Hiển thị các bài đăng có nhãn Mạc Văn Trang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Mạc Văn Trang. Hiển thị tất cả bài đăng

09 tháng 6 2024

Bóc phốt VTV

09.6.2024 - Mạc Văn Trang

Yêu cầu VTV lên tiếng, công khai việc phóng viên Liên Liên đã đi PV ra sao, ở đâu, lúc nào, để các thế lực xấu không thể đưa tin xuyên tạc, làm mất uy tín của đài quốc gia vốn nổi tiếng xưa nay…

09.6.2024 - Bảo Liên Lê

MacVanTrang-01-21

Tui ngồi trước cây cổ thụ ảnh thật

MacVanTrang-01-22MacVanTrang-01-23

BÓC PHỐT VTV

Thời sự tối qua, VTV cho sư Minh Tuệ lên sóng, cả cộng đồng mạng xôn xao bàn tán đoán già đoán non Thầy đang ở đâu mà có cây cổ thụ to vậy? 

Xin thưa, cây cổ thụ có thể ở trên bán đảo Sơn Trà, còn Thầy thì có thể ở đồn công an Huế, nói thí dụ vậy. Cây cổ thụ to là do editor của nhà đài zoom in- phóng hình lớn lên mà thôi. Bằng kỹ thuật Chroma Keys, họ đã ghép hình cây đa và sư Minh Tuệ lại. "Ki" dở tệ vì vẫn còn viền đen xung quanh đầu sư dù không có tóc (ảnh 2)

Thứ hai, hình ảnh cho thấy sư Minh Tuệ ngồi dưới gốc cây mà lại không thấy đôi chân của Thầy ngồi kiết già như thường lệ. Cắt hình ngang nửa người như vậy là sai cơ bản luôn nhưng tại sao editor phải cắt? Vì thực tế chắc sư Minh Tuệ đang ngồi trên ghế ...ha ha ...

Thứ ba, nghi ngờ là không có cuộc phỏng vấn thực sự, vì không nghe phóng viên hỏi, trò chuyện gì cả, hình của phóng viên không trùng với khuôn hình của sư, không có hình toàn cảnh 2 người ngồi nói chuyện với nhau- đó là hình ảnh bắt buộc phải có trong một show phỏng vấn. 

Thứ tư, mình không tin vào tính chân thật của nội dung phát biểu vì lời nói của sư Minh Tuệ bị cắt xén quá nhiều, chỉ 1,2 phút phát biểu mà chèn 4, 5 hình. Mỗi lần chèn hình bàn tay, hình phóng viên, cận cảnh đôi mắt... là mỗi lần cắt xén lời nói của sư, cắt nhiều đến nỗi editor dựng hình sai tốc độ: âm thanh nghe trước, miệng nhép theo sau. Không hiểu Liên Liên của VTV thế nào, chứ Bảo Liên THTV thì không bao giờ cho phép một sản phẩm đầy lỗi kỹ thuật như vậy lên sóng ( Khó và kỹ nổi tiếng đài TV)

Bàn luận chuyện ẨN TU

Trong video không hề nghe lời nào của sư Minh Tuệ xác nhận là "tự nguyện" ẩn tu, "tự nguyện" dừng bộ hành. Những năm qua, Thầy đã nhiều lần ẩn tu trên núi Sạn, Nha Trang, không có gia đình và các đồng chí công an cúng dường, sư vẫn phải hàng ngày xuống núi đi khất thực. Khất thực là một hạnh của 13 hạnh đầu đà, vậy tại sao bây giờ "ẩn tu" không ai thấy sư đi khất thực? Ẩn tu kiểu Lê Anh Tú gọi là " ẩn - tú" phải hông ta? Ai có cách gọi nào khác cho mình xin cái còm

Ps: Tui ngồi trước cây cổ thụ ảnh thật

06 tháng 6 2024

Người Nhật Ngưỡng Mộ Và Nhạy Bén…

 06.6.2024 - Mạc Văn Trang

Bình luận của Kim Dung Pham

NGƯỜI NHẬT QUÁ NHANH NHẠY

(Theo Fb Hòa Nguyễn)

KD: Bạn bè gửi cho hình ảnh này. Cho thấy người Nhật họ quá nhạy bén, tinh tường.

PS: Cũng có bạn đọc cho biết đây là hàng của người Việt bán tại Nhật. Như vậy người Việt cũng khá nhanh nhạy. Tuy niên công tác tiếp thị và truyền thông quá kém, nên Việt thành Nhật. Hay các vị người Việt cũng tự ti, ko dám nhận hàng của người Việt mà cứ lửng lơ, để bán hàng đc? Vậy thì phải mãi chịu tiếng kém cỏi???

-----------

“Người Nhật quá nhanh nhạy. Khâm phục họ. Sao chúng ta ko làm theo, vừa có tiền, vừa lan tỏa hình ảnh và tinh thần của Thầy, của Phật giáo chân chính” (Hòa Nguyễn)

Bạn bè vừa gửi cho mấy mẫu áo nữa. Xin bổ sung (chưa rõ của xứ nào ạ)

Bình luận của Hien Pham

Hàng này được bán trên Amazon tại nhiều nước như Nhật, Bangladeshi, India, Indonesia…. Thailand. Hàng may tại Tàu.

Cũng nên biết cách đây vài năm Tàu và Ấn độ đánh nhau. Dân Ấn độ biểu tình đốt cờ Tàu. Chính người Tàu may cờ Tàu cho người Ấn độ đốt… còn họ? Họ lấy tiền của dân Ấn độ đem về Tàu.

Xem thêm:

Kim Dung Pham

VÌ SAO THIÊN LÔI KHÔNG ĐÁNH TRÚNG?  😃

(Tác giả: Fb Hoàng Tuấn Công)

KD: Hay quá. Đáng mặt Hoàng Tuấn Công. Hay ko chịu được. Title bài xin phép tạm đặt ạ  😃

------------

Ngọc Hoàng: “Thiên Lôi! Ngươi cầm cả một danh sách dài dằng dặc như vậy, mà vẫn về tay không, lại còn tiêu tốn của Thiên đình 10.512 số điện là sao?”

Thiên Lôi: “Dạ bẩm, thần đã rất nỗ lực, nhưng toàn vướng vào vùng cấm ạ!”

Ngọc Hoàng: “Nói láo! Làm gì có vùng cấm nào!?”

Thiên Lôi: “Dạ bẩm, “vùng cấm” ấy thuộc Điều luật “Thiên Lôi bất đả ngật phạn nhân” (Thiên Lôi không đánh người đang ăn) của Thiên đình, mà dưới Âm phủ cũng có Điều tương tự “Diêm Vương thôi mệnh bất thôi thực” (Diêm Vương đòi mạng cũng không giục người ta ăn nhanh lên). Cả buổi sáng thần kè kè trong tay danh sách ấy, nhưng ngặt nỗi mỗi khi vung búa lên thì thấy thằng nào, con nào cũng đang phồng má trợn mắt nhồm nhoàm những miếng rõ to, nên đành chịu!

Ngọc Hoàng bối rối: “À, à…Ra vậy. Mà chúng nó ăn gì mà ăn lắm thế, chín giờ sáng mà vẫn còn ăn là sao?”

Thiên Lôi: “Dạ bẩm. Chúng ăn đêm ăn ngày, ăn dày ăn tất, đớp miếng nào ra miếng đó, ghê gớm lắm ạ!”

Ngọc Hoàng: “Hừm! Thế còn chuyện 10.512 số điện thì sao?”

Thiên Lôi: “Dạ, là do thần giận dữ, nổi một trận lôi đình cảnh cáo chúng nó rồi mới quay về ạ”.

Ngọc Hoàng: “Thiên Lôi nghe rõ đây. Từ nay về sau những đứa "ăn đêm ăn ngày, ăn dày, ăn tất" không thuộc Điều luật “Thiên Lôi bất đả ngật phạn nhân”, nghe rõ chưa!”

Thiên Lôi : “Dạ bẩm, Ngọc Hoàng sáng suốt! Ngọc Hoàng sáng suốt!”

Xem thêm, link bài:

THÔNG ĐIỆP DÂN GIAN QUA CÂU TỤC NGỮ “TRỜI ĐÁNH CÒN TRÁNH MIẾNG ĂN”

Xem thêm:

Hơn 7,000 cú sấm sét dội xuống Hà Nội, ‘kỷ lục chưa từng có’

June 5, 2024 - nguoi-viet

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Chỉ trong thời gian vài tiếng, hơn 10,200 tia sét xuất hiện trên bầu trời Hà Nội, trong đó hơn 7,000 cú sấm sét đánh xuống mặt đất khu vực thành phố và vùng lân cận với cường độ khác nhau.

Xác nhận với báo đài trong nước, ông Hoàng Đức Cường, phó tổng cục trưởng Khí Tượng Thủy Văn Quốc Gia, cho biết hiện tượng trên xảy ra trong khoảng thời gian từ 6 đến 9 giờ sáng 5 Tháng Sáu.

Sét đánh xuống thành phố Hà Nội trong cơn mưa dông. (Hình: Vũ Anh/VNExpress)

Theo ông Cường, tính trung bình, cứ 10 phút có hơn 470 tia sét đánh xuống đất tại khu vực Hà Nội và vùng lân cận. Trong đó khu vực Thường Tín, Phú Xuyên, Thanh Oai, Ứng Hòa xuất hiện sấm, sét dày đặc, có thời điểm trong 1 giây có tới 10 cú sấm sét được ghi nhận.

“Không phải tất cả hơn 7,000 tia sét đều ảnh hưởng lớn đến mặt đất mà tùy thuộc vào cường độ sẽ tác động khác nhau đến cơ sở hạ tầng, lưới điện, con người,” ông Cường giải thích với báo VNExpress.

Hậu quả mưa dông, sấm sét khiến người phụ nữ 30 tuổi, ở huyện Thanh Trì, đang cắt rau ngoài đồng bị thương, được cấp cứu tại bệnh viện Đa Khoa Nông Nghiệp. Hiện người này “ngưng tim, ngưng thở, tiên lượng xấu.”

