Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt nhỏ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt nhỏ. Hiển thị tất cả bài đăng

11 tháng 6 2024

Giải mê lầm...

11.6.2024 - Chu Mộng Long

Theo dõi trang người này (hình dưới), thấy chuyện đời cũng biết phân biệt trắng/đen, thiện/ác, tốt/xấu. Nhưng chuyện đạo thì tăm tối, u mê, lầm lạc. Không chỉ người này, ở xứ sở mà giáo dục nhà trường không mạnh hơn sự tuyên truyền của tôn giáo ắt vô số người mê lầm như vậy.

ChuMongLong-02-14

Trước đây cũng đã có người khuyên tôi bằng luận điệu: "Tăng dẫu có thế nào cũng phải tôn kính!" Giống luận điệu: "Thầy giáo dẫu có thế nào cũng phải tôn sư trọng đạo!". Xét thấy đây là sự lú lẫn và ngụy biện nguy hiểm, cần phản biện rốt ráo.

ChuMongLong-02-15

So ra, người thầy từng dạy tôi, lỡ có sai lầm tôi vẫn phải tôn kính là phải đạo. Chứ các tăng đã giúp tôi được điều gì khi mà sự hư hỏng của các tăng làm biến thái, mê muội trong nhận thức và hành vi của các thế hệ, vẫn buộc tôi phải tôn kính? Tôi mắc nợ ân nghĩa gì các tăng trong khi tôi cầm súng bảo vệ Tổ quốc, lao động xây dựng đất nước thì các tăng lại trốn trong chùa, ăn nhờ của thiên hạ rồi đòi làm thầy đe dọa, sai khiến thiên hạ?

Người này dẫn chuyện Huyền Trang (Đường Tăng trong Tây Du ký) khuyên vua Đường: "Dù một vị tăng không tốt cũng nên tôn kính". Vì sao? Vì: 1) Ngọc quý cũng phải lẫn trong bùn cát, 2) Tượng La Hán, tượng Phật, hình Rồng cũng nặn từ đất cát. 3) Trăng không sáng cũng hơn ngàn vì sao sáng, 4) Bước chân vào cửa Phật khó, phải tu nhiều kiếp mới vào hàng tăng bảo, 5) Người ấy dẫu chưa thanh tịnh vẫn cao hơn người phàm.

Huyền Trang, vua Đường là nhân vật thật. Nhưng Tây du ký của Ngô Thừa Ân là tiểu thuyết hư cấu. Em bé xem phim Tây du ký cũng nhận ra nhân vật Đường Tăng mang cái từ tâm đến u mê, bất phân yêu quái với thần thánh. Trong truyện-phim, nhân vật này từ tâm với yêu quái đến mức hại học trò Tôn Ngộ Không. Trên đường đến Tây Trúc, Đường Tăng chuốc họa chỉ vì cái từ tâm u mê ấy. Không nhờ cái trí của Tôn Ngộ Không, Đường Tăng đã bị yêu quái ỉa ra c.ứt!

Đừng nghĩ trẻ em hiểu sai. Trẻ em gần với chân lý hơn, bởi chúng đang ở tuổi hồn nhiên, trong sáng, tức chưa có tà kiến, định kiến, nói theo nhà Phật: "bất tư thiện bất tư ác, cá ná thị minh, bản lai diện mục".

Trong lời thoại nói về nguyên nhân phải "kính tăng", Đường Tăng (trong Tây du ký) có mấy lú lẫn sau:

1) Ngọc lẫn trong bùn cát không đồng nghĩa với việc tôn quý bùn cát. Nếu vì quý ngọc mà phải quý luôn cả bùn cát thì loài người đã hốt bùn cát đổ vào đền chùa để thờ, hoặc đem ra mua bán, trao đổi bùn cát như là trao đổi ngọc quý.

2) Tượng La Hán, tượng Phật hay hình Rồng đúng là nặn từ đất cát. Nhưng một hình thức sau nhào nặn với tâm hồn, trí tuệ của nghệ sĩ không thể đồng hóa với chất liệu đất cát. Người ta tôn thờ pho tượng với tư cách là biểu tượng của từ bi, hỷ xả hay sự thiêng liêng của trời đất chứ không ai thấy đất cát là phải quỳ lạy để tỏ ra tôn kính như tôn kính pho tượng.

3) Trăng không sáng cũng hơn ngàn vì sao sáng ư? Đường Tăng không biết vật lý học nên nói bừa. Trăng không sáng là không có trăng, tối mù. Trăng có khi bị che lấp, mỗi tháng chỉ sáng một lần, chứ hằng hà sa số vì sao thì muôn đời vẫn sáng. Sao có thể xem trăng hơn các vì sao lấp lánh trên bầu trời? Các vì sao từng được xem là tinh tú ứng với vận mệnh chuyển xoay của thời cuộc, thậm chí là thần linh, vật lý học xem là thiên văn phủ trùm lên sự sống. Các vì sao trên bầu trời là cả vũ trụ bao la, trăng so ra chỉ bé như hạt bụi mà kiêu ngạo đòi to hơn cả vũ trụ sao?

4) Bước chân vào cửa Phật khó ư? Đường Tăng lên đến Tây Trúc là khó, vì phải trải qua 81 kiếp nạn. Còn các tăng chỉ cạo trọc đầu, khoác cà sa bước chân vào chùa mà hoang tưởng vào cửa Phật thì dễ hơn đi mấy bước trên đường lộ nóng bỏng. Tin rằng, phải nhiều kiếp tu rồi mới thành tăng trong các chùa là di đoan, hoang tưởng. Bởi một "thằng ba trợn" thời nay vào chùa tu rồi lên hàng tăng bảo dễ hơn nhiều so với đứa ở ngoài đời lừa đảo, trộm cướp, hiếp dâm đấy! Không phải ngoài đời làm việc ấy nếu lộ ra thì là bị tóm ngay sao?

5) Tăng chưa thanh tịnh vẫn cao hơn người phàm? Câu này chứng tỏ Đường Tăng tu hành mấy kiếp, vượt qua 81 kiếp nạn mà vẫn chưa chứng ngộ. Tu lâu thành tinh nên từ lú lẫn nhảy vọt lên cao hơn cả ngụy biện. Đã "không thanh tịnh", tức Tâm còn rối loạn, tối/sáng, thiện/ác, ma/Phật bất minh thì là bằng hoặc thấp hơn người phàm chứ sao lại cao hơn người phàm? Trong khi ở đời, vô số người phàm trên biết kính trời đất, dưới hiếu thuận với bậc sinh thành, xung quanh biết yêu quý muôn loài, biết nhường nhịn, chia sẻ từng cái ăn, cái mặc... chẳng phải cao hơn kẻ hám danh, hám tiền, hám gái nhưng đội lốt tăng để bày trò ma quỷ hại người ư?

Lú lẫn leo thang đến ngụy biện một cách nguy hiểm và đáng sợ. Lú lẫn giữa ngọc với bùn, giữa tượng La Hán, Phật, Rồng với đất cát, giữa trăng bé nhỏ với vũ trụ bao la, kéo theo ngụy biện giữa tội ác ngày nay và cái công kiếp trước tu hành, giữa cái vỏ đầu trọc, áo cà sa với bản chất của bậc chân tu, tóm lại là Ma Ma Phật Phật, thì đã là vô minh và mạt pháp cùng cực.

Xây dựng nhân vật Đường Tăng, Ngô Thừa Ân muốn nói, Tâm (Đường Tăng) mà thiếu Trí (Ngộ Không), thậm chí thiếu Dục (Trư Bát Giới) và Nhẫn (Sa Ngộ Tĩnh) thì dẫu có leo lên đến cửa Phật vẫn u mê, tăm tối, lầm lạc.

Lú lẫn và ngụy biện như Đường Tăng thì đến lúc một tên quan tham ra tòa cũng ngụy biện được. Chúng cũng sẽ nói, quan dẫu có tham thì dân cũng phải tôn kính bởi 5 lý do trên. Đặc biệt là lý do thứ 4, thứ 5: "Bước chân vào cửa quan khó, phải từng cống hiến hy sinh cho đất nước từ nhiều kiếp trước. Quan có là quan tham vẫn đứng cao hơn dân!" Vậy thì còn gì gọi là dân chủ, văn minh?

Không trách đã có không ít người "kính tăng" đến mức, tăng khuyên bảo bỏ cha bỏ mẹ, mang của cải đi cúng dường, cúng luôn cả nhà cửa cho chùa, vẫn ngoan ngoãn làm theo! Và không chừng, đến lúc dân cúng hết nhà cửa cho quan tham mà không dám kêu ca hay đấu tranh?

Bớt mê lầm theo Đường Tăng trong tiểu thuyết đi. Mê lầm như vậy thì chỉ nuôi ma quỷ, cái xấu, cái ác trong tâm. Tâm sai khiến hành động: cúng dường để nuôi ma tăng và hối lộ để nuôi quan tham! Dân muôn đời khốn khổ vì sự mê lầm này. Khi đa số người dân còn mê lầm như vậy thì không chính quyền nào có thể chống được hủ tục dị đoan, tiêu cực, tham nhũng.

Chu Mộng Long

Bình luận của Viet Quoc Ho

Tăng của GHPGVN đây
“Sư Toàn xin giữ lại tài sản khoảng 300 tỷ đồng, nói "giờ lấy vợ, ăn chơi thoải mái"!

ChuMongLong-02-16
Bình luận của Hòa Phạm - Phật giáo thời mạt pháp 😰

Video ▶️

Tội Không Cúng Dường

11.6.2024 - Chu Mộng Long

Video ▶️

Ở trường học, mẹ em bé không đóng tiền quỹ, bé không được ăn đùi gà. Chỉ được ngồi nhìn các bạn ăn.

Ở chùa Ba Vàng, em bé tưởng thầy Thích Trúc Thái Minh phát oản sẽ có phần cho bé. Nhưng không. Có lẽ em bé chưa cúng dường nên có chìa tay mấy lượt cũng bị thầy xua đi chỗ khác chơi.

Mà cũng lạ. Ở trường học, thầy cô và phụ huynh cắm mặt ăn, bất chấp em bé ngồi nhìn. Còn ở chùa, cả đám người lớn nhận oản cho mình mà chẳng thấy ai biết nhường hoặc lấy phần của mình cho em bé? Đúng là họ đạt "vô ngã" đến vô tâm.

Đạo đức thời nay siêu thật! Siêu từ nhà trường đến nhà chùa!

Xin lỗi những người có tâm và Phật tử đúng con Phật. Nhà tôi nuôi hai con chó. Con chó nhỏ ăn tham, hay nhe nanh tranh với con chó lớn. Nhưng con chó lớn bao giờ cũng nhường. Nó là con tôi, không cần đi học và không cần phải là Phật tử!

Này em bé kia ơi... Thôi thì về nhà xin bố mẹ tiền chẵn mệnh giá cao mà cúng dường đi đã. Con đừng tưởng thầy không cần biết có cúng dường không. Thầy Thích Chân Quang chùa Phật Quang nói rồi. Cúng dường là cúng ma, ở Diêm Vương có camera soi xét rất kỹ. Cúng hay không cúng, tiền lẻ hay tiền chẵn, Diêm Vương biết cả. Diêm Vương biết ắt thầy biết. Không được ăn oản là may. Chứ lẽ ra mắc tội với Diêm Vương, tức mắc tội với thầy, là gặp họa lớn đấy!

Chu Mộng Long

29 tháng 5 2024

Cháu bé lớp 1 và sự phân biệt trong cuộc liên hoan lớp: chuyện nhỏ hay lớn?

2024.05.28 - RFA

Trẻ em đi sở thú ở Hà Nội. Ảnh minh họa. AFP

“Đóng tiền thì được ăn liên hoan không đóng tiền thì nhịn”; “Cháu bé không được tham gia liên hoan với lớp chỉ vì mẹ không đóng tiền, đáng bị trách là các cô giáo và mấy phụ huynh” … là những bình luận trên mạng xã hội về câu chuyện một học sinh lớp 1 không được ăn liên hoan do phụ huynh không đóng quỹ, trong một lớp học có 32 học sinh, tại Trường Tiểu học Gia Lương Tỉnh Hải Dương.

Luật sư Ngô Anh Tuấn viết trên facebook cá nhân của ông, RFA đã được phép trích đăng:

Thôi thì chúng ta chấp nhận cuộc chơi của phụ huynh, ai góp tiền thì được ăn, không góp tiền, nhịn; công bằng! Thế nhưng, việc này nên diễn ra ở các cuộc vui ngoài khuôn viên trường, lớp như các cuộc đi dã ngoại, thăm thú đâu đó; còn một khi đang ở nhà trường, nhân danh lớp học, điều đó là không nên, đúng hơn là không được phép.

Khi cô giáo cũng đồng tình và chấp nhận “luật chơi” của các phụ huynh một cách ráo hoảnh, thiếu nhân văn, không có tình người thì cần nghiêm túc xem lại đạo đức người giáo viên. Phụ huynh có thể không thích nhau, thậm chí có thể ghét nhau, nhưng đây là nhà trường, nơi giáo viên là người có quyền và trách nhiệm nhất liên quan tới học tập và đời sống tinh thần của các cháu nhưng giáo viên chủ nhiệm phó thác trách nhiệm cho phụ huynh như vậy thì thật là không còn gì để nói cả… Bản thân tôi cho rằng người cô giáo chủ nhiệm kia không xứng đáng và không nên làm giáo dục!”

Thôi thì chúng ta chấp nhận cuộc chơi của phụ huynh, ai góp tiền thì được ăn, không góp tiền, nhịn; công bằng! Thế nhưng, việc này nên diễn ra ở các cuộc vui ngoài khuôn viên trường, lớp như các cuộc đi dã ngoại, thăm thú đâu đó; còn một khi đang ở nhà trường, nhân danh lớp học, điều đó là không nên, đúng hơn là không được phép. - Ls. Ngô Anh Tuấn

Sau khi sự việc xảy ra, Sở Giáo dục-Đào tạo tỉnh Hải Dương lên tiếng cho rằng đây là vụ việc đáng tiếc và yêu cầu tổ chức rút kinh nghiệm chung trong công tác quản lý, tránh để xảy ra các vụ việc tương tự. Hiệu trưởng Trường Tiểu học Gia Lương cho rằng giáo viên còn thiếu kinh nghiệm trong xử lý tình huống nên đã yêu cầu rút kinh nghiệm sâu sắc trong toàn trường nhằm đảm bảo không xảy ra những sự việc tương tự trong thời gian tới.

