Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo dục. Hiển thị tất cả bài đăng

07 tháng 6 2024

‘Vào cấp 3 trường công còn khó hơn vào đại học’

07/06/2024 Nguyễn Lại - VOA

VOA-11-02

Ảnh tư liệu _ Phụ huynh chờ rút thăm may mắn cho con vào một trường mầm non công lập ở quận Hoàng Mai, Hà Nội.

Washington DC — ‘Thi vào cấp 3 trường công hiện còn khó hơn xét tuyển vào đại học,’ theo các phụ huynh tại Hà Nội được VOA phỏng vấn. Họ e rằng nếu con em không thi được vào trường công thì tương lai của các cháu và cuộc sống của gia đình sẽ có rất nhiều thay đổi vì những khó khăn liên quan đến học phí cao tại hệ thống các trường tư. Vì thế, lúc này những phụ huynh có con đến tuổi thi vào cấp 3 đều ‘phấp phỏng, nơm nớp’ về kỳ thi tuyển sinh trong ít ngày tới.

Anh Nguyễn Thành Hưng, một công chức làm việc cho một cơ quan nhà nước tại quận Hoàn Kiếm, cho biết những ngày gần đây gia đình anh như ngồi trên đống lửa. Con gái anh đăng ký thi vào một trường điểm gần nhà để đi học thuận tiện nhưng do là trường điểm nên không có nhiều khả năng cháu có thể đỗ vào học tại đây.

“Lo lắm. Bây giờ như con tôi thi là tỉ lệ chọi mấy chục cháu mới có một cháu vào được cơ,” anh Hưng nói với VOA.

“Lương tôi thì chỉ đủ đóng tiền học cho cháu thôi, thậm chí là không đủ. Bởi vì thực sự lúc đấy có lựa chọn nào khác đâu. Riêng trong kỳ thi tới, theo tôi biết, sẽ có 10.000 học sinh vào lớp 10 là không có chỗ ở trường công. Tức là trường công không đáp ứng được, quá tải. Như vậy là buộc phải học trường tư đúng không? Trong khi trường tư thì cứ 10 – 11 triệu/tháng mà còn chưa chắc đã thi vào được. Nhà nước ít ra cũng phải cho người ta có quyền lựa chọn. Trường công ít nhất cũng phải đảm bảo đủ cho học sinh nó học đã chứ,” anh Hưng than thở và cho biết nếu con gái không đậu vào trường công thì là một ‘thảm hoạ’ đối với một gia đình công chức nghèo như gia đình anh.

Chị Nguyễn Thu Thủy, một phụ huynh ở quận Đống Đa, cho biết con trai chị năm nay đăng ký thi vào lớp 10 một trường công gần nhà nhưng không chắc vào được vì có ‘hàng nghìn hồ sơ đăng ký mà nhà trường thì chỉ có thể nhận vào khoảng hơn 500 học sinh mà thôi’.

“Bây giờ thi vào cấp 3 trường công khó hơn vào đại học nhiều. Đại học thì nhan nhản ra, nhưng cấp 3 thì mệt lắm. Nhà nào cũng nơm nớp về việc làm sao con vào được cấp 3”, chị Thuỷ chia sẻ.

Là một gia đình công nhân với thu nhập chưa tới 20 triệu đồng/tháng, chị Thủy đã lên phương án nếu con trai không thi vào được trường công.

“Không vào được trường công thì nó sẽ phải vừa học vừa đi làm. Vào trường vừa học vừa làm dự kiến thì khi học hết lớp 12 nó sẽ được đi làm cho doanh nghiệp liên doanh với nước ngoài, vì trong 3 năm học nó đã học tiếng của nước đấy rồi. Khi nó ra nó làm thì nó sẽ công việc ổn định, rất là ổn chứ không cần phải đại học nữa,” chị Thủy nói.

Chị cho biết nếu con trai không vào được cấp 3 công lập thì phải chấp nhận nối nghiệp bố mẹ làm công nhân chứ gia đình chị không đủ tài chính cho cháu học trường tư.

Những phụ huynh có con học giỏi xuất sắc thì đỡ lo hơn, như anh Đặng Thành Nam, một phụ huynh ởquận Hoàn Kiếm.

Anh Nam cho biết vợ anh là một giảng viên đại học và kèm cặp con trai từ nhỏ nên khả năng cậu bé đỗ vào hệ chuyên hóa của trường chuyên là khá cao. Anh nói nếu con anh vào được trường chuyên thì gia đình anh hoàn toàn yên tâm và thảnh thơi.

“Như cái trường thằng cu nhà tôi thi vào thì nó thuộc đại học quốc gia, nên học phí của nó chỉ có 2 triệu đồng/tháng thôi,” anh Nam cho VOA biết.

Những phụ huynh có điều kiện kinh tế khá giả hơn thì cho hay con của họ học trường công hay trường tư cũng không thành vấn đề.

Anh Nguyễn Minh Hòa, một phụ huynh ở quận Ba Đình, là một trường hợp như vậy. Con gái anh đã nộp hồ sơ vào một trường THPT gần nhà, nhưng anh nói nếu con không đỗ thì anh sẵn sàng cho học trường tư.

“Trường tư thì không phải học thêm nữa, trong khi trường công thì vừa phải học thêm ở ngoài lại còn học thêm cả ở trường nữa. Mỗi buổi mấy trăm nghìn. Tuần học 4 – 5 buổi thì cũng khác gì trường tư đâu,” anh Hòa lý giải và cho biết thêm rằng để cho chắc ăn, anh cũng đã nộp hồ sơ vào 2 trường tư khác nhau.

“Xin vào trường tư cũng khó đấy. Chứ không phải mất tiền mà dễ vào đâu. Một số trường thì dễ nhưng những trường chuẩn và được người ta đánh giá tốt thì họ cũng lấy điểm cao như trường công luôn,” anh nói.

Thành phố Hà Nội công bố lịch thi vào cấp trung học phổ thông năm học 2024 -2025 sẽ diễn ra trong hai ngày 08 và 09/6, với 3 môn là toán, ngữ văn và ngoại ngữ.

Truyền thông trong nước dẫn báo cáo của Sở Giáo dục Đào tạo Hà Nội cho biết toàn thành phố trong kỳ thi năm nay có 135.000 em đăng ký nguyện vọng 1 vào lớp 10 công lập trong khi chỉ tiêu nhận là 81.000 học sinh. Như vậy, 54.000 học sinh không vào được công lập sẽ phải học trường tư hoặc vào các trường giáo dục thường xuyên và các trường nghề.

Phó Chủ tịch Hội đồng Nhân dân thành phố, Phùng Thị Hồng Hà, được báo nhà nước dẫn lời cho biết nguyên nhân của tình trạng thiếu trường cho học sinh hiện nay là do tốc độ tăng dân số, nhiều khu nhà ở và khu đô thị mới được hình thành nhưng số trường học được xây dựng lại không theo kịp.

Tại khu vực nội thành Hà Nội, trong nhiều năm qua hầu như không có trường học mới nào được xây. Ủy ban Nhân dân thành phố dẫn ví dụ như quận Hai Bà Trưng, với hơn 303.000 dân, thì cần có từ 6-10 trường trung học phổ thông nhưng hiện chỉ có 3 trường. Quận Hoàn Kiếm, với gần 213.000 dân, cần có từ 4-7 trường nhưng hàng chục năm nay vẫn chỉ có 2 trường mà thôi.

Truyền thông trong nước trích lời Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân thành phố, Vũ Thu Hà, cho biết thành phố kiến nghị Bộ Giáo dục Đào tạo cho phép xây dựng trường học theo tiêu chí diện tích sử dụng/học sinh thay vì diện tích đất/học sinh. Vẫn theo kiến nghị này, các quận nội thành không còn quỹ đất để xây dựng đáp ứng số lượng học sinh tăng nhanh thì cho phép Hà Nội nâng tầng các khối nhà và xây tầng hầm tại các trường học.

29 tháng 5 2024

Cháu bé lớp 1 và sự phân biệt trong cuộc liên hoan lớp: chuyện nhỏ hay lớn?

2024.05.28 - RFA

Trẻ em đi sở thú ở Hà Nội. Ảnh minh họa. AFP

“Đóng tiền thì được ăn liên hoan không đóng tiền thì nhịn”; “Cháu bé không được tham gia liên hoan với lớp chỉ vì mẹ không đóng tiền, đáng bị trách là các cô giáo và mấy phụ huynh” … là những bình luận trên mạng xã hội về câu chuyện một học sinh lớp 1 không được ăn liên hoan do phụ huynh không đóng quỹ, trong một lớp học có 32 học sinh, tại Trường Tiểu học Gia Lương Tỉnh Hải Dương.

Luật sư Ngô Anh Tuấn viết trên facebook cá nhân của ông, RFA đã được phép trích đăng:

Thôi thì chúng ta chấp nhận cuộc chơi của phụ huynh, ai góp tiền thì được ăn, không góp tiền, nhịn; công bằng! Thế nhưng, việc này nên diễn ra ở các cuộc vui ngoài khuôn viên trường, lớp như các cuộc đi dã ngoại, thăm thú đâu đó; còn một khi đang ở nhà trường, nhân danh lớp học, điều đó là không nên, đúng hơn là không được phép.

Khi cô giáo cũng đồng tình và chấp nhận “luật chơi” của các phụ huynh một cách ráo hoảnh, thiếu nhân văn, không có tình người thì cần nghiêm túc xem lại đạo đức người giáo viên. Phụ huynh có thể không thích nhau, thậm chí có thể ghét nhau, nhưng đây là nhà trường, nơi giáo viên là người có quyền và trách nhiệm nhất liên quan tới học tập và đời sống tinh thần của các cháu nhưng giáo viên chủ nhiệm phó thác trách nhiệm cho phụ huynh như vậy thì thật là không còn gì để nói cả… Bản thân tôi cho rằng người cô giáo chủ nhiệm kia không xứng đáng và không nên làm giáo dục!”

Thôi thì chúng ta chấp nhận cuộc chơi của phụ huynh, ai góp tiền thì được ăn, không góp tiền, nhịn; công bằng! Thế nhưng, việc này nên diễn ra ở các cuộc vui ngoài khuôn viên trường, lớp như các cuộc đi dã ngoại, thăm thú đâu đó; còn một khi đang ở nhà trường, nhân danh lớp học, điều đó là không nên, đúng hơn là không được phép. - Ls. Ngô Anh Tuấn

Sau khi sự việc xảy ra, Sở Giáo dục-Đào tạo tỉnh Hải Dương lên tiếng cho rằng đây là vụ việc đáng tiếc và yêu cầu tổ chức rút kinh nghiệm chung trong công tác quản lý, tránh để xảy ra các vụ việc tương tự. Hiệu trưởng Trường Tiểu học Gia Lương cho rằng giáo viên còn thiếu kinh nghiệm trong xử lý tình huống nên đã yêu cầu rút kinh nghiệm sâu sắc trong toàn trường nhằm đảm bảo không xảy ra những sự việc tương tự trong thời gian tới.

Giáo sư Mạc Văn Trang nêu quan điểm của ông với RFA:

“Ở đây nó có hai chuyện. Chuyện thứ nhất là chuyện các người lớn cãi nhau, lý lẽ với nhau thì đúng sai tôi không cần biết. Tôi chỉ biết là 31 cháu, 2 cô giáo và 3 vị phụ huynh ngồi ăn liên hoan vui vẻ, còn một cháu bé ngồi đấy là điều tôi không thể tưởng tượng được. Cháu bé sẽ cảm thấy rất là tủi thân, cảm thấy bị bỏ rơi.

Cái sự tủi thân đó đối với đứa trẻ sẽ ghi dấu ấn suốt cả cuộc đời trẻ. Nó làm cho đứa trẻ thiếu tự tin. Đối với cháu đó là sự xúc phạm và một sự tổn thương về tâm lý.

Chuyện thứ hai là đối với 31 cháu được ăn vui vẻ, cười đùa nhìn thấy một bạn không được ăn thì 31 cháu này cũng bị ảnh hưởng. Các cháu không được giáo dục sự đồng cảm, sự chia sẻ với bạn của mình. Đó cũng là một cái vô giáo dục; một cái rất tác hại đối với các cháu. Nó cho thấy các cháu rất ích kỷ, rất vô cảm, không có sự chia sẻ và đồng cảm với bạn. Thế cho nên, về mặt giáo dục thì việc nhỏ như thế nhưng ảnh hưởng tâm lý các cháu rất lớn mà cô giáo và phụ huynh không ý thức được điều đó thì thật đáng buồn!”