Theo báo Tuổi Trẻ, mưa lớn trong thời gian ngắn đã làm một số nơi, tuyến đường ở các quận Hoàng Mai, Đống Đa, Thanh Xuân, Cầu Giấy, Hai Bà Trưng… ngập nặng, xe cộ đi lại khó khăn.

Theo Tổng Cục Khí Tượng Thủy Văn, Việt Nam có nhiều sấm sét do nằm ở tâm dông Châu Á – một trong ba tâm dông bão trên thế giới, có hoạt động dông sét mạnh, ngày dông trung bình của Việt Nam là 100 ngày, và hứng chịu tới 2 triệu cú sét mỗi năm.

Tại miền Bắc Việt Nam, dông sét thường xuất hiện vào Tháng Năm, Tháng Sáu do giao mùa, có sự tranh chấp giữa hai khối không khí nóng và lạnh.

Dự báo trong hai ngày tới, miền Bắc tiếp tục mưa dông. Người dân cần đề phòng sét, mưa đá, lũ quét và sạt lở đất.

Bản đồ ghi nhận phân bố sấm sét ở Hà Nội lúc 8 giờ sáng 5 Tháng Sáu. (Hình: Tuổi Trẻ)

Trong khi đó, trên mạng xã hội, chuyên gia Huy Nguyễn, cố vấn cao cấp về biến đổi khí hậu Oxfam tại Việt Nam, thừa nhận: “10,511 cú sét đánh trên bầu trời và đánh xuống đất khu vực Hà Nội và vùng lân cận sáng nay. Một con số kỷ lục chưa nơi nào có.”

Kèm theo bên dưới nhận định trên, cư dân mạng cho rằng đây là “điềm gở” hoặc “dấu hiệu thảm họa.”

Người có nickname “Nguyễn Thị Trúc Quỳnh” viết: “Hàng ngàn cú… đánh vào thủ đô… vì có nhiều điều khuất tất chăng?”

Trong khi nickname “Nguyễn Minh” bày tỏ: “Cảm ơn ông Trời đã nổi giận thay lòng dân.” (Tr.N) [qd]

31 tháng 5 2024

Vì Cái Gì…?

30/5/2024 - Mạc Văn Trang

MacVanTrang-01-08

Luật sư Dũng nói, về mặt pháp luật ông Kiêm chủ tịch UBND xã Hiền Thành, huyện Vĩnh Linh, Quảng Trị không có quyền đuổi sư Thích Minh Tuệ và đoàn tòng tu ra khỏi địa bàn…

Nhưng tại sao ông ta lại cứ đuổi?

Một câu hỏi phân tích tâm lý thú vị.

- Nếu vì lý do an ninh trật tự, không muốn tụ tập đông người ở địa phương thì ông ta ra lệnh cho trưởng công an rồi dân phòng làm nhiệm vụ, chứ ông ta không xuất hiện làm gì.

- Nếu vì lý do ông ta theo Mác - Lê vô thần hoặc theo đạo khác mà ghét đạo Phật thì cũng cho tay chân ra xua đuổi, chứ không xuất hiện.

- Ông ta hùng hổ xuất hiện, khuỳnh tay, quát nạt, vung tay chỉ trỏ trước sư Thích Minh Tuệ và đông đảo người dân để … chứng tỏ oai quyền của ông Chủ tịch: Mày có là Thánh thần gì, được bao nhiêu người dân sùng bái, TAO cũng coi là muỗi! Còn nhân dân nhìn đây, ở đất này TAO mới là kẻ có QUYỀN, chứ không phải “thằng ba trợn” kia! Tất cả hiểu chửa!

Nhìn cái mặt ông Chủ tịch (áo trắng) rất hách dịch, thể hiện kiểu bản chất “đại ca”, xã hội đen.

Cái cơ chế Đảng cử, Dân không được tự do ứng cử, bầu cử cứ đẻ ra các loại quan chức kiểu đó thôi. Nếu có tự do ứng cử, bầu cử, liệu rằng nhiệm kỳ sau có người dân nào bầu cho ông này?

Xét ở góc độ Phật pháp, hành động đó của ông ta là vô minh vì cái tâm Tham (tham quyền lực), Sân (ganh ghét, đố kỵ), Ngã Mạn, Ngã tướng khởi lên, che lấp tâm Từ bi, Trí tuệ, nên hành động mù quáng…

Nhưng đối với Ngài Thích Minh Tuệ thì đó chỉ là chuyện thường tình của thế gian, là những chướng ngại cho hành trì tu tập. Người ta xua đuổi thì mình đi chỗ khác, không nói chuyện với người sân si. Con thấy người hoan hỉ bố thí cho mình thì mặt họ tươi vui, hạnh phúc; người cáu giận với mình thì mặt họ không an vui, họ không có hạnh phúc. Con vẫn cầu mong cho họ hạnh phúc.

Quan trí và Dân trí ngày càng cách xa nhau! Quan Đức và Dân Đức lại càng cách xa nhau lắm lắm!

30/5/2024

MVT

MacVanTrang-01-09

MacVanTrang-01-10

31/5/2024 - Mạc Văn Trang

5 năm trước sư Minh Tuệ đi một mình lên Điện Biên, chẳng ai chú ý. Càng thấy Ngài tu THẬT!

30/5/2024 - Vivian Pham

Tháng 5/2019 trong một chuyến đi thiện nguyện kết hợp với phượt bằng xe máy từ Hanoi lên Điện Biên Phủ, khi đi qua đèo Pha Đin, mình và bạn bè khá mệt nên cố gắng tìm 1 trạm dừng chân. Chiều tà buông xuống, đường đèo ngoằn ngoèo, trạm dừng chân không thấy đâu, chỉ thấy một Thầy tu đang ngồi ( như kiểu thiền) trên mỏm đá ngay ở một góc đường mà bọn mình có thể tạt xe vào nghỉ… Cả nhóm nhìn Thầy mà ngần ngừ không muốn vào vì không muốn làm phiền Thầy. Tuy nhiên, vì mình đã quá mỏi, mình quyết định xuống xe, lại gần xin phép được ngồi nghỉ cạnh Thầy:

-“ Chúng con xin lỗi vì đã phá đi sự tĩnh lặng của Thầy, chúng con có thể ngồi nghỉ ngay ở đây không ạ, đường xa quá mà chúng con tìm mãi không có chỗ nào có thể dừng chân…”

- Thầy nhìn mình hồ hởi mỉm cười “ Oh không sao ạ, con cũng chỉ đang nghỉ chân thôi mà…”

Thoáng ngạc nhiên về cách xưng hô của Thầy nhưng vì thấy Thầy cười rất tươi, rất thân thiện gần gũi nên mình mạnh dạn ngồi cạnh hỏi han Thầy đủ chuyện. Thầy kể Thầy đi khất thực từ Nam ra, giờ Thầy đang đi xuống Ninh Bình rồi sẽ ở lại Ninh Bình ít ngày - sau đó lại đi tiếp. Ngày Thầy chỉ xin ăn 1 bữa, cũng có ngày Thầy đi mãi không gặp được ai để xin thì nhịn thôi, lấy nước suối sống qua ngày…, đêm Thầy ngủ ngồi dưới gốc cây hoặc trên các mỏm đá. Ngày nào cũng miệt mài đi từ 4h sáng đến tối khuya, mệt đâu thì nghỉ đó…

Mình quan sát thấy Thầy đi chân trần, mặc đúng chiếc áo tu mỏng manh, cạnh Thầy là 1 chiếc túi vải, mình hỏi Thầy có cần gì không để mình giúp, thì Thầy nói “ hôm nay con đã được ăn rồi, cho con xin một ít nước uống thôi ạ” Mình tặng Thầy 2 chai nước thì Thầy chỉ nhận 1 chai “ con chỉ cần đủ uống thôi ạ”…

Tạm biệt Thầy sau gần 1 tiếng trò chuyện, tự nhiên trong mình dấy lên cảm giác vừa khâm phục vừa lưu luyến đến kỳ lạ…

Đó là ngày 12/5/2019 ( đúng ngày sinh nhật của người Bố đã mất của mình)

Cả đêm ở Điện Biên Phủ mình đã không ngủ được, nằm tính toán xem nếu Thầy dậy từ 4h sáng đi bộ xuống đèo, thì khi mình dậy đi xe máy xuống phía xuôi, liệu mình có còn duyên được gặp Thầy lần nữa không… ý nghĩ đó cứ ám ảnh mình mãi đêm đó…

Và thật kỳ diệu, trên đường vượt đèo xuống xuôi, mình đã được gặp Thầy lần nữa, nhưng lần này Thầy đang đi bộ rất nhanh, nên mình không muốn làm phiền Thầy, mình chỉ đi chậm lại chào Thầy rồi đi tiếp…

Thời gian trôi đi, nhưng ký ức về buổi chiều kỳ diệu đẹp đẽ đó với Thầy mình luôn giữ chặt trong lòng.

Sống ở Mỹ nên mình không đọc tin tức gì nhiều ở Việt Nam, cũng không hay xem tiktok hay các video trên mạng XH… Gần đây một số bạn bè thân thiết post nhiều về một người Thầy tên Thích Minh Tuệ, mình đọc nhưng cũng không chú tâm nhiều. Tự nhiên đêm qua mình vô tình đọc 1 bài share của người bạn nói về chặng đường 6 năm Thầy Thích Minh Tuệ đi khất thực từ Nam ra Bắc và ngược lại, kèm với ảnh của Thầy, thì mình mới giật mình nhớ lại ngày mùa hè năm 2019 đó, mình đã được ngồi dưới tán cây mát mẻ, chuyện trò với Thầy gần 1 tiếng về Phật pháp và tu tập…,
…nước mắt mình cứ thế tuôn rơi…

Thầy ơi, mong Thầy luôn khoẻ mạnh, chân cứng đá mềm nhé…


18 tháng 5 2024

Mấy Sai Lầm Trong Quản Lý Cán Bộ, Quản Trị Xã Hội

17/5/2024 - Mạc Văn Trang

MacVanTrang-01-07

Tất cả những gì diễn ra gần đây trong việc xử lý các quan chức từ cấp xã/ phường đến huyện, tỉnh, trung ương, “tứ trụ”, cho thấy chiến lược ĐÀO TẠO, TUYỂN CHỌN, QUẢN LÝ CÁN BỘ và QUẢN TRỊ XÃ HỘI của Đảng và Nhà nước ta mắc những sai lầm kéo dài vài chục năm và bây giờ bộc lộ ra như căn bệnh trầm kha.