Giáo sư Mạc Văn Trang nêu quan điểm của ông với RFA:

“Ở đây nó có hai chuyện. Chuyện thứ nhất là chuyện các người lớn cãi nhau, lý lẽ với nhau thì đúng sai tôi không cần biết. Tôi chỉ biết là 31 cháu, 2 cô giáo và 3 vị phụ huynh ngồi ăn liên hoan vui vẻ, còn một cháu bé ngồi đấy là điều tôi không thể tưởng tượng được. Cháu bé sẽ cảm thấy rất là tủi thân, cảm thấy bị bỏ rơi.

Cái sự tủi thân đó đối với đứa trẻ sẽ ghi dấu ấn suốt cả cuộc đời trẻ. Nó làm cho đứa trẻ thiếu tự tin. Đối với cháu đó là sự xúc phạm và một sự tổn thương về tâm lý.

Chuyện thứ hai là đối với 31 cháu được ăn vui vẻ, cười đùa nhìn thấy một bạn không được ăn thì 31 cháu này cũng bị ảnh hưởng. Các cháu không được giáo dục sự đồng cảm, sự chia sẻ với bạn của mình. Đó cũng là một cái vô giáo dục; một cái rất tác hại đối với các cháu. Nó cho thấy các cháu rất ích kỷ, rất vô cảm, không có sự chia sẻ và đồng cảm với bạn. Thế cho nên, về mặt giáo dục thì việc nhỏ như thế nhưng ảnh hưởng tâm lý các cháu rất lớn mà cô giáo và phụ huynh không ý thức được điều đó thì thật đáng buồn!”

Quyền của trẻ em được quy định trong Luật Trẻ Em 2016 có ghi: Trẻ em có quyền vui chơi, giải trí; được bình đẳng về cơ hội tham gia các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, thể dục, thể thao, du lịch phù hợp với độ tuổi; Trẻ em có quyền được bảo vệ dưới mọi hình thức để không bị bạo lực, bỏ rơi, bỏ mặc làm tổn hại đến sự phát triển toàn diện của trẻ em.

Một số người cho rằng, câu chuyện trên cho thấy những người lớn liên quan trong câu chuyện, bao gồm cả giáo viên lẫn phụ huynh cháu bé, đều vi phạm vào quyền của trẻ em. Rằng người ta nhân danh sự đóng góp công bằng mà quên đi quyền lợi của trẻ; quên đi ký ức tuổi thơ của những đứa trẻ hồn nhiên về bạn bè, về sự chia sẻ vô tư, không tính toán

Nếu xét trên phương diện Quyền Trẻ em, thì cả người mẹ, giáo viên chủ nhiệm và ban đại diện cha mẹ học sinh có thể phải hầu tòa vì làm tồn tương một đứa trẻ như thế. Nhưng ở Việt Nam thì việc đó có xảy ra hay không lại là một chuyện khác. - Ông Liêu Thái

Ông Liêu Thái, hiện có hai con nhỏ đang độ tuổi đến trường, bày tỏ suy nghĩ của ông với RFA:

Theo Thông tư 55 của Bộ Giáo dục thì người mẹ không có lỗi, nhưng với em bé, con của cô ấy, thì cô rất lỗi!

Cũng theo thông tư này, Ban đại diện cha mẹ học sinh và cô giáo chủ nhiệm không có lỗi. Nhưng xét trên phương diện con người, họ quá vô cảm. Nó làm tổn thương sâu xa cho đứa trẻ.

Nếu xét trên phương diện Quyền Trẻ em, thì cả người mẹ, giáo viên chủ nhiệm và ban đại diện cha mẹ học sinh có thể phải hầu tòa vì làm tồn tương một đứa trẻ như thế. Nhưng ở Việt Nam thì việc đó có xảy ra hay không lại là một chuyện khác”.

Giáo sư Mạc Văn Trang kết luận, những người lớn trong câu chuyện đã quên dạy trẻ tính nhân văn, bởi câu chuyện diễn ra trước mặt chúng hoàn toàn vô cảm, không cho trẻ thấy lòng nhân ái khi cư xử với nhau. Các giá trị nhân văn đóng vai trò quan trọng trong sự phát triển của xã hội, nơi mà mọi người được đối xử công bằng. Do đó, có thể nói, những đứa trẻ này đã bị tước mất quyền được giáo dục nhân bản.

Nốt lặng trong giáo dục

Thứ Ba, 05/28/2024 - 20:52 — VietTuSaiGon

Câu chuyện về một em bé bị nhìn thèm, ngồi nhìn các bạn và thầy cô ăn tiệc liên hoan cuối năm, em ngồi nhìn như vậy cho đến khi tan buổi liên hoan và ra về ở trường Tiểu học Gia Lương, huyện Gia Lộc, tỉnh Hải Dương trong dịp kết thúc niên khóa 2023 - 2024 vừa qua khiến cộng đồng mạng sôi sục. Ở một góc khác, có thể xem đây là nốt lặng trong giáo dục, một nốt nhạc khiến cho mọi thứ như đứng im, hóa đá và theo sau đó là một chuỗi bàng hoàng. Nỗi bàng hoàng của nốt lặng này nằm ở chỗ trách nhiệm làm cha, làm mẹ, trách nhiệm làm thầy cô, làm ban đại diện phụ huynh và trên hết là trách nhiệm làm người của những người lớn có liên quan.

Theo báo Dân Trí, lớp học có 32 học sinh nhưng ban phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm chỉ mua 31 suất gà rán và để cho một em bé ngồi nhìn các bạn ăn vì gia đình không đóng tiền khẩu phần ăn cho em bé ấy. Vậy là cộng đồng mạng sôi sục và ném đá về phía các đại diện cha mẹ học sinh cũng như giáo viên chủ nhiệm.

Về phần ban đại diện cha mẹ học sinh (trước đây gọi là ban đại diện phụ huynh học sinh) và giáo viên chủ nhiệm, họ cũng phản hồi thông tin, nêu ra sự thật là trước đó, tức năm học 2022 - 2023, cùng chính em bé này và người mẹ này đã làm họ uất ức. Nghĩa là người mẹ cũng không đóng tiền liên hoan cho con, tuyên bố rằng có tiền nhưng không đóng khoản vô lý ấy. Sau đó, buổi tiệc liên hoan vẫn diễn ra, cả lớp đều có phần ăn, em bé ấy cũng có phần ăn. Xong buổi liên hoan, người mẹ lên mạng xã hội buông lời quở trách, thậm chí sỉ vả ban phụ huynh và giáo viên chủ nhiệm với nội dung thức ăn tệ hại, không xứng đáng để con cô ăn.

Theo ban đại diện cha mẹ học sinh, vậy là rút kinh nghiệm năm trước, năm nay quyết định không mua suất thứ 32 cho bé, không mua gà rán cho bé nhưng vẫn để bé cùng ăn bánh kẹo với các bạn. Sự vụ tưởng dừng ở đó, ai dè mạng xã hội, rồi báo Dân Trí đưa tin, sau đó là cuộc ném đá của bạn đọc vì bức xúc. Chuyện trở nên trầm trọng, người ta đặt câu hỏi về nhân cảm, nhân tính của giáo viên chủ nhiệm cũng như ban đại diện cha mẹ học sinh. Và đương nhiên, người ta không quên đặt câu hỏi về trách nhiệm làm mẹ của người mẹ.

Điều này khiến tôi suy nghĩ rất nhiều về quá trình lịch sử của ngành giáo dục Việt Nam, một ngành giáo dục vừa có tính cách mạng nhưng cũng vừa có tính lạc hậu thuộc vào hàng bậc nhất thế giới này.

Tính cách mạng của Giáo dục Việt Nam (cả hai phía) với miền Nam - Việt Nam Cộng Hòa dựa trên nền tảng triết lý: Nhân Bản - Dân Tộc - Khai Phóng. Miền Bắc - Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa với chủ trương nam nữ bình đẳng trong học tập. Tức có một bước cách mạng trong giáo dục miền Bắc, đó là phụ nữ được đi học, đây là điểm khác biệt giữa giáo dục miền Bắc với giáo dục thời phong kiến.

Tuy nhiên, cái ách giáo dục xã hội chủ nghĩa cùng với biến thiên lịch sử, từ thời Cải Cách Ruộng Đất cho đến thời Kinh Tế Hợp Tác Xã, Tập Trung Bao Cấp, rồi đến nay là Kinh Tế Thị Trường theo Định Hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, dường như nền giáo dục chịu quá nhiều cái ách và vết thương trên gáy của nó chưa kịp chai sần thì mưng mủ.

Nói về một bữa ăn hụt trong buổi liên hoan của một em bé tiểu học, tại sao tôi phải lôi cả chuỗi dài lịch sử giáo dục ra và điều này có khiên cưỡng quá không? Tôi nghĩ là không, bởi giáo dục đi ra từ tâm thức và tâm thức đi ra từ giáo dục. Ở một nền giáo dục có bước chuyển từ chỗ đấu tố, anh em, chạ mẹ, con cái sẵn sàng đấu tố, lật tội, thậm chí vu khống nhau vì tiếng vỗ tay của “bề trên” không rõ ràng nào đó, rồi đến lúc người ta ngồi phanh phui từng lát thịt mỡ để cạnh tranh, hơn thua, thậm chí từng lạng ngô, từng lát khoai, lát sắn khô, thậm chí từng mm vải quần cũng bị soi vì chuyện hơn thua... Một nền giáo dục trải qua hai giai đoạn tâm thức chỉ làm cho con người trở nên hơn thua, tranh nhau, kèn cựa nhau khốc liệt vì miếng ăn.

Mãi cho đến khi nền kinh tế thị trường mở cửa, thì toàn bộ nếp nghĩ, toàn bộ các nếp nhăn trên vỏ não ấy được lưu cửu, di truyền sang thế hệ khác, một thế hệ thoải mái hơn về vật chất. Nhưng, có một cuộc cạnh tranh, kèn cựa khác còn khốc liệt hơn, nó hiện hữu nhân danh vật chất. Mọi giá trị của con người được qui đổi về vật chất, người ta định dạng giá trị của con người dựa trên căn nhà anh/chị ta đang ở, chiếc xe anh/chị ta đang đi, chiếc điện thoại di động cùng giày dép, áo quần hàng hiệu mà anh/chị ta đang mặc, thậm chí cách vung tiền của anh/chị ta. Tất cả những chỉ dấu trên đều cho thấy giá trị con người được qui vào vật chất.

Và nó “hữu lý” đến độ ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải thốt lên “Có bao giờ được như hôm nay!”. Và, trong nền giáo dục trọng vật chất, lấy vật chất làm nền tảng này, quyền lực được định nghĩa theo “phản vật chất”, tức là trong lúc người khác phải se sua, bợ đỡ, xu nịnh để con cái được yên ổn học hành, thì ta không tốn xu nào, không cần se sua, bợ đỡ mà con ta vẫn được ưu tiên.

Thứ mặc cảm quyền lực ấy đầy rẫy trong các bậc cha mẹ có con đến lớp. Tôi từng chứng kiến nhiều cảnh dở khóc dở cười khi cha mẹ học sinh lôi cái thông tư 55 của Bộ Giáo dục về việc thu phí hay không thu phí hội cha mẹ học sinh, quĩ lớp... và tuyên bố không đóng các quĩ ấy vào đầu năm học, thế nhưng đến cuối năm học, chính cái người không đóng quĩ lớp lại là người to tiếng nhất trong việc phanh phui, yêu cầu ban đại diện phải nói rõ số tiền đã tiêu vào mục gì, tại sao lạm dụng chi, tại sao không có hóa đơn đỏ khi mua... Trong khi đó, nếu mua một cuốn tập hay một lẵng hoa đặt trên bàn mà ghi hóa đơn đỏ thì quá vô ích, bởi hóa đơn đỏ phải cõng thêm thuế giá trị gia tăng.

Đương nhiên cũng không ít trường hợp ngược lại, tức ban đại diện cha mẹ học sinh lại yêu cầu một phụ huynh nào đó “cá biệt” vì nghèo nên đưa con ra khỏi lớp học, chuyển con sang lớp khác vì đây là lớp của “những đại gia, những người chịu chơi... không chấp nhận người nghèo!”.

Mọi thứ màu sắc phản giáo dục đều có, diễn ra khắp mọi nơi. Bởi ngay cả nhà giáo, lãnh đạo của nhà giáo như Hiệu Trưởng, Hiệu Phó - kẻ có chữ nghĩa mà còn ăn không từ thứ gì, kể cả mấy lát thịt trong bữa cơm của học sinh nghèo miền núi, thì sá gì những người ít chữ, ít nhận thức hơn!

Và chuyện người mẹ cương quyết không nộp tiền suất ăn cho con mình từ năm ngoái nhưng vẫn để con đến lớp ăn uống cùng bạn bè, rồi sau đó lên mạng xã hội sỉ vả ban đại diện cha mẹ học sinh, năm sau lại tiếp tục bổn cũ, là một chuyện hết sức đau lòng khi bàn về tính thể cũng như tri đức của người làm cha, làm mẹ. Một người dám đánh đổi niềm vui của con trẻ, đánh đổi cả sự tổn thương của con trẻ chỉ vì tin và dám thách thức một tập thể nào đó, vì tin vào sự khuếch đại của mạng xã hội, chứng tỏ người đó đã bị tổn thương và mặc cảm quyền lực quá nặng nề, điều đó khiến người ta quên cả sứ mạng làm mẹ.

Ngược lại, ban đại diện cha mẹ học sinh và cô giáo chủ nhiệm, không chó bé ăn gà rán vì kinh nghiệm năm cũ, nhưng vẫn chó bé ăn bánh ngọt, bánh bông lan (theo giải thích của giáo viên chủ nhiệm và ban phụ huynh) thì chưa chắc đã đúng, chưa chắc đã không có lỗi.