Quyền của trẻ em được quy định trong Luật Trẻ Em 2016 có ghi: Trẻ em có quyền vui chơi, giải trí; được bình đẳng về cơ hội tham gia các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, thể dục, thể thao, du lịch phù hợp với độ tuổi; Trẻ em có quyền được bảo vệ dưới mọi hình thức để không bị bạo lực, bỏ rơi, bỏ mặc làm tổn hại đến sự phát triển toàn diện của trẻ em.

Một số người cho rằng, câu chuyện trên cho thấy những người lớn liên quan trong câu chuyện, bao gồm cả giáo viên lẫn phụ huynh cháu bé, đều vi phạm vào quyền của trẻ em. Rằng người ta nhân danh sự đóng góp công bằng mà quên đi quyền lợi của trẻ; quên đi ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ hồn nhiên về bạn bè, về sự chia sẻ vô tư, không tính toán

Nếu xét trên phương diện Quyền Trẻ em, thì cả người mẹ, giáo viên chủ nhiệm và ban đại diện cha mẹ học sinh có thể phải hầu tòa vì làm tồn tương một đứa trẻ như thế. Nhưng ở Việt Nam thì việc đó có xảy ra hay không lại là một chuyện khác. - Ông Liêu Thái

Ông Liêu Thái, hiện có hai con nhỏ đang độ tuổi đến trường, bày tỏ suy nghĩ của ông với RFA:

Theo Thông tư 55 của Bộ Giáo dục thì người mẹ không có lỗi, nhưng với em bé, con của cô ấy, thì cô rất lỗi!

Cũng theo thông tư này, Ban đại diện cha mẹ học sinh và cô giáo chủ nhiệm không có lỗi. Nhưng xét trên phương diện con người, họ quá vô cảm. Nó làm tổn thương sâu xa cho đứa trẻ.

Nếu xét trên phương diện Quyền Trẻ em, thì cả người mẹ, giáo viên chủ nhiệm và ban đại diện cha mẹ học sinh có thể phải hầu tòa vì làm tồn tương một đứa trẻ như thế. Nhưng ở Việt Nam thì việc đó có xảy ra hay không lại là một chuyện khác”.

Giáo sư Mạc Văn Trang kết luận, những người lớn trong câu chuyện đã quên dạy trẻ tính nhân văn, bởi câu chuyện diễn ra trước mặt chúng hoàn toàn vô cảm, không cho trẻ thấy lòng nhân ái khi cư xử với nhau. Các giá trị nhân văn đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội, nơi mà mọi người được đối xử công bằng. Do đó, có thể nói, những đứa trẻ này đã bị tước mất quyền được giáo dục nhân bản.

Nốt lặng trong giáo dục

Thứ Ba, 05/28/2024 - 20:52 — VietTuSaiGon

Câu chuyện về một em bé bị nhìn thèm, ngồi nhìn các bạn và thầy cô ăn tiệc liên hoan cuối năm, em ngồi nhìn như vậy cho đến khi tan buổi liên hoan và ra về ở trường Tiểu học Gia Lương, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương trong dịp kết thúc niên khóa 2023 - 2024 vừa qua khiến cộng đồng mạng sôi sục. Ở một góc khác, có thể xem đây là nốt lặng trong giáo dục, một nốt nhạc khiến cho mọi thứ như đứng im, hóa đá và theo sau đó là một chuỗi bàng hoàng. Nỗi bàng hoàng của nốt lặng này nằm ở chỗ trách nhiệm làm cha, làm mẹ, trách nhiệm làm thầy cô, làm ban đại diện phụ huynh và trên hết là trách nhiệm làm người của những người lớn có liên quan.

Theo báo Dân Trí, lớp học có 32 học sinh nhưng ban phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm chỉ mua 31 suất gà rán và để cho một em bé ngồi nhìn các bạn ăn vì gia đình không đóng tiền khẩu phần ăn cho em bé ấy. Vậy là cộng đồng mạng sôi sục và ném đá về phía các đại diện cha mẹ học sinh cũng như giáo viên chủ nhiệm.

Về phần ban đại diện cha mẹ học sinh (trước đây gọi là ban đại diện phụ huynh học sinh) và giáo viên chủ nhiệm, họ cũng phản hồi thông tin, nêu ra sự thật là trước đó, tức năm học 2022 - 2023, cùng chính em bé này và người mẹ này đã làm họ uất ức. Nghĩa là người mẹ cũng không đóng tiền liên hoan cho con, tuyên bố rằng có tiền nhưng không đóng khoản vô lý ấy. Sau đó, buổi tiệc liên hoan vẫn diễn ra, cả lớp đều có phần ăn, em bé ấy cũng có phần ăn. Xong buổi liên hoan, người mẹ lên mạng xã hội buông lời quở trách, thậm chí sỉ vả ban phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm với nội dung thức ăn tệ hại, không xứng đáng để con cô ăn.

Theo ban đại diện cha mẹ học sinh, vậy là rút kinh nghiệm năm trước, năm nay quyết định không mua suất thứ 32 cho bé, không mua gà rán cho bé nhưng vẫn để bé cùng ăn bánh kẹo với các bạn. Sự vụ tưởng dừng ở đó, ai dè mạng xã hội, rồi báo Dân Trí đưa tin, sau đó là cuộc ném đá của bạn đọc vì bức xúc. Chuyện trở nên trầm trọng, người ta đặt câu hỏi về nhân cảm, nhân tính của giáo viên chủ nhiệm cũng như ban đại diện cha mẹ học sinh. Và đương nhiên, người ta không quên đặt câu hỏi về trách nhiệm làm mẹ của người mẹ.

Điều này khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về quá trình lịch sử của ngành giáo dục Việt Nam, một ngành giáo dục vừa có tính cách mạng nhưng cũng vừa có tính lạc hậu thuộc vào hàng bậc nhất thế giới này.

Tính cách mạng của Giáo dục Việt Nam (cả hai phía) với miền Nam - Việt Nam Cộng Hòa dựa trên nền tảng triết lý: Nhân Bản - Dân Tộc - Khai Phóng. Miền Bắc - Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa với chủ trương nam nữ bình đẳng trong học tập. Tức có một bước cách mạng trong giáo dục miền Bắc, đó là phụ nữ được đi học, đây là điểm khác biệt giữa giáo dục miền Bắc với giáo dục thời phong kiến.

Tuy nhiên, cái ách giáo dục xã hội chủ nghĩa cùng với biến thiên lịch sử, từ thời Cải Cách Ruộng Đất cho đến thời Kinh Tế Hợp Tác Xã, Tập Trung Bao Cấp, rồi đến nay là Kinh Tế Thị Trường theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, dường như nền giáo dục chịu quá nhiều cái ách và vết thương trên gáy của nó chưa kịp chai sần thì mưng mủ.

Nói về một bữa ăn hụt trong buổi liên hoan của một em bé tiểu học, tại sao tôi phải lôi cả chuỗi dài lịch sử giáo dục ra và điều này có khiên cưỡng quá không? Tôi nghĩ là không, bởi giáo dục đi ra từ tâm thức và tâm thức đi ra từ giáo dục. Ở một nền giáo dục có bước chuyển từ chỗ đấu tố, anh em, chạ mẹ, con cái sẵn sàng đấu tố, lật tội, thậm chí vu khống nhau vì tiếng vỗ tay của “bề trên” không rõ ràng nào đó, rồi đến lúc người ta ngồi phanh phui từng lát thịt mỡ để cạnh tranh, hơn thua, thậm chí từng lạng ngô, từng lát khoai, lát sắn khô, thậm chí từng mm vải quần cũng bị soi vì chuyện hơn thua... Một nền giáo dục trải qua hai giai đoạn tâm thức chỉ làm cho con người trở nên hơn thua, tranh nhau, kèn cựa nhau khốc liệt vì miếng ăn.

Mãi cho đến khi nền kinh tế thị trường mở cửa, thì toàn bộ nếp nghĩ, toàn bộ các nếp nhăn trên vỏ não ấy được lưu cửu, di truyền sang thế hệ khác, một thế hệ thoải mái hơn về vật chất. Nhưng, có một cuộc cạnh tranh, kèn cựa khác còn khốc liệt hơn, nó hiện hữu nhân danh vật chất. Mọi giá trị của con người được qui đổi về vật chất, người ta định dạng giá trị của con người dựa trên căn nhà anh/chị ta đang ở, chiếc xe anh/chị ta đang đi, chiếc điện thoại di động cùng giày dép, áo quần hàng hiệu mà anh/chị ta đang mặc, thậm chí cách vung tiền của anh/chị ta. Tất cả những chỉ dấu trên đều cho thấy giá trị con người được qui vào vật chất.

Và nó “hữu lý” đến độ ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải thốt lên “Có bao giờ được như hôm nay!”. Và, trong nền giáo dục trọng vật chất, lấy vật chất làm nền tảng này, quyền lực được định nghĩa theo “phản vật chất”, tức là trong lúc người khác phải se sua, bợ đỡ, xu nịnh để con cái được yên ổn học hành, thì ta không tốn xu nào, không cần se sua, bợ đỡ mà con ta vẫn được ưu tiên.

Thứ mặc cảm quyền lực ấy đầy rẫy trong các bậc cha mẹ có con đến lớp. Tôi từng chứng kiến nhiều cảnh dở khóc dở cười khi cha mẹ học sinh lôi cái thông tư 55 của Bộ Giáo dục về việc thu phí hay không thu phí hội cha mẹ học sinh, quĩ lớp... và tuyên bố không đóng các quĩ ấy vào đầu năm học, thế nhưng đến cuối năm học, chính cái người không đóng quĩ lớp lại là người to tiếng nhất trong việc phanh phui, yêu cầu ban đại diện phải nói rõ số tiền đã tiêu vào mục gì, tại sao lạm dụng chi, tại sao không có hóa đơn đỏ khi mua... Trong khi đó, nếu mua một cuốn tập hay một lẵng hoa đặt trên bàn mà ghi hóa đơn đỏ thì quá vô ích, bởi hóa đơn đỏ phải cõng thêm thuế giá trị gia tăng.

Đương nhiên cũng không ít trường hợp ngược lại, tức ban đại diện cha mẹ học sinh lại yêu cầu một phụ huynh nào đó “cá biệt” vì nghèo nên đưa con ra khỏi lớp học, chuyển con sang lớp khác vì đây là lớp của “những đại gia, những người chịu chơi... không chấp nhận người nghèo!”.

Mọi thứ màu sắc phản giáo dục đều có, diễn ra khắp mọi nơi. Bởi ngay cả nhà giáo, lãnh đạo của nhà giáo như Hiệu Trưởng, Hiệu Phó - kẻ có chữ nghĩa mà còn ăn không từ thứ gì, kể cả mấy lát thịt trong bữa cơm của học sinh nghèo miền núi, thì sá gì những người ít chữ, ít nhận thức hơn!

Và chuyện người mẹ cương quyết không nộp tiền suất ăn cho con mình từ năm ngoái nhưng vẫn để con đến lớp ăn uống cùng bạn bè, rồi sau đó lên mạng xã hội sỉ vả ban đại diện cha mẹ học sinh, năm sau lại tiếp tục bổn cũ, là một chuyện hết sức đau lòng khi bàn về tính thể cũng như tri đức của người làm cha, làm mẹ. Một người dám đánh đổi niềm vui của con trẻ, đánh đổi cả sự tổn thương của con trẻ chỉ vì tin và dám thách thức một tập thể nào đó, vì tin vào sự khuếch đại của mạng xã hội, chứng tỏ người đó đã bị tổn thương và mặc cảm quyền lực quá nặng nề, điều đó khiến người ta quên cả sứ mạng làm mẹ.

Ngược lại, ban đại diện cha mẹ học sinh và cô giáo chủ nhiệm, không chó bé ăn gà rán vì kinh nghiệm năm cũ, nhưng vẫn chó bé ăn bánh ngọt, bánh bông lan (theo giải thích của giáo viên chủ nhiệm và ban phụ huynh) thì chưa chắc đã đúng, chưa chắc đã không có lỗi.

Về tính sòng phẵng và kinh nghiệm xã hội của con người, giữa con người với con người thì giáo viên chủ nhiệm và ban đại diện hoàn toàn hợp lý, không có lỗi. Nhưng, về mặt nhân bản, nhân vị và nhân cảm, thì việc không cho bé ăn gà rán diễn ra từ hai ý thức: Vì không nộp tiền thì không có phần; Vì chê gà này nọ thì đừng cho ăn, nhỡ có ảnh hưởng gì về thực phẩm thì nguy to...

