông Trịnh Vĩnh Bình trước Tòa Án Quốc Tế năm 2017. RFA photo

Bà Diên nhắc lại một tấm gương của người đi trước, là chuyện ông Trịnh Vĩnh Bình, một triệu phú ở Hà Lan đã đem hơn ba triệu đô la Mỹ về Việt Nam làm ăn và đầu tư trong nước vào cuối năm 1987. Đến năm 1999, ông bị tịch thu tài sản và lãnh án 11 năm tù. Ông đã bị tạm giữ 18 tháng và trong khi được tại ngoại, ông Bình đã tìm cách trốn thoát khỏi Việt Nam.

Hôm 3 tháng 2 năm 2024, nhân kỷ niệm 94 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam, ông Nguyễn Phú Trọng có bài viết “Tự hào và tin tưởng dưới lá cờ vẻ vang của Đảng, quyết tâm xây dựng một nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, văn minh, văn hiến và anh hùng” được truyền thông nhà nước đăng tải.

Ông Trọng trước hết ca ngợi những thành tích đạt được “nhờ vào sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc Việt Nam văn hiến và anh hùng”. Sau cùng, ông Trọng nhắc nhở “các thế lực xấu, thù địch, phản động tiếp tục lợi dụng tình hình này để đẩy mạnh việc thực hiện chiến lược "diễn biến hoà bình", thúc đẩy "tự diễn biến", "tự chuyển hoá" trong nội bộ chúng ta nhằm chống phá Đảng, Nhà nước và chế độ ta.”

Ông Trần Ngọc Tuấn ở Cộng hòa Séc nêu quan điểm của ông:

“Tôi cho từ xây dựng trong ngoặc kép bởi không loại từ yếu tố an ninh. Nghĩa là họ lấy thông tin để dễ bề kiểm soát những người có tư tưởng không đúng với tư tưởng của họ. Những người này về đầu tư sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Và ngược lại, những người có thiện chí thì về Việt Nam làm ăn, kinh doanh gặp rất nhiều khó khăn. Tôi đã từng gặp những người ở châu Âu về đầu tư, họ nói cái trở ngại lớn nhất là lề thói làm việc; là nạn cát cứ. Thủ tục kinh doanh thì không lành mạnh như nạn phong bì, ‘bôi trơn’… Đó là những ngáng trở người Việt về nước làm ăn. Do đó nhiều người có thiện chí cũng không muốn về. Ngay cả làm thiện nguyện cũng phải báo cáo với chính quyền địa phương nên rất nhiều trở ngại”.

Cũng trong buổi tọa đàm về vai trò cộng đồng doanh nhân, trí thức người Việt Nam ở nước ngoài hôm 8 tháng 5, Chủ nhiệm Ủy ban về người Việt Nam ở nước ngoài, bà Vũ Thị Huỳnh Mai cho hay, hiện TPHCM có 2,8 triệu kiều bào ở 130 quốc gia và vùng lãnh thổ nhưng thành phố chưa có dữ liệu về các lĩnh vực mà kiều bào hoạt động và nghề nghiệp của họ. Theo bà Mai, “việc xây dựng phần mềm dữ liệu kiều bào sẽ là động lực để tập hợp kiều bào ở tất các quốc gia, vùng lãnh thổ để có từng nhóm, phát huy được vai trò của họ để hỗ trợ thành phố khi cần”. Với mục đích thu hút người Việt Nam ở nước ngoài, một số lãnh đạo có mặt trong buổi tọa đàm hôm 8 tháng 5 vừa qua cho rằng phải xác định vai trò của cộng đồng doanh nhân, trí thức trong kết nối các cơ hội hợp tác giữa doanh nghiệp Việt Nam và doanh nghiệp nước ngoài.

Muốn nhận được sự giúp đỡ của kiều bào với thành phố nói riêng và quốc gia nói chung thì chính quyền cần thay đổi cách đối xử với nhân dân nói chung trước, phải khoan dung với các tiếng nói khác biệt, phải tôn trọng những quyền cơ bản của người dân, và phải cải cách để diễn ra một cuộc bầu cử tự do để tạo tính chính danh cho chính quyền. - Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ

Tiến sĩ kinh tế Nguyễn Huy Vũ ở Na Uy nêu quan điểm của ông với RFA:

‘Khi làm một cơ sở dữ liệu về kiều bào, chính quyền không nghĩ hoặc không đặt mục tiêu đầu tiên là hỗ trợ kiều bào để giúp họ phát triển bản thân và gia đình trước mà đặt mục tiêu thẳng luôn là tập hợp họ lại để nhờ họ giúp phát triển, hỗ trợ thành phố khi cần.