Về tính sòng phẵng và kinh nghiệm xã hội của con người, giữa con người với con người thì giáo viên chủ nhiệm và ban đại diện hoàn toàn hợp lý, không có lỗi. Nhưng, về mặt nhân bản, nhân vị và nhân cảm, thì việc không cho bé ăn gà rán diễn ra từ hai ý thức: Vì không nộp tiền thì không có phần; Vì chê gà này nọ thì đừng cho ăn, nhỡ có ảnh hưởng gì về thực phẩm thì nguy to...

Nhưng, nếu vì không nộp tiền mà không cho bé ăn, thì nếp suy nghĩ quá nhỏ, chưa phải là nếp nghĩ của người thầy cũng như nếp nghĩ của những vị đại diện cha mẹ học sinh. Một lối nghĩ còn chưa thoát khỏi thời phân chia lát thịt trên đầu người, và nói một cách nghiêm túc là kém tính người.

Ngược lại, nếu nghĩ rằng vì sợ mẹ đứa bé sẽ lên gân thậm chí ăn vạ vì ăn gà rán, e rằng nếp nghĩ này cũng chưa thoát được kiểu tư duy chụp mũ xã hội chủ nghĩa, mà chính xác hơn, đó là thứ tư duy chụp mũ hiện hành. Một kiểu nói lấy được, bởi người ta phải tin tưởng rằng gà an toàn mới dám cho 31 bé còn lại ăn chứ?! Sợ điều tiếng chỉ là cách đổ thừa, dựa trên tư duy chụp mũ.

Suy cho cùng, người thiệt thòi nhiều nhất là đứa bé. Một đứa bé mới học tiểu học, đã phải chịu đựng quá nhiều trí trá từ người thân và nhà trường như vậy, thì sẽ phát triển tâm hồn, nhân cách ra sao? Và tương lai của bé sẽ về đâu?! Và câu chuyện về một suất ăn của một em bé học sinh cứ như một nốt lặng giữa vô vàn nốt lặng của ngành giáo dục xứ này!

28 tháng 5 2024

Bộ GD&ĐT vào cuộc vụ “học sinh lớp Một không được ăn liên hoan do mẹ không đóng tiền quỹ”

2024.05.28 - RFA

Học sinh Trường tiểu học Gia Lương trong giờ học. (Ảnh minh hoạ). ND

Bộ Giáo dục & Đào tạo đang xác minh thông tin “học sinh lớp Một không được ăn liên hoan do mẹ không đóng quỹ" gây xôn xao dư luận.

Đại diện Bộ Giáo dục & Đào tạo (Bộ GD) được tờ VietnamNet dẫn lời trong ngày 27/5 rằng Bộ buộc phải vào cuộc bởi thông tin liên quan đến giáo viên, phụ huynh và học sinh này gây “ầm ĩ” trên mạng xã hội dù chưa rõ thực hư. Bộ sẽ rà soát và khoanh vùng để xem sự việc nếu có thực thì ở khu vực nào, diễn ra ở trường và lớp học nào. Khi nắm được tình hình cụ thể, Bộ sẽ thông tin chính thức tới báo chí và dư luận.

Trước đó, nhiều trang mạng xã hội đăng tải lại bài viết với nội dung một phụ huynh “tố” con học lớp Một không được ăn liên hoan vì mẹ không đóng quỹ phụ huynh. Theo nội dung đăng trên mạng xã hội, phụ huynh này bức xúc cho rằng: “Quỹ lớp thì tôi đóng chứ quỹ hội tôi không đóng vì đấy là khoản phí không bắt buộc, ai thích thì đóng. Thế mà 31 học sinh trong lớp ăn liên hoan, lại thêm cả cô giáo chủ nhiệm và cô tiếng Anh cùng ba phụ huynh phát suất ăn, vậy mà để mình con tôi trơ mắt nhìn mọi người liên hoan trong vui vẻ".

Cũng trên mạng xã hội, phụ huynh này cho rằng quỹ hội là khoản thỏa thuận, không bắt buộc nên không đóng. Dòng trạng thái của phụ huynh trên sau khi xuất hiện trên mạng đã thu hút nhiều ý kiến trái chiều. Đến thời điểm này, thông tin sự việc được Bộ GD&ĐT cho biết vẫn chưa được xác thực.

Người Lớn Húc Nhau, Trẻ Em Chết

28.5.2024 - Chu Mộng Long

Lẽ ra tôi chỉ viết duy nhất một bài về vụ em bé lớp 1 bị chấn thương tâm lý trong buổi liên hoan cuối năm. Nhưng thấy người lớn chửi nhau dữ quá, báo nhà nước lại phơi trần luôn cả trường, lớp, tên họ người trong cuộc, tôi đành phải viết bài này.

Hiện trên mạng đang chửi nhau loạn xạ. Một ông ở Đà Nẵng, có lẽ từng làm trong Ban đại diện cha mẹ học sinh, viết một bài dài xem những người chỉ trích thầy cô giáo, chỉ trích Ban đại diện cha mẹ học sinh là "khốn nạn của khốn nạn". Không dám gọi tên tôi, nhưng trong bài có chỗ chửi tôi, rằng chỉ nhìn vấn đề một chiều khi đòi giải tán Ban đại diện cha mẹ học sinh. Cứ chửi, tôi không chấp!

Xin thưa là khi lên tiếng, tôi không dựa vào phần cắt cúp trên mạng mà đọc hết bài báo. Bài báo chia sẻ lại thông tin trên trang của phụ huynh, trích dẫn luôn các comment phản hồi là có trách nhiệm. Kể cả giấu tên trường, lớp, phụ huynh là sự tế nhị, không để nỗi nhục vấy lên đầu con trẻ. Nhưng đến lúc này, sau sự chửi bới đầy khiêu khích của dân mạng, báo đăng tuồn tuột tên trường, tên lớp, tên phụ huynh học sinh thì chính báo lại đi quá đà. Người lớn bị chửi cả năm, chửi tốc mả cũng chẳng hề gì. Nhưng trẻ em, chỉ cần nghe người lớn chửi việc có liên quan đến mình là đã bị chấn thương ngay. Đây lại là em bé trong một bữa ăn, "miếng ăn là miếng nhục", ắt em bé thấy nhục như con trùng trục. Trẻ em vốn tự trọng, "nhục" là một sự chấn thương lớn. Tôi dám chắc, không chỉ em bé này, mà cả 5 đứa con trong gia đình ấy hết sống nổi. Lẽ ra, vì trẻ em, họ cần kiềm chế và dập tắt ngay. Nhưng những kẻ hung hăng vẫn đôi co ầm ĩ đặc biệt là giới nhà giáo, chừng như họ muốn những đứa trẻ trong gia đình ấy phải bị tâm thần hoặc nhảy lầu cho họ hả giận. Ác hơn cả ác.

Bà Vũ Thu Hương, Tiến sĩ tâm lý - giáo dục học của trường sư phạm đứng đầu cả nước còn đổ thêm dầu vào lửa, rằng nhà trường, thầy cô chẳng việc gì phải xin lỗi phụ huynh học sinh. Đó chỉ có thể là Tiến sĩ "tâm lý chó", không thể là "tâm lý người". Chỉ có nghiên cứu "tâm lý chó" mới thấy chó ắt cắn nhau vì miếng ăn mà không cần hòa giải.

Tôi vẫn khẳng định, việc bà mẹ học sinh kia cương quyết không đóng "quỹ phụ huynh" là đúng. Đã có "quỹ lớp", cơn cớ gì có thêm cái "quỹ phụ huynh"? Bà Vũ Thu Hương khuyên cái giọng của mấy bà trong hội phụ nữ hơn là nhà tâm lý: "Cái gì là quy định chung, được cả tập thể đồng ý thì chúng ta nên theo. Không chỉ vấn đề của lớp con mà là trong các tập thể khác như trong khu dân cư, trong công ty…". Có lẽ do bà chưa từng làm phụ huynh nên không biết cái "quy định chung" của cái tổ chức gọi là Ban đại diện cha mẹ này. Tôi dám khẳng định với bà, rằng việc thu quỹ lâu nay chẳng bao giờ "được cả tập thể đồng ý". Nó luôn được áp đặt từ một nhóm người do Hiệu trường hoặc thầy cô cử ra. Thường thành phần được cử ra này là nhóm người giàu có, quyền lực. Khi họ đưa ra "quy định chung" là nộp "quỹ lớp", "quỹ phụ huynh" với mức tiền mà những phụ huynh nghèo méo mặt cũng khó có ai phản đối. Bởi thứ quỹ ấy chủ yếu là để biếu xén hiệu trưởng, "tri ân thầy cô" nhân dịp lễ, tết. Sau khi chi xong, còn lại một ít mới bố thí cho các cháu liên hoan.

Nói thẳng, việc tổ chức cho các cháu liên hoan cuối năm chỉ là cái bình phong che đậy cho việc chi tiền nịnh hót, hối lộ thầy cô!

Tôi cứng đầu, biết thứ tiền "đi thầy" như vậy là bất hợp pháp, nịnh hót, mua điểm, mà khi đi họp phụ huynh vẫn phải cúi đầu im lặng, nộp nhanh cho lành. Vì lẽ đơn giản, con tôi đang là con tin, không đồng ý ắt là con tôi hoặc bị kỳ thị hoặc bị trù dập.

Lợi dụng các bậc cha mẹ hay cả nể và đặc biệt là tâm lý sợ hãi con trẻ đang là con tin, cái ban đại diện cha mẹ nịnh hót và cái đám thầy cô tham lam kia sẽ không gì không dám làm!

Có chửi tôi nữa thì tôi vẫn khen sự phản đối của bà mẹ trong câu chuyện. Bà dám hy sinh các con của mình để lên tiếng phản đối một thứ "văn hóa" tệ hại từng diễn ra lâu nay. Thật trớ trêu là mọi sự lại rơi vào một bữa ăn và kết quả là con bà bị kỳ thị và bây giờ thì hết sống nổi với đám giặc tham ăn nhưng tự cho mình có đạo đức.

Tự hào khoe rằng, sự thật em bé vẫn được ăn cùng các bạn ư? Các người thanh minh là em bé vẫn được ngồi chung, ăn chung những món trên bàn, trừ cái đùi gà do chỉ có 31 suất. Tôi khẳng định, bé bị chấn thương ngay khi ấy mới về mách mẹ. Và như bài trước tôi nói, thà thầy cô giáo khi đó tế nhị gọi phụ huynh đưa con mình về sớm còn tốt hơn là cho bé ngồi ăn chung với các bạn. Ai cũng có thể hình dung trong bữa ăn ấy, những thành phần cha mẹ kia vì thù ghét mà lườm nguýt đứa bé, rồi các bạn khác chỉ cần buông miệng hỏi câu: "mẹ mày không nộp tiền mà mày vẫn được ăn?" thì đứa bé đã chết ngất.

Nói thẳng, ai chửi tôi cứ chửi, tôi tởm lợm tất cả những kẻ bênh vực ban đại diện cha mẹ và thầy cô giáo trong trường hợp này. Lỡ rồi thì chữa nhanh và đóng câu chuyện lại, còn thanh minh và chửi loạn xạ để gây chấn thương thêm em bé thì không vô tâm cũng bất lương.

Tôi đào tạo cả triệu thầy cô giáo, tôi biết rõ cái hư hỏng của hệ thống mà một cá nhân tôi không thể chữa chạy. Vừa rồi dạy một lớp đại học tại chức, vào đầu buổi học, tôi nhắc: "Các bạn đã nộp học phí, không phải nộp thêm bất cứ thứ quỹ gì". Tôi tuyên bố từ chối tất cả chuyện mời mọc ăn uống, quà cáp, phong bì. Vậy mà cuối buổi học, Ban đại diện lớp vẫn kèo nhèo mời tôi một bữa ăn. Từ chối mãi vẫn bị đeo bám, đến buổi cuối cùng tôi đành chấp nhận ăn một bữa cơm chay. Bất ngờ khi ăn xong, người của Ban đại diện lớp nói: "Thầy ơi, thầy chấm bài cho điểm lớp em rẻ rẻ nghe thầy". Tôi tròn mắt và đắng họng thốt lên: "Thầy làm nghề dạy học chứ bán tôm bán cá đâu mà trả giá đắt rẻ vậy?" Quan điểm của tôi, thầy cô nào biết nhục thì nên né xa các loại "ban đại diện" như vậy. Các thứ "ban đại diện", từ đại diện cha mẹ phụ huynh đến đại diện các lớp học tại chức, học chính trị do người ta đẻ ra, chưa bao giờ thực hiện đúng chức năng mà chỉ làm cái việc thu tiền quỹ để nịnh hót, hối lộ, mua chuộc một cách đê tiện!

Chu Mộng Long

Lại một con cừu không ngoan?

27.5.2024 - Thái Hạo

1. Đừng vội tin?

Về vụ việc một em bé lớp 1 phải ngồi nhìn các bạn ăn liên hoan mà mạng xã hội (và sau đó là báo chí) đưa lên, đến thời điểm này đã có 2 luồng ý kiến, một là tin và bức xúc; hai là nghi ngờ và cho rằng đó chỉ là thông tin một chiều, sai sự thật, và đừng vội tin. Nhưng lại tin ngay vào cái bình luận của một cái nick có tên Mưa Mùa Thu (xem hình 1).

Nick này có nói sự thật không? Tôi không check được tất cả các nội dung liên quan, nhưng trước hết xin chỉ ra một điểm sai sự thật trong cái bình luận của người này, đó là chi tiết “Hồi trung thu còn ý kiến sao cho con tôi ăn bánh nướng không tốt”. Bây giờ mời đọc hình 2, chính là lời của vị phụ huynh đã nói về những cái bánh nướng kia. Bánh không tem mác, không ghi thương hiệu, không ngày sản xuất, không hạn sử dụng, vậy chị ta ý kiến thì có chính đáng không? Không những thế, chị ta còn rất lịch sự, ăn nói từ tốn có trước có sau. Kết thúc ý kiến, chị ta còn nói “Vì sức khỏe của các con để đảm bảo đồ ăn em cũng mong rằng ban hội phụ huynh khi mua quà nên để ý giúp ạ. Em cảm ơn”. Ấy thế nhưng, khi qua lời của một người tự xưng là phụ huynh của lớp ấy, thì nó thành “sao cho con tôi ăn bánh nướng không tốt”, biến một người rất có trách nhiệm và lịch sự thành một loại lắm chuyện, hay đòi hỏi, thích gây sự và chuyên phá rối!