Nhưng, nếu vì không nộp tiền mà không cho bé ăn, thì nếp suy nghĩ quá nhỏ, chưa phải là nếp nghĩ của người thầy cũng như nếp nghĩ của những vị đại diện cha mẹ học sinh. Một lối nghĩ còn chưa thoát khỏi thời phân chia lát thịt trên đầu người, và nói một cách nghiêm túc là kém tính người.

Ngược lại, nếu nghĩ rằng vì sợ mẹ đứa bé sẽ lên gân thậm chí ăn vạ vì ăn gà rán, e rằng nếp nghĩ này cũng chưa thoát được kiểu tư duy chụp mũ xã hội chủ nghĩa, mà chính xác hơn, đó là thứ tư duy chụp mũ hiện hành. Một kiểu nói lấy được, bởi người ta phải tin tưởng rằng gà an toàn mới dám cho 31 bé còn lại ăn chứ?! Sợ điều tiếng chỉ là cách đổ thừa, dựa trên tư duy chụp mũ.

Suy cho cùng, người thiệt thòi nhiều nhất là đứa bé. Một đứa bé mới học tiểu học, đã phải chịu đựng quá nhiều trí trá từ người thân và nhà trường như vậy, thì sẽ phát triển tâm hồn, nhân cách ra sao? Và tương lai của bé sẽ về đâu?! Và câu chuyện về một suất ăn của một em bé học sinh cứ như một nốt lặng giữa vô vàn nốt lặng của ngành giáo dục xứ này!

28 tháng 5 2024

Bộ GD&ĐT vào cuộc vụ “học sinh lớp Một không được ăn liên hoan do mẹ không đóng tiền quỹ”

2024.05.28 - RFA

Học sinh Trường tiểu học Gia Lương trong giờ học. (Ảnh minh hoạ). ND

Bộ Giáo dục & Đào tạo đang xác minh thông tin “học sinh lớp Một không được ăn liên hoan do mẹ không đóng quỹ" gây xôn xao dư luận.

Đại diện Bộ Giáo dục & Đào tạo (Bộ GD) được tờ VietnamNet dẫn lời trong ngày 27/5 rằng Bộ buộc phải vào cuộc bởi thông tin liên quan đến giáo viên, phụ huynh và học sinh này gây “ầm ĩ” trên mạng xã hội dù chưa rõ thực hư. Bộ sẽ rà soát và khoanh vùng để xem sự việc nếu có thực thì ở khu vực nào, diễn ra ở trường và lớp học nào. Khi nắm được tình hình cụ thể, Bộ sẽ thông tin chính thức tới báo chí và dư luận.

Trước đó, nhiều trang mạng xã hội đăng tải lại bài viết với nội dung một phụ huynh “tố” con học lớp Một không được ăn liên hoan vì mẹ không đóng quỹ phụ huynh. Theo nội dung đăng trên mạng xã hội, phụ huynh này bức xúc cho rằng: “Quỹ lớp thì tôi đóng chứ quỹ hội tôi không đóng vì đấy là khoản phí không bắt buộc, ai thích thì đóng. Thế mà 31 học sinh trong lớp ăn liên hoan, lại thêm cả cô giáo chủ nhiệm và cô tiếng Anh cùng ba phụ huynh phát suất ăn, vậy mà để mình con tôi trơ mắt nhìn mọi người liên hoan trong vui vẻ".

Cũng trên mạng xã hội, phụ huynh này cho rằng quỹ hội là khoản thỏa thuận, không bắt buộc nên không đóng. Dòng trạng thái của phụ huynh trên sau khi xuất hiện trên mạng đã thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Đến thời điểm này, thông tin sự việc được Bộ GD&ĐT cho biết vẫn chưa được xác thực.

Người Lớn Húc Nhau, Trẻ Em Chết

28.5.2024 - Chu Mộng Long

Lẽ ra tôi chỉ viết duy nhất một bài về vụ em bé lớp 1 bị chấn thương tâm lý trong buổi liên hoan cuối năm. Nhưng thấy người lớn chửi nhau dữ quá, báo nhà nước lại phơi trần luôn cả trường, lớp, tên họ người trong cuộc, tôi đành phải viết bài này.

Hiện trên mạng đang chửi nhau loạn xạ. Một ông ở Đà Nẵng, có lẽ từng làm trong Ban đại diện cha mẹ học sinh, viết một bài dài xem những người chỉ trích thầy cô giáo, chỉ trích Ban đại diện cha mẹ học sinh là "khốn nạn của khốn nạn". Không dám gọi tên tôi, nhưng trong bài có chỗ chửi tôi, rằng chỉ nhìn vấn đề một chiều khi đòi giải tán Ban đại diện cha mẹ học sinh. Cứ chửi, tôi không chấp!

Xin thưa là khi lên tiếng, tôi không dựa vào phần cắt cúp trên mạng mà đọc hết bài báo. Bài báo chia sẻ lại thông tin trên trang của phụ huynh, trích dẫn luôn các comment phản hồi là có trách nhiệm. Kể cả giấu tên trường, lớp, phụ huynh là sự tế nhị, không để nỗi nhục vấy lên đầu con trẻ. Nhưng đến lúc này, sau sự chửi bới đầy khiêu khích của dân mạng, báo đăng tuồn tuột tên trường, tên lớp, tên phụ huynh học sinh thì chính báo lại đi quá đà. Người lớn bị chửi cả năm, chửi tốc mả cũng chẳng hề gì. Nhưng trẻ em, chỉ cần nghe người lớn chửi việc có liên quan đến mình là đã bị chấn thương ngay. Đây lại là em bé trong một bữa ăn, "miếng ăn là miếng nhục", ắt em bé thấy nhục như con trùng trục. Trẻ em vốn tự trọng, "nhục" là một sự chấn thương lớn. Tôi dám chắc, không chỉ em bé này, mà cả 5 đứa con trong gia đình ấy hết sống nổi. Lẽ ra, vì trẻ em, họ cần kiềm chế và dập tắt ngay. Nhưng những kẻ hung hăng vẫn đôi co ầm ĩ đặc biệt là giới nhà giáo, chừng như họ muốn những đứa trẻ trong gia đình ấy phải bị tâm thần hoặc nhảy lầu cho họ hả giận. Ác hơn cả ác.

Bà Vũ Thu Hương, Tiến sĩ tâm lý - giáo dục học của trường sư phạm đứng đầu cả nước còn đổ thêm dầu vào lửa, rằng nhà trường, thầy cô chẳng việc gì phải xin lỗi phụ huynh học sinh. Đó chỉ có thể là Tiến sĩ "tâm lý chó", không thể là "tâm lý người". Chỉ có nghiên cứu "tâm lý chó" mới thấy chó ắt cắn nhau vì miếng ăn mà không cần hòa giải.

Tôi vẫn khẳng định, việc bà mẹ học sinh kia cương quyết không đóng "quỹ phụ huynh" là đúng. Đã có "quỹ lớp", cơn cớ gì có thêm cái "quỹ phụ huynh"? Bà Vũ Thu Hương khuyên cái giọng của mấy bà trong hội phụ nữ hơn là nhà tâm lý: "Cái gì là quy định chung, được cả tập thể đồng ý thì chúng ta nên theo. Không chỉ vấn đề của lớp con mà là trong các tập thể khác như trong khu dân cư, trong công ty…". Có lẽ do bà chưa từng làm phụ huynh nên không biết cái "quy định chung" của cái tổ chức gọi là Ban đại diện cha mẹ này. Tôi dám khẳng định với bà, rằng việc thu quỹ lâu nay chẳng bao giờ "được cả tập thể đồng ý". Nó luôn được áp đặt từ một nhóm người do Hiệu trường hoặc thầy cô cử ra. Thường thành phần được cử ra này là nhóm người giàu có, quyền lực. Khi họ đưa ra "quy định chung" là nộp "quỹ lớp", "quỹ phụ huynh" với mức tiền mà những phụ huynh nghèo méo mặt cũng khó có ai phản đối. Bởi thứ quỹ ấy chủ yếu là để biếu xén hiệu trưởng, "tri ân thầy cô" nhân dịp lễ, tết. Sau khi chi xong, còn lại một ít mới bố thí cho các cháu liên hoan.

Nói thẳng, việc tổ chức cho các cháu liên hoan cuối năm chỉ là cái bình phong che đậy cho việc chi tiền nịnh hót, hối lộ thầy cô!

Tôi cứng đầu, biết thứ tiền "đi thầy" như vậy là bất hợp pháp, nịnh hót, mua điểm, mà khi đi họp phụ huynh vẫn phải cúi đầu im lặng, nộp nhanh cho lành. Vì lẽ đơn giản, con tôi đang là con tin, không đồng ý ắt là con tôi hoặc bị kỳ thị hoặc bị trù dập.

Lợi dụng các bậc cha mẹ hay cả nể và đặc biệt là tâm lý sợ hãi con trẻ đang là con tin, cái ban đại diện cha mẹ nịnh hót và cái đám thầy cô tham lam kia sẽ không gì không dám làm!

Có chửi tôi nữa thì tôi vẫn khen sự phản đối của bà mẹ trong câu chuyện. Bà dám hy sinh các con của mình để lên tiếng phản đối một thứ "văn hóa" tệ hại từng diễn ra lâu nay. Thật trớ trêu là mọi sự lại rơi vào một bữa ăn và kết quả là con bà bị kỳ thị và bây giờ thì hết sống nổi với đám giặc tham ăn nhưng tự cho mình có đạo đức.

Tự hào khoe rằng, sự thật em bé vẫn được ăn cùng các bạn ư? Các người thanh minh là em bé vẫn được ngồi chung, ăn chung những món trên bàn, trừ cái đùi gà do chỉ có 31 suất. Tôi khẳng định, bé bị chấn thương ngay khi ấy mới về mách mẹ. Và như bài trước tôi nói, thà thầy cô giáo khi đó tế nhị gọi phụ huynh đưa con mình về sớm còn tốt hơn là cho bé ngồi ăn chung với các bạn. Ai cũng có thể hình dung trong bữa ăn ấy, những thành phần cha mẹ kia vì thù ghét mà lườm nguýt đứa bé, rồi các bạn khác chỉ cần buông miệng hỏi câu: "mẹ mày không nộp tiền mà mày vẫn được ăn?" thì đứa bé đã chết ngất.

Nói thẳng, ai chửi tôi cứ chửi, tôi tởm lợm tất cả những kẻ bênh vực ban đại diện cha mẹ và thầy cô giáo trong trường hợp này. Lỡ rồi thì chữa nhanh và đóng câu chuyện lại, còn thanh minh và chửi loạn xạ để gây chấn thương thêm em bé thì không vô tâm cũng bất lương.

Tôi đào tạo cả triệu thầy cô giáo, tôi biết rõ cái hư hỏng của hệ thống mà một cá nhân tôi không thể chữa chạy. Vừa rồi dạy một lớp đại học tại chức, vào đầu buổi học, tôi nhắc: "Các bạn đã nộp học phí, không phải nộp thêm bất cứ thứ quỹ gì". Tôi tuyên bố từ chối tất cả chuyện mời mọc ăn uống, quà cáp, phong bì. Vậy mà cuối buổi học, Ban đại diện lớp vẫn kèo nhèo mời tôi một bữa ăn. Từ chối mãi vẫn bị đeo bám, đến buổi cuối cùng tôi đành chấp nhận ăn một bữa cơm chay. Bất ngờ khi ăn xong, người của Ban đại diện lớp nói: "Thầy ơi, thầy chấm bài cho điểm lớp em rẻ rẻ nghe thầy". Tôi tròn mắt và đắng họng thốt lên: "Thầy làm nghề dạy học chứ bán tôm bán cá đâu mà trả giá đắt rẻ vậy?" Quan điểm của tôi, thầy cô nào biết nhục thì nên né xa các loại "ban đại diện" như vậy. Các thứ "ban đại diện", từ đại diện cha mẹ phụ huynh đến đại diện các lớp học tại chức, học chính trị do người ta đẻ ra, chưa bao giờ thực hiện đúng chức năng mà chỉ làm cái việc thu tiền quỹ để nịnh hót, hối lộ, mua chuộc một cách đê tiện!

Chu Mộng Long

Lại một con cừu không ngoan?

27.5.2024 - Thái Hạo

1. Đừng vội tin?