Chính vì cái tư duy như vậy cho nên thái độ và hành động của chính quyền đối với kiều bào qua bao nhiêu năm vẫn không thể thay đổi. Kiều bào mà cần sự giúp đỡ thì liên lạc với đại sứ quán ở nước ngoài rất khó. Gửi email sẽ không thấy trả lời. Còn gọi điện thoại thì không thấy nhấc máy. Đại sứ quán đúng lý ra nó phải là một nhịp cầu tình cảm thì nó trở thành một nơi duy nhất mà khi cần lắm thì người Việt ở hải ngoại cố nhịn để tới làm cho xong giấy tờ hay một thủ tục nào đó.

Muốn nhận được sự giúp đỡ của kiều bào với thành phố nói riêng và quốc gia nói chung thì chính quyền cần thay đổi cách đối xử với nhân dân nói chung trước, phải khoan dung với các tiếng nói khác biệt, phải tôn trọng những quyền cơ bản của người dân, và phải cải cách để diễn ra một cuộc bầu cử tự do để tạo tính chính danh cho chính quyền”.

Theo Tiến sĩ Nguyễn Huy Vũ, khi một chính quyền có tính chính danh, được dân bầu chọn công khai, có tính khoan dung và mở lòng đối với các ý kiến, dù khác biệt, thì người dân ở mọi miền trên khắp quốc gia và trên thế giới sẽ tìm cách giúp đỡ quốc gia và thành phố mà không cần phải kêu gọi họ.

04 tháng 5 2024

Cậu bé Vũng Tàu được tàu USS Kirk hộ tống nay trở thành phó đề đốc Hải quân Mỹ

04/05/2024 - VOA

VOA-06-01
Đại tá Hải quân Tuấn Nguyễn thuộc Hạm đội 7 Hải quân Hoa Kỳ. Photo US 7th Fleet.

Một cậu bé ở Vũng Tàu năm 1975 được hải quân Việt Nam Cộng hòa cứu trong đoàn người vượt biên và được tàu chiến của Hải quân Mỹ hộ tống đến Philippines an toàn nay sắp trở thành phó đề đốc Hải quân Mỹ, người lãnh đạo những binh sĩ hải quân chiến lược trong khu vực chiến lược của Washington.

Đại tá Hải quân Tuấn Nguyễn, thuộc Đệ Thất Hạm đội Hải quân Hoa Kỳ (Hạm đội 7) có căn cứ ở Yokosuka, Nhật Bản, hôm 23 tháng 3 được Thượng viện Hoa Kỳ chuẩn thuận đề cử làm phó đề đốc.

Với sự thăng cấp này, ông bước vào hàng ngũ lãnh đạo cao cấp của Hải quân và được quyền treo cờ để đánh dấu vị trí chỉ huy. Cấp bậc của ông tương đương với chuẩn tướng trong Lục quân, Không quân, Thủy quân Lục chiến, và Lực lương Không gian Hoa Kỳ.

Trong một cuộc phỏng vấn với VOA, ông nói ông cảm thấy “cực kì vui mừng và khiêm nhường” vì được lựa chọn. Ông giải thích thêm về công tác của mình ở vùng Ấn Độ Dương - Thái Bình Dương, một trong những khu vực chiến lược của Hải quân Hoa Kỳ.

“Tôi phụ trách lên kế hoạch và đối ngoại và điều đó có nghĩa là hàng ngày, tôi làm việc với các đồng minh và đối tác khắp khu vực này và chúng tôi nỗ lực cải thiện khả năng vận hành tương tác với các lực lượng hải quân có cùng chí hướng, với mục tiêu chính là tăng cường khả năng răn đe và bảo vệ trật tự quốc tế dựa trên luật lệ ở đây mà tất cả chúng ta đều được hưởng lợi”.

Hạm đội 7 của Hải quân Hoa Kỳ là hạm đội được triển khai ở tiền phương lớn nhất của nước này, với 50-70 tàu chiến và tàu ngầm, 150 máy bay và hơn 27.000 thủy thủ và thủy quân lục chiến, thường xuyên tương tác và hoạt động với các đồng minh và đối tác nhằm bảo vệ một khu vực Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương tự do và rộng mở.

VOA-06-02
Đại tá Hải quân Tuấn Nguyễn (phải) và Tổng Tư lệnh Hạm đội Hải quân Italia trong khuôn khổ buổi giao lưu tại Khu phức hợp Hải quân Santa Rosa, từ ngày 11 đến ngày 12 tháng 1 năm 2024. Photo US 7th Fleet.