Chỉ mới kiểm tra một chi tiết mà đã thấy người này nói sai hoàn toàn và nói bằng một giọng khác hẳn, làm méo mó bản chất sự việc đến mức gần như đổi trắng thay đen, thì những chi tiết khác ta có thể tin được không? Đừng vội tin, đúng, nhưng cũng đừng vội tin bất cứ điều gì chỉ vì nó phù hợp với điều mình muốn thấy.

2. Sai ngay từ đầu

Như đã nói trong bài trước, bất luận thế nào, việc lớp và ban đại diện của lớp này tự ý đặt ra 2 loại quỹ là quỹ lớp và quỹ phụ huynh rồi bổ đầu cha mẹ để thu là sai quy định, cũng có nghĩa là vi phạm pháp luật. Theo Thông tư 55 của Bộ GD-ĐT, chỉ có một khoản duy nhất là “Kinh phí hoạt động của Ban đại diện cha mẹ học sinh” là được phép thành lập, và khoản tiền này có được là do đóng góp tự nguyện và những tài trợ hợp pháp (không được thu theo dạng bình quân); khoản tiền này cũng không phải được dùng để liên hoan, nó chỉ dùng cho hoạt động của Ban đại diện (hoạt động đó là gì, mời đọc Thông tư 55).

Việc các vị phụ huynh khác hoặc cộng đồng chỉ trích vị phụ huynh nọ là đã không đóng tiền quỹ còn la lối om sòm, đó điều là vô lý. Vị phụ huynh này không đóng là đúng, vì không ai cho phép thu sai pháp luật như thế cả, bất luận anh có dùng tiền ấy vào việc gì. Cũng cần nói rõ, vị này chỉ không đóng quỹ phụ huynh, còn quỹ lớp thì vẫn đóng, nhưng nó đã không làm cho những người muốn thu cả 2 loại quỹ bằng lòng.

Bạn hãy tưởng tượng: không phải là chuyện liên hoan mà là việc phụ huynh lớp này huy động quỹ để lắp điều hòa hoặc thay gạch nền, sửa chữa phòng học..., nếu vị phụ huynh kia không nộp (vì xây dựng cơ sở vật chất là việc của nhà nước, phụ huynh đã đóng thuế và đóng học phí rồi), thì con của chị ta phải ra hành lang ngồi, hay nhẹ hơn thì cũng bị phân biệt đối xử bằng những ánh mắt và câu nói mỉa mai? Rất nhiều thứ khác tương tự nữa mà bạn có thể hình dung ra hoặc đã từng đọc thấy trên truyền thông về những sự rối loạn này. Và bạn có muốn một xã hội vận hành theo cách ấy? Chúng ta muốn một xã hội rạch ròi về trách nhiệm hay lại hô hào nhau đi đóng tiền vì “nói có được gì đâu”?

Việc các phụ huynh của lớp này và một bộ phận dân chúng nhắm vào vị phụ huynh kia để phê phán tính “xét nét”, “keo kiệt”, “hay ý kiến”, là một thái độ rất không ổn. Tôi tưởng trước nay các vị vẫn bất bình với tình trạng lạm thu, loạn thu và việc sử dụng Ban đại diện làm cánh tay nối dài để thu các khoản tiền trên trời dưới đất? Nay, tại sao có một phụ huynh luôn dẫn Thông tư 55 ra để nói chuyện với những phụ huynh khác, và thực tế là chị ta đang làm đúng pháp luật, nhưng các vị lại không những không ủng hộ mà còn chỉ trích, đấu tố?

Quen lắm, tôi đọc các tin nhắn “lời qua tiếng lại” trong nhóm zalo của phụ huynh nọ thì không thấy ngạc nhiên, nào là tại sao 31 phụ huynh khác đóng được mà chị không đóng, nào là chăm lo cho con mình, nào là không để con thiệt thòi, nào là nhà chị giàu, nào là chị hay ý kiến, nào là tại sao không ai nói gì mà chị khi nào cũng xét nét, v.v. và v.v.. Đây có phải là vì một con đã không chịu làm cừu trong đàn cừu?

3. Vị phụ huynh kia có bịa đặt không?

Điều này thì chưa kết luận chắc chắn được về mọi chi tiết, nhưng đọc tin nhắn trong nhóm zalo của phụ huynh lớp ấy (xem hình 3 và 4), tôi nghĩ đây không hoàn toàn là chuyện không có thật. Sau khi vị phụ huynh thắc mắc/ chất vấn sau buổi liên hoan ấy thì Trưởng ban đại diện lớp này không hề phản bác, mà thay vào đó là lập luận, đại ý, rằng do chị không đóng quỹ phụ huynh. Theo logic thông thường, nếu vị phụ huynh này nói sai thì trưởng ban đại diện sẽ phủ nhận ngay và các phụ huynh khác cũng sẽ lên tiếng đính chính, cãi lại, nhưng đã không có lời nào như thế cả. Khả năng có sự phân biệt đối xử là đặc biệt cao, chỉ chưa rõ về mức độ và hình thức mà thôi.

Đọc những lời trao đổi trong nhóm zalo ấy tôi cũng thấy rằng vị trưởng ban đại diện của lớp này có một thái độ rất thiếu văn hóa, nếu không nói là mất dạy (xem hình các tin nhắn trong cmt), trong khi vị phụ huynh kia vẫn nói năng dựa trên lý lẽ và vẫn giữ được thái độ ôn hòa.

Xin nhắc lại, việc vị phụ huynh này không đóng các loại quỹ đó là đang làm đúng quy định, chính chị ta, bằng nhận thức và thái độ rạch ròi của mình, đang góp phần làm trong sạch môi trường giáo dục vốn rất bát nháo bởi các khoản thu và các hoạt động mang tính tự phát đã diễn ra sôi nổi suốt hàng chục năm qua.

Gần giống với nội dung ở hình 1, tôi còn đọc thấy một bài đăng của một vị phụ huynh khác, phốt vị này, cũng về vụ bánh trung thu. Vị phụ huynh thắc mắc rằng tại sao bánh lại không có tem mác, ngày sản xuất và hạn sử dụng cũng không có, “giải thích là bánh nhà chị Mai, 1 tiệm bánh nổi tiếng rồi vẫn không nghe”. Và coi rằng chị này quá quắt! Mọi người tự nghĩ đi, xem những thắc mắc của vị phụ huynh có chính đáng không, chị ta có phải là người lắm chuyện hay quá quắt không khi thắc mắc những việc liên quan rất hệ trọng đến sức khỏe của trẻ em như thế? Thế này là xấu xa sao? Một việc rõ ràng với những phản ánh chính đáng như thế mà còn bị những phụ huynh khác bẻ cong hoàn toàn để đấu tố, thì tôi cũng không ngạc nhiên về câu chuyện liên hoan đang nổi sóng trên mạng khi chị ta trở thành người bị chỉ trích.

Tôi nghĩ, cũng như hàng vạn câu chuyện vẫn lặp đi lặp lại trong cái gọi là “tập thể” ở khắp mọi nơi, bất cứ đâu có một kẻ “lắm lời”, “hay ý kiến”, thì kẻ đó là đáng ghét. Nó sẽ bị cô lập, bị coi là “thích gây rối”, “không có ý thức xây dựng”, “phá đám”, và nó nên được cho ra khỏi đàn. Tôi biết, ở đây không ít người đã thấm thía những trải nghiệm ấy khi đi họp phụ huynh hay lúc bàn bạc công việc chung trong các nhóm zalo của lớp. Không cẩn thận thì ngay cả việc anh nói đúng, nói để có lợi cho các cháu cũng sẽ bị cái tập thể ấy nhìn như một kẻ gây rối, họ chỉ mong anh biến đi cho rảnh mắt. Người không có thần kinh thép thì không thể chịu nổi những ánh mắt, những chỉ trích và sự cô lập của đám đông kiểu này đâu.

Tôi muốn nhắc lại một lần nữa rằng, những cái quỹ (quỹ lớp, quỹ phụ huynh) mà các vị phụ huynh của lớp ấy nêu ra hay đang được một bộ phận cộng đồng dùng như một thông tin để chứng minh rằng vị phụ huynh nọ đã không hoàn thành nghĩa vụ đóng góp nên mới xảy ra cơ sự này ấy, chính là minh chứng để cho thấy cái sai đã được chấp nhận. Một mặt ta lên án nạn lạm thu, thu sai quy định, mặt khác ta lên án một phụ huynh vì đã không đóng các khoản sai trái ấy. Thật lạ lùng! Comment ở hình 1 còn nói rằng vị phụ huynh kia “cả 5 đứa con từ mầm non lên cấp 2 đều không đóng” [quỹ phụ huynh], và ta liền thấy rằng đó là điều tồi tệ, thật là một người mẹ ghê gớm, khó lòng chấp nhận. Không biết thông tin này có chính xác không (hay cũng là bịa đặt như chuyện về chiếc bánh trung thu), nhưng nếu đúng thì tôi khâm phục người phụ huynh ấy, rất hiếm phụ huynh có thể “sống và làm việc theo pháp luật” giữa một rừng những phán xét đạo đức như ở ta.

Có nhiều cái đúng trong một hoàn cảnh cụ thể sẽ thành sai khi đặt vào những nền tảng lớn hơn. Trong trường hợp này là chị không đóng tiền nên tôi không mua đùi gà cho con chị là đúng, nhưng ai cho phép anh thu các khoản tiền ấy với tư cách là một loại quỹ để tổ chức liên hoan trong khung giờ chính khóa (?) – nghĩa là từ đúng đã thành sai, và đây là cái sai nền tảng. Ủng hộ hay cổ xúy cho cái đúng kiểu này là đang gián tiếp hủy hoại những nền tảng căn bản của một xã hội, đó là pháp luật và sự công bằng.

Chủ nghĩa tập thể vẫn là thứ đáng sợ nhất trong câu chuyện này, nó bất chấp đúng sai, bất chấp quy định của pháp luật, nó chỉ dùng các diễn ngôn như “vì con em chúng ta”, “có đáng bao nhiêu đâu”, “tại sao ai cũng...mà chị lại...”. Cá nhân tôi luôn kinh hãi trước những diễn ngôn loại này.

TB: Trước mắt, tôi chưa kết luận về tính chính xác của tất cả các chi tiết cụ thể trong câu chuyện liên hoan này, chờ những thông tin xác thực từ những người có trách nhiệm. Nhưng như đã nói, bất luận thế nào cái sai lớn sẽ tất yếu làm nảy sinh vô vàn cái sai nhỏ mà không ai có thể kiểm soát nổi, không phải buổi liên hoan này thì cũng sẽ là buổi liên hoan khác, không rơi vào người này thì cũng sẽ rơi vào người khác. Và trên thực tế nó đã xảy ra hàng chục năm nay rồi, với ngàn ngạt những câu chuyện gây bất bình trong xã hội, chỉ là do ta chóng quên mà thôi. Và tôi tin rằng, nó chỉ kết thúc khi phụ huynh nào cũng có được ý thức pháp luật và sự dũng cảm như vị phụ huynh kia. Tiếc rằng, quá ít, và sau vụ này có thể chị ta cũng sẽ không bao giờ dám ý kiến ý cò gì nữa.

Thái Hạo

Thái Hạo
Tôi đã nhắc đến Thông tư 55 nhưng hình có nhiều bạn vẫn không chịu đọc nên mới cố nói là có 2 loại quỹ (lớp và phụ huynh). Thế thì đọc báo vậy. Giám đốc Sở GD- ĐT TPHCM nói "Không có khái niệm quỹ lớp, quỹ trường. Tôi đề nghị Phòng Kế hoạch - Tài chính hướng dẫn để tất cả các khoản thu của nhà trường đều phải được thực hiện trên hệ thống, không dùng tiền mặt, để Sở quản lý được việc trường thu như thế nào".

Nguồn:
https://vietnamnet.vn/giam-doc-so-gd-dt-tp-hcm-khong-co...

28.5.2024 - Thái Hạo

Bài viết trong hình là của phóng viên Mỹ Quyên, báo Thanh Niên (hình như phụ trách mục giáo dục của báo).

Không rõ là phóng viên Mỹ Quyên không biết đầu đuôi sự việc mà nói những lời bịa đặt, cay nghiệt và đấu tố này, hay biết mà vẫn cố ý?

Tôi xin dẫn lại một lần nữa những chi tiết đã dẫn đến việc bị cho là "không đóng tiền nhưng đòi có suất ăn" mà nhiều người đang không hiểu hoặc cố ý không hiểu.

"Đầu năm học e đi họp lớp con nhà e có 2 khoản Quỹ cô giáo nêu ra :
1. QUỸ LỚP
2. QUỸ HỘI CHA MẸ HỌC SINH

E có hỏi 2 khoản Quỹ dùng vào việc gì thì dc cô hiệu trưởng và cô giáo chủ nhiệm tl như sau : QUỸ LỚP ( chi phô tô bài làm cuối tuần cho các con và tổ chức trung thu , liên hoan cuối năm học nếu thiếu sẽ đóng thêm , thừa thì mua sách vở tặng khích lệ cho các con , khoản Quỹ Lớp này cô giáo chủ nhiệm cầm để chi thu )

QUỸ HỘI ( LÀ THOẢ THUẬN GIỮA PHỤ HUYNH VÀ NHÀ TRƯỜNG KHOẢN NÀY KO ÉP BUỘC TRONG ĐÓ DÙNG VÀO VIỆC HOẠT ĐỘNG CHO CÁC CON 30% VÀ 70% VỀ NHÀ TRƯỜNG ) và ko có chuyện e ko nộp quỹ hội thì con e ko dc ăn liên hoan .

- Cái vấn đề nộp quỹ hội này e đã nói đầu năm học là e ko đóng khoản quỹ hội ( khoản này trên tinh thần tự nguyện )

Còn lại các khoản quỹ lớp e vẫn đóng .

"Vừa rùi liên hoan cuối năm con e lớp 1 e ko thấy cô giáo đăng lên nhóm thông báo là quỹ lớp còn ít hay hết nên vấn đề này e ko dc biết vì e nghĩ Quỹ Lớp vẫn đủ, nếu e biết ko đủ e sẽ ủng hộ thêm cho các con . Và cũng ko có tin nhắn riêng nào trao đổi cả".