Về vụ việc một em bé lớp 1 phải ngồi nhìn các bạn ăn liên hoan mà mạng xã hội (và sau đó là báo chí) đưa lên, đến thời điểm này đã có 2 luồng ý kiến, một là tin và bức xúc; hai là nghi ngờ và cho rằng đó chỉ là thông tin một chiều, sai sự thật, và đừng vội tin. Nhưng lại tin ngay vào cái bình luận của một cái nick có tên Mưa Mùa Thu (xem hình 1).

Nick này có nói sự thật không? Tôi không check được tất cả các nội dung liên quan, nhưng trước hết xin chỉ ra một điểm sai sự thật trong cái bình luận của người này, đó là chi tiết “Hồi trung thu còn ý kiến sao cho con tôi ăn bánh nướng không tốt”. Bây giờ mời đọc hình 2, chính là lời của vị phụ huynh đã nói về những cái bánh nướng kia. Bánh không tem mác, không ghi thương hiệu, không ngày sản xuất, không hạn sử dụng, vậy chị ta ý kiến thì có chính đáng không? Không những thế, chị ta còn rất lịch sự, ăn nói từ tốn có trước có sau. Kết thúc ý kiến, chị ta còn nói “Vì sức khỏe của các con để đảm bảo đồ ăn em cũng mong rằng ban hội phụ huynh khi mua quà nên để ý giúp ạ. Em cảm ơn”. Ấy thế nhưng, khi qua lời của một người tự xưng là phụ huynh của lớp ấy, thì nó thành “sao cho con tôi ăn bánh nướng không tốt”, biến một người rất có trách nhiệm và lịch sự thành một loại lắm chuyện, hay đòi hỏi, thích gây sự và chuyên phá rối!

Chỉ mới kiểm tra một chi tiết mà đã thấy người này nói sai hoàn toàn và nói bằng một giọng khác hẳn, làm méo mó bản chất sự việc đến mức gần như đổi trắng thay đen, thì những chi tiết khác ta có thể tin được không? Đừng vội tin, đúng, nhưng cũng đừng vội tin bất cứ điều gì chỉ vì nó phù hợp với điều mình muốn thấy.

2. Sai ngay từ đầu

Như đã nói trong bài trước, bất luận thế nào, việc lớp và ban đại diện của lớp này tự ý đặt ra 2 loại quỹ là quỹ lớp và quỹ phụ huynh rồi bổ đầu cha mẹ để thu là sai quy định, cũng có nghĩa là vi phạm pháp luật. Theo Thông tư 55 của Bộ GD-ĐT, chỉ có một khoản duy nhất là “Kinh phí hoạt động của Ban đại diện cha mẹ học sinh” là được phép thành lập, và khoản tiền này có được là do đóng góp tự nguyện và những tài trợ hợp pháp (không được thu theo dạng bình quân); khoản tiền này cũng không phải được dùng để liên hoan, nó chỉ dùng cho hoạt động của Ban đại diện (hoạt động đó là gì, mời đọc Thông tư 55).

Việc các vị phụ huynh khác hoặc cộng đồng chỉ trích vị phụ huynh nọ là đã không đóng tiền quỹ còn la lối om sòm, đó điều là vô lý. Vị phụ huynh này không đóng là đúng, vì không ai cho phép thu sai pháp luật như thế cả, bất luận anh có dùng tiền ấy vào việc gì. Cũng cần nói rõ, vị này chỉ không đóng quỹ phụ huynh, còn quỹ lớp thì vẫn đóng, nhưng nó đã không làm cho những người muốn thu cả 2 loại quỹ bằng lòng.

Bạn hãy tưởng tượng: không phải là chuyện liên hoan mà là việc phụ huynh lớp này huy động quỹ để lắp điều hòa hoặc thay gạch nền, sửa chữa phòng học..., nếu vị phụ huynh kia không nộp (vì xây dựng cơ sở vật chất là việc của nhà nước, phụ huynh đã đóng thuế và đóng học phí rồi), thì con của chị ta phải ra hành lang ngồi, hay nhẹ hơn thì cũng bị phân biệt đối xử bằng những ánh mắt và câu nói mỉa mai? Rất nhiều thứ khác tương tự nữa mà bạn có thể hình dung ra hoặc đã từng đọc thấy trên truyền thông về những sự rối loạn này. Và bạn có muốn một xã hội vận hành theo cách ấy? Chúng ta muốn một xã hội rạch ròi về trách nhiệm hay lại hô hào nhau đi đóng tiền vì “nói có được gì đâu”?

Việc các phụ huynh của lớp này và một bộ phận dân chúng nhắm vào vị phụ huynh kia để phê phán tính “xét nét”, “keo kiệt”, “hay ý kiến”, là một thái độ rất không ổn. Tôi tưởng trước nay các vị vẫn bất bình với tình trạng lạm thu, loạn thu và việc sử dụng Ban đại diện làm cánh tay nối dài để thu các khoản tiền trên trời dưới đất? Nay, tại sao có một phụ huynh luôn dẫn Thông tư 55 ra để nói chuyện với những phụ huynh khác, và thực tế là chị ta đang làm đúng pháp luật, nhưng các vị lại không những không ủng hộ mà còn chỉ trích, đấu tố?

Quen lắm, tôi đọc các tin nhắn “lời qua tiếng lại” trong nhóm zalo của phụ huynh nọ thì không thấy ngạc nhiên, nào là tại sao 31 phụ huynh khác đóng được mà chị không đóng, nào là chăm lo cho con mình, nào là không để con thiệt thòi, nào là nhà chị giàu, nào là chị hay ý kiến, nào là tại sao không ai nói gì mà chị khi nào cũng xét nét, v.v. và v.v.. Đây có phải là vì một con đã không chịu làm cừu trong đàn cừu?

3. Vị phụ huynh kia có bịa đặt không?

Điều này thì chưa kết luận chắc chắn được về mọi chi tiết, nhưng đọc tin nhắn trong nhóm zalo của phụ huynh lớp ấy (xem hình 3 và 4), tôi nghĩ đây không hoàn toàn là chuyện không có thật. Sau khi vị phụ huynh thắc mắc/ chất vấn sau buổi liên hoan ấy thì Trưởng ban đại diện lớp này không hề phản bác, mà thay vào đó là lập luận, đại ý, rằng do chị không đóng quỹ phụ huynh. Theo logic thông thường, nếu vị phụ huynh này nói sai thì trưởng ban đại diện sẽ phủ nhận ngay và các phụ huynh khác cũng sẽ lên tiếng đính chính, cãi lại, nhưng đã không có lời nào như thế cả. Khả năng có sự phân biệt đối xử là đặc biệt cao, chỉ chưa rõ về mức độ và hình thức mà thôi.

Đọc những lời trao đổi trong nhóm zalo ấy tôi cũng thấy rằng vị trưởng ban đại diện của lớp này có một thái độ rất thiếu văn hóa, nếu không nói là mất dạy (xem hình các tin nhắn trong cmt), trong khi vị phụ huynh kia vẫn nói năng dựa trên lý lẽ và vẫn giữ được thái độ ôn hòa.

Xin nhắc lại, việc vị phụ huynh này không đóng các loại quỹ đó là đang làm đúng quy định, chính chị ta, bằng nhận thức và thái độ rạch ròi của mình, đang góp phần làm trong sạch môi trường giáo dục vốn rất bát nháo bởi các khoản thu và các hoạt động mang tính tự phát đã diễn ra sôi nổi suốt hàng chục năm qua.

Gần giống với nội dung ở hình 1, tôi còn đọc thấy một bài đăng của một vị phụ huynh khác, phốt vị này, cũng về vụ bánh trung thu. Vị phụ huynh thắc mắc rằng tại sao bánh lại không có tem mác, ngày sản xuất và hạn sử dụng cũng không có, “giải thích là bánh nhà chị Mai, 1 tiệm bánh nổi tiếng rồi vẫn không nghe”. Và coi rằng chị này quá quắt! Mọi người tự nghĩ đi, xem những thắc mắc của vị phụ huynh có chính đáng không, chị ta có phải là người lắm chuyện hay quá quắt không khi thắc mắc những việc liên quan rất hệ trọng đến sức khỏe của trẻ em như thế? Thế này là xấu xa sao? Một việc rõ ràng với những phản ánh chính đáng như thế mà còn bị những phụ huynh khác bẻ cong hoàn toàn để đấu tố, thì tôi cũng không ngạc nhiên về câu chuyện liên hoan đang nổi sóng trên mạng khi chị ta trở thành người bị chỉ trích.

Tôi nghĩ, cũng như hàng vạn câu chuyện vẫn lặp đi lặp lại trong cái gọi là “tập thể” ở khắp mọi nơi, bất cứ đâu có một kẻ “lắm lời”, “hay ý kiến”, thì kẻ đó là đáng ghét. Nó sẽ bị cô lập, bị coi là “thích gây rối”, “không có ý thức xây dựng”, “phá đám”, và nó nên được cho ra khỏi đàn. Tôi biết, ở đây không ít người đã thấm thía những trải nghiệm ấy khi đi họp phụ huynh hay lúc bàn bạc công việc chung trong các nhóm zalo của lớp. Không cẩn thận thì ngay cả việc anh nói đúng, nói để có lợi cho các cháu cũng sẽ bị cái tập thể ấy nhìn như một kẻ gây rối, họ chỉ mong anh biến đi cho rảnh mắt. Người không có thần kinh thép thì không thể chịu nổi những ánh mắt, những chỉ trích và sự cô lập của đám đông kiểu này đâu.

Tôi muốn nhắc lại một lần nữa rằng, những cái quỹ (quỹ lớp, quỹ phụ huynh) mà các vị phụ huynh của lớp ấy nêu ra hay đang được một bộ phận cộng đồng dùng như một thông tin để chứng minh rằng vị phụ huynh nọ đã không hoàn thành nghĩa vụ đóng góp nên mới xảy ra cơ sự này ấy, chính là minh chứng để cho thấy cái sai đã được chấp nhận. Một mặt ta lên án nạn lạm thu, thu sai quy định, mặt khác ta lên án một phụ huynh vì đã không đóng các khoản sai trái ấy. Thật lạ lùng! Comment ở hình 1 còn nói rằng vị phụ huynh kia “cả 5 đứa con từ mầm non lên cấp 2 đều không đóng” [quỹ phụ huynh], và ta liền thấy rằng đó là điều tồi tệ, thật là một người mẹ ghê gớm, khó lòng chấp nhận. Không biết thông tin này có chính xác không (hay cũng là bịa đặt như chuyện về chiếc bánh trung thu), nhưng nếu đúng thì tôi khâm phục người phụ huynh ấy, rất hiếm phụ huynh có thể “sống và làm việc theo pháp luật” giữa một rừng những phán xét đạo đức như ở ta.

Có nhiều cái đúng trong một hoàn cảnh cụ thể sẽ thành sai khi đặt vào những nền tảng lớn hơn. Trong trường hợp này là chị không đóng tiền nên tôi không mua đùi gà cho con chị là đúng, nhưng ai cho phép anh thu các khoản tiền ấy với tư cách là một loại quỹ để tổ chức liên hoan trong khung giờ chính khóa (?) – nghĩa là từ đúng đã thành sai, và đây là cái sai nền tảng. Ủng hộ hay cổ xúy cho cái đúng kiểu này là đang gián tiếp hủy hoại những nền tảng căn bản của một xã hội, đó là pháp luật và sự công bằng.

Chủ nghĩa tập thể vẫn là thứ đáng sợ nhất trong câu chuyện này, nó bất chấp đúng sai, bất chấp quy định của pháp luật, nó chỉ dùng các diễn ngôn như “vì con em chúng ta”, “có đáng bao nhiêu đâu”, “tại sao ai cũng...mà chị lại...”. Cá nhân tôi luôn kinh hãi trước những diễn ngôn loại này.

TB: Trước mắt, tôi chưa kết luận về tính chính xác của tất cả các chi tiết cụ thể trong câu chuyện liên hoan này, chờ những thông tin xác thực từ những người có trách nhiệm. Nhưng như đã nói, bất luận thế nào cái sai lớn sẽ tất yếu làm nảy sinh vô vàn cái sai nhỏ mà không ai có thể kiểm soát nổi, không phải buổi liên hoan này thì cũng sẽ là buổi liên hoan khác, không rơi vào người này thì cũng sẽ rơi vào người khác. Và trên thực tế nó đã xảy ra hàng chục năm nay rồi, với ngàn ngạt những câu chuyện gây bất bình trong xã hội, chỉ là do ta chóng quên mà thôi. Và tôi tin rằng, nó chỉ kết thúc khi phụ huynh nào cũng có được ý thức pháp luật và sự dũng cảm như vị phụ huynh kia. Tiếc rằng, quá ít, và sau vụ này có thể chị ta cũng sẽ không bao giờ dám ý kiến ý cò gì nữa.