Đây là vấn đề vô cùng lớn của Đảng và Nhà nước, của Quốc gia. Phải có những ai đó có tầm nhìn khác hẳn với trước, có bản lĩnh, toàn tâm toàn ý vì nước, vì dân mới thoát khỏi tình trạng như hiện nay. 

Tôi chỉ xin nói vắn tắt mấy cái sai về QUẢN LÝ CÁN BỘ (QUAN CHỨC) và QUẢN TRỊ XÃ HỘI có tính nêu vấn đề, gợi ra cùng suy nghĩ…

1. QUẢN LÝ KIỂU ĐỨC TRỊ/ ĐẢNG TRỊ

TBT Nguyễn Phú Trọng như Cha già, luôn khuyên bảo, nhiếc móc, răn đe cấp dưới như con em. Nhưng bọn họ không nghe thì ông tạo ra “cái lò” để đốt “củi”. Cũng chỉ để dọa là chính, vì trong thâm tâm, ông vẫn luôn nói: Xử lý cán bộ phải nhân văn, nhân nghĩa, nhân tình; không thích thú gì trong việc xử lý nặng cán bộ… Rồi ông nhân nhượng, thương xót đồng chí: Từ chỗ coi kẻ tham nhũng là “giặc nội xâm” đến chỗ “ta đánh ta”, coi “ai tay đã nhúng chàm, thấy mình không xứng đáng thì làm đơn xin nghỉ đi”... Khi nội bộ đấu nhau, mấy UVBCT làm đơn xin nghỉ, cả hai Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội,… dường như những chuyện đó vượt ngoài tầm kiểm soát của TBT Trọng. Ông bất lực? Nhưng như vậy là xử theo “Luật Đảng” đóng cửa bảo nhau, bất chấp Luật Nhà nước, nên dân chẳng biết một loạt UVBCT, quan chức cấp cao mắc những tội gì? Họ đứng ngoài pháp luật?

Một khi Hiến pháp, Luật pháp quốc gia không được thượng tôn mà xử quan chức cấp cao theo “Những điều đảng viên không được làm”, rồi cho nghỉ thì còn gì là phép nước?

Như vậy việc xây dựng Nhà nước pháp quyền, thượng tôn pháp luật đã không được thực thi. Đảng pháp thay cho Quốc pháp!

2. “TRÊN BẢO DƯỚI KHÔNG NGHE, TRÊN ĐE DƯỚI KHÔNG SỢ”

Cái cơ chế bổ nhiệm và quản lý cán bộ của thể chế này tạo ra tình trạng vô kỷ luật, mỗi cấp cứ tự tung, tự tác theo ý mình mà không sợ cấp trên.

Tôi từng nghe ông Phạm Văn Đồng nói ở Hội trường Đại học bách khoa, thời Bộ trưởng Tạ Quang Bửu: Tôi là Thủ tướng lâu nhất và bất lực nhất! Tôi muốn cách chức một thằng Thứ trưởng cũng không được!

Thời Thủ tướng Phan Văn Khải, cũng kêu lên: “Tình trạng hiện nay, trên bảo dưới không nghe”!

Thời Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng thì như Đại ca ban phát cho “đàn em” quyền tha hồ tự tung tự tác, miễn sao được lòng đại ca là OK. Ông tự hào khoe, tôi chưa kỷ luật một đồng chí nào (?). Ông như Chúa Trịnh, còn TBT Nông Đức Mạnh như vua Lê, chỉ biết hỏi dân “Trồng cây gì, nuôi con gì”?...

Thời Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Phạm Minh Chính cũng chỉ hò hét, hô hào cho vui, chứ chẳng có quyền cách chức “thằng” thứ trưởng nào, “thằng” chủ tịch tỉnh nào!

Bộ trưởng chẳng có quyền cách chức các giám đốc Sở; giám đốc Sở Giáo dục chẳng có quyền cách chức Trưởng phòng giáo dục, Hiệu trưởng nhà trường…

Mỗi tỉnh như một vương quốc, bộ máy cồng kềnh rập khuôn theo trung ương, đủ các ban bệ. Bí thư tỉnh cũng là Trưởng ban chống tham nhũng, rồi một loạt bí thư tỉnh bị bắt vì cầm đầu nhóm tham nhũng…

Có mỗi cái chuyện kê khai tài sản cũng trầy trật, bốc thăm, kéo dài nhiều năm không xong, dân thì không được biết. Nhưng ai cũng biết, lương quan chức trung bình chừng 20 triệu đồng/ tháng, lấy đâu ra tiền sắm xe hơi nhà lầu, biệt phủ, cho con du học, mua nhà bên Tây, tiêu xài xa hoa…

Cái cơ chế quản lý: “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý”, “Toàn hệ thống chính trị đồng loạt ra quân” như lâu nay rõ ràng chồng chéo, vô hiệu hoá lẫn nhau, gây rối lãng phí, chẳng hiệu lực, hiệu quả, kỷ cương gì! 

3. “NHẤT THỂ HOÁ” LẬP PHÁP, HÀNH PHÁP, TƯ PHÁP 

Người ta gọi chế độ cai trị của Việt Nam là “độc tài, toàn trị” hay “vua tập thể” chẳng sai. Ở ta không lộ diện một nhà độc tài như Kim Jong Un, Putin hay Tập Cận Bình, nhưng “Bộ Chính trị đã kết luận, Quốc hội không thể không ra luật” (Lời bà Kim Ngân, chủ tịch QH).

Quốc hội khoá XV có 491 đại biểu thì 480 là đảng viên, chiếm 97%. Hội đồng nhân dân ở các cấp cũng vậy. Cho nên tháng trước ông Vương Đình Huệ được Quốc hội lấy phiếu tín nhiệm gần 100%, tháng sau bỏ phiếu phế truất chức Chủ tịch QH, cũng gần 100% nhất trí.

Ở tỉnh, huyện, xã thì Bí thư đảng uỷ đồng thời là Chủ tịch HĐND. Ví dụ bà Hoàng Thị Thuý Lan, bí thư tỉnh uỷ Vĩnh Phúc, đồng thời là Chủ tịch HĐND tỉnh Vĩnh Phúc. Tháng trước HĐND lấy phiếu tín nhiệm, bà được 100% phiếu tín nhiệm cao; tháng sau 100% phiếu của HĐND tỉnh phế truất bà khỏi chức Chủ tịch HĐND tỉnh!. Thế thì cái Quốc hội, HĐND các cấp đâu có đại diện cho dân, mà chỉ là con rối làm theo lệnh Đảng. Vậy thì bày đặt ra làm gì cho tốn công sức, tiền của và làm trò cười cho thiên hạ?

Quốc hội lại bao gồm hầu hết các thành viên Chính phủ và lãnh đạo ngành Tư pháp, mà những vị này lại đều là đảng viên. Vậy là “nhất thể hoá”, bày ra “Tam quyền” nhưng cũng chỉ là một. 

Ông Chánh án tối cao Nguyễn Hòa Bình cũng là Đại biểu Quốc hội; ông báo cáo trước Quốc hội, rằng mua dao và thớt ở chợ về thay cho vật chứng… và kết án Hồ Duy Hải tử hình là không oan sai (?). Cả Quốc hội im re!  

Nghe nói nhiều vụ án “bỏ túi”, tức là trước khi ra Toà, “Liên ngành tư pháp” đã họp, được “chỉ đạo, quán triệt” thống nhất kết án ở mức nào. Ra Toà chỉ “diễn”, bao nhiêu luật sư, có cãi gì cũng vô ích!

Nhiều người từng kêu lên: “Đất nước có một rừng luật mà chỉ xử theo luật rừng”!

Khi không có “Tam quyền phân lập” không hy vọng pháp luật được thượng tôn và đừng nghĩ đến Công lý!

4. LÀM CHO NHÂN DÂN VÔ CẢM, LIỆT KHÁNG

Tuyên giáo và Công an đã rất thành công trong việc trấn áp mọi tiếng nói và hành động phản kháng của nhân dân. Nhân dân giờ đây như vô cảm, liệt kháng trước các vấn đề chính trị, xã hội do Đảng, Nhà nước đang tiến hành. 

Có ai tin rằng bây giờ lại có những cuộc biểu tình rầm rộ như “Phản đối tàn phá cây xanh”, “Phản đối Formosa”, “Phản đối giàn khoan HD 981 của Trung cộng xâm phạm lãnh hải Việt Nam”, “Phản đối Ba đặc khu”... nữa không? Cứ cái cách mà Tuyên giáo và Công an làm như hiện nay sẽ không có nữa đâu và tình trạng vô cảm, liệt kháng ngày càng trầm trọng hơn.

Bây giờ công an còn gác cửa từng nhà các “đối tượng” mỗi khi có sự kiện gì đó nghi là “đối tượng” có thể tham gia. Buồn cười, nhà thơ Phan Đắc Lữ thấy ba, bốn công an đến gác cửa, liền hỏi: 

- Các cháu gác về chuyện gì đó? 

- Hôm nay Văn đoàn Độc lập trao giải…

- Bác có biết gì đâu và có đi dự đâu? Để bác gọi điện hỏi xem nào…

- Trao giải online anh ạ, không có họp mặt gì đâu. Nhà thơ Ý Nhi trả lời ông Lữ.

- Các cháu nghe đấy. Về đi để bác đi cắt tóc…

- Hôm nay bác không được ra ngoài. Chúng cháu chỉ thi hành nhiệm vụ thôi!

Như vậy làm sao còn có “tụ tập đông người”, làm sao có mit tinh, biểu tình phản đối chuyện gì được! Xã hội tuyệt đối “ổn định” đến mức liệt kháng!