Lưu ý, những trình bày trên đây là của vị phụ huynh có con không được ăn suất liên hoan, đăng công khai đã 2 ngày và không ai thuộc nhà trường hay Ban đại diện có ý kiến khác hay chứng minh được cô ấy nói sai sự thật. Cũng lưu ý là Báo cáo của Sở GD-ĐT Hải Dương cũng đã thừa nhận "sai sót" của giáo viên lớp này.

Nghĩa là gì? Là vị phụ huynh này đã đóng tiền liên hoan rồi (nó trong quỹ lớp) nhưng Ban đại diện và cô giáo lại dùng tiền từ nguồn khác (quỹ hội phụ huynh) để mua đồ ăn liên hoan, và không có thông báo gì trước về sự thay đổi này. Vị phụ huynh không biết đến sự thay đổi vô lý ấy nên cứ đinh ninh rằng con mình cũng có suất ăn như các bạn khác. Chứ không phải không đóng tiền mà đòi ăn.

Dân thường thì không nói, nhưng là phóng viên thì trước khi viết điều gì lên trước công chúng, phải tìm hiểu ngọn nguồn sự việc, không thể ăn nói hàm hồ.

Là phóng viên nghĩa là ngoài việc tuyệt đối phải tôn trọng sự thật thì còn phải đứng trên các giá trị khác nữa, như tính giáo dục, tinh thần nhân văn...để nhìn nhận sự việc, chứ không phải chỉ xét đến mỗi miếng ăn.

Nguồn bài của PV Mỹ Quyên: https://www.facebook.com/share/p/PCd4MkEuSfKX7m4N/?


21 tháng 5 2024

Nhìn từ văn hóa - giáo dục mà ra (!)

Thứ Ba, 05/21/2024 - 04:37 — Nam Gia

Báo Tuổi Trẻ ra ngày 16 tháng Năm 2024 đưa tin: "Giáo viên chủ nhiệm lớp 12A1 Trường THPT Nguyễn Thị Diệu, TP.HCM đã cho 6 học sinh đánh bạn ngay trong lớp vì đi học muộn"[1].

Trước đó không lâu, tháng Tám năm 2023, Sở Giáo dục - Đào tạo Tp.HCM phối hợp cùng Công đoàn Tp.HCM tổ chức hội thảo "Xây dựng trường hạnh phúc", với nhiều thầy và cô, từ đại học cho đến phổ thông trung học - cả trong và ngoài công lập - tham gia buổi hội thảo. Mục tiêu đặt ra "an toàn - lắng nghe - đoàn kết - yêu thương" cho cả trò và thầy [2], được dựa trên 21 tiêu chí "Trường hạnh phúc" theo tiêu chuẩn của UNESCO [3]. Đến tháng Mười năm 2023, Sở Giáo dục - Đào tạo đã ban hành chánh thức "Bộ Tiêu chí Trường học hạnh phúc và Kế hoạch thực hiện Trường học hạnh phúc" [4] với đại diện từ Bộ Giáo dục - Đào tạo, do Thứ trưởng Nguyễn Văn Phúc tham dự, cùng Công đoàn Giáo dục Việt Nam và nhiều ban ngành trung ương khác.

Một phụ huynh có con bị đánh tại trường THPT Nguyễn Thị Diệu, với giọng nghẹn ngào cho báo Tuổi Trẻ biết: "Tôi nghe con tôi kể mà không thể kiềm chế được sự tức giận. TP.HCM đang xây dựng trường học hạnh phúc mà tại sao giáo viên của một trường ở ngay trung tâm quận 3 lại hành xử phản sư phạm như thế. Chính giáo viên lại đi xúi giục học sinh thực hiện các hành vi bạo lực học đường. Như vậy thì làm sao phòng chống được bạo lực học đường?". Ngày 17 tháng Năm năm 2024, báo Thanh Niên cho biết: Hiệu trưởng trường THPT Nguyễn Thị Diệu quyết định tạm đình chỉ công tác giảng dạy nhằm để kiểm điểm, làm rõ trách nhiệm của cô giáo nói trên [5].

Trước khi có chuyện cô giáo "dạy học trò đánh học trò", người dân vẫn không quên chuyện "học trò cùng nhau dạy hội đồng cô giáo". Chuyện xảy ra vào cuối năm ngoái, như báo Công An Nhân Dân tường thuật [6]: Sự việc diễn ra tại trường THCS Văn Phú thuộc tỉnh Tuyên Quang. Vào lúc khoảng 10h30 ngày 29 tháng Mười Một năm 2023, cô giáo Phan Thị H (38 tuổi) - giáo viên bộ môn âm nhạc - vừa hết tiết học thì bị một số học sinh lớp 7C và 6A bao vây và có lời nói cùng hành vi chửi bới, khiêu khích cô giáo H. Sau đó, có học sinh còn dùng dép chọi vào mặt, khiến cô giáo té xỉu. Cuối cùng, vị hiệu trưởng của trường THCS Văn Phú bị luân chuyển, còn cô giáo H. nhận kỷ luật cảnh cáo, từ chỉ đạo (tuốt luốt trên) Ủy ban Nhân dân tỉnh Tuyên Quang [7], vào ngày 3 tháng Giêng năm 2024.

Cùng với hai vụ việc kể trên, tuy trái ngược về nội dung cụ thể và vô số trường hợp học trò ẩu đả - cả đánh hội đồng và đánh tay đôi dữ dội nhưng chúng đều cùng chung một ý nghĩa: Hiệu trưởng - Giáo viên và học sinh không còn coi nhà trường là nơi để dạy và học với tiêu chí "Trường hạnh phúc" theo tiêu chuẩn UNESCO. Thay vào đó, học đường trở thành nơi để giải tỏa tâm trạng bực bội, hiềm khích; nuôi dưỡng sự căm hận và tư tưởng trả đũa sòng phẳng, dù giữa hiệu trưởng với thầy cô hay thầy cô với thầy cô hoặc học trò với thầy cô, dĩ nhiên bao gồm luôn học trò với học trò.

Mặc cho biết bao nhiêu lời than vãn, đi kèm tâm trạng bất an của hàng triệu phụ huynh, diễn ra trong nhiều năm qua, cùng những chỉ đạo và kỷ luật từ cơ quan hữu trách nhưng chuyện "thượng cẳng tay hạ cẳng chân" ầm ĩ và thậm chí án mạng đã xảy ra từ đó nhưng thảm nạn này vẫn không có dấu hiệu thuyên giảm. Nhiều người cố gắng lý giải và đi tìm giải pháp, để học đường trở về đúng với vị trí xứng đáng của nó. Nhiều phụ huynh đã đề ra giải pháp: lắng nghe - đoàn kết - tôn sư trọng đạo - tăng lương giáo viên - kiên quyết loại bỏ những giáo viên không đủ phẩm chất và đạo đức - nghiêm khắc nhưng vị tha với học sinh v.v... như báo Tuổi Trẻ ra ngày 17 tháng Năm 2024 đưa tin [8].

Hầu hết người đời hiện nay đều dùng chữ "bạo lực học đường" - nghe trang trọng và văn minh, theo xu hướng thời đại. Tuy nhiên, chữ "đánh lộn", "đánh hội đồng", "mất dạy" - vốn là những từ ngữ rất thông dụng và bình thường trước 1975 - vẫn thích hợp và vẫn bảo đảm phản ánh đúng tình trạng hỗn loạn trong học đường ngày nay.

Tại sao gần nửa thế kỷ trôi qua, dưới sự lãnh đạo toàn diện và sáng suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam, vốn luôn luôn dẫn dắt toàn dân tộc đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác mà người Việt Nam - từ già đến trẻ; từ trai đến gái; từ thầy cô đến học trò; từ quan chức cao cấp nhứt cho đến quan chức thấp cấp nhứt ngày càng trở nên bệ rạc về "dáng đứng Việt Nam" đến như vậy?!

Chính trường Việt Nam - nơi các đảng viên đảng Cộng sản Việt Nam đầy trí tuệ - đang chứng kiến sự xáo trộn dữ dội tại thượng tầng kiến trúc, với "hai trụ" Vương Đình Huệ - Võ Văn Thưởng rời ghế trong lặng lẽ, cùng với "hai trụ mới" được "gắn vô" Trần Thanh Mẫn - Tô Lâm. Thông tin mới nhứt từ báo Tuổi Trẻ ra ngày 21 tháng Năm 2024: "Quốc hội sẽ tiến hành thủ tục miễn nhiệm bộ trưởng Bộ Công an với ông Tô Lâm, ứng cử viên được Trung ương giới thiệu bầu làm Chủ tịch nước tại kỳ họp này", mặc dù trước đó hai ngày báo giới loan tin: Tổng thư ký Quốc hội Bùi Văn Cường cho biết trong chương trình kỳ họp thứ 7 chưa có nội dung phê chuẩn, miễn nhiệm chức danh bộ trưởng Bộ Công an. Cách hành xử với dân chúng như vậy, ngoài chữ "mất dạy", nên gọi là gì cho nhẹ nhàng mà tương xứng (?).

Thảm nạn đánh lộn - đánh hội đồng - mất dạy từ hành xử của giáo viên đến học trò hiện nay, phải chăng là hình ảnh phóng to từ thượng tầng chính trị, với vỏn vẹn 16 nhân vật trong tư cách "Ủy viên Bộ Chính trị" ?

Văn hóa là cội rễ. Giáo dục là dưỡng chất. Văn hóa xứ thiên đàng đã bị băm vụn, còn giáo dục toàn hóa chất độc hại.

[1] https://tuoitre.vn/tp-hcm-giao-vien-cho-6-hoc-sinh-danh-ban-ngay-trong-lop-20240516190612073.htm

[2] https://tuoitre.vn/xay-dung-truong-hoc-hanh-phuc-tai-tp-hcm-20230809125944914.htm

[3] https://thedeweyschools.edu.vn/tieu-chi-xay-dung-truong-hoc-hanh-phuc/

[4] https://hcm.edu.vn/tin-tuc-su-kien/hoi-nghi-trien-khai-bo-tieu-chi-truong-hoc-hanh-phuc-va-ke-hoach-thuc-hien-truo/ctmb/39808/72822

[5] https://thanhnien.vn/tam-dinh-chi-giao-vien-yeu-cau-6-hoc-sinh-danh-mot-hoc-sinh-vi-di-hoc-tre-185240517113143087.htm

[6] https://cand.com.vn/giao-duc/vu-co-giao-bi-hoc-sinh-quay-o-tuyen-quang-khong-co-viec-tro-nem-dep-danh-co-ngat-xiu-i716051/

[7] https://tuoitre.vn/vu-co-giao-bi-hoc-sinh-nhot-nem-dep-ky-luat-luan-chuyen-hieu-truong-20240103104054453.htm

[8] https://tuoitre.vn/giao-vien-cho-6-hoc-sinh-danh-ban-con-nhieu-cach-nhan...

16 tháng 4 2024

Đạo đức và sự phá sản đạo đức

16.4.2024 - Thái Hạo

Bên dưới bài viết thể hiện lòng tôn trọng của tôi đối với một vị tu sĩ, có một số bình luận nhận định về người tu hành như, “Không lao động đóng góp cho xã hội, cả đời cũng chưa từng làm việc gì tốt... Đạo đức xã hội bị lệch lạc cũng từ đây mà ra”, hay “Lao động tạo ra của cải để giúp người khác thì tốt hơn là lối khổ hạnh vô ích”, v.v.. Vậy rốt cuộc tu hành có ích gì cho xã hội?

Câu trả lời có lẽ không khó nếu xem xét những khía cạnh lớn nhỏ khác nhau, nhưng để nói một cách căn bản thì lại không dễ. Trong bộ phim Ấn Độ “Cuộc đời Đức Phật”, Phật nói với các học trò của mình rằng: “Con đường của ta không phải đưa các ông trốn tránh cuộc đời này. [Mà bởi vì] Ta tin rằng con người có thể thay đổi khi tiếp xúc với việc thiện hoặc việc ác của người khác. Niềm hy vọng [về việc đưa đến sự thay đổi] này dành cho những tâm hồn cao thượng”. 

Nghĩa là gì? Bởi tin rằng rằng đức hạnh của một cá nhân sẽ ảnh hưởng một cách to lớn tới người khác, cho nên thay đổi xã hội hay cải hóa đạo đức của dân chúng có một cách rất căn bản: là xã hội ấy cần phải có những bậc mô phạm làm mẫu mực cho mọi người khởi lòng hướng thiện, hướng thượng và tự tu sửa bản thân họ. Đó là con đường của giáo hóa. Và vì thế, những người đi tu phải là những “tâm hồn cao thượng”, mang lý tưởng lớn lao, không những tự mình mang đến hạnh phúc cho bản thân mà còn phải gánh vác trách nhiệm “chấn hưng văn hóa” bằng chính cái đời sống đầy phẩm hạnh của mình. Đó cũng chính là lý do tại sao khi gặp hình ảnh một bậc tu hành chân chính thì rất nhiều người lập tức bị cảm hóa, không ai xui khiến nhưng họ luôn muốn quỳ xuống đảnh lễ. 

Con người vốn có sẵn tính thiện trong mình, nhưng vì những lý do nào đó, nó bị ô nhiễm và che mờ, và một trong những cách mau chóng nhất, hiệu quả nhất để thắp sáng trở lại thiện căn ấy chính là những tấm gương đức hạnh chói sáng của một con người.

Người ta sẽ bảo, nhưng đó là “niềm tin lạc hậu” ở 2.600 năm trước. Không, rất gần chúng ta thôi, nhà bác học “vĩ đại nhất thế kỷ XX” A. Einstein đã viết trong tác phẩm “Thế giới như tôi thấy”: “Tôi nghiệm thấy chắc chắn rằng, không của cải nào trên đời này có thể đưa nhân loại tiến lên được, ngay cả khi nó được trao vào tay những người tận tâm nhất. Chỉ có tấm gương của những nhân cách lớn và trong sạch mới dẫn đến những tư tưởng và hành động cao quý. Đồng tiền chỉ kích thích tư lợi và luôn mê hoặc sự lạm dụng. Ai có thể tưởng tượng ra Moses, Jesus hay Gandhi được trang bị bằng tải tiền của Carnegie hay không?”. Phát biểu này đồng với những lời Đức Phật đã nói ở trên.