Thái Hạo

Thái Hạo
Tôi đã nhắc đến Thông tư 55 nhưng hình có nhiều bạn vẫn không chịu đọc nên mới cố nói là có 2 loại quỹ (lớp và phụ huynh). Thế thì đọc báo vậy. Giám đốc Sở GD- ĐT TPHCM nói "Không có khái niệm quỹ lớp, quỹ trường. Tôi đề nghị Phòng Kế hoạch - Tài chính hướng dẫn để tất cả các khoản thu của nhà trường đều phải được thực hiện trên hệ thống, không dùng tiền mặt, để Sở quản lý được việc trường thu như thế nào".

Nguồn:
https://vietnamnet.vn/giam-doc-so-gd-dt-tp-hcm-khong-co...

28.5.2024 - Thái Hạo

Bài viết trong hình là của phóng viên Mỹ Quyên, báo Thanh Niên (hình như phụ trách mục giáo dục của báo).

Không rõ là phóng viên Mỹ Quyên không biết đầu đuôi sự việc mà nói những lời bịa đặt, cay nghiệt và đấu tố này, hay biết mà vẫn cố ý?

Tôi xin dẫn lại một lần nữa những chi tiết đã dẫn đến việc bị cho là "không đóng tiền nhưng đòi có suất ăn" mà nhiều người đang không hiểu hoặc cố ý không hiểu.

"Đầu năm học e đi họp lớp con nhà e có 2 khoản Quỹ cô giáo nêu ra :
1. QUỸ LỚP
2. QUỸ HỘI CHA MẸ HỌC SINH

E có hỏi 2 khoản Quỹ dùng vào việc gì thì dc cô hiệu trưởng và cô giáo chủ nhiệm tl như sau : QUỸ LỚP ( chi phô tô bài làm cuối tuần cho các con và tổ chức trung thu , liên hoan cuối năm học nếu thiếu sẽ đóng thêm , thừa thì mua sách vở tặng khích lệ cho các con , khoản Quỹ Lớp này cô giáo chủ nhiệm cầm để chi thu )

QUỸ HỘI ( LÀ THOẢ THUẬN GIỮA PHỤ HUYNH VÀ NHÀ TRƯỜNG KHOẢN NÀY KO ÉP BUỘC TRONG ĐÓ DÙNG VÀO VIỆC HOẠT ĐỘNG CHO CÁC CON 30% VÀ 70% VỀ NHÀ TRƯỜNG ) và ko có chuyện e ko nộp quỹ hội thì con e ko dc ăn liên hoan .

- Cái vấn đề nộp quỹ hội này e đã nói đầu năm học là e ko đóng khoản quỹ hội ( khoản này trên tinh thần tự nguyện )

Còn lại các khoản quỹ lớp e vẫn đóng .

"Vừa rùi liên hoan cuối năm con e lớp 1 e ko thấy cô giáo đăng lên nhóm thông báo là quỹ lớp còn ít hay hết nên vấn đề này e ko dc biết vì e nghĩ Quỹ Lớp vẫn đủ, nếu e biết ko đủ e sẽ ủng hộ thêm cho các con . Và cũng ko có tin nhắn riêng nào trao đổi cả".

Lưu ý, những trình bày trên đây là của vị phụ huynh có con không được ăn suất liên hoan, đăng công khai đã 2 ngày và không ai thuộc nhà trường hay Ban đại diện có ý kiến khác hay chứng minh được cô ấy nói sai sự thật. Cũng lưu ý là Báo cáo của Sở GD-ĐT Hải Dương cũng đã thừa nhận "sai sót" của giáo viên lớp này.

Nghĩa là gì? Là vị phụ huynh này đã đóng tiền liên hoan rồi (nó trong quỹ lớp) nhưng Ban đại diện và cô giáo lại dùng tiền từ nguồn khác (quỹ hội phụ huynh) để mua đồ ăn liên hoan, và không có thông báo gì trước về sự thay đổi này. Vị phụ huynh không biết đến sự thay đổi vô lý ấy nên cứ đinh ninh rằng con mình cũng có suất ăn như các bạn khác. Chứ không phải không đóng tiền mà đòi ăn.

Dân thường thì không nói, nhưng là phóng viên thì trước khi viết điều gì lên trước công chúng, phải tìm hiểu ngọn nguồn sự việc, không thể ăn nói hàm hồ.

Là phóng viên nghĩa là ngoài việc tuyệt đối phải tôn trọng sự thật thì còn phải đứng trên các giá trị khác nữa, như tính giáo dục, tinh thần nhân văn...để nhìn nhận sự việc, chứ không phải chỉ xét đến mỗi miếng ăn.

Nguồn bài của PV Mỹ Quyên: https://www.facebook.com/share/p/PCd4MkEuSfKX7m4N/?


26 tháng 5 2024

"tri ân lớp 5"

23.5.2024 - Thái Hạo

Không muốn nói mấy chuyện này nữa, vì hiện nay nó đã nhiều như rác thành phố, nhưng có nhiều bạn nhắn tin than phiền quá, xin chia sẻ mấy dòng như sau.

Khoảng vài mươi năm nay, cứ cuối năm học là các nhà trường trên khắp cả nước, ngoài lễ tổng kết đã thành truyền thống, thì còn có thêm nội dung "tri ân", phổ biến nhất là "tri ân lớp 12". Và nay thấy có cả "tri ân lớp 5" nữa, nên mọi người bất ngờ thôi.

Để hiểu đúng nội dung của cái lễ này, viết đầy đủ sẽ như sau:

"Lễ tổng kết năm học và lễ tri ân CỦA học sinh lớp x". Cần có chữ CỦA để phản ánh đúng nội dung, nếu không nó sẽ thành ra nghĩa khác.

Như vậy, ở đây có hai nội dung, là lễ tổng kết năm học do nhà trường chủ trì, và hoạt động tri ân đối với nhà trường do học sinh thực hiện. Nhưng do cố viết tắt, viết cho thật ngắn/ gọn nên thành ra méo mó về mặt nghĩa, gây cười một cách thê thảm.

Nhà trường và giáo viên là nơi dạy chữ cho cả xã hội, nhưng oái oăm thay, hiện nay ở đó tình trạng viết sai tiếng Việt ngày càng trở nên tràn lan một cách đáng báo động. Đó là một thảm cảnh.

Nói thêm về cái hoạt động tri ân này. Đó là những bài phát biểu [thường do chính nhà trường viết sẵn hoặc đã duyệt, sửa] do học sinh (và có khi cả phụ huynh) đọc để cảm ơn nhà trường! Những lời này phần lớn là sướt mướt, sáo rỗng, ba hoa và không thật. Trong lễ tri ân này nhà trường cũng thường tổ chức cho học sinh biểu diễn các tiết mục văn nghệ và tặng hoa, ca ngợi công ơn thầy cô và công lao của nhà trường. Đặc biệt, lễ tri ân sẽ có nội dung học sinh và phụ huynh trao quà cho nhà trường. Quà này có thể là hiện vật hoặc tiền mà trước đó đã bổ đầu học sinh để thu. Mức thu khác nhau giữa các trường và các địa phương, ít thì một vài trăm/em, nhiều thì dăm trăm hoặc hơn nữa.

Tóm lại, là học sinh tri ân nhà trường theo yêu cầu và phân công của nhà trường, nôm na là "Các em phải tri ân thầy và tri ân như thế này, thế này này".

Đã có gần 10 năm ngồi ở những cái lễ tri ân thế này, giờ nghĩ lại còn toát mồ hôi...

À quên, còn một món "tri ân" nữa, đó là ăn cỗ. Sau lễ thường có một bữa tiệc mặn linh đình, thực khách sẽ gồm cả giáo viên nhà trường, quan khách và học sinh, và tiền là do phụ huynh học sinh chi.

Hiện Tại Tràn lan. Một ví dụ, hình báo Tuổi trẻ:

Liên hoan, từ sai đến xấu

26.5.2024 - Thái Hạo

1.
Câu chuyện một em bé học sinh lớp 1 ở Hải Dương phải ngồi nhìn cả lớp ăn liên hoan vì mẹ bé không đóng “Quỹ phụ huynh” đang gây bức xúc trong dư luận. Trước khi nói đến chuyện hay dở, tốt xấu, ta cần xem xét vấn đề trên khía cạnh đúng - sai.

Theo thông tin trên báo chí và chính chia sẻ từ những người có liên quan, thì lớp này có 2 loại quỹ, là quỹ lớp và quỹ phụ huynh. Buổi liên hoan ấy chi 40k/em, nhưng vì quỹ lớp không đủ nên phụ huynh đã huy động đóng thêm quỹ phụ huynh, 100k/phụ huynh.

Đầu tiên phải nói ngay rằng, cả hai loại quỹ này (quỹ lớp và quỹ phụ huynh) đều là những khoản trái quy định của pháp luật, không có cái gọi là quỹ lớp hay quỹ phụ huynh, chỉ có KINH PHÍ HOẠT ĐỘNG của Ban đại diện cha mẹ học sinh. Kinh phí này lấy từ đâu? Theo thông tư 55 quy định: Kinh phí này “có được từ sự ủng hộ tự nguyện của cha mẹ học sinh và nguồn tài trợ hợp pháp khác cho Ban đại diện cha mẹ học sinh lớp”. Hãy nhớ “ủng hộ tự nguyện” và “nguồn tài trợ hợp pháp”, chứ không phải bổ đầu phụ huynh ra thu. Nếu thông tin trên báo là chính xác thì việc lớp này thu cuối năm 100k/phụ huynh là sai quy định. Ngay cả việc sử dụng quỹ này vào việc liên hoan cũng là chưa đúng so với quy định trong thông tư 55, vì kinh phí này chỉ dùng cho hoạt động của Ban đại diện, mà hoạt động của cái ban này thì, theo Thông tư, chỉ là các cuộc họp, không có quy định nào cho phép ban đại diện dùng tiền kinh phí để tổ chức liên hoan.

Sai chồng sai, từ việc tự ý quy định 2 loại quỹ không được pháp luật cho phép đến việc tự ý bổ đầu phụ huynh ra thu, rồi dùng quỹ ấy để liên hoan ngay trong nhà trường cũng là chưa thỏa đáng.

Việc tự ý đặt ra các loại quỹ và thực hiện các khoản thu trái quy định đã diễn ra từ lâu nay trong hầu hết các nhà trường; nó gây bức xúc, bất mãn và cả khó xử cho rất nhiều phụ huynh, đồng thời gây rối loạn cho các hoạt động giáo dục khi chồng chéo, lẫn lộn về nhiệm vụ, chức năng của các thành phần khác nhau.

2.
Liên hoan không phải là công việc thuộc chức năng của Ban đại diện cha mẹ học sinh. Các lớp nếu muốn vẫn có thể tổ chức các buổi liên hoan, nhưng phải trên nguyên tắc tự nguyện và không được đặt nằm trong khung hoạt động của trường của lớp với tư cách như một hoạt động giáo dục bắt buộc.

Những cha mẹ nào nếu muốn con cái mình có một buổi liên hoan thì “hú nhau”, tự thỏa thuận mức đóng góp và tìm địa điểm, tổ chức theo ý thích, chứ không thể coi đó [liên hoan] như một hoạt động của lớp để bổ đầu phụ huynh ra thu tiền và ngầm ý rằng nếu phụ huynh nào không đóng nghĩa là không hoàn thành nghĩa vụ! Nhà trường chứ không phải nhà hàng. Tất nhiên, nếu nhóm phụ huynh này sau khi xin phép nhà trường mà được sự đồng ý thì có thể sử dụng không gian trường lớp để tổ chức, nhưng phải hiểu rằng đây là “mượn địa điểm”, chứ không phải là hoạt động bắt buộc trong giáo dục của nhà trường.

Cái nhóm “thích liên hoan” này có thể 5 người, 10 người hay vài ba chục, tùy, miễn là những người đó có cùng sở thích và nhu cầu, không có chuyện các vị sử dụng không gian và thời gian của lớp học để tổ chức liên hoan rồi đẩy những đứa trẻ không đóng tiền ra ngồi nhìn mồm được. Việc làm này sai thì đã đành, mà còn vừa rất tồi tệ, phản giáo dục, nếu không nói là ác độc.