“Trên cương vị của tôi trong tương lai, tôi sẽ lãnh đạo các nam nữ quân nhân mà có thể gọi là những chiến sĩ hải quân chiến lược. Chúng tôi làm việc trong lĩnh vực cạnh tranh chiến lược và ngoại giao quân sự”, ông Tuấn cho biết về công việc sắp tới của ông sau khi chính thức trở thành phó đề đốc.

“Vì vậy, tôi rất mong được trở thành một phần của đội ngũ tuyệt vời này, làm việc với các đối tác quốc tế thực sự để đảm bảo mang lại lợi thế địa chiến lược cho những người ra quyết định, cho cấp lãnh đạo của chúng tôi trong chính phủ Mỹ và nỗ lực tạo dựng những kết nối giữa người với người với các quân đội khác có cùng chí hướng”.

Tàu hải quân cứu hộ

“Câu chuyện của tôi cũng giống như bao người Việt rời bỏ Việt Nam vào ngày Sài Gòn thất thủ. Tôi đã được giải cứu bởi thủy thủ của Hải quân, được đưa lên một chiếc tàu Hải quân lúc bấy giờ được cấp cho và được sử dụng bởi chính quyền Nam Việt Nam,” ông Tuấn kể lại câu chuyện ông vượt biên sau biến cố 1975.

“Và chúng tôi đi theo một hạm đội do tàu USS Kirk dẫn đầu đến Vịnh Subic [ở Philippines]. Thế là hành trình đến Mỹ của tôi bắt đầu với việc băng qua Biển Đông”.

Ngày 30/4/1975 khi miền Nam Việt Nam rơi vào tay cộng sản, chiến hạm USS Kirk đã dẫn đầu một hạm đội Mỹ hộ tống trên 30 chiến hạm Hải Quân Việt Nam Cộng hòa và hỗ trợ cho đoàn tàu Hải Quân Việt Nam chở hàng chục ngàn người Việt tị nạn đến Philippines an toàn.

Như VOA đã tường thuật trước đây, trong chiến tranh Việt Nam, nhiệm vụ của tàu USS Kirk là hỗ trợ hỏa lực cho Tòa Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn trong trường hợp cần thiết. Tuy nhiên sau khi Sài Gòn thất thủ, tàu này đã trở thành một chiếc tàu cứu trợ nhân đạo, giúp đỡ những người Việt di tản ra khỏi nước với việc đón nhận và giúp di chuyển hơn 18,000 người trong số hàng trăm ngàn người tị nạn từ những nơi trong vùng đảo Côn Sơn đến Vịnh Subic, đảo Wake, và đảo Guam.

30 năm và hơn thế nữa

“Và rồi khi tôi cưới vợ, cũng là người Việt Nam, chúng tôi phát hiện ra rằng chúng tôi đã đi cùng một nhóm tàu đi đến Vịnh Subic ngày ấy”, ông Tuấn kể lại.

“Dù không hề biết, Hải quân Mỹ đã là một phần cuộc sống của tôi lâu hơn tôi tưởng. Hải quân đã ảnh hưởng đến cuộc đời tôi, định hình sự nghiệp của tôi và cũng ảnh hưởng đến cuộc sống của những người thân yêu của tôi”.

Thành tựu ngày hôm nay của Đại tá Tuấn Nguyễn là kết quả của một quá trình gắn bó lâu dài với Hải quân và mối liên hệ của ông với Hải quân còn xa hơn cả sự nghiệp kéo dài gần 30 năm của ông.

Trước khi được phân công công tác tại Hạm đội 7, ông từng là tùy viên hải quân tại Đại sứ quán Mỹ ở Bắc Kinh, Trung Quốc và từng là giảng viên quân sự tại một trung tâm chuyên trách về an ninh của Bộ Quốc phòng Mỹ ở Hawaii.

Đại tá Tuấn cho biết ông đã từng quay lại Việt Nam một lần trong khoảng thời gian năm 2007-2010 trong tư cách viên chức đặc trách Việt Nam của Đệ Thất Hạm đội.

Ông cho biết trên cương vị mới ông mong muốn quay trở lại để xem nước này đã thay đổi ra sao trong gần 20 năm qua.

“Tôi hiểu rằng lâu nay luôn có những thách thức nhưng giống như mọi nước, bạn chữa lành vết thương và tiến về phía trước. Vì vậy, tôi muốn nói với người dân Việt Nam rằng hãy cởi mở tư tưởng và đừng đóng cửa trước rất nhiều cơ hội lớn lao mà mối quan hệ giữa hai nước chúng ta có thể mang lại”.