Nhưng mấy vạn người tụ tập mấy ngày, tại chùa Ba Vàng để “chiêm bái” “xá lợi tóc Đức Phật ngọ ngoạy” và cúng dường thì thoải mái luôn.

Thế Tuyên giáo, Công an có tài tình không chứ!?

Bao nhiêu người phản biện xã hội bị bắt, bị tù; bao nhiêu người bị vô hiệu hoá bằng mọi cách.

Cái phương cách làm cho dân liệt kháng sẽ di hại nhiều thế hệ, có khi căn bệnh đó kéo dài hàng trăm năm đối với dân tộc ta!

Nếu có tự do ngôn luận, tự do báo chí, có luật biểu tình thì người dân tỏ rõ thái độ phản ứng trước những sai trái của chính quyền, biết đó mà điều chỉnh kịp thời; nếu các nhà báo có quyền điều tra độc lập, phanh phui những sai trái của các quan chức thì họ có thể tự điều chỉnh, hoặc bị mất chức kịp thời, thay người khác… 

Nếu như vậy thì làm gì còn chuyện Ban kiểm tra Trung ương Đảng toàn lôi những sai lầm của cán bộ từ hàng chục năm trước ra cách các chức “nguyên” và truy tố tội từ ngày xưa!

Việc để cho những tổ chức, cá nhân mắc sai lầm, tội lỗi kéo dài hàng chục năm rồi mới điều tra xử lý đã gây tác hại vô cùng lớn về nhiều mặt mà không thể khắc phục được nữa. Đó chỉ là cách Đảng trị tội nhau, chứ nhân dân và đất nước chịu bao nhiêu thiệt hại vô kể, dài đằng đẵng. 

5. ĐẢNG LÃNH ĐẠO, NHÀ NƯỚC QUẢN LÝ, NHÂN DÂN BỊ LOẠI RA

Bốn điều nói trên cho thấy “Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý” muốn làm gì thì làm, Nhân dân ngày càng bị loại khỏi sự tham gia vào chính trị. Tất cả những trò bầu cử “Ngày hội non sông”, 100% dân đi bầu, đại biểu trúng cử 100% phiếu tín nhiệm, tiếp xúc cử tri… chẳng có gì thực chất. Vì tất cả do Đảng đạo diễn. Người dân không được tự do ứng cử, thậm chí mấy người ứng cử đại biểu QH còn bị khủng bố, bị đi tù.

Tệ hại hơn nữa, khi chưa có chính quyền, Đảng được dân nuôi sống, che chở, huy động sức dân làm cách mạng: “Cách mạng là sự nghiệp của quần chúng”! Nhưng khi cướp được chính quyền, cai trị dân thì “bộ phận không nhỏ” quan chức coi dân như “Thế lực thù địch”(?). 

Đảng không bênh vực dân mà các phe nhóm của Đảng bao che, bênh vực nhau, coi người dân phản đối như kẻ thù.

- Đỗ Hữu Ca đem quân tấn công nhà nông dân Đoàn Văn Vươn thì ông Vươn đi tù, Hữu Ca từ đại tá lên Thiếu tướng công an;

- Dự án Ecopark cưỡng chế thu hồi đất của 166 hộ dân tại xã Xuân Quan (Văn Giang, Hưng Yên) 500 người dân đã ra đấu tranh, xô xát… Nhưng cuối cùng dân vừa mất đất vừa hàng chục người bị bắt, bị tù…

- Vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Dương Nội (Hà Nội) cũng vậy. Dù đấu tranh, kiện tụng gì Dân cũng thua và một số đi tù;

- Vụ cưỡng chế thu hồi đất ở Thủ Thiêm, vườn rau Lộc Hưng, bao nhiêu tiếng gào thét oan ức, bao nhiêu đơn kêu cứu… Nhưng tất cả vô vọng.

- Làng Vũ La quê tôi cũng bị cưỡng chế thu hồi đất nhanh gọn, không xảy ra đổ máu, nhưng một loạt đảng viên bị kỷ luật vì “không nghiêm chỉnh chấp hành”. Đất thu hồi xong giám đốc Tân Hoàng Minh đi tù, đất rào lại bỏ hoang… 

Không biết bao nhiêu vụ cưỡng chế thu hồi đất rồi bỏ hoang trên đất nước ta. Đó thực sự là tội ác.

- Vụ thu hồi đất ở xã Đồng Tâm (Hà Nội) là điển hình của việc “dân thua”, vừa mất đất vừa chết người, tù tội kinh hoàng… Còn những người “thi hành công vụ” được khen thưởng, thăng chức.

Tôi muốn kể lại một số sự kiện trên để thấy bao nhiêu dân oan kiện tụng đều vô vọng. Chính quyền bảo vệ nhau, dân luôn thua. Đúng như lời Bộ Trưởng Mai Tiến Dũng nói: “Nếu sai, chúng ta nhận lỗi trước dân, nếu dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật”!

Hơn 2 nghìn năm trước, Aristotle viết: “Con người là một sinh vật chính trị”, đã lý giải, con người không thể tách rời khỏi đời sống chính trị của cộng đồng mà nó sinh sống.

Thực ra nhìn hình thức thấy dân Việt Nam “tham gia chính trị” sôi nổi lắm: Nào các đoàn thể, nào Mặt trận Tổ quốc, nào bầu cử “Ngày hội non sông, 100% dân đi bầu”, nào “Tiếp xúc cử tri”, nào khắp nơi băng rôn khẩu hiệu, cờ quạt loa đài… Nhưng tất cả chỉ để ca ngợi Đảng và chế độ. Khác đi là “thế lực thù địch”! Đó không phải là “Chính trị”. Người dân tham gia Chính trị ít nhất phải là:

- Tự do ứng cử, bầu cử;

- Tự do ngôn luận, báo chí;

- Tự do lập Hội, biểu tình, mít tinh…;

- Các quyền công dân trong Hiến pháp phải được thực thi.

Xét như vậy, dân ta hiện nay chỉ là “Những sinh vật phi chính trị”!

THAY LỜI KẾT

Là một công dân quan tâm đến đất nước, đến xã hội thì viết mấy điều suy nghĩ của mình, với mong muốn, ai đó đọc và nối tiếp lan toả những suy nghĩ này một cách sâu sắc, toàn diện hơn nữa và hy vọng đến một ngày nào đó có những thay đổi…

Tôi cũng biết rằng, viết bài này cũng là mạo hiểm, chắc chắn bị bên Thông tin truyền thông săm soi, tìm ra “thông tin không chính xác” để phạt; Công an truy tìm “động cơ, mục đích” viết để làm gì? Còn DLV (Mạ thủ) được bảo kê, tha hồ quy chụp, chửi rủa “thằng già” vô hạn độ…

Đấy, thời nay, người dân nước mình muốn “Tự do ngôn luận” theo Điều 25 Hiến pháp thì đành phải chịu đựng như vậy.

17/5/2024

MVT

11 tháng 5 2024

Cái ác từ đâu đến?

11.5.2024 - Mạc Văn Trang

Trong chiến tranh giáp mặt
Khó nói chuyện Thiện lành
Phản xạ trước cái chết
Ai nhanh hơn, sống còn!

Trong đời sống bình thường
Mới là điều đáng nói:
Cái Ác từ đâu tới
và tại sao, vì đâu?

Đức Phật đã dạy rồi
Vì VÔ MINH tăm tối
Nên xui khiến con người
Mê lầm, gây tội ác…

Nông dân sống bao đời
Nặng tình thôn nghĩa xóm
Bỗng Đội kéo về làng
Phát động cuộc CẢI CÁCH

Bần, cố phải CĂM THÙ (1)
Bọn phú nông, địa chủ
Giết, đấu tố, bỏ tù
Cướp hết của chúng nó!

Vốn những người nông dân
Như “củ khoai”, “cục đất”
Bỗng trở thành ác ôn
Thi đua gây tội ác!

Công nhân sống bình yên
Quan hệ Chủ và Thợ
Đôi khi có mắc mớ
Thì kiến nghị, đình công…

Nhưng cộng sản phát động
Phải GIAI CẤP ĐẤU TRANH
Đánh đổ bọn tư bản
Bóc lột và hôi tanh!

Thế là những người thợ
Vốn chăm chỉ hiền lành
Bỗng trở thành chiến sĩ
… “mau phá sạch tan tành”! (2)

Công cuộc “HỢP TÁC HOÁ”
Buộc phải chọn con đường
Vào làm ăn tập thể
Hay là chết mục xương!?

“Thiên đường” thành tội ác
“Đêm hôm ấy đêm gì” (3)
Đã nói rõ bản chất
Mấy mươi năm u mê!

Làm CÁCH MẠNG VĂN HOÁ
Triệt phá hết tàn dư
“Phản Phong và phản Đế”
Đốt sách, phá đình, chùa…

Làm CÁCH MẠNG TƯ TƯỞNG
Thống soái Mác - Lênin
và CHUYÊN CHÍNH VÔ SẢN
để kiểm soát niềm tin

để xác lập quan điểm
để khẳng định lập trường
Ai nghĩ khác là “địch”
Hoặc “đối tượng bất lương”!

Dù anh em đồng chí
Nhưng tư tưởng “khác màu”
Nhất quyết phải xử lý
Kể cả giết hại nhau!

Khi độc tài toàn trị
Kẻ ác được bảo kê
Vu khống và quy chụp
Trở thành siêu ngón nghề!

Nào “thế lực thù địch”
Nào “Phản động”, “quay xe”
“Đấu tranh còn - một mất”! (4)
Nên TA lại diệt TA!

Hãy nhớ chuyện Polpot
Chuyện Liên Xô, Trung Quốc
Ở Triều Tiên, Cuba
Gấp trăm lần khủng khiếp!

Thời hiện đại cái ác
Do độc quyền, tham lam
Quyền lực không bị “nhốt”
Cái ác càng tràn lan…

Muốn giải trừ cái ác
Phải diệt trừ nguyên nhân.
Trước hết dân “mở miệng” (5)
Thực hiện Điều 25 (6)

=====

Chú thích:

1-Đội CCRĐ về tập họp Bần cố nông, dạy họ: “Ôn nghèo, gợi khổ, nhớ thù xưa”, phóng tay phát động Lòng căm thù “ngút trời” và rèn luyện thái độ, hành vi đấu tố cho “Bọn chúa đất xuống bùn đen vạn kiếp”!