Cũng trên tinh thần đó, những học sinh và phụ huynh không muốn tham buổi gia liên hoan ấy thì hãy tự mình làm cho con một bữa tiệc nho nhỏ hoặc cho các cháu đi chơi cùng gia đình hay tặng cho bé một món quà, v.v.. Không ai có quyền bắt các vị phải nộp tiền, cũng không ai có quyền đuổi con bạn ra ngoài để chiếm lấy lớp học, trường học để phục vụ riêng cho nhu cầu cá nhân của cái nhóm ấy. Nếu nhóm này mượn được địa điểm ở trường để liên hoan thì buổi liên hoan đó phải nằm ngoài khung giờ chính khóa của năm học.

Mọi sự rắc rối bắt đầu từ việc không tuân thủ quy định cuả luật pháp, làm sai, làm bừa, làm càn quấy, tùy tiện và có biểu hiện cửa việc của quyền. Và như chúng ta biết, chuyện “nhìn mồm” này không phải là lần đầu tiên, mấy năm nay hầu như năm nào cũng lặp lại, rồi dư luận rộ lên ca thán, rồi lại chìm đi. Đến hẹn lại lên.

Với tất cả những cái sai, cái dở, cái xấu ấy trong ứng xử, những thầy cô giáo và phụ huynh trong lớp này là rất đáng chê trách, thậm chí cần thanh tra hoạt động của nhà trường và các giáo viên liên quan trong việc thu chi và tổ chức các hoạt động giáo dục. Nhưng quan trọng nhất vẫn là khâu quản lý nhà nước về giáo dục. Theo thời gian, các khoản thu sai trái, những chi tiêu bất minh, những hoạt động không đúng quy định không những không được chấn chỉnh mà ngày càng trăm hoa đua nở, đang gây mất niềm tin nặng nề trong dân, làm dư luận bức xúc và trực tiếp làm hỏng môi trường giáo dục một cách nghiêm trọng.

Thái Hạo

Nội dung câu chuyện này trên báo Dân trí: https://dantri.com.vn/.../be-lop-1-phai-ngoi-nhin-cac-ban...

Phần tranh luận về quỹ phụ huynh được người mẹ chia sẻ trên mạng xã hội (Ảnh: Phụ huynh đăng tải).

21 tháng 5 2024

Nhìn từ văn hóa - giáo dục mà ra (!)

Thứ Ba, 05/21/2024 - 04:37 — Nam Gia

Báo Tuổi Trẻ ra ngày 16 tháng Năm 2024 đưa tin: "Giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 Trường THPT Nguyễn Thị Diệu, TP.HCM đã cho 6 học sinh đánh bạn ngay trong lớp vì đi học muộn"[1].

Trước đó không lâu, tháng Tám năm 2023, Sở Giáo dục - Đào tạo Tp.HCM phối hợp cùng Công đoàn Tp.HCM tổ chức hội thảo "Xây dựng trường hạnh phúc", với nhiều thầy và cô, từ đại học cho đến phổ thông trung học - cả trong và ngoài công lập - tham gia buổi hội thảo. Mục tiêu đặt ra "an toàn - lắng nghe - đoàn kết - yêu thương" cho cả trò và thầy [2], được dựa trên 21 tiêu chí "Trường hạnh phúc" theo tiêu chuẩn của UNESCO [3]. Đến tháng Mười năm 2023, Sở Giáo dục - Đào tạo đã ban hành chánh thức "Bộ Tiêu chí Trường học hạnh phúc và Kế hoạch thực hiện Trường học hạnh phúc" [4] với đại diện từ Bộ Giáo dục - Đào tạo, do Thứ trưởng Nguyễn Văn Phúc tham dự, cùng Công đoàn Giáo dục Việt Nam và nhiều ban ngành trung ương khác.

Một phụ huynh có con bị đánh tại trường THPT Nguyễn Thị Diệu, với giọng nghẹn ngào cho báo Tuổi Trẻ biết: "Tôi nghe con tôi kể mà không thể kiềm chế được sự tức giận. TP.HCM đang xây dựng trường học hạnh phúc mà tại sao giáo viên của một trường ở ngay trung tâm quận 3 lại hành xử phản sư phạm như thế. Chính giáo viên lại đi xúi giục học sinh thực hiện các hành vi bạo lực học đường. Như vậy thì làm sao phòng chống được bạo lực học đường?". Ngày 17 tháng Năm năm 2024, báo Thanh Niên cho biết: Hiệu trưởng trường THPT Nguyễn Thị Diệu quyết định tạm đình chỉ công tác giảng dạy nhằm để kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm của cô giáo nói trên [5].

Trước khi có chuyện cô giáo "dạy học trò đánh học trò", người dân vẫn không quên chuyện "học trò cùng nhau dạy hội đồng cô giáo". Chuyện xảy ra vào cuối năm ngoái, như báo Công An Nhân Dân tường thuật [6]: Sự việc diễn ra tại trường THCS Văn Phú thuộc tỉnh Tuyên Quang. Vào lúc khoảng 10h30 ngày 29 tháng Mười Một năm 2023, cô giáo Phan Thị H (38 tuổi) - giáo viên bộ môn âm nhạc - vừa hết tiết học thì bị một số học sinh lớp 7C và 6A bao vây và có lời nói cùng hành vi chửi bới, khiêu khích cô giáo H. Sau đó, có học sinh còn dùng dép chọi vào mặt, khiến cô giáo té xỉu. Cuối cùng, vị hiệu trưởng của trường THCS Văn Phú bị luân chuyển, còn cô giáo H. nhận kỷ luật cảnh cáo, từ chỉ đạo (tuốt luốt trên) Ủy ban Nhân dân tỉnh Tuyên Quang [7], vào ngày 3 tháng Giêng năm 2024.

Cùng với hai vụ việc kể trên, tuy trái ngược về nội dung cụ thể và vô số trường hợp học trò ẩu đả - cả đánh hội đồng và đánh tay đôi dữ dội nhưng chúng đều cùng chung một ý nghĩa: Hiệu trưởng - Giáo viên và học sinh không còn coi nhà trường là nơi để dạy và học với tiêu chí "Trường hạnh phúc" theo tiêu chuẩn UNESCO. Thay vào đó, học đường trở thành nơi để giải tỏa tâm trạng bực bội, hiềm khích; nuôi dưỡng sự căm hận và tư tưởng trả đũa sòng phẳng, dù giữa hiệu trưởng với thầy cô hay thầy cô với thầy cô hoặc học trò với thầy cô, dĩ nhiên bao gồm luôn học trò với học trò.

Mặc cho biết bao nhiêu lời than vãn, đi kèm tâm trạng bất an của hàng triệu phụ huynh, diễn ra trong nhiều năm qua, cùng những chỉ đạo và kỷ luật từ cơ quan hữu trách nhưng chuyện "thượng cẳng tay hạ cẳng chân" ầm ĩ và thậm chí án mạng đã xảy ra từ đó nhưng thảm nạn này vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Nhiều người cố gắng lý giải và đi tìm giải pháp, để học đường trở về đúng với vị trí xứng đáng của nó. Nhiều phụ huynh đã đề ra giải pháp: lắng nghe - đoàn kết - tôn sư trọng đạo - tăng lương giáo viên - kiên quyết loại bỏ những giáo viên không đủ phẩm chất và đạo đức - nghiêm khắc nhưng vị tha với học sinh v.v... như báo Tuổi Trẻ ra ngày 17 tháng Năm 2024 đưa tin [8].

Hầu hết người đời hiện nay đều dùng chữ "bạo lực học đường" - nghe trang trọng và văn minh, theo xu hướng thời đại. Tuy nhiên, chữ "đánh lộn", "đánh hội đồng", "mất dạy" - vốn là những từ ngữ rất thông dụng và bình thường trước 1975 - vẫn thích hợp và vẫn bảo đảm phản ánh đúng tình trạng hỗn loạn trong học đường ngày nay.

Tại sao gần nửa thế kỷ trôi qua, dưới sự lãnh đạo toàn diện và sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, vốn luôn luôn dẫn dắt toàn dân tộc đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác mà người Việt Nam - từ già đến trẻ; từ trai đến gái; từ thầy cô đến học trò; từ quan chức cao cấp nhứt cho đến quan chức thấp cấp nhứt ngày càng trở nên bệ rạc về "dáng đứng Việt Nam" đến như vậy?!

Chính trường Việt Nam - nơi các đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam đầy trí tuệ - đang chứng kiến sự xáo trộn dữ dội tại thượng tầng kiến trúc, với "hai trụ" Vương Đình Huệ - Võ Văn Thưởng rời ghế trong lặng lẽ, cùng với "hai trụ mới" được "gắn vô" Trần Thanh Mẫn - Tô Lâm. Thông tin mới nhứt từ báo Tuổi Trẻ ra ngày 21 tháng Năm 2024: "Quốc hội sẽ tiến hành thủ tục miễn nhiệm bộ trưởng Bộ Công an với ông Tô Lâm, ứng cử viên được Trung ương giới thiệu bầu làm Chủ tịch nước tại kỳ họp này", mặc dù trước đó hai ngày báo giới loan tin: Tổng thư ký Quốc hội Bùi Văn Cường cho biết trong chương trình kỳ họp thứ 7 chưa có nội dung phê chuẩn, miễn nhiệm chức danh bộ trưởng Bộ Công an. Cách hành xử với dân chúng như vậy, ngoài chữ "mất dạy", nên gọi là gì cho nhẹ nhàng mà tương xứng (?).

Thảm nạn đánh lộn - đánh hội đồng - mất dạy từ hành xử của giáo viên đến học trò hiện nay, phải chăng là hình ảnh phóng to từ thượng tầng chính trị, với vỏn vẹn 16 nhân vật trong tư cách "Ủy viên Bộ Chính trị" ?

Văn hóa là cội rễ. Giáo dục là dưỡng chất. Văn hóa xứ thiên đàng đã bị băm vụn, còn giáo dục toàn hóa chất độc hại.

[1] https://tuoitre.vn/tp-hcm-giao-vien-cho-6-hoc-sinh-danh-ban-ngay-trong-lop-20240516190612073.htm

[2] https://tuoitre.vn/xay-dung-truong-hoc-hanh-phuc-tai-tp-hcm-20230809125944914.htm

[3] https://thedeweyschools.edu.vn/tieu-chi-xay-dung-truong-hoc-hanh-phuc/

[4] https://hcm.edu.vn/tin-tuc-su-kien/hoi-nghi-trien-khai-bo-tieu-chi-truong-hoc-hanh-phuc-va-ke-hoach-thuc-hien-truo/ctmb/39808/72822

[5] https://thanhnien.vn/tam-dinh-chi-giao-vien-yeu-cau-6-hoc-sinh-danh-mot-hoc-sinh-vi-di-hoc-tre-185240517113143087.htm

[6] https://cand.com.vn/giao-duc/vu-co-giao-bi-hoc-sinh-quay-o-tuyen-quang-khong-co-viec-tro-nem-dep-danh-co-ngat-xiu-i716051/

[7] https://tuoitre.vn/vu-co-giao-bi-hoc-sinh-nhot-nem-dep-ky-luat-luan-chuyen-hieu-truong-20240103104054453.htm

[8] https://tuoitre.vn/giao-vien-cho-6-hoc-sinh-danh-ban-con-nhieu-cach-nhan...

13 tháng 4 2024

Nghịch Lý Ở Vinh: Hiếu Học Mà Không Đủ Trường Để Học

11.4.2024 - Nguyễn Ngọc Chu

1. KỶ LỤC KHÔNG MONG ĐỢI

Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng – Trường Quốc học Vinh thành lập ngày 01/9/1920, là trường danh tiếng thuộc bậc nhất của Bắc Trung Bộ trong nửa đầu và giữa thế kỷ 20, là nơi đào tạo ra nhiều hiền tài cho Thanh – Nghệ - Tĩnh.

Trường THPT thứ hai ra đời ở Vinh là Trường vừa học vừa làm Nghệ An, nay là trường THPT Hà Huy Tập, được thành lập ngày 22/12/1975, 55 năm sau trường Trường Quốc học Vinh.

Trường THPT thứ ba ở Vinh là Trường Cấp 3 Vinh 2 thành lập năm 1976, năm 1977 mới đi vào hoạt động, năm 1979 đổi tên là Trường Cấp 3 Vinh 3, nay là Trường THPT Lê Viết Thuật.