Khi nói về triển vọng hợp tác giữa hải quân Mỹ - Việt, ông chia sẻ: “Tôi xin gửi đi thông điệp này: Chúng tôi sẵn sàng, sẵn sàng giao tiếp và sẵn sàng hỗ trợ Việt Nam, đặc biệt trong việc thực thi các quyền trên biển của các bạn và gia nhập các quốc gia hàng hải ở đây cũng như đảm bảo sự ổn định của khu vực”.

17 tháng 4 2024

Luật Pháp Nhẫn Nại

Nhã Duy 11/04/2024 - Việt Báo

VB-01-01

Hôm thứ Tư ngày 10 tháng Tư 2024 vừa qua, tại tòa liên bang khu vực DC, thẩm phán Tanya S. Chutkan đã tuyên án Antony Võ 9 tháng tù giam, 12 tháng quản thúc sau hạn tù và 1,000 đô la tiền phạt.

Antony Võ là một thanh niên gốc Việt 31 tuổi tại Indiana, đã tham gia cuộc bạo loạn ngày 6 tháng Một (J6) tại tòa Quốc Hội Hoa Kỳ. Khác với nhiều bị can khác đã nhận tội hay bày tỏ sự hối hận khi bị bắt, bị truy tố hay khi bị tuyên án, Antony là một bản nhái của Donald Trump thu nhỏ khi đối mặt và thách thức cùng hệ thống pháp luật Hoa Kỳ.

Ngay cả sau khi bị bắt và bị truy tố, Antony Võ vẫn xin tòa du lịch ra nước ngoài và được chấp thuận. Sau khi bị bồi thẩm đoàn kết tội cả bốn tội danh, Antony vẫn tiếp tục xin đi du thuyền ra nước ngoài, xem như không hề bị các rắc rối luật pháp và án tù sẽ bị.

Antony sử dụng mạng xã hội để tiếp tục rêu rao về bầu cử gian lận, sự vô tội của những kẻ bạo loạn, xem mình như nạn nhân của pháp luật Hoa Kỳ, gọi tòa án là "tòa kangaroo" sau khi bị bồi thẩm đoàn kết tội... Antony vi phạm lệnh quản thúc, vẫn tiếp tục đến những nơi, gặp những người cùng chính kiến với mình.

Sử dụng các luật sư công của chính phủ, Antony liên tục nộp các khiếu nại, yêu cầu thay đổi, trì hoãn các ngày hầu tòa, yêu cầu hủy truy tố, hủy các tội danh, ngay trước vài ngày sẽ bị thẩm phán tuyên án cũng nộp bản đề nghị chỉ bị tù treo và dời ngày tuyên án. Antony cũng từng yêu cầu thay đổi cả luật sư bào chữa cho mình.

Theo thủ tục pháp lý, mỗi khi bị cáo nộp các yêu cầu hay khiếu nại thì công tố viên phải có văn bản phúc đáp hay bác bỏ, tốn rất nhiều thời gian qua lại. Vụ án nhỏ của Antony kéo dài trong cả năm qua có lẽ gây tốn kém rất nhiều thời gian, công sức và tiền thuế của người dân khi trả tiền cho các luật sư công, văn phòng công tố, tòa án..., huống hồ các vụ truy tố một cựu tổng thống nhiều hậu thuẫn về chính trị và tài chánh như Donald Trump hiện nay.

Là một công dân bình thường, một tội phạm như Antony vẫn được hệ thống pháp luật đối xử bình đẳng, công bằng, được tận dụng mọi quyền hạn của một bị cáo cho đến ngày bị tuyên án hôm nay. May mắn cho Antony Võ là với bốn tội danh, tổng cộng đến 18 tháng tù giam (9 tháng cho tội 1 và 2, 6 tháng cho tội danh 3 và 3 tháng cho tội thứ 4) quan tòa đã cho thụ án tù song song giữa tội danh 1,2 và 3,4 nên  chỉ còn 9 tháng tù, so với mức 11 tháng tù do phía công tố đề nghị.

Chín tháng tù là dài hay ngắn chỉ có Antony Võ trả lời chính xác sau hạn tù. So với mức án 10 ngày tù cho cùng các tội danh bị truy tố của một người gốc Việt tham gia bạo loạn vụ J6 khác là cô Lê Ngọc Mai Nhi, người nhận tội và tỏ ra ăn năn hối hận, ít nhất là trước tòa, bản án cho Antony Võ xem ra là một chọn lựa của chính Antony Võ.

Có thể xem pháp luật Hoa Kỳ đã quá công bằng, thậm chí nhẫn nại với những tội phạm.
Nếu vụ án Antony Võ ở những thể chế độc tài thì anh ta sẽ hiểu chính xác hơn thế nào là "tòa kangaroo".

Nhã Duy