2-Lời Quốc tế ca: “Chế độ xưa, ta mau phá sạch tan tành”!

3-Bài viết nổi tiếng của Phùng Gia Lộc, nói lên thảm trạng của HTX nông nghiệp.

4- Tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, nay là Trưởng Ban Tuyên giáo TƯ: https://thanhnien.vn/nhieu-thong-tin-do-noi-bo-chung-ta...

5- Lời Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Dân chủ là làm sao cho Dân mở miệng ra” (https://giaoduc.net.vn/bac-ho-noi-dan-chu-la-de-lam-sao...);

6- Điều 25 Hiến pháp (2013): “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định” (https://thuvienphapluat.vn/.../Hien-phap-nam-2013-215627...)

11/5/2024
MVT

Chuyện bi hài thời CCRĐ

11.5.2024 - Mạc Văn Trang

Hồi Cải cách ruộng đất, những người nông dân, nhất là bần, cố nông vốn hiền lành như “củ khoai”, “cục đất”, sống yên lành bao đời trong tình làng nghĩa xóm, bỗng Đội về “phóng tay phát động” “ôn nghèo gợi khổ, nhớ thù xưa”... Càng kể khổ nhiều, càng là cốt cán; càng căm thù nhiều, càng hung hăng đấu tố, càng chứng tỏ “giác ngộ giai cấp”, có tinh thần cách mạng cao.

Thế là bần, cố nông được Đội bồi dưỡng, huấn luyện, tha hồ sáng tác ra các tội ác của địa chủ và nỗi khổ nhục của mình.

Bi hài nhất, là có bao nhiêu chuyện bí mật, lâu nay không ai biết, bây giờ đem phơi bày toanh hoanh, tô hô ra giữa đấu trường, hàng nghìn người nghe, xem.

Có một bà đấu tố: Nhà mày có một bể nước mưa. Mỗi lần bố tao có khách, lại sai tao sang xin một ấm nước mưa về pha trà. Lần nào mày cũng kéo tao vào hiếp lên hiếp xuống rồi mới cho lấy nước. Mày hiếp tao từ lúc tao 15 -16 tuổi cho đến mãi sau này. Mày có nhớ hiếp tao bao nhiêu lần không? Mới năm ngoái, tao sang xin mấy lá trầu, mày lại kéo tao vào hiếp, mày bảo tình cũ nghĩa xưa. Thằng dê già kia, tội ác của mày tầy trời!… (Ông này bị bắn ngay sau buổi đấu tố)!

Một bà đấu tố: Nhà mày có ao bèo cái, tốt um tùm, lợn ăn không xuể, mẹ tao bảo sang xin một rổ. Mày cứ đứng nhòm tao vớt bèo, rồi mày bảo, đùi cô em trắng như ngó cần… Xong rồi mày giữ rổ bèo của tao lại. Mày kéo tao vào bếp hiếp tao rồi mới cho đem rổ bèo về. Mày làm hại đời con gái của tao. Rồi mày quen mui, cứ như thế mày làm hại đời tao đến 10 lần mày có nhớ không?

“Khổ chủ” đã đấu tố thế nào, địa chủ chỉ có ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội. Nếu cãi là lập tức bị du kích đứng bên thúc cho mấy báng súng và tiếng loa thét lên: “Đả đảo địa chủ ngoan cố”! “Đả đảo”! “Đả đảo”! “Đả đảo”! Hàng ngàn cái miệng thét lên, hàng ngàn cánh tay vung lên! Không khí căm thù ngút trời! Không ai cãi được điều gì, kể cả khi tuyên án “Tử hình”! Chỉ cúi đầu im lặng!

Đến sửa sai, ông địa chủ hiếp cô vớt bèo, được tha tù về. Ông ra giữa chợ túm chặt lấy cô vớt bèo ngày xưa, hô hoán lên: Tôi ngủ với nó có bốn lần, mà nó khai hiếp nó 10 lần. Bây giờ tôi phải đòi 6 lần, mong bà con chứng giám!... (Ông này là địa chủ kháng chiến, có nhiều công, nên tù 2 năm được tha).

Ở “Trường đấu” có một góc chăng dây thừng quây lại cho đám con địa chủ, phú nông, cường hào ngồi riêng. Đám này có dân quân, du kích đứng canh, nên cũng hô “đả đảo” to lắm, chứng tỏ mình cũng căm thù giai cấp bóc lột…

Những chuyện đau thương, kinh hoàng, thôi không muốn nhắc lại. Nhiều sách báo đã viết rồi.

11/5/2024
MVT

Vì Cái Gì? Do Đâu?

10.5.2024 - Mạc Văn Trang

Càng đi nhiều càng thấy đất nước mình đẹp quá: Núi rừng, sông, biển, cánh đồng… bị tàn phá biết bao nhiêu mà vẫn còn đẹp lắm! Dân mình, có người thế này thế nọ, nhưng sao thật dễ thương, dễ gần, đề hoà đồng cùng nhau. Đất đai, khí hậu nước mình, quanh năm gieo hạt gì xuống cũng có thể ra hoa trái, sum suê…

Gần đây ông TBT Nguyễn Phú Trọng luôn khẳng định: Nước ta đã bao giờ có được cơ đồ và vị thế như ngày nay chưa? Nào là chỉ số Hạnh phúc cao; Tuổi thọ cao; nào GDP liên tục tăng trưởng cao 5-6%; nào nhà cao tầng san sát; nào xe hơi chật đường; nào ổn định xã hội chính trị; đầu tư nước ngoài vào Việt Nam ồ ạt…

NHƯNG TẠI SAO VẪN NHIỀU NGƯỜI BỎ NƯỚC RA ĐI?

Sau 1975 và cho đến nay, những người “tị nạn cộng sản” ra đi thì dễ hiểu;

Những người đi du học, đi tìm cơ hội phát triển chính đáng cũng dễ hiểu;

Những người đi theo diện sum họp gia đình hợp pháp cũng dễ hiểu…

Những người kiếm nhiều tiền bất hợp pháp, chạy người, chạy của ra nước ngoài cũng dễ hiểu…

KHÓ HIỂU LÀ NHỮNG NGƯỜI BỎ RA 60 - 70.000 usd trốn lủi, bất hợp pháp vào Mỹ, vào châu  Âu để lao động thô sơ. Họ phần lớn là những người trẻ khoẻ; với số tiền bỏ ra như vậy, họ có thể làm ăn sinh sống ở quê nhà khá no đủ, tươm tất. Nhưng cứ liều mình ra đi!?

Tôi đã gặp một số người Việt sống bất hợp pháp ở Ba Lan, Pháp. Họ cứ sống trốn lủi, cảnh sát có bắt, nhốt ít ngày lại thả ra. Họ phải bỏ ra khá nhiều tiền mới sang được bên đó; sang đó lại đi kiếm tiền. Bất chấp hiểm nguy, khổ ải, mất nhân phẩm, danh dự! …

Vụ 39 người chết ngạt trong container khi trốn vào nước Anh, năm 2019 là một thảm cảnh bi thương, kinh hoàng. Nhưng rồi vẫn tiếp tục nhiều người trốn theo cách đó một cách tinh vi hơn…

Gần đây đài RFA có bài tường thuật “Người Việt đánh cược cả cuộc đời khi vượt hàng rào biên giới vào Mỹ từ Mexico”, của tác giả Cao Nguyên. Trong bài cho thấy, có phỏng vấn mấy nhân vật, có hình ảnh, clip ghi lại cảnh từng nhóm vài chục người băng đồng, trèo rào… vào Mỹ.

Bài báo cho biết: “Gần 6.000 người Việt đã luồn lách qua những cánh rừng, những hoang mạc đầy bất trắc gần biên giới đường bộ Mexico để leo rào vào Mỹ một cách bất hợp pháp. Họ đánh cược tài sản, tuổi thanh xuân và cả tính mạng của mình với hy vọng mơ hồ rằng sẽ định cư tại xứ cờ hoa.”

…“Những di dân từ Việt Nam cho biết tổng chi phí mà họ phải trả cho đường dây đưa người đi vào khoảng từ 60 đến 75 ngàn USD tuỳ theo con đường mà mỗi người tới được Mexico.

Thông thường, người vượt biên sẽ phải ứng trước khoảng 5 - 10 ngàn USD để nhận được thẻ thường trú nhân giả của Nhật Bản. Với thẻ này, người Việt có thể nhập cảnh Mexico mà không cần visa. Qua được hải quan Mexico, họ tiếp tục đóng thêm 30 ngàn USD, và khi đã trả hết số tiền còn lại, tầm khoảng hơn 30 ngàn USD nữa, họ sẽ được dẫn đường qua Mỹ”...

(https://www.rfa.org/.../vn-crossing-border/index.html...)

Tất nhiên mình không ở vào hoàn cảnh của họ thì không hiểu rõ vì cái gì? Do đâu mà họ liều mình như vậy?

Nhưng với tư cách các nhà Lãnh đạo quốc gia, các nhà nghiên cứu Văn hóa, Xã hội liệu có đặt câu hỏi: Vì cái gì? Do đâu? nhiều người Việt Nam lại có lựa chọn GIÁ TRỊ SỐNG như vậy?

Có phải những người Việt này có nét đặc trưng: Liều mạng, không sợ khổ, không sợ nhục, không sợ chết, miễn là kiếm được nhiều tiền bằng bất cứ cách nào?