Như vậy từ năm 1976 đến nay là 48 năm, thành phố Vinh không có thêm một trường THPT công lập nào! Dân số thành phố Vinh hiện thời khoảng 400 000 ngàn người, nhiều gấp ít nhất 4 lần so với năm 1976. Vinh có 6 trường THPT dân lập nữa. Nhưng 48 năm không mở thêm trườngTHPT công lập nào, thì chắc chắn Vinh lập kỷ lục quốc gia, đứng vị trí số 1 trong các thành phố về chậm phát triển trường THPT công lập. Đây là kỷ lục buồn cho Vinh. Không chỉ là kỷ lục buồn, mà đang mang đến cho người dân Vinh một “thảm hoạ giáo dục”: 

Năm học 2024-2025, toàn thành phố vinh có khoảng 6000 học sinh tốt nghiệp THCS, sẽ phải bước vào cuộc quyết đấu “mất còn” để tranh 2600 chỗ học tại 3 trường THPT công lập nêu trên.

Tỷ lệ quyết đấu 2,3 chọn 1, tương đương với tỷ lệ thất bại là 57% là một áp lực vô cùng lớn cho các cháu học sinh. Càng không tốt khi rơi vào tuổi vị thành niên. Tuổi vị thành niên là thời gian cần tránh những áp lực tâm lý. Bởi đó là quãng thời gian định hình phát triển mà một tác động nhỏ về tâm lý cũng có thể gây ra sự đổi hướng phát triển, trong trường hợp không may là về hướng tiêu cực. Đối với các em học sinh THCS thành Vinh, thi vào THPT còn áp lực hơn nhiều so với thi tốt nghiệp THPT, hơn cả vào đại học và tốt nghiệp đại học. Nhưng áp lực không chỉ học sinh mà áp lực cho cả phụ huynh, cho toàn bộ gia đình và cho toàn bộ thành phố.

Tại sao lại có một kỳ thi áp lực đến quái gở như vậy giữa chặng đường phổ cập giáo dục 12 năm? Lại ở vào tuổi vị thành niên 15 -16? Phải xoá bỏ càng nhanh càng tốt kỳ thi từ THCS lên THPT.

2. HAI MỤC TIÊU QUAN TRỌNG CỦA GIÁO DỤC VIỆT NAM

a/ Phổ cập giáo dục hết THPT

Sau cách mạng tháng Tám, xoá nạn mù chữ là một trong ba mục tiêu then chốt “diệt giặc đói” ‘ diệt giặc dốt”, “diệt giặc ngoại xâm” của nước ta. Sau đó giáo dục bắt buộc ở nước ta là đến THCS. 

Nhưng hai thập niên gân đây, loài người đã đạt được những tiến bộ vượt trội về công nghệ và khoa học kỹ thuật ngoài sự tưởng tượng và thời đại đã ở giai đoạn mà kiến thức của giáo dục mức THPT trở thành sơ đẳng.  Yêu cầu giáo dục THCS đã không còn phù hợp. Phải phổ cập giáo dục THPT. Tốt nghiệp THPT ở thời đại ngày nay thì cũng chỉ như xoá nạn mù chữ năm 1945. 

Với việc phân ban từ THPT và đúng đắn hơn, quyết liệt hơn và phải sớm hơn là chọn môn học theo yêu cầu ngay từ THCS, thì vấn đề trường chuyên và học nghề đã được giải quyết.

b/ Miễn phí giáo dục phổ thông

Giáo dục phổ thông hết THPT phải được miễn phí.

Cụ Hồ đã từng có ham muốn tột bậc là “ai cũng được học hành”. Nhiều nước TBCN mà trước đây từng bị phê phán là “bóc lột” “xấu xa” thì đã miễn phí giáo dục phổ thông. Nước ta xây dựng CNXH tốt đẹp nhưng lại không chịu miễn phí giáo dục phổ thông, nên ham muốn tột bậc của cụ Hồ “ai cũng được học hành” vẫn còn chưa đạt được.

Có phổ cập giáo dục THPT hay không, Giáo dục phổ thông hết THPT có được được miễn phí hay không phần lớn phụ thuộc vào vai trò người đứng đầu là Bộ trưởng Bộ GD&ĐT. Hãy nhìn lại quá khứ, vào những năm khó khăn nhất, để thấy các Bộ trưởng Tạ Quang Bửu, Nguyễn Văn Huyên đã đề xuất bỏ thi, miễn phí giáo dục như thế nào mà học tập. 

Phổ cập giáo dục THPT và miễn phí giáo dục phổ thông là những vấn đề lớn đòi hỏi thời gian để giải quyết, nhưng làm cho kỳ thi từ THCS lên THPT không còn mảy may áp lực lại “dễ như trở bàn tay”. Chỉ là ông Bộ trưởng Bộ GD&ĐT có quan tâm đúng mức hay không mà thôi.

3. TỶ LỆ DÂN LẬP VÀ CÔNG LẬP

Vào đầu những năm thập niên 90 của thế kỷ trước, khi mở cửa cho giáo dục, các trường dân lập ồ ạt ra đời.

Việc thành phố Vinh chỉ có 3 trường THPT công lập, không xây thêm, có lẽ một phần nguyen do là “dồn lợi thế cho các vùng khó khăn phát triển trường công lập, còn Vinh có điều kiện hơn, nên để cho trường dân lập tự phát triển, gánh vác bớt một phần trách nhiệm”. Không biết suy nghĩ này có đúng với tư tưởng của lãnh đạo nghành giáo dục Nghệ An trong quá khứ hay không? Nhưng dầu sao thì cũng nên dành một suy nghĩ tích cực, hơn là “vạch lá tìm sâu” vì sự đã rồi.

Cũng chính vì sự ra đời của các trường dân lập, không chỉ ở bậc phổ thông, mà nhiều hơn là ở bậc đại học, dẫn đến một quy tắc bất thành văn, là “nhường” học sinh cho các trường dân lập. Tỷ lệ xoay quanh con số 3-7. Nghĩa là các trường công lập chỉ lấy khoảng 70% học sinh có nhu cầu, để lại 30% cho các trường ngoài công lập.

Ngược với các nước TB phát triển, khi trường ngoài công lập có dịch vụ và đào tạo tốt với  học phí cao, nên thu hút nhóm có năng lực nhất trong số các học sinh muốn nhập học, thì ở nước ta, các trường dân lập có cơ sở vật chất yếu, đội ngũ giáo viên ít, đành phải thoả mãn với phân khúc cuối của dòng chảy khách hàng.

Từ năm 1976 đến thời điẻm hiện tại Vinh chỉ có 3 trường THPT công lập. Nhưng ở Vinh còn có 6 trường dân lập, 2 trường Dân tộc nội trú, và 2 trường chuyên. Cho nên, nhiều người (bao gồm không ít lãnh đạo) cho rằng ngoài 2600 học sinh THCS vào 3 trường THPT công lập, thì 3400 học sinh còn lại sẽ học tập ở 6 trường dân lập. Thế là vẫn “đủ chỗ”, chứ không “thất học”.

Nhưng yêu cầu của học sinh và phụ huynh rất khác vớ khái niệm đủ chỗ học vừa nêu. Vấn đè không phải cộng tất cả các chỗ của tất cả các trường THPT trên toàn tỉnh, rồi chỉ ra là không thiếu chỗ. Mà phải hiểu răng, trong giai đoạn hiện nay, thì tuyệt đại đa số phụ huynh muốn cho con vào học trường công lập. Không chỉ là học phí thấp hơn, mà quan trọng là danh thế. Công thức bất thành văn 3-7 (hay tương tự) giữa dân lập và công lập không phù hợp với thực tiễn.

Dân lập là các trường phải trả học phí cao. Nhóm này liên quan đến tài chính của người giàu có. Và có thể dự báo được trong khoảng 3-5%. Nghĩa là, trường dân lập dẫu có chất lượng tốt thì cũng không thu hút quá 5% số lượng học sinh.

Nhóm thứ 2 là nhóm không thích học, hay chưa thể hiện năng khiếu, hay thích đi vào nghề sớm. Nhóm này cũng chỉ khoảng từ 5%-10%. 

Như vậỵ, tổng cả 2 nhóm là nhỏ hơn15%. Điều này có nghĩa là:

Trường công lập phải đáp ứng 100 % nhu cầu của học sinh muốn nhập học. Trong trường hợp xấu nhất thì cũng có ít nhất là 85% học sinh theo học ở các trường công lập. Chỉ không quá 15 % dành cho trường dân lập, chuyên, và dạy nghề.

Nếu theo công thức này, thì tối thiểu có 5 100 (85%) học sinh THCS của Vinh sẽ theo học ở các trường THPT công lập. Chỉ 900 học sinh (15%) theo học trường dân lập, chuyên và dạy nghề. Nhưng 3 trường THPT công lập nêu trên của thành phố Vinh đáp ứng chưa được 3000 học sinh. Còn hơn 3000 học sinh không có chỗ học trong trường THPT công lập.

Khác với các nước TBCN phát triển, nền công nghiệp Việt Nam ở mức sơ khai, nên xu hướng học nghề chưa phát triển vì cơ hội việc làm nhỏ. Đó là lý do mô hình trường vừa học vừa làm ở nước ta chưa thành công. Đó cũng là nguyên nhân, khiến chưa nhiều em muốn “chuyên nghiệp” ngay sau THCS. 

Với xu hướng miễn phí giáo dục phổ thông và phổ cập giáo dục THPT trên toàn quốc, thì gần như 100% học sinh sẽ theo học tại các trường công lập. Ở bậc phổ thông, vai trò trường dân lập sẽ bị thu hẹp lại. Vai trò của các trường dân lập chỉ có thể có được vị trí khá hơn ở giáo dục đại học, nhưng là ở thì tương lai.

Đưa ra các con số này, để đi đến kết luận rằng, giải quyết bài toán “thất học” sau THCS ở TP Vinh là phải có các trường THPT công đáp ứng 100% nhu cầu của học sinh, bất kể thành phố có bao nhiêu trường dân lập hay trường chuyên, trường học nghề.

4. GIẢI PHÁP

Nếu 3 600 học sinh THCS Vinh không vào được 3 trường THPT công, và không chịu theo học các trường dân lập, thì sẽ trở thành “mù chữ”. 

“Mù chữ” ở đây hiểu theo nghĩa tương đối, ở vị thế so sánh, chứ không phải là không biết đọc, biết viết. Khi yêu cầu tối thiểu của xã hội là A mà chỉ đạt B với B<A thì có nghĩa là không đạt chuẩn. Với tiến bộ công nghệ ở thời đại những năm 2020-2030, thì giáo dục đến bậc THCS là chưa “sạch nước cản”. Vậy nên, với các học sinh học hết THCS, muốn học lên bậc THPT mà không được học, thì cũng không khác gì “thất học” hay “mù chữ”. Đặt vấn đề như vậy để thấy tính cấp thiết của yêu cầu có chỗ cho tất cả học sinh muốn theo học hết bậc THPT. 

Tất cả những điều nêu trên dẫn đến câu hỏi làm thế nào để 6000 học sinh THCS Vinh được học hết bậc THPT ở các trường công?

Giải pháp là XÂY DỰNG THÊM CÁC TRƯỜNG CÔNG LẬP MỚI.

Không có đất để xây dựng trường ư? Không phải. Đất cho dự án, cho chung cư - vẫn bát ngát mênh mông.

Không có kinh phí ư? Không phải. Hàng chục ngàn tỷ đồng đang chảy vào những lỗ đen vô nghĩa.

Không có giáo viên ư? Không phải. Hàng ngàn giáo viên đang chưa có việc làm. Hàng ngàn giáo viên mới nghỉ hưu sẵn sàng quay trở lại để giảng dạy. Đất nước có chiến tranh, người ta còn bắt lính ngĩa vụ đến tuổi 70.

Cái không có chính là sự quan tâm chưa đúng mức! Là sự coi nhẹ giáo dục mà đề cao thứ khác. Cái thiếu nữa là tầm nhìn và năng lực.

Đường 500 kv Bắc – Nam chỉ làm trong 2 năm. Xây mới thêm 3 trường THPT công lập ở thành phố Vinh  cho 12 000 học sinh cũng chỉ không quá 1 năm. Đây là bài toán không chỉ của Bí thư, Chủ tịch TP Vinh và Giám đốc Sở GD&ĐT Nghệ An. Đây còn là là trách nhiệm của lãnh đạo cao nhất của tỉnh Nghệ An.

Tiềm năng lớn nhất của Nghệ An là con người. Khi đất học mà thất học thì chẳng những có lỗi với tổ tiên, con cháu bị thua thiệt, chậm đường phát triển, mà đến thần linh cũng nổi giận quở trách.