Tôi không phủ nhận ý nghĩa của tiền bạc, khoa học, công nghệ..., nhưng tôi cũng cho rằng không gì có thể thay thế được sức mạnh của phẩm hạnh cá nhân. Khốn nỗi là ở chỗ, “Mọi phẩm chất của đức hạnh là ở trong hành động”. Nó không nằm ở chỗ nói suông, càng không nằm ở những nơi ba hoa khoác lác. Đức hạnh chỉ được định nghĩa trên “hành” chứ không phải “ngôn”, mà ngôn thì dễ, chứ hành thì khó lắm, trong muôn vàn, chưa hẳn đã có một.

Sống như nói, đó mới là đạo đức chân thật. Và chỉ khi đó nó mới có sức mạnh. Miệng hô “buông bỏ” nhưng tay vơ vét, sống xa hoa, tham lam tiền bạc, quyền lực, thì đó chỉ là đạo đức giả. 

Tôi không phải là một người theo “chủ nghĩa đạo đức” – hiểu như là một lối cai trị xã hội bằng thuyết giáo đạo đức để mị dân, nhưng tôi tin rằng phẩm hạnh viên mãn của một con người sẽ luôn là nguồn ánh sáng dữ dội rọi vào tâm hồn một cộng đồng, khiến họ xúc động, bừng tỉnh. Tiếc thay, kẻ nói đạo lý thì nhiều vô kể, nhưng người sống đức hạnh thì ngày càng vắng bóng, trong một xứ sở trăm triệu dân. Một xã hội phá sản về đạo đức, đó mới là bi kịch.

Thái Hạo

08 tháng 3 2024

NVN - 2 - Hãnh diện là người Việt Nam?

Thứ Ba, 25 tháng 6, 2013

khaisang

Lời bình của Nguyễn Văn Tuấn: Hồi còn nhỏ tôi cũng rất tự hào về người Việt, vì tôi nghĩ người mình thông minh và hiếu học. Thời đó, ai nói xấu người Việt là tôi phản đối ngay. Nhưng khi lớn lên, có dịp tiếp cận nhiều nguồn thông tin, thì tôi bắt đầu có cái nhìn khác. Tôi nghĩ người Việt mình chẳng hơn ai, và cũng chẳng hiếu học (bác Hoàng Tụy nói là “hiếu bằng cấp”) hơn ai. Báo chí VN thì cứ tự ru ngủ rằng người mình tài ba, thông minh xuất chúng. Có giáo sư còn lấy mấy cái huy chương thi Olympic ra để chứng minh rằng người Việt thông minh. Thật là ấu trĩ đến mức không ngờ! (Báo chí mà nói như thế thì có thể còn “tha thứ” được, chứ giới khoa học mà nói như thế thì khó nghe quá).

Nhà phê bình Vương Trí Nhàn nói rằng người mình có thói gian tham, và ông tuyên bố không thể chữa được thói gian tham đó. Mới đọc qua tôi cũng hoang mang, vì không ngờ anh Nhàn mà còn phát biểu mạnh như thế. Nhưng kinh nghiệm của tôi ở Úc thì có phần (chỉ dám nói là “có phần”) nhất quán với nhận định của anh Nhàn. Có khá nhiều gia đình khá giả (có nhà cửa đàng hoàng) dàn kịch để cho bà vợ bị ông chồng hành hung đánh đập có dấu sưng mặt, chảy máu mũi, rồi đi đến các tổ chức tị nạn để xin tá túc. Úc bênh phụ nữ, nên thấy cảnh như thế là cho ở ngay. Tá túc một thời gian, rồi … xin nhà. Căn nhà thứ hai! Nhiều gia đình thành công. Nhưng Nhà nước Úc theo dõi và biết, nên những màn kịch đó bị lật tẩy và xấu hổ cả đám. Sự việc mới bị báo nêu tuần vừa qua, nên làm tôi nhớ đến cái tham của người mình. Tôi chỉ biết hi vọng đó là thiểu số. Nhưng dù là thiểu số thì vẫn ảnh hưởng đến danh dự người Việt.

Do đó, trả lời câu hỏi của ông Huy Phương, “Có hãnh diện là người Việt?”, thì tôi phải nói là “Chưa”. Chưa chứ không phải là “Không”. Tôi nghĩ chỉ khi nào nước mình giàu mạnh lên, người mình văn minh hơn (văn minh như người Thái là tôi mừng rồi) thì lúc đó câu trả lời mới là “Có”. Nhưng lúc đó thì chắc gì tôi còn sống để trả lời. :-)

* * *

Hãnh diện là người Việt Nam?

Người Việt thông minh, chăm chỉ và anh hùng,

thế bạn có hãnh diện là người Việt Nam không?

(Câu hỏi của báo Thanh Niên trong nước)

Trong bài “Ðêm Của Những Cánh Bướm Việt Ở Malaysia” đăng trên nhật báo Người Việt (2009) trước đây, ký giả Ðông Bàn đã vô tình nhắc lại câu nói của giới taxi Kuala Lumpur, “Con gái Việt Nam đẹp lắm!” Thủy, một “cánh bướm đêm” tại Beach Club đã cay đắng hỏi lại những người ký giả cùng quê hương với cô: “Người ta nói vậy, các anh có hãnh diện không?”

Câu trả lời tất nhiên là không! Ai lại hãnh diện khi có đồng bào, con em của mình, dù được khen là đẹp phải thất thân đi làm gái mại dâm. Không những được khen đẹp lắm, mà dân địa phương còn một “lắm” nữa, khi nói: “Con gái Việt Nam rẻ lắm!”

Khi Ðông Bàn đang đứng trên đất Malaysia, hẳn ông không thể nào hãnh diện là người Việt Nam.

Chúng ta cũng không hãnh diện là người Việt Nam, nếu chúng ta đang ở Ðài Loan.

Theo số liệu thống kê kết hôn giữa phụ nữ Việt Nam với người Ðài Loan trong 14 năm (1995-2008) đã có 117,679 trường hợp, chiếm 82% tổng số phụ nữ Việt Nam kết hôn với người nước ngoài. Trong một đảo quốc nhỏ như Ðài Loan đã có hơn 10,000 phụ nữ Việt bỏ xứ sang đây làm vợ người, dù hạnh phúc hay khốn khổ, thì cũng vì thân phận nghèo đói, tương lai mờ mịt, có vinh dự gì cho đất nước khi đàn bà phải ly hương, với những cuộc hôn nhân không tình yêu chỉ vì đồng tiền. Ðiều khốn nạn nhất là trong tâm ý của người dân đồng bằng Cửu Long, “lấy chồng Ðài Loan” là chuyện mơ ước của tất cả mọi người. Một đôi vợ chồng đem con gái về thăm quê được một người bà con buột miệng khen: “Úi, con bé này ngộ quá, lớn chút nữa lấy chồng Ðài Loan được à nghen!”

Cũng ở Ðài Loan, năm người lao động Việt Nam làm thuê ở một công ty thủy sản địa phương đã hợp lực khiêng lồng đi bắt hai con chó của dân địa phương bỏ vào bao tải, dìm xuống biển cho chết, sau đó mang lên làm thịt.

Ngoài việc phải quỳ hai giờ cúi lạy bàn thờ chó để tạ tội và để quần chúng giảm cơn thịnh nộ, năm người lao động Việt Nam này còn bị phạt 10,000 tiền Ðài Loan.

Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Nhật.

Trên nhiều diễn đàn của Nhật, nhiều người Nhật “cực đoan” kêu gọi tẩy chay người Việt, đuổi hết người Việt về nước, cắt vĩnh viễn các khoản viện trợ cho Việt Nam. Có người so sánh viện trợ cho Việt Nam uổng hơn là đổ tiền vào... cống, bởi tiền thuế của họ đang được dùng để nuôi bọn “dòi bọ” ở Việt Nam, sau những vụ: PCP, một tập đoàn cung cấp dịch vụ của Nhật bị Việt Nam đòi hối lộ 15% để được trúng thầu các dự án dùng tiền viện trợ của Nhật tại Việt Nam; Nhân viên, tiếp viên hàng không và phi công Vietnam Airlines, tổ chức đánh cắp hàng hóa trong các siêu thị Nhật để vận chuyển hàng gian về tiêu thụ tại Việt Nam; Các tu nghiệp sinh Việt Nam trước khi sang Nhật đã bị các doanh nghiệp xuất khẩu lao động CSVN bóc lột thậm tệ; Lãnh sự quán Việt Nam ở Nhật tại Osaka tổ chức bán giấy thông hành Việt Nam.

Trong một số siêu thị tại Nhật, có bảng cảnh cáo dành cho người Việt về chuyện ăn cắp vặt sẽ bị vào tù! Bức ảnh đã làm rộ lên tin đồn về nạn ăn cắp vặt của người Việt ở bên Nhật. Nhiều người cho rằng, người Việt đã để lại ấn tượng xấu xa trong mắt người Nhật khi xuất ngoại sang đất nước của họ.

Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Singapore.

Trang mạng với tên gọi là Craigslist có mặt tại Singapore đưa thông tin rằng khách hàng có thể lựa chọn “gái Việt còn trinh,” giá khoảng $3,000 một tuần, ngay tại sân bay, khách sạn hoặc bất cứ nơi nào khách hàng yêu cầu. Tình trạng các cô gái Việt Nam bán trinh tại Singapore dường như công khai, ai cũng hay biết. Cảnh sát Singapore cho biết, hầu hết các cô gái Việt còn trinh đều ở độ tuổi từ 16 đến 17, đến và “làm việc” qua nhân vật trung gian, và năm ngoái, tại đây, một cô gái Việt Nam 17 tuổi cũng đã rao bán trinh tiết với giá $1,500!

Câu trả lời cũng là không, nếu chúng ta đang ở Nga.

Các đường dây buôn người đưa hàng nghìn phụ nữ Việt Nam vào các nhà chứa Nga, nhưng Ðại Sứ Quán Việt Nam tại Nga từ chối trả lời câu hỏi của BBC cho rằng cơ quan này không có thẩm quyền để nói về việc này. Theo Tiến Sĩ Nguyễn Ðình Thắng: “Trong tất cả các trường hợp ở Nga này, thủ phạm là những người Việt được bao che bởi một số giới chức ở Tòa Ðại Sứ Việt Nam ở Nga, thậm chí họ thành Hiệp Hội May Dệt dưới sự bảo trợ của Tòa Ðại Sứ Việt Nam.”

Cảnh sát Nga vừa khám phá một xưởng may “đen” dưới lòng đất tại khu chợ Cherkizov ở thủ đô Moscow, bắt hằng trăm di dân lậu Việt Nam. Nạn buôn lậu của người Việt tại Nga là chuyện xảy ra hằng ngày, có lẽ bởi nguyên nhân trong 80,000 người Việt ở Nga đã có 80% làm nghề buôn bán, phần lớn là chợ trời, mánh mung.

Ở Ba Lan: “Cầm quyền Hà Nội và nhân viên Tòa Ðại Sứ Việt Nam tại Warsaw là một băng nhóm tội phạm có tổ chức, một hệ thống Mafia.” (Ðài báo Weltspiegel Ðức)

Câu trả lời là không, ở mọi nơi trên thế giới.

Trên VietNamNet, người Việt Nam sinh sống ở Nhật, ở Nga, ở Anh, ở Úc, ở Nam Phi, ở Mozambique và ngay cả ở California, đã trình bày những những mẩu chuyện về người Việt đọc xong chỉ muốn “độn thổ,” với bao nhiêu thói hư, tật xấu khác của người Việt từ trong nước đến như trộm cắp, gian dối, đái bậy, khạc nhổ, vứt rác bừa bãi, ăn uống thô tục, tranh giành, chen lấn nơi công cộng, không biết nói cảm ơn, xin lỗi khi cần. Nói về chuyện ăn cắp và ăn cắp vặt thì Việt Nam chắc hẳn bỏ xa đàn anh Trung Quốc. Ngay cả cuộn giấy đi cầu trong khách sạn, khách người Việt cũng không tha.

Một người Việt làm nghề thông dịch cho tòa án và cảnh sát ở Úc, cho biết phần lớn thủ phạm ăn cắp trong siêu thị và trồng cần sa trong nhà là những người mới định cư, đặc biệt những người từ Bắc Việt Nam và du học sinh. Mỗi lần người này đi dịch là anh ta khổ tâm vì cảm thấy nhục nhã cho dân tộc mình.

Trong khi trao đổi chuyện này với một phụ nữ trong nước, bà này đã viết cho chúng tôi: “Năm 2008 vào dịp Tết Nguyên Ðán, tôi được con trai cho di du lịch Doha (Qatar,) sẵn dịp công ty của con bảo lãnh qua chơi Dubai. Nhưng đến chiều về lại Doha thì bị giữ lại phi trường vì nghe nói có chuyện gì xảy ra ở một siêu thị mà có người Việt mình dính vô. Trong khi cả đoàn ‘check in’ thì riêng tôi bị giữ lại vì mang passport CHXHCN Việt Nam. Mang hộ chiếu Việt Nam đi nước ngoài buồn lắm ông ơi!!!”

Lâu nay, người ta nhắc đến hai chữ Việt Nam hơi nhiều, không phải vì “tiếng tăm” mà vì “tai tiếng!”

Như vậy cũng không nên trách câu phát biểu của Ðức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt : “Chúng tôi đi nước ngoài rất nhiều, chúng tôi rất là nhục nhã khi cầm cái hộ chiếu Việt Nam, đi đâu cũng bị soi xét, chúng tôi buồn lắm chứ, chúng tôi mong muốn đất nước mình mạnh lên. Làm sao như một anh Nhật nó cầm cái hộ chiếu là đi qua tất cả mọi nơi, không ai xem xét gì cả. Anh Hàn Quốc bây giờ cũng thế.”

Nhân câu nói này, các cơ quan truyền thông tại Việt Nam đã chỉ trích, lên án ông và đặt câu hỏi về lòng yêu nước của ông.

