Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan điểm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quan điểm. Hiển thị tất cả bài đăng

14 tháng 6 2024

Thầy Thích Minh Tuệ, trùng trùng kiếp nạn “tự do tôn giáo Việt Nam”

Thứ Năm, 06/13/2024 - 20:04 — Gió Bấc

Ảnh của Gió Bấc

Theo Tây Du Ký, Đường Tăng phải vượt qua 81 kiếp nạn mới được Niết bàn. Nước Đại Đường xưa kém văn minh chưa có tự do tôn giáo nên vua Đường Thái Tông trao văn điệp và bát vàng, Bạch Mã cho thầy Huyền Trang đi thỉnh Kinh mà không xét lý lịch xem thầy có đăng ký với giáo hội hay chưa. Điệp văn cấp để giao thiệp đối ngoại, còn trong nước khắp nơi thầy đi qua chính quyền đều cung thỉnh. Kiếp nạn của Huyền Trang chỉ do bọn yêu ma.

Ở Việt Nam tự do tôn giáo hiện nay, nhà sư đầu trần chân đất, bị kiếp nạn ngay từ chính triều đình và giáo hội. Chỉ trong vòng nửa tháng qua, thầy Minh Tuệ đột nhiên hai lần đột ngột “tự nguyện ẩn tu”: đêm 2 rạng 3 tháng 6 và đêm 13-6. Từ Huế, 72 vị đồng tu bỗng nhiên được phép màu Cân Đầu Vân của Tôn Ngộ Không đưa đi tản mác kẻ ra Hà Tỉnh, Nghệ An, Thanh Hóa, người vào tận Quảng Nam, Bình Định chỉ trong đêm 2-6. Sau kiếp nạn tan đàn lạc nghé, một số vị đồng tu lại tiếp tục bộ hành hàng trăm cây số tìm nhau, tìm thầy. Sau 5 ngày ẩn tu bí mật để làm căn cước công dân, thầy Minh Tuệ bất ngờ xuất hiện trên VTV qua hai clip trả lời phỏng vấn đầy tranh cãi về sự trung thực, cắt ghép về bối cảnh và nội dung câu chuyện. Các đoạn đối thoại chắp nối rời rạc giữa người hỏi kiêm bình luận và người trả lời.

Như để chữa cháy, truyền thông nhà nước đưa hai clip có vẻ chân thực hơn về Thầy Minh Tuệ nhận căn cước công dân và phóng viên báo Người Lao Động phỏng vấn. Xâu chuỗi nội dung các clip cho thấy phía truyền thông nhà nước gợi ý cài cắm để thầy Minh Tuệ thừa nhận tự nguyện ẩn tu và dừng bộ hành do tác hại của việc tụ tập đông người. Thậm chí gợi ý tạo điều kiện cho Thầy đi Ấn Độ thăm quan đất Phật. Thầy Minh Tuệ trước sau khẳng định nguyện vọng muốn bộ hành tu tập hạnh Đầu Đà. Thầy cũng thật thà ý nhị bộc lộ từng có ước mơ bộ hành sang Ấn Độ. Lời lẻ nhẹ nhàng ấy cho thấy ý chí của Thầy chưa bao giờ muốn ngừng bộ hành, ẩn tu. Dù sao, những hình ảnh cho thấy chừng như chính quyền đã cởi mở đồng thuận cho thầy Minh Tuệ tiếp tục tu tập trong sự quản lý của địa phương.

Thông tin trên mạng cho thấy, thầy Minh Tuệ dọn dẹp căn chòi nhỏ trong vườn sầu riêng của người em út, nơi thầy từng ở nhiều năm trước để làm nơi cư trú và tiếp đón phật tử, người đồng tu

Tiếp đó, trong ba ngày 11,12, 13 tháng 6 thầy được đi khất thực hạn chế vài tiếng đồng hồ trong không gian thôn xã của làng quê nơi cư trú. Khu vực này được bảo vệ chặt chẻ bởi nhiều chốt công an nhưng tiếng vang nhanh chóng thu hút hàng ngàn phật tử khắp nơi kéo về chiêm bái. Dù đây là một xả hẻo lánh của Gia Lai nhưng Phật tử đứng ven đường và đi theo thầy Minh Tuệ dài hàng cây số. Nhiều đoàn Phật tử khắp nơi đã đổ về Gia Lai làm tự thiện. Xe khách, máy bay và khách sạn ở Gia Lai cháy vé. Có người còn mau mắn nghĩ đến việc chớp thời cơ phát triển Gia Lai thành trung tâm du lịch tâm linh.