5. TRÁCH NHIỆM CỦA BỘ GD&ĐT

Chúng ta đã phí phạm trí tuệ khi ra cho học trò những vấn đề vô cùng khó mà vô nghĩa, vì buộc học trò nát óc suy nghĩ, nhưng khi đến kết quả thì là điều đã biết trước nhiều năm. Giá mà cũng cái nát óc đó dành cho điều chưa ai biết, sẽ trở thành phát minh, sáng chế có lợi cho nhân loại. 

Chúng ta vần tiếp tục sai lầm khi bắt học sinh dồn sức để tham gia cuộc thi sinh tử, một mất một còn, từ THCS vào THPT, với thể thức nốc ao 2 lấy 1, 3 lấy 1, 4 lấy 1… Đó là những cuộc thi làm hao mòn trí tuệ, tinh thần và sức lực cho một mục đích vô nghĩa. Vì tốt nghiệp THPT là điều phổ cập giáo dục.

Cuộc đời con người phải đi qua các cuộc thi, các cuộc quyết đấu. Nhưng khác nhau ở chỗ, có người biết dành sức lực trí tuệ cho các cuộc quyết đấu quan trọng, cuộc quyết đấu cuối cùng. Là người thầy, dựng lên các cuộc thi chuyển cấp khắc nghiệt mà vô nghĩa, là có tội với học trò.

Tốt nghiệp THCS, tốt nghiệp THPT không phải là trận quyết đấu, càng không phải là trận quyết đấu một mất một còn. Hãy mở rộng cửa trường cho những ai muốn học. Tiếp thu nhiều, tiếp thu ít là tuỳ từng học viên, theo năng lực, và quan trọng hơn là theo suy nghĩ của học viên. Có người tưởng tiếp thu ít, thế mà thành công. Có người tưởng tiếp thu nhiều, thế mà thất bại.

Tài năng của con người phát triển không ngừng theo thời gian, suốt cả cuộc đời. Có người bộc lộ sớm. Có người thể hiện muộn. Có người gặp cơ hội. Có người không gặp thời. Lấy thước đo nhất thời phiến diện để loại bỏ sự nghiệp một đời của một số phận là bất công. 

Hàng chục triệu số phận nhiều thế hệ nối tiếp nhau phụ thuộc vào sự sáng suốt của Bộ GD&ĐT, nhất là Ông Bộ trưởng. Hãy xoá bỏ những kỳ thi vô nghĩa, trong đó có kỳ thi từ THCS lên THPT, để “ai cũng được học hành”. Hãy tạo ra môi trường giáo dục khai phóng, để mỗi cá nhân được tự do toả sáng.

Tham khảo

Ông chủ tịch Nguyễn Quang Vinh và UBND quận Cẩm Lệ (Đà Nẵng) đang làm gì?

12.4.2024 - Thái Hạo

ThaiHao-02-9

Không rõ, cho đến sáng hôm nay, ông chủ tịch Nguyễn Quang Vinh và UBND quận Cẩm Lệ (Đà Nẵng) đã xác minh xong “động cơ đăng tải clip” chưa? Và đang lên kế hoạch gì để “xử lý” họ?

Xin thưa, Điều 25 Hiến pháp quy định: Công dân “có quyền tự do báo chí, tiếp cận thông tin”. Việc tự do thông tin là quyền, ông Vinh và chính quyền Cẩm Lệ phải nhớ điều đó để không dùng quyền lực của mình mà đe dọa và bịt mồm người dân.

Hiện nay, lợi dụng quyền lực cá nhân, nhiều cơ quan, đoàn thể, đơn vị sự nghiệp đang vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc cơ bản này. Giáo viên và học sinh trong nhà trường bị hăm dọa, bị trù dập, thậm chí công khai cấm đoán từ cái like, cái còm trở đi. Nhiều cơ quan ngang nhiên ra những quy định vi hiến đối với quyền tự do thông tin của mỗi người. Thậm chí, nay không ít nơi cấm cả học sinh mang đề ra khỏi phòng thi sau khi đã thi xong... Một không khí im lặng, ngột ngạt đang bao trùm đến đáng sợ.

Tại sao có sự cấm đoán này và ngày càng phổ biến, ráo riết? Để che đậy và dung túng cho cái xấu, cái ác. Hành vi vi hiến này đang làm mục nát từ bên trong từng tổ chức, đơn vị; nuôi dưỡng các hoạt động bất minh, phi pháp; duy trì bất công sai trái bằng cách tước đoạt các quyền con người cơ bản.

Hơn ai hết, mỗi người dân cần phải nhớ rằng, ngụy tạo thông tin sẽ bị pháp luật chế tài; còn tự do thông tin là quyền được Hiến pháp bảo hộ, bất kỳ hành vi ngăn cấm, đe dọa và bịt miệng nào cũng đều là vi phạm pháp luật. 

Tự do thông tin có ý nghĩa trọng đại, vì nó giúp xã hội luôn được làm sạch từ bên trong và tức thời, mà không tốn một đồng tiền thuế; còn sự bưng bít sẽ làm tha hóa xã hội mà không một bộ máy nào có thể kiểm soát được, dù bộ máy ấy có đồ sộ đến đâu.

Hành vi hăm dọa người đăng tải clip của ông chủ tịch Nguyên Quang Vinh là đáng bị lên án và không thể chấp nhận được đối với tư cách người đại diện cho ngành hành pháp của một địa phương. Với hành xử ấy, người này không còn đủ tư cách làm một công chức chính quyền.

Để tạm kết, xin dẫn lại stt sáng nay của nghệ sĩ Yến Năng: “Xem clip người đàn ông bạo hành hai bé gái, mà thấy tức giận và ghê tởm. Dù cường độ bạo lực vật lý không cao nhưng hành vi túm cổ, nắm vai, vuốt tóc, day má... là hành vi tra tấn tâm lý ở mức độ cao. Ta hình dung ra con mèo vời con chuột trước khi ăn thịt, hoặc kẻ độc ác mất nhân tính đe dọa con tin mà ta hay gặp trong phim Mỹ. Đây chắc chắn không phải hành vi nóng giận bột phát thiếu kiềm chế, mà là thói quen bạo lực có nghề. Vì thế tôi đề nghị: 1.Truy tố người đàn ông này vì hành hung và làm nhục trẻ em; 2. Khen thưởng nóng người quay và đăng video lên mạng; 3. Cộng đồng mạng lên tiếng mạnh mẽ để bảo vệ người đã phát hiện tội ác”.

Thái Hạo

ThaiHao-02-10-video
Video ▶️


09 tháng 4 2024

Mô hình giáo dục cổ chày

9-4-2024 - Thái Hạo

ThaiHao-02-8

Thật bi hài. Ngày xưa, thời tụi mình, ai đậu đại học thì làm cỗ mời làng; nay đậu lớp 10 mới mở tiệc, đại học chả ai quan tâm nữa. Nhưng mà lên lớp 10 rồi thì lại có nghĩa là sẽ đậu đại học (nếu muốn). Mà khổ nỗi, khó vào công lập thì đi học nghề, học bổ túc, học tư thục – rồi tất cả lại cũng cùng rủ nhau vào đại học.

Nghĩa là con “đường giáo dục” của Việt Nam bây giờ trông như một cái chày, bỗng dưng bị thắt nghẹn lại ở giữa, còn hai đầu thì nở tè le. Quả là một mô hình độc đáo.

Nhìn kỹ hơn, không chỉ thắt ở duy nhất 1 điểm, mà thắt tùy tiện, có khi vào lớp 1, lớp 6 cũng đều là những cái nút, bị ứ lại. Nó cứ thắt như đột ngột bị bóp cổ vậy. Cho đến khi đứng trước cổng lớp 10 thì bóp một phát chí mạng, như muốn tắt thở luôn.

Một cuộc chiến thi lên lớp 10 diễn ra vô cùng khốc liệt, nhưng thực chất là ảo, là giả tạo. Vì sao? Vì chưa thi đã bị “mời làm việc”, bị ngăn, bị dọa, bị cấm. Vì chả có cái gì giống như “phân luồng, hướng nghiệp” ở đây cả. Thiếu trường, thiếu lớp, và sống chết mặc bay. Cả xã hội loạn lên, chen lấn, dẫm đạp nhau trong vài tháng, xong rồi ai cũng trầy vi tróc vảy, bơ phờ, tơi tả. Kẻ vào được công thì cũng thương tích đầy mình, nhưng vuốt mồ hôi cười ngạo nghễ; đứa đi bổ túc hay tư thục thì “ồ, cũng chả sao”. Rồi hết 12 thì cả công cả tư đều rủ nhau đi thi đại học, sau 4 năm thì ra, thất nghiệp đầy đường.

Nhưng cái nút cổ chày kia (cùng với biết bao thứ phản giáo dục suốt hàng chục năm liên tục giáng lên thân) thì kinh khủng, nó để lại di chứng vĩnh viễn trong tâm lý và nhân cách của tất cả. Méo mó, dị dạng và thương tổn suốt đời. Cha mẹ cũng phát bệnh lên, cả một xã hội bấn loạn, không hiểu vì sao...

Bệnh hoạn giáo dục

9-4-2024 - Thái Hạo

ThaiHao-02-7-video
Video - ▶️

Cũng đúng vào thời điểm này cách đây 2 năm, tôi đã đưa sự việc tồi tệ “ép học sinh không thi lên lớp 10” ra công luận, từ một đoạn tin nhắn trong nhóm phụ huynh Hà Nội. Dư luận dậy sóng, báo chí “vào cuộc”, chính quyền và sở giáo dục Hà Nội như từ trên trời rơi xuống, tỏ ra ngạc nhiên rồi “chỉ đạo”, nào là “nghiêm cấm”, là “xử lý nghiêm”, v.v. và v.v..

Nhưng ngay năm sau, năm 2023, tình trạng không những không được giải quyết mà còn trầm trọng và nở rộ hơn, không chỉ Hà Nội (xin search Google để đọc báo). Và sang năm nay cũng vẫn thế, cứ bước vào học kỳ 2 là các trường THCS lại “mở chiến dịch”, lại “ra quân”. Nào là “tư vấn”, dỗ ngọt, nào là “ưu tiên”, nào là đe dọa, nào là mời phụ huynh, nào là “làm công tác tư tưởng”... Sớm, trưa, chiều, tối. Đứa trẻ đang tuổi đi học, chưa kịp biết năng lực và định hướng của bản thân thì đã bị thầy cô nhồi vào đầu đủ thứ độc hại, mà nói trắng ra là “Em học ngu lắm, không thi được đâu, đừng có thi, phải đi học trường nghề hay ra tư thục”.

“Vì ai gây dựng cho nên nỗi này”? Thầy cô giáo và các nhà trường không rảnh để đến mức suốt ngày kêu phụ huynh và học sinh lên để “làm công tác tư tưởng” như vậy đâu. Vì tỉnh/ thành phố “giao chỉ tiêu”, “đánh giá chất lượng” của sở; thế là sở đánh giá phòng, phòng phải xếp loại trường, rồi trường phải áp lên đầu giáo viên. Thi đua, thi đua, và thi đua.

Cứ sau mỗi kỳ thi 9 lên 10, các trường THCS bị đưa vào một bảng “tổng sắp huy chương” để thấy điểm trung bình so sánh ở địa phương, rồi trường nào nhiều em được vào trường chuyên nhất, trường nào bị rớt nhiều nhất. Những con số này sẽ quyết định sinh mệnh nghề nghiệp của giáo viên, quyết định cái ghế của hiệu trưởng. Hỏi làm sao mà họ không loại ngay những học sinh mà họ cho là sẽ làm ảnh hưởng đến thành tích của mình?

Cho nên, muốn dẹp những thứ quái thai này, không phải là “chỉ đạo”, là “xử lý nghiêm” kiểu động tác giả ấy nữa; mà là nhà nước và ngành giáo dục phải nhìn thẳng vào sự thật, rằng, bệnh thành tích không phải từ trời rơi xuống. Nó do chính các vị đẻ ra và đang nuôi dưỡng bằng những thứ thi đua bệnh hoạn kia. Các vị chỉ cần tự “chỉ đạo” và “xử lý” mình, thì bệnh sẽ hết.

Căn bản hơn, là bớt xây tượng đài, cổng chào, và hội hè đình đám đi, dành tiền mà xây trường, tuyển giáo viên, cung cấp đủ trường lớp cho trẻ em được học hành, lúc đó tùy theo nhu cầu tự thân của xã hội, mỗi người sẽ có lựa chọn phù hợp. Và bệnh sẽ được “chữa lành”.

Thái Hạo