10/5/2024
MVT

21 tháng 2 2024

CNTL - 3 - Tu theo Phật rất đơn giản

Capture à partir de :baotiengdan

Mạc Văn Trang

7-1-2023

1. Hiểu Phật pháp đơn giản

Sau khi Đức Phật chết, các đồ đệ mới họp nhau ghi chép lại những lời Phật giảng dạy thành Kinh Phật, rồi Luận bàn đủ thứ. Ngày nay mỗi phái hệ, mỗi sư lại viết ra vô số sách, kể ra hàng núi sách về Phật giáo. Cái đó dành cho người xuất gia tu hành hay người nghiên cứu Phật học. Còn Phật tử hay người thường muốn tu chỉ cần hiểu rất đơn giản, như tôi hiểu và tu là tạm đủ. Tôi không là Phật tử, không đi chùa, không tụng kinh, không ăn chay, không cúng dường, nhưng mà tu theo Phật dạy, thấy thân tâm an lạc, thanh tịnh, sống hòa vui.

Khoảng từ năm 2000, khi về hưu tôi chú ý đọc một số sách về Phật học, cũng mung lung lắm, nhưng rồi phải hiểu lấy những điều cốt yếu cho mình: Người ta ai cũng có Phật tính (có khả năng thành Phật) nhưng vì VÔ MINH che lấp Phật tính, nên suy nghĩ, nói năng, hành động sai lầm dẫn đến làm hại mình, hại người. Từ đó sinh ra xung đột nội tâm, tự mình làm khổ mình, khổ người triền miên.

VÔ MINH là do:

– THAM (tham tiền bạc, của cải, tình ái, chức quyền, danh vọng…)

– SÂN (tính nóng nảy, thô bạo, lòng thù oán, đố kỵ, ác độc…);

– Si (mê đắm ma tuý, rượu chè, cờ bạc, ái tình, mê tín, u mê …)

– NGÃ CHẤP (cá nhân chủ nghĩa) coi mình là nhất. Ngã chấp sinh ra Ngã mạn, Ngã ái, Ngã kiến, Ngã si, Ngã tướng… Ngã chấp thành bảo thủ, ngoan cố, ưa xu nịnh, ghét người trái ý, phá vỡ các mối quan hệ gia đình, xã hội.

– VỌNG TƯỞNG: Không biết sống tử tế, sống hạnh phúc trong hiện tại với bản thân, gia đình, xã hội, giải quyết công việc hiện thời sao cho hiệu quả mà cứ nuối tiếc quá khứ, ăn mày dĩ vãng, mơ tưởng tương lai hão huyền. Vấn đề hiện tại không lo làm cho tốt, cứ vọng tưởng sẽ thế này, sẽ thế kia, đến 2045, đến cuối thế kỷ.

Chính Tham, Sân, Si, Ngã chấp, Vọng tưởng làm cho người ta VÔ MINH khiến suy nghĩ, nói năng, hành động sai lầm, gây nên NGHIỆP ÁC. Người bình thường đến vua chúa, “đại đế” như Putin cũng có thể cực kỳ vô minh, khiến gây ra ĐẠI ÁC NGHIỆP.

– Ý NGHIỆP là do Tham, Sân, Si, những Vọng tưởng, Ngã chấp, những suy nghĩ xấu, ác, dùng mưu hèn kế bẩn để lợi mình, hại người.

– KHẨU NGHIỆP là do những lời nói dối trá, hung bạo, bịa đặt, vu khống, hăm dọa, nói nhảm nhí vô nghĩa… (Các quan chức của ta rất hay nói những điều vô nghĩa, nhảm nhí là do cái Ý mê lầm nó sai khiến).

– THÂN NGHIỆP là những hành động mình gây ra làm đau đớn, nhục mạ người khác; là hành động “diễn” để lừa người; là những hành động phá hoại tài sản của người khác, đặc biệt là giết người.

Tóm lại, Ý, Khẩu, Thân liên quan mật thiết với nhau; Ý là chủ đạo, tạo ra những điều ác và tích tụ lại thành NGHIỆP ÁC; nếu Ý, Khẩu, Thân làm những điều thiện lành thì sẽ tích lũy thành NGHIỆP LÀNH.

VÔ MINH là tập hợp những nguyên nhân cơ bản làm khổ mình, khổ người. Cần phải TU TẬP (tức là tự sửa mình) để tự GIẢI THOÁT những cái làm mình vô minh; làm cho TÂM mình thanh sạch, trí tuệ sáng láng, hiểu được luật Nhân – Quả, lẽ Vô thường, để sống Từ bi và Trí tuệ, cảm nhận được niềm hạnh phúc ngay trong cuộc sống hàng ngày. Tu là bản thân mình “tự diễn biến” từ Tâm Vô minh sang Giác ngộ Phật pháp, không cầu xin trông cậy vào ngoại lực nào được, kể cả Trời, Phật.

2. Tu cũng đơn giản thôi

Tôi TU chỉ bằng cách thực hiện chuyển 10 cái ÁC thành 10 điều THIỆN:

2.1. THAM: Bớt tham lam đi, năng lực mình làm được đến đâu, hưởng đến đó; biết đủ, biết dừng; cốt sao cuộc sống giản dị, êm ấm, tinh thần thảnh thơi; sống thanh bần mà hài hoà, hạnh phúc, chứ không ham làm giàu bằng mọi thủ đoạn để có “hạnh phúc”…

2.2. SÂN: buông bỏ hận thù, ghen tức, đố kỵ, nóng giận, thô bạo… vì những cái đó chỉ làm hại mình, hại người. Buông bỏ được, thấy tâm thanh tịnh, an nhiên; biết nói năng, hành xử khoan dung, đứng đắn, thân thiện. Các Dư luận viên bịa đặt, chửi rủa tôi đủ chuyện, tôi không chấp; công an đôi khi ngăn chặn, cản trở tự do đi lại, tôi cũng bỏ qua, chỉ thương họ phải làm những việc việc xấu, ác sẽ nhận nghiệp ác. Sự thật là, cuộc sống luôn có những cái vui, buồn, bực tức, lo âu. Nhưng nó vừa khởi ra thì mình hiểu là cần giải thoát nó ngay, để tâm về “Không”, cho an định. Nhờ vậy, nên có lần 10 giờ đêm, có kẻ gọi điện đe dọa giết, vì “thằng già” ngăn cản dân tiêm Vắc Xin Trung Quốc. Tôi nói với bà xã, Công an không làm thế đâu. Đây chắc là tay sai của Vạn Thịnh Phát, do mình viết thư cho lãnh đạo thành phố Hồ Chí Minh, yêu cầu không được nhận 10 triệu liều vắc xin của Trung Quốc do vạn Thịnh Phát tặng để tiêm cho 10 triệu dân thành phố. Tôi bảo vợ, nó đã dọa thì không dám giết đâu. Vợ chồng tôi đều mau chóng giải thoát nỗi ám ảnh đó ra khỏi tâm trí và ngủ ngon lành cho đến sáng.

2.3. SI: Không sa vào nghiện rượu, nghiện thuốc, mê đắm cái gì đó làm mình u mê. Cái này tuyệt đối không. Rượu, bia uống tí chút khi vui bạn bè thôi.

2.4. Không SÁT SINH: Không làm hại người, hại muôn loài. Tôi không ăn chay, nhưng bớt ăn thịt hơn và không trực tiếp giết các sinh vật làm thức ăn.

2.5. Không TRỘM, CƯỚP, lừa đảo. Tuyệt đối không.

2.6. Không TÀ DÂM (chính dâm thì rất tốt). Hồi trẻ có léng phéng tí chút, sau khi hiểu tu rồi thì nghiêm chỉnh.

2.7. Không nói DỐI: Sống chân thành, nói thật, không nói dối. Nói thật sẽ không phải lo sợ, giấu giếm, vì lúc nào cũng nói vậy thôi. Công an nhiều lần nói chuyện với vợ chồng tôi. Lúc nào chúng tôi cũng nói thẳng nói thật, vì những việc mình làm là chính đáng, chả có gì phải giấu diếm.

2.8. Không nói VU KHỐNG, bịa đặt hại người. Tuyệt đối không!

2.9. Không nói HUNG BẠO, thô lỗ, cục cằn làm tổn thương người khác. Trái lại chúng tôi luôn dùng những lời ái ngữ để giao tiếp, chia sẻ, gây nên thiện cảm, hoà ái.

2.10. Không nói những lời ba hoa VÔ NGHĨA. Nói càm ràm suốt ngày; nói những điều “biết rồi, khổ lắm nói mãi”, phát ngôn những câu vô nghĩa làm trò cười cũng gây khẩu nghiệp. Điều này mình tránh được, chỉ nói, viết những điều chân thành, đơn giản.

Thực hiện 10 điều đơn giản vậy thôi. Bà xã tôi là Phật tử, quy y Tam bảo từ lâu. Trước đây, sáng dậy, làm vệ sinh xong, bả mặc bộ đồ của Phật tử, lễ Phật rồi đọc hết bài Kinh “Đại Phúc Đức”, sáng nào cũng vậy. Tôi khuyên nên bỏ lệ ấy đi, vì mất thì giờ. Mình Tu bằng hành Pháp và Phật tại tâm, không cần những thứ lễ nghi phiền phức. Đức Phật nói, Kinh pháp chẳng qua như cái bè để qua sông, qua rồi vứt bè đi! Mình nhớ Kinh Phúc Đức và thực hành đúng rồi, còn tụng làm gì? Để thì giờ đó học tiếng Anh. Bà xã tôi nghe theo và chúng tôi sống rất thoải mái, bình an.

Bà xã tôi thỉnh thoảng có rủ tôi thăm mấy chùa “nghèo” hay tịnh xá ở vùng sâu, xa, miền núi, Pháp thoại với các Thầy một cách vui vẻ, thoải mái, công đức chút ít và xin thuốc Nam của mấy Thầy.

Dù kinh tế eo hẹp, nhưng chúng tôi cũng sẵn lòng chia sẻ ít nhiều với những hoàn cảnh khốn khó, nhất là lúc dịch covid-19 hoành hành ở TP.HCM. Chúng tôi làm những việc đó thầm lặng và thấy tâm hoan hỉ.