Tôi thì nghĩ khác, vì yêu nước nên ông Ngô Quang Kiệt mới cảm thấy nhục nhã. Tôi cũng không hãnh diện lắm về chuyện làm người Việt Nam, nhưng không phải như vậy là tôi không yêu nước, mà có thể vì lòng yêu nước, biết đâu có tác giả sẽ cho ra đời một cuốn sách mang tên “Người Việt Xấu Xa”.

Chúng ta đang nói chuyện người Việt dưới chế độ Cộng Sản. Ðể công bằng chúng ta nên có thêm một cái nhìn về người Việt ở Mỹ. Ngoài những chuyện được đề cao là làm “vẻ vang dân tộc Việt,” không có gì hơn là xin trích dẫn lời của ông Nguyễn Hữu Hanh, cựu thống đốc ngân hàng VNCH:

“Những năm tiếp theo đó ở nước Mỹ, tôi lại càng thêm ngao ngán và tuyệt vọng. Ngoài một số thành tích sáng chói của sinh viên Việt Nam và một vài thành công đáng kể của các chuyên gia Việt Nam trẻ tuổi, thì cộng đồng người Việt di tản đã gây nên tai tiếng xấu xa trong cái xã hội đã dung dưỡng họ: Bên cạnh những người đang cố gắng làm lụng để nuôi nấng con cái, một số người di tản lại đem qua đây những thói xấu cũ, lừa đảo và chôm chỉa bất cứ khi nào có dịp. Không phải chỉ có những người nghèo khổ phải sống bằng tiền trợ cấp, mà cả những tầng lớp trên (bác sĩ, dược sĩ, những người môi giới cổ phần, mua bán bất động sản, v.v.). Một ngày nọ tại Westminster, bang California, người ta trông thấy 80 vị bác sĩ và dược sĩ Việt Nam bị còng tay dẫn đi sau một toán cảnh sát Mỹ. Xấu hổ thay cho cộng đồng người Việt chúng ta ở đây, và xấu hổ lây cho cả quê hương đất nước chúng ta bên kia nữa!” (“Lời Nói Ðầu” - “Làm việc với các nhân vật danh tiếng thế giới” hồi ký, XB 2004.)

Như vậy, sau một người có tên tuổi trong nước là Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt cảm thấy “nhục nhã,” bây giờ một người ngoài nước, lại là một viên chức cao cấp của hai nền Cộng Hòa Việt Nam, cảm thấy “xấu hổ,” một phụ nữ bình thường thì than “buồn lắm!” Thế mà không biết sao thời “chống Mỹ” báo chí miền Bắc lại phịa ra câu chuyện một anh chàng “bá vơ” nào đó tuyên bố: “Mơ ước một buổi sáng thức dậy, thấy mình được trở thành một người... Việt Nam!”

Ông Nguyễn Hồi Thủ khi dịch cuốn “Người Trung Quốc Xấu Xí” đã có nhận xét: “Thường trong lịch sử Việt Nam vốn đã rất ít người thật tình có can đảm và trung thực để tìm hiểu, phê bình, những cái xấu, cái dở của dân tộc mình. Gần đây lại chỉ toàn thấy ca tụng đất nước rừng vàng biển bạc, con người cần cù, thông minh, cao cả, đẹp đẽ, kiên cường, anh hùng, trong sáng... Thậm chí lại có cả người lãnh đạo lấy tên giả viết sách để ca ngợi cá nhân mình, có cả nhà văn bịa tên một người nước ngoài để ca ngợi dân tộc mình.”

Báo Thanh Niên trong nước đã đặt câu hỏi: “Người Việt thông minh, chăm chỉ và anh hùng, thế bạn có hãnh diện là người Việt Nam không?”

Thưa, các yếu tố thông minh, chăm chỉ và nhất là kiểu “ra ngõ là gặp anh hùng,” chưa đủ để tạo thành một con người tử tế và một đất nước tử tế để cho thế giới tôn trọng và yêu mến!

Huy Phương

Theo blog Nguyễn Văn Tuấn

NVN - 2 - Thư gửi các bạn trẻ Việt Nam: Những phát biểu cực kỳ ngu dốt của giới lãnh đạo (Thư số 7)

February 24, 2024

baocalitoday

Thân mến chào các bạn,

Mỗi khi mùa Xuân đến, lòng chúng tôi, những người sinh ra thuộc thế hệ trước của các bạn, lại rộn ràng với những bản nhạc Xuân, trong đó, có một bản nhạc mà nếu mùa Xuân không mang theo bản nhạc này, thì Xuân hình như đã mất đi nhiều hương vị: bản “Xuân và Tuổi Trẻ”. Theo Wikipedia, thì bài hát “Xuân và Tuổi Trẻ” được nhạc sĩ La Hối sáng tác vào năm 1944 cho nhóm nhạc công của Hội Hiếu nhạc Faifo, với tên tiếng Pháp đề là “Le printemps et la jeunesse”, mới đầu viết bằng tiếng Hoa, đến năm 1946, đoàn kịch nói của Thế Lữ vào miền Nam, ông đã đặt lời Việt cho bài hát này. Thú thật với các bạn, hồi đó, mỗi khi nghe bản nhạc này được trình bầy với nhịp nhanh của thể điệu Valse, tâm hồn của bao thế hệ miền Nam đột nhiên thấy lâng lâng, sảng khoái, đôi chân cứ muốn lướt đi, và những bàn tay chỉ muốn nắm lấy những bàn tay để bay theo lời ca nhịp nhàng: “Xuân thắm tươi, én tung bay cao tít trời, Vui sướng đi, cao tiếng ca mừng vui reo. Đừng để lòng thổn thức tình mê đắm. Ta trẻ vui, ta trẻ vui đời xuân thắm tươi…”

Mùa Xuân năm nay, cũng nghe nhiều ca sĩ hát bản nhạc này nhưng lòng chúng tôi lại chùng xuống, buồn bã khi nhìn về Việt Nam, thấy những hình ảnh tương phản của cuộc sống hai lớp người cùng mang họ Nguyễn, Lê, Trần. Một bên là những nhà chọc trời với ánh điện sáng choang, những siêu thị khổng lồ với nhiều tầng lớp, những thú ăn chơi không thua gì Hồng Kông, Ma Cao. Trên những con đường sáng rực ấy, có những “nàng Tiên sa đọa”, diện áo quần lộng lẫy để đón khách làng chơi, những người sẵn sàng bỏ ra cả vài trăm triệu cho một lần hưởng lạc, những cô gái trần truồng đứng trên xe gắn máy láng o, vừa cười khoái trá vừa vỗ đồm độp vào những chỗ kín đáo của phụ nữ trước nhóm thanh niên vỗ tay hoan hô nồng nhiệt. Trong những biệt phủ xây bằng mồ hôi nước mắt của công nhân lao động, những bản ký kết trao đổi hàng trăm triệu đôla Mỹ được chan hòa bằng rượu mạnh cất từ thế kỷ trước. Tại các trường học, nam sinh đứng cười ha hả quay phim các nữ sinh lớp 9, lớp 10 xắn tay áo đánh nhau, lột trần nhau ra trước các cặp mắt hoang dại của lớp thanh thiếu niên sống chỉ vì mong được đi làm lao công nước ngoài hay bán mình làm nô lệ tình dục cho Nam Hàn, Quảng Đông…

Trong khi phẫn nộ với những hình ảnh sa đọa ấy, chúng tôi lại nhỏ lệ khi thấy những hình ảnh khác của những người nghèo mà chúng tôi đặt tên là “cuộc sống của những Zombies”, nghĩa là những người đang sống vật vờ như những xác chết biết đi, những bà cụ lưng còng gánh mớ rau hay nải chuối bên đường gió bụi, những em bé bán vé số, tối ngủ trên mặt đường ướt nhẹp, hoặc trong những mái lá dột nát, những gia đình sống trên bờ kinh rạch hôi thối, rác rưởi, đầy phân người, phân chó và các chuột chết, những cha mẹ chỉ mong cho con mình được ăn những món dư thừa mà giới Tư Bản vất ra thùng rác.

Tại sao xã hội Việt Nam ngày nay lại xấu xa, đáng ghê sợ như vậy? Thực tế lịch sử cho thấy rằng cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam thật ra là một “Chế độ Người Bóc Lột Người” của thời Phong Kiến, Thực Dân, nhưng tinh vi gấp trăm lần các chế độ Phong Kiến, Thực Dân xưa cũ. Các Chủ Tịch, Bí Thư Phường, Xã, Thành Phố hiện nay là những Lý Trưởng, Trương Tuần, Hương Cả, của thế kỷ 19 đã được hiện đại hóa, nên tham nhũng và bóc lột nhân dân tinh vi hơn thời trước. Chính Nguyễn Phú Trọng đã công nhận rằng: “Đến hết thế kỷ này không biết đã có Chủ nghĩa Xã hội hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa.” Khi nói về Quốc Nạn tham nhũng từ Bộ Chính Trị, từ Trung Ương Đảng trở xuống, Tổng Bí Thư Trọng đã bênh vực Quốc Nạn này như sau: “Đến Đường Tăng đi lấy kinh cũng phải hối lộ. Bước chân sang nước Phật đã phải hối lộ…Cho nên chúng ta phải xem xét, bĩnh tĩnh, tỉnh táo, sáng suốt”. Trong khi chỉ diệt tham nhũng lấy lệ, Chủ Tịch Nước Nguyễn Phú Trọng đã phớt lờ đi ba chính sách nhằm tiêu diệt nhân dân, biến nhân dân thành những kẻ khốn cùng: Sắc Lệnh Đổi Tiền (hai lần), chính sách Cải Tạo Tư Sản, và Kinh Tế Mới.

Sắc Lệnh Đổi Tiền là một kế hoạch “cướp cạn” toàn thể nhân dân, đặc biệt là Ba Chục Triệu nhân dân Miền Nam, buộc mỗi gia đình chỉ có được 200 đồng, trong khi thì các Đảng Viên, các Lãnh Đạo từ cấp Phường đến Trung Ương thì không lệ thuộc vào Sắc Lệnh này, nghĩa là trong khi nhân dân chỉ có 200 đồng, thì các Cán Bộ tha hồ có thể sở hữu từ vài trăm ngàn đến cả tỷ đồng. Từ đó, có sự sai biệt giữa hai tầng lớp: Đảng và Nhân Dân. Chưa đủ lòng tham, Bộ Chính Trị lại ra lệnh Cải Tạo Tư Sản, nghĩa là bắt nhốt giam tất cả những ai có gia sản tích lũy từ bao đời, để tịch thu tài sản của họ, rồi buộc toàn thể nhân dân miền Nam phải đi Kinh Tế Mới, để lại nhà cửa, tài sản cho cán bộ hưởng thụ. Vì thế mà hàng triệu dân miền Nam lê thê, lếch thếch biến thành những kẻ không nhà, “homeless”, “ăn mày, ăn nhặt”, đầu đường xó chợ. Khi còn đấu tranh, Đảng đã tạo ra cái Bánh Vẽ “Đảng Của Công Nhân và Nông Dân”, để lôi cuốn Công Nhân và Nông Dân đi theo, hy sinh máu xương mình cho các lãnh đạo Đảng hưởng thụ. Sau khi đã đạt được mục tiêu, đánh đổ chế độ Nhân Bản-Tự Do của miền Nam theo lệnh của Trung Cộng, thì cả guồng máy cầm quyền lại thành lập một chế độ Tư Bản Mới, giầu sang hơn cả Tư Bản Á Châu. Chủ Tịch, Bí Thư, Giám Đốc đều sở hữu từ vài trăm triệu đến cả Tỷ Đôla Mỹ. Lãnh đạo tha hồ chiếm dụng đất công, đất tư dưới chiêu bài “cưỡng chế” để xây biệt phủ nguy nga, dát vàng 24 lên nóc nhà, thuê cả trăm công nhân là đầy tớ phục vụ cho các chủ Lâu Đài ấy. Đảng ra khẩu hiệu: “Chống Mỹ, cứu Nước”, rồi lại cho con cháu đi du học ở Mỹ, hàng năm nhét tiền cho con cháu vài trăm ngàn đô la, để chúng mua tài sản, đất đai ở Mỹ, học lấy bằng cấp Mỹ, rồi chơi xe “siêu sang” của Mỹ, mỗi chiếc xe cả vài trăm ngàn đô la Mỹ. Có kẻ lại chơi một chiếc xe đến gần Hai Triệu Đô La.

Vì thế mà bây giờ ai gọi chế độ này là Xã Hội Chủ Nghĩa thì một là kẻ điên từ nhà thương Chợ Quán mới ra, hai là chính các Quan Cai Trị Thực Dân, Phong Kiến của Thế Kỷ 21.

Một yếu tố quan trọng đã làm cho xã hội thối nát cùng cực là sự Thất Học, Thiểu Trí của các cán bộ lãnh đạo. Khi không có học vấn, không có tri thức thì bạ đâu làm đấy, thích gì nói nấy. Qua các phát biểu của lãnh đạo, từ Bộ Trưởng, Bí Thư, hay Giám Đốc, xuống đến Chủ Tịch Phường, Xã, nhân dân nhận thấy rằng trí não của lãnh đạo chỉ nhỉnh hơn cháu bé 9, 10 tuổi. Đa số Tiến Sĩ, Giáo Sư, Phó Giáo Sư chỉ có trình độ tương đương Lớp Ba Trường Làng mà thôi.

Với tri thức kém cỏi như thế, thì tại sao họ lại được bổ nhiệm làm lãnh đạo? Theo thông tin từ trong nước, hầu hết lãnh đạo từ cấp Phường, cấp Quận, đến Bộ Trưởng, Trung Ương đều là “CCCCC”, nghĩa là “con cháu các cụ cả”, được Trung Ương đề bạt dựa theo tình liên đới họ hàng, hoặc theo công trạng Nịnh Đảng, chứ không có thi tuyển, không cần tài năng, bằng cấp thứ thiệt. Ngay cả đến thư ký văn phòng Phường, mà không có thần thế, thì cũng không thể được nhận. Vì thế, nếu họ ngậm miệng ăn tiền, không mở miệng nói thì thôi, nhưng nếu mở miệng ra là nói tầm bậy tầm bạ, ngớ nga ngớ ngẩn, ngu ngu ngốc ngốc, như kẻ bị bệnh tâm thần.

Mời các bạn theo dõi một số nhỏ những phát ngôn Lớp 3 trường làng cùng bản chất độc ác của người Cộng Sản dưới đây.

-Phó Chủ Tịch QH Phùng Quốc Hiền: “Việt nam là cô gái đẹp, tất cả cơ thể chỗ nào cũng đẹp. Chúng ta phải lựa chọn những bàn tay tinh túy nhất, chứ không phải là bàn tay nào cũng cho (1) vào.”

-TS Khoa Học Lương văn Kế, giảng viên đại học Hà Nội: “Nếu không tham, người Việt không thể phát triển. Đạo đức giả hiện nay đang là chuẩn mực văn hóa. Người nào không biết giả dối, không biết bịa đặt thì không thể phát triển.”

-Nguyễn văn Đực, Phó Giám Đốc công ty địa ốc Đất Lành: “Người nghèo nên cuốn xéo về quê. Tôi dị ứng với người nghèo.”

-Phó Giáo Sư, Tiến Sĩ Nguyễn Ngọc Oanh, giảng viên Học viện Báo Chí và Tuyên Truyền: “Tôi đã đọc báo Phụ Nữ việt Nam từ khi còn chưa biết chữ?” (2)
-Nguyễn tiến Dũng, Phó Giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi Trường tỉnh Ninh Bình hăm dọa người kiện mình: “Cả gia đình nhà mày chết, tao đi tù cũng được.”

-Tiến Sĩ Bùi Hiền, người chế tạo ra loại chữ dành cho người bị bệnh tâm thần“: Nghành Y Học Việt Nam vừa phát hiện mới nhất: “Người đã chết thì trái tim ngừng hoạt động.” (Lưu ý chữ “Nghành” viết sai văn phạm, và chú thích (3) bên dưới)

-Trần Xuân Giá, Phó chủ nhiệm Ủy Ban Kế Hoạch Nhà Nước, Bộ Trưởng Kế Hoạch và đầu tư, giảng viên trường Đại Học Kinh Tế: “Bảo bối của tôi hiện nay là cái mà pháp luật không có quy định, không cấm thì doanh nghiệp và người dân được làm. Trước năm 1989 khi Luật Doanh nghiệp chưa ra đời, người dân làm bất kỳ việc gì miễn là nhà nước cho phép, còn sau đó, thì được phép làm bất kỳ việc gì mà pháp luật không cấm.” (4)

-Thống đốc Ngân hàng Nhà nước Nguyễn Văn Bình: “Người ta tìm ra bộ ba bất khả thi giữa tăng trưởng, lạm phát và tỷ giá, ông đó được quốc tế cho giải thưởng Nobel. Vậy mà hiện nay chúng ta phải vừa làm sao kiềm chế được lạm phát mà vẫn phải tăng trưởng. Tôi đã có lần nói đùa với Chủ tịch quốc hội là em chỉ cần nửa giải thưởng Nobel cũng được, nếu em làm được một trong hai”.

-Bộ trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến: “Bệnh nhân và người nhà hãy dứt khoát không đưa phong bì và nếu thấy bác sĩ, điều dưỡng nào nhận thì chụp ảnh, gửi cho chúng tôi.”; “Nếu là lỗi của Vắc Xin, thì xử Vắc Xin”, “thiếu giường bệnh thì hỏi Nhà Nước”. Khi đến thăm một bệnh viện nhơ nhớp, Bộ Trưởng Y Tế bịt mũi và nói: “Nếu tôi là bệnh nhân, tôi không bao giờ vào cái bệnh viện nhơ bẩn này”

-Thiếu tướng Phan Anh Minh – Phó Giám đốc Công an TPHCM: “Ít năm trước, thành phố hô hào bắt tội phạm nhưng sau đó, một năm lại phải đặc xá một đến hai lần vì trại giam quá tải chứ không phải do phạm nhân cải tạo tốt”

-Trần Trọng Dực – chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Thành ủy, đại biểu HĐND TP Hà Nội cho biết: “Tôi xin mách với các đồng chí lãnh đạo quận, huyện là trưởng phòng Nội vụ của các quận, huyện đang là đầu mối tiếp nhận hồ sơ và nhận tiền chạy của các thí sinh để được đỗ công chức và số tiền không dưới 100 triệu đồng…”

-Bùi Huy Thanh – chánh Văn phòng UBND tỉnh Hưng Yên: “Quan điểm chỉ đạo về vụ việc này là xử lý nghiêm khắc nếu đúng đó là sai phạm của lực lượng chức năng. Chúng tôi mong hai nhà báo cung cấp băng gốc cho cơ quan công an vì phải có đầy đủ vật chứng, nhân chứng mới sớm xử lý được. Hơn nữa, cũng phải xem lúc bị đánh các phóng viên có xưng là nhà báo không, có thẻ hành nghề không hay là khi bị đưa về cơ quan công an mới xưng là nhà báo? Vấn đề này cần làm rõ mới xác định được tính chất vụ việc”. (5)

-Đại Biểu Quốc Hội Đặng Thành Tâm: “Tôi chỉ ước được trở về ngày xưa. Không phải mình tôi đâu, những anh khác nằm trong danh sách giàu nhất nhì sàn chứng khoán cũng ước mơ như vậy đấy. Ngày xưa làm ít, nợ ít, không canh cánh nỗi lo nợ nần. Ước như thế chả khác nào bảo mình trở về với máng lợn sứt mẻ, nhưng máng đó là của mình còn tốt hơn sống trong lâu đài xa hoa nhưng không phải của mình, lại canh cánh nỗi lo bị tù.”

-Đinh La Thăng Bộ trưởng bộ Xây dựng: “Bộ Xây dựng chả làm gì trong khi vai trò của Bộ Xây dựng cực kỳ quan trọng trong việc phê duyệt quy hoạch và thỏa thuận quy hoạch”. “Việc đóng phí thể hiện sự yêu nước nên người dân phải thấy hạnh phúc và tự hào. Khi nào người dân đóng đủ các loại phí cho các phương tiện ô tô, xe máy,… có nghĩa là “yêu nước”.

-Vũ Huy Hoàng, Bộ trưởng Bộ Công Thương: “Quy hoạch thủy điện mang tính đặc thù… Đây là quy hoạch của cả nước chứ không riêng của Chính phủ, hay của Bộ Công Thương. Chúng ta đang nói về chúng ta, chứ không phải nói về Chính phủ hay về bộ ngành này, bộ ngành khác?” (6)

-Bộ trưởng Bộ Nội Vụ Nguyễn Thái Bình: “Do đây là vấn đề nhạy cảm, tế nhị, nên chúng tôi đã đọc kỹ các văn kiện của Đảng, Báo cáo chính trị tại Đại hội Đảng lần thứ XI đánh giá cán bộ là khâu yếu, tình trạng chạy chức, chạy quyền vẫn chưa được khắc phục… Chúng tôi coi đây là tài liệu gối đầu giường để nghiên cứu giải pháp khắc phục!”

-Phó Chủ Nhiệm UB Tư pháp Nguyễn Đình Quyền: “Cơ quan điều tra Việt Nam được coi là một trong những cơ quan giỏi nhất thế giới. Quá trình điều tra của Việt Nam rất nhanh. Khóa trước chúng tôi làm việc với Cục điều tra Liên bang Mỹ, FBI, thì thấy án an ninh quốc gia, giết người cướp của của ta điều tra rất giỏi, vì công cuộc phòng chống tội phạm của ta dựa vào nhân dân”.

-Bộ Trưởng Bộ Công Thương Vũ Huy Hoàng: “Công tác đấu tranh của riêng Quản lý thị trường đã cố gắng nhưng phương tiện công cụ vừa yếu, vừa thiếu. Một câu chuyện có thật là, ở nhiều nơi thanh kiểm tra, anh em cán bộ phải dùng miệng để kiểm tra chất lượng phân bón!” (7).

-Ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo Vệ Thực vật: “So với quy định, loại (hoa quả bị nhiễm độc từ Trung quốc) nhiều nhất cũng chỉ cao hơn 2-3 lần. Mức này là cực kỳ an toàn và người tiêu dùng đã sử dụng số hoa quả bị phát hiện nhiễm độc vẫn đang còn rất an toàn”.

-Phạm Vũ Luận, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo: đang chuyển từ “Một lớp 40 cháu” thành “40 cháu một lớp”

-Nguyễn Văn Phong, Phó trưởng Ban tuyên giáo Thành ủy Hà Nội: “Đây không phải là lần đầu tiên xảy ra sự cố vỡ đường ống nước sông Đà, chắc cũng không phải lần cuối cùng, sẽ còn vỡ vài lần nữa”,

-Đào Đức Toàn, Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội: Trong một xã, huyện thì quan hệ họ hàng là khó tránh khỏi” (8)

-Phó Tiến Sĩ, Giáo Sư Lê Thị Hồng Xuân: Có thể trang bị cho người dân mỗi nhà một cái lu nước to để chứa nước mưa. Đây cũng là một giải pháp chống lụt bên cạnh các công trình chống ngập lụt khác”. (Bà này được nhân dân ưu ái đặt tên là Tiến Sĩ Lu)

-Bộ trưởng Tài Nguyên và Môi Trường Trần Hồng Hà: tình trạng ngập lụt ở Hà Nội là do “thời tiết cực đoan”. “biến trường học, sân vận động, và các cánh đồng thành nơi chứa nước để “tránh ngập các nơi xung yếu”. “Không chỉ ở Việt Nam, mà ở các nước tân tiến như Mỹ và Châu Âu, mà mưa lớn bất thường như vậy, lại tập trung vào một điểm thì không hạ tầng nào có thể chống chịu được.”

-Ngày 24 tháng 2 năm 2024: Cầu treo ở bản Chu Va 6, xã Sơn Bình (huyện Tam Đường – Lai Châu) bị sập khiến cho hàng chục người đang đi đưa tang rơi xuống suối, 8 người thiệt mạng, lãnh đạo Huyện nói: “Cầu sập vì người đi đưa ma đi nhanh quá”.

Các bạn thân mến,
Trên đây chỉ là một số nhỏ những câu nói chứng tỏ trình độ nhận thức của các lãnh đạo còn trong tình trạng sơ khai, chỉ nhỉnh hơn các em bé Tiểu Học một chút, vì thế mà xã hội không tiến triển được. Mặt khác, một yếu tố gây ra sự ngăn cách giầu nghèo đến mức “cực đoan” (theo lời một ông Bộ Trưởng), chỉ là vì hai chữ “Quyền” và “Lợi” mà Đảng Cộng Sản đã sử dụng nhân dân như những đầy tớ của mình theo nguyên tắc “Kẻ nào không theo ta là kẻ thù ta”. Đảng sẵn sàng choàng còng số 8 vào bất cứ tiếng nói nào đòi cải tổ, đòi trong sạch hóa cán bộ. Một lãnh đạo đã nói: “Nếu bắt hết tham nhũng thì còn ai làm việc?” Vì thế mà nhân dân có đầu không được nghĩ, có mồm không được nói, chỉ biết nhắm mắt làm ngơ trước những bất công khủng khiếp đang tồn tại và sẽ tồn tại đến khi nào mà Đảng Cộng Sản còn cầm quyền.

Với những chứng minh kể trên, mong các bạn nhận thức được cái “VÔ LÝ, VÔ NGHĨA, VÔ LƯƠNG TÂM, VÔ GIA ĐÌNH, VÔ TÍN NGƯỠNG, VÔ TỔ QUỐC” của cái chế độ Tư Bản Đỏ này (9), từ đó mà chọn cho mình một chỗ đứng tích cực trong việc dựng lại một nước Việt Nam thực sự Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc, bảo vệ nền văn hóa nguyên thủy, cũng như dẹp bỏ cái bánh vẽ mà Đảng ban phát cho toàn dân Việt.

Chân tình chúc các bạn Sức Khỏe cả Tinh thần lẫn Thể chất để xứng đáng là Những Đứa Con Yêu Quý của Mẹ Việt Nam.

Chu Tất Tiến. Đầu Năm Con Rồng 2024.

Chú thích:

(1) Ví Việt Nam như một thứ gái gọi, mời khách ngoại quốc đến hưởng thụ.

(2) Không biết chữ, sao đọc được sách báo?

(3) Tiếng Việt ngu xuẩn của Bùi Hiền, kẻ muốn xóa hết lịch sử dân tộc, làm lợi cho Trung Cộng. Một khi thế hệ sau này học theo loại chữ này, chúng sẽ không thể đọc được sách lịch sử cũ:
C = Ch, Tr; D = Đ; G = G, Gh; F = Ph; K = C, Q, K; Q = Ng, Ngh; X = Kh; W =Th; Z = D, Gi, R; N’ = NH

Thí dụ:

TRẦN ANH CHỨC = CẦN AN CỨK,

TRẦN TRẦM CHU = CẦN CẦM CU

TRẦN CHU ĐÀI = CẦN CU DÀI

TÔI GẶP TRỤC TRẶC = TÔI GẶP CỤC CẶC

CẤM ĐÁI, CẤM KHẠC NHỔ = CẤM DÁI, CẤM XẠC NỔ,

ANH NẮM CHẶT TÔI, EM NẮM CHẶT ANH = ANH NẮM CẶT EM, EM NẮM CẶT ANH,

HỒ CHỦ TỊCH SỐNG TRONG QUẦN CHÚNG = HỒ CỦ TỊQ SỐQ COQ KUẦN CÚQ

TỔNG BÍ THƯ NGUYỄN PHÚ TRỌNG NẮM CHẶT DÂN = TỒQ BÍ WƯ QUYỄN FÚ CỌQ NẮM CẶT DÂN

(4) Hai mệnh đề này là một.

(5) Hai nhà báo bị bắt và bị đánh tơi bời, cho dù đã đưa ra thẻ hành nghề.

(6) Không ý nghĩa gì.

(7) Dùng miệng lưỡi thử phân bón?

(8) Bộ máy chính quyền tại huyện Mỹ Đức, TP Hà Nội có 13 phòng, ban thì hơn 10 người là anh em, họ hàng với lãnh đạo huyện.

(9) Chế độ Tư Bản đỏ này hoàn toàn đi ngược lại quan điểm của Karl Marx và Engels về Chủ nghĩa Cộng Sản.