Nhận thức được lẽ Vô thường, coi cái chết là tất yếu, đón nhận nó bình tĩnh, chuẩn bị sao cho nhẹ nhàng. Vì vậy chúng tôi đã đăng ký Hiến xác cho Trường Đại học Y dược tp HCM. Như vậy cái thân xác chết rồi còn có ích cho khoa học, sau đó hỏa thiêu, thân tứ đại hoà vào cát bụi. Khi biết tin chúng tôi chết, các con cháu, bạn bè ở đâu cứ ở đấy, tụ họp ít người thân với nhau, treo tấm hình lên, Tưởng niệm. Vậy là xong. Mình sống tử tế thiện lành, chắc hẳn linh hồn sẽ vãng sanh về Cõi Lành. Khỏi lo!

Tóm lại, TU là TỰ SỬA mình từ ý nghĩ, nói năng, hành động, sao cho 10 điều nêu trên đều chuyển sang THIỆN LÀNH. Thế là dần dần mình GIÁC NGỘ ra rằng, GIẢI THOÁT khỏi Tham, Sân, Si, Ngã chấp, Vọng tưởng… là tự thấy mình trở nên thanh thoát, an lạc, khỏe khoắn Thân – Tâm, nhìn nhận sự đời sáng tỏ hơn; thấy mình ung dung tự tại, an nhiên; thấy mình đường hoàng, lớn lên trong cõi đời này, sống TỪ BI và TRÍ TUỆ hơn; kết bạn được với nhiều người thiện lành và tự nhiên tránh xa kẻ xấu ác.

Khi mình TU đúng CHÁNH PHÁP của Đức Phật thì thấy đơn giản và hiệu quả; đồng thời khi tâm sáng ra thì dễ dàng nhìn rõ những luận điệu TÀ PHÁP, những trò ma giáo, mê hoặc “đại chúng” của các Ma tăng.

3. Thương những người “tu” mê lầm

Đức Đạt Lai lạt Ma nói: “Tín ngưỡng của tôi rất đơn giản, không cần đền thờ, không cần triết lý phức tạp. Bộ não của chúng ta, trái tim của chúng ta chính là đền thờ. Triết lý sống là lòng tốt”. (Nguyên Phong, Muôn kiếp nhân sinh, tr. 21, Phụ lục, quyển 2, NXBTH TP.HCM, 2022).

Tu đơn giản vậy thôi. Nhưng chưa bao giờ xã hội ta lại đông đảo người “tu” mê lầm như ngày nay. Đó là do có nhiều Ma tăng được bảo kê tuyên truyền xuyên tạc Phật pháp, dẫn dụ chúng sinh vào con đường tăm tối, u mê để hù doạ, lừa bịp, dụ dỗ chúng sinh CÚNG DƯỜNG cho thật nhiều. Mở mồm ra là Ma tăng kêu gọi CÚNG DƯỜNG. Mọi trò đều nhằm đến CÚNG DƯỜNG!

Thích Trúc Thái MInh từng nói: Càng nghèo càng phải cúng dường để thoát nghèo; cúng dường như gieo hạt giống, phải chọn đất màu mỡ để gieo, tức chọn chùa GIÀU để cúng dường, ai mà đi cúng chùa nghèo, như gieo hạt giống vào đất cằn… (Đại chúng hoan hô!)

Thích Chân Quang dạy: Đau đầu là do từng đập đầu cá; mổ ruột thừa do trước đây mổ heo; mổ cổ do trước đây cắt cổ gà. Cúng dường một chỉ vàng thì sẽ thoát hay ít ra lúc chết cũng toàn thây (Đại chúng vỗ tay).

Thích Thanh Quyết nói, dâng sao giải hạn, mỗi suất thu 150 nghìn đồng, thầy lỗ chổng vó rồi, vân vân. (Những lời nói sai quấy của các sư này đầy trên mạng xã hội).

Bị những Ma tăng dẫn dụ nên nhiều người mê lầm, thương nhất là lớp trẻ cứ u mê quỳ lạy, van xin, cầu khẩn, nhìn không chịu nổi!

Những mê lầm thường thấy là:

3.1. Tưởng Đức Phật (tượng Phật) có phép màu, cầu xin là được, nên dâng lễ, quỳ lạy, nhét tiền vào tay Phật để “hối lộ” cầu phúc, cầu lộc, cầu tài, cầu an, giải hạn. Có vậy chùa Ba vàng mới mượn “xá lợi”, một sợi “tóc” ngọ ngoạy để lôi kéo 50.000 chúng sinh trong ba ngày, đến chiêm bái, cúng dường, cầu “phúc lộc vô lượng, vô biên” (?).

Họ không biết rằng Đức Phật Là người thực, một Thái tử, nhờ lòng đồng cảm, thương dân mê lầm, khổ ải, nên Ngài tìm cách cứu khổ, cứu nạn. Ngài khổ luyện tu tập mà thông tuệ, giác ngộ, nhận thức được quy luật của vũ trụ, của nhân sinh và lý giải nguyên nhân dẫn đến khổ đau của đời người, chỉ ra cách tu tập, giải thoát khỏi vô minh để sống tỉnh thức, thiện lành, an vui, đường hoàng ngay hiện tại trong điều kiện hiện có của mỗi người… Đức Phật chỉ dạy ta cách tự tu tập để tự thay đổi bản thân, từ Vô minh sang Giác ngộ, khiến ta sống tỉnh thức, tử tế, an vui, hạnh phúc. Ngài không có quyền năng gì để ban phúc, lộc, giải thoát, giải hạn thay cho ta được. Tu mà quỳ lạy, cầu xin, cúng lễ, hối lộ để Đức Phật cứu giúp mình là phỉ báng xúc phạm Ngài!

3.2. Tưởng các Sư có phép lạ, có thể giúp mình giải nghiệp, giúp mình cầu được phúc, lộc, tài, giải hạn … bằng cách van xin, quỳ lạy, cúng dường nhiều nhiều… Thực ra Sư chỉ là các Thầy chùa, như thầy giáo, giảng kinh phật, giúp chúng sinh tu tập để giải thoát, giác ngộ, sống an vui, thiện lành. Vậy thôi. Sư không phải thầy pháp, thầy cúng, siêu nhân! Hãy nhìn vào đời thật của mỗi Sư xem họ đã tu đúng chưa, hay Tham, Sân, Si đủ thứ; phải nhìn rõ bản chất của Sư để tỉnh táo nhận ra ai là Sư Thật có thể tin, ai là Sư Giả cần tránh xa. Tôi thấy lạ, khi nghe Ma tăng nói nhảm nhí mà hàng nghìn “đại chúng” chăm chú nghe và vỗ tay rầm rầm (!).

3.3. Cứ tưởng chùa to, tượng lớn, đến chùa đông vui như hội mới “thiêng”! Cho nên các nhóm lợi ích đầu tư xây chùa nguy nga, hoành tráng để thu hút “đại chúng”. “Tu” mà đông như lễ hội, chen vai thích cánh, xô đẩy nhau thì Tu gì? Thật ra càng đông người khi bị dẫn dắt mê lầm càng nguy hiểm vì tạo ra tâm lý đua theo bầy đàn một cách vô thức, như bị thôi miên, càng mê mẩn tâm thần, mất hết lý trí.

“Tu” mà cứ đua theo bầy đàn quỳ lạy, cầu xin, đem hết tiền nhà đi cúng dường, làm cho thân – tâm bị huỷ hoại, tiền của mất đi vô ích, bản thân ngu hèn đi, gia đình lục đục, rơi vào mê tín thì Tu làm gì?

Tôi đã có lần thấy bà hàng xóm đang gõ mõ tụng kinh, bỗng dừng lại chửi: Mấy đứa ranh kia, định hái trộm khế nhà bà hả? Bà thả chó ra nó cắn lòi ruột chúng bay bây giờ! Thế thì tu gì?

Tôi đã thấy một Sư đăng lên Facebook: Nhà chùa tổ chức lễ phóng sinh vào ngày… Rất mong các phật tử cùng hoan hỉ hùn phước… gửi vào Tài khoản… Thế rồi đến hôm Lễ phóng sinh, một bà đại diện nhà chùa đọc danh sách phật tử đã “hoan hỉ hùn phước”… Bỗng một nữ phật tử nhảy sổ vào quát lên om sòm: Làm ăn thế à, tôi góp một triệu đồng sao không có tên. Rồi cãi nhau như vỡ chợ. Tu thế thì tu gì?

Tóm lại, Tu theo Chánh pháp của Đức Phật giúp mình giải thoát khỏi những mê lầm, vô minh để sống khỏe mạnh, giản dị, làm việc hiệu quả hơn; nhận thức được luật Nhân – Quả, lẽ Vô thường để sống an nhiên, tự tại, Từ bi và Trí tuệ. Như vậy là tạo ra hạnh phúc ngay từng phút giây hiện tại của cuộc sống, chẳng cần cầu xin, vọng tưởng về Cõi Phật A di đà hay kiếp sau sẽ là gì, về đâu. Cứ sống tử tế, lương thiện theo những lời Phật dạy, chắc hẳn sẽ vãng sanh về cõi Lành.

20 tháng 2 2024

CNTL - 1 - Suy tư về một sự kiện văn hoá

Capture à partir de :baotiengdan

Mạc Văn Trang

27-11-2023

Trước khi Hoà thượng Thích Tuệ Sỹ mất, tôi không biết tiểu sử của ông, không hiểu ông có vai trò gì trong Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (GHPGVNTN); tôi chỉ đọc mấy bài thơ của ông và bài nhà thơ Bùi Giáng bình thơ Tuệ Sỹ… và cảm thấy mến mộ cả hai người.

Nhưng khi Hòa thượng Thích Tuệ Sỹ viên tịch, trên mạng xã hội trong và ngoài nước tràn ngập những bài viết về Ngài, tôi bỏ công tìm hiểu, và thấy Nhân cách của Ngài, sự nghiệp của Ngài đã hoàn toàn chinh phục trái tim và khối óc của tôi: Đây đích thực là một vị Chân tu, một Trí thức lớn, một nhà Phật học uyên thâm, một Nhân cách văn hoá không chỉ của Phật giáo mà của Dân tộc.

Điều ngạc nhiên là sau khi Ngài mất ba ngày, đến sáng nay tôi gõ cụm từ “HT Thích Tuệ Sỹ viên tịch” trên Google xuất hiện Khoảng 178.000 kết quả (0,29 giây), mà trên toàn bộ hệ thống báo chí Nhà nước chỉ có báo Tuổi trẻ đưa tin về sự kiện này.

Vậy là từ trước đến nay và cả khi Ngài mất, toàn hệ thống truyền thông nhà nước không được giới thiệu về Thích Tuệ Sỹ, ém nhẹm mọi thông tin về Ngài, cố tình vùi lấp đi một Nhân cách Văn hoá, một sự kiện Văn hóa đáng được tôn vinh.

Trong Tiểu sử của ông, viết:

“Ông thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Ông được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật [1]. Lúc bị bắt năm 1984, ông và Thích Trí Siêu, được coi là 2 nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đang soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển [2]”.

Như vậy nhân vật Thích Tuệ Sỹ gắn liền với cộng đồng GHPGVNTN tạo nên một thực thể văn hoá trong lòng dân tộc. Văn hoá là cái được hình thành tự nhiên trong lịch sử, nó gắn liền với những con người, những cộng đồng sản sinh ra văn hoá; trải qua bao nhiêu biến động của lịch sử nó vẫn tồn tại và tích tụ, toả sáng giá trị trường tồn. Có những thế lực muốn xóa nó đi, nhưng nó vẫn tồn tại dưới nhiều dạng thức và khi có cơ hội sẽ lại phục hưng…

Đảng Cộng sản từ khi cầm quyền đã tiến hành đồng thời ba cuộc cách mạng: Cách mạng quan hệ sản xuất, cách mạng văn hoá tư tưởng, cách mạng khoa học kỹ thuật, nhằm xóa cái Cũ, xây dựng cái Mới, nhưng nhìn lại tất cả ba cuộc cách mạng đó đều sai lầm và thất bại. Xóa cái CŨ nhưng cuối cùng lại phục hồi cái CŨ mà chẳng ra sao, còn cái MỚI tạo ra nhiều cái phản giá trị!

Ở đây chỉ nói về “Cách mạng Văn hoá tư tưởng” tiến hành bằng cách phá đình chùa, đốt sách cũ, bài trừ “hủ tục, văn hoá phong kiến, thực dân đồi truỵ”…; vùi dập các trí thức, văn nghệ sĩ, các nhà tu hành chân chính… Còn xây dựng “nền văn hoá mới”, đến nay được những gì?

Bao nhiêu Nghị quyết, bao nhiêu cuộc vận động “chống và xây”, bao nhiêu phong trào thi đua “xây dựng văn hoá mới”… suốt từ 1954 rồi 1975 đến nay, mấy mươi năm, để lại những GIÁ TRỊ VĂN HOÁ GÌ đáng được tôn vinh?

– Ta có 5 DI TÍCH VĂN HÓA VẬT THỂ đã được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới cần bảo tồn là: Quần thể di tích Cung đình Huế, phố cổ Hội An, Thánh địa MỸ Sơn, di tích Hoàng thành Thăng Long, thành nhà Hồ. Đó đều là những di sản của chế độ phong kiến để lại, may bị cách mạng phá mà chưa hết!

 Có 15 DI SẢN VĂN HÓA PHI VẬT THỂ đã được UNESCO công nhận là di sản của nhân loại cần được bảo tồn: Nhã nhạc Cung đình Huế, Không gian văn hóa Cồng chiêng Tây Nguyên, Dân ca quan họ Kinh Bắc, Ca Trù, Hội Gióng, Hát Xoan, Tín ngưỡng thờ cúng Hùng Vương, Đờn ca Tài tử Nam bộ. Dân ca ví giặm Nghệ Tĩnh, Thực hành Tín ngưỡng Thờ Mẫu Tam phủ của người Việt, Đờn ca tài tử Nam Bộ, Dân ca Ví, Giặm Nghệ Tĩnh, Nghệ thuật Bài chòi Trung Bộ, Thực hành Then của người Tày- Nùng- Thái, Nghệ thuật Xòe Thái, Nghệ thuật làm gốm của người Chăm.

Tất cả những di sản này đều gắn với những nhân vật, những cộng đồng tạo ra, gìn giữ không gian văn hoá, phát triển nó một cách tự nhiên trong đời sống, trong dòng chảy của lịch sử, trải bao thăng trầm, nhưng vẫn tồn tại.

Hãy xem, Thiền sư Thích Nhất Hạnh với pháp môn “Phật giáo Làng Mai”, đã trở thành cộng đồng Phật giáo Làng Mai quốc tế, có ở hơn một chục cơ sở ở các nước là sự kiện văn hoá rất lớn. Vậy mà năm 2007 Phật Giáo Làng Mai mới được hoạt động ở Việt Nam; nhưng chưa bao lâu đã bị đánh đuổi tơi bời, phải chạy sang Thái Lan lập ra Phật giáo Làng Mai tại đất nước Thái và phát triển mạnh mẽ.

“Một bài viết trên Tạp chí Phật giáo Tricycle vào năm 2008 đã chỉ trích rằng nếu bạn thực hành Bát Chánh Đạo tại Việt Nam, trong đó có chánh ngữ (nói lời đúng đắn, công bình, ngay thẳng), chánh mệnh (sống chân chính bằng khả năng của mình, không luồn cúi, không ăn bám kẻ khác), và chánh nghiệp (hành động theo lẽ phải), thì bạn có thể sẽ ngồi tù vì “tội tuyên truyền chống nhà nước”.

“Nhận xét vừa nêu cũng trùng hợp với nhận định của thiền sư Nhất Hạnh sau vụ việc Bát Nhã vào 2009, khi các tu sinh Làng Mai bị đuổi ra khỏi một ngôi chùa của GHPGVN tại tỉnh Lâm Đồng: “Trong thời Thực dân, trong thời ông Diệm và ông Thiệu, tuy hành đạo có khó khăn thật đấy, nhưng người tu cũng không bị kiểm soát gắt gao quá đáng như trong hiện tại. Người ta chỉ muốn có một đạo Phật của tín mộ, của thờ cúng, người ta không muốn có một đạo Phật có khả năng lãnh đạo tinh thần và văn hóa đạo đức cho quốc dân”.

Nhìn vào Phật giáo nước nhà thấy rõ GHPGVNTN và Phật Giáo Làng Mai có những nhân vật văn hóa lỗi lạc gắn liền với sinh hoạt của các cộng đồng này, tạo ra những giá trị văn hoá dẫn dắt phật tử tu tập theo Chính đạo, đem lại nhiều lợi ích cho cá nhân và xã hội bền vững.

Vì vậy tôi nghĩ, đừng nhân danh cái gì mà xoá bỏ GHPGVNTN và Phật giáo Làng Mai. Xoá đi là tội lỗi với dân tộc, với Phật giáo nước nhà. Mà xóa cũng không được vì nó gắn liền với những con người, những nhân cách văn hoá lớn tạo dựng nên cộng đồng văn hoá đó; nó sẽ tồn tại lâu dài.

Theo thiển nghĩ, GHPGVNTN và Phật giáo Làng Mai cũng là tiếp nối, phát triển Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử. “Thiền phái Trúc Lâm (zh. 竹林禪派) là một tông phái của Thiền tông Việt Nam, hình thành từ thời nhà Trần, do Vua Trần Nhân Tông sáng lập. Trúc Lâm vốn là hiệu của Trần Nhân Tông từ khi xuất gia ở động Vũ Lâm (Ninh Bình), đồng thời cũng là hiệu của Thiền sư Đạo Viên, tiền bối của Trần Nhân Tông, Tổ thứ hai của dòng Thiền này. Thiền phái Trúc Lâm có ba Thiền sư kiệt xuất là Nhân Tông (Trúc Lâm Đầu Đà), Pháp Loa và Huyền Quang (gọi chung là Trúc Lâm Tam tổ).

Đây là cội nguồn văn hoá dân tộc đáng tự hào, cần được bảo tồn, chấn hưng, phát triển, vì các giá trị văn hoá ấy gắn liền với tên tuổi những nhân cách văn hoá lớn và những di sản văn hoá phi vật thể đồ sộ, vô cùng phong phú.

Còn Nhà nước muốn “chỉ đạo xây dựng” GHPGVN thành nền văn hoá Phật giáo XHCN với các hoạt động “Dâng sao giải hạn”, “trục vong”, “phóng sinh”, “cúng lễ, cầu xin”… thì cứ chỉ đạo; nhà nước tôn vinh mấy ông sư nói: Dâng sao giải hạn mỗi người đóng 200 ngàn, nhà chùa lỗ chổng vó ra; càng nghèo càng phải cúng dường để thoát nghèo… thì cứ tôn vinh. Những đừng vì muốn tôn vinh “cái của mình” mà đi xoá bỏ cái tốt đẹp thuộc về nhân dân, thuộc về dân tộc. Thời đại này rồi, hãy để văn hoá “trăm hoa đua nở”, cạnh tranh với nhau thì chỉ thêm phong phú và cái tốt đẹp sẽ được cuộc sống nuôi dưỡng, cái xấu hại sẽ bị loại bỏ.

Bộ Văn hoá có đem hết 3.500 tỷ đồng đầu tư chấn hưng Văn hóa GHPGVN cũng không sao tạo ra được những nhà sư như Thích Nhất Hạnh, Thích Tuệ Sỹ, Thích Trí Siêu và cộng đồng phật tử tu theo những vị Chân tu này.

Văn hoá nảy sinh từ cuộc sống, các nhà văn hóa lỗi lạc như Trời Đất sinh ra để dẫn dắt những cộng đồng văn hoá đó; nó hình thành tự nhiên, chẳng có Nghị quyết hay ai chỉ đạo xây dựng nên được! Cho nên đường lối quản lý văn hoá là phát hiện ra những sự kiện văn hoá, nhân vật văn hoá, cộng đồng văn hoá có giá trị Chân, Thiện, Mỹ đích thực thì bảo tồn, tạo điều kiện cho nó phát triển bình thường trong đời sống xã hội và có thể trở thành những di sản văn hoá của dân tộc và nhân loại.