Ngày 13-6 các thầy Minh Nhuận, Tuệ Minh, Minh Tạng, Minh Chiến đã lần lượt tới được Gia Lai và được tin đã gặp thầy Minh Tuệ. Nhóm các thầy Giác Ngộ, Minh Tự…. đang bộ hành trên đèo Lò Xo cách Gia Lai 200km được xe biển xanh của Công An đón để đưa về Gia Lai gặp thầy Minh Tuệ theo nguyện vọng. Cứ ngỡ như sau chặng đường dài hàng trăm cây số tìm kiếm các thầy sẽ gặp nhau nhưng tiếp đó có nhiều dấu hiệu bất thường. Nhóm các thầy Minh Trí, Chơn Trí, Minh Thành cũng đang bộ hành trên đèo Lò Xo thì không còn tin tức.

Sư A Na cùng đi với hai bạn đồng tu mới bỗng dưng mất tích gần một cây xăng. Hai người đồng tu đón xe đò bỏ dở hành trình.

Trong đêm này, em trai thầy Minh Tuệ chủ mảnh vườn sầu riêng nơi thầy Minh Tuệ nương náu lại thông báo Minh Tuệ đã ẩn cư nơi khác. Chắc hẳn lần này sẽ ẩn tu lâu hơn và mức độ tan đàn lạc nghé sẽ triệt để hơn.

Xâu chuỗi các sự kiện có thể thấy rằng có kế hoạch liên hoàn phổi hợp. Có người tung tin qua các Youtuber, mượn lời sư Minh Nhuận kêu gọi các bạn tìm xe đi về Gia Lai. Có người truyền tin, tìm xe cho các thầy và “tình cờ” xe Công An trờ tới đón. Chiến dịch “tự nguyện ẩn tu” đêm 2-6 hàng trăm người bủa lưới vây một điểm nghỉ đêm của các sư. Chiến dịch ngày 13-6, do các thầy tản mác nhiều nhóm, nhiều nơi, màn lưới “tiếp đón” giăng rộng từ Gia Lai lên đến đèo Lò Xo và nhiều nơi khác kéo dài hàng trăm cây số. Quy mô gấp nhiều lần so với trước. Nếu cựu tướng Đỗ Hữu Ca Hải Phòng có mặt ông sẽ khen “Đây là trận đánh tuyệt đẹp”. Có lẽ nguyện vọng tiếp tục bộ hành tu tập theo hạnh Đầu Đà của thầy Minh Tuệ và các đồng tu sẽ là thách thức khó có thể vượt qua.

Sư Minh Tuệ độc hành từ năm 2019, không nhận cúng dường tiền bạc, chìm lỉm giữa đất nước tự do tôn giáo phát triển với làn sóng chùa to- Phật lớn, cúng dường tiền chẵn….. nên chỉ bị những kiếp nạn lẻ tẻ: người ta không cho ăn, xô đuổi, đánh vào mặt… Phẩm hạnh từ bi vô lượng thầy cầu mong cho người ta hạnh phúc nên kiếp nạn ấy đều qua.

Ấy nhưng khi giới truyền thông xã hội phát hiện, phật tử sùng kính, dư luận chú ý ngày càng tăng thì kiếp nạn của ngày càng lớn.

Tinh thần xả ly tuyệt đối, theo hạnh Đầu Đà rủ bỏ thế danh, đốt bỏ giấy tờ tùy thân, xem cha mẹ ruột bình đẳng với bao nhiêu người khác, không vướng mắc trong giáo phái, tự viện nào chỉ tu theo lời Đức Phật, thầy Minh Tuệ đã vướng vào kiếp nạn căn bản nhất của “tự do tôn giáo Việt Nam”, tu mà không đăng ký với giáo hôi quốc doanh của nhà nước. Thầy Minh Tuệ không phải người đầu tiên cũng không phải cuối cùng.

Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống ra đời từ năm thập kỷ 1960, Phật Giáo Hòa Hảo thuần túy ra đời từ năm 1939 đến nay vẫn bị đàn áp lên bờ xuống ruộng vì cái tội không đầu phục quốc doanh, ông cụ Lê Tùng Vân hơn 90 tuổi còn bị quy chụp giả sư, loạn luân. Thầy Minh Tuệ không thể thoát vòng kim cô đó. Giáo hội tuyên án Lê Anh Tú không phải là tu sĩ Phật giáo, không tu tập ở bất kỳ cơ sở nào mặc dù cả thế giới ngưỡng mộ phẩm hạnh Đầu Đà của ngài Minh Tuệ. Một tiến sỉ cao tăng quốc doanh không nhận cúng dường tiền lẻ gọi ông là “thằng ba trợn”. Thượng Tọa Thích Minh Đạo chỉ vì tình thật, tán thán phẩm hạnh của ông đã bị cấp trên cho “tự nguyện từ chức”, quỳ lại sám hối chư tăng và biệt chúng nhập thất ngay trong lúc an cư kiết hạ.

Phẩm hạnh của sư Minh Tuệ như tấm gương làm lộ mặt ma tăng, sàm tăng đang đầy rẩy chi phối giáo hội quốc doanh tạo ra dư luận phản cảm. Pháp tu khổ hạnh của sư như luồng ánh sáng mầu nhiệm soi vào hố đen tham lam hôn ám, đã đập bể nồi cơm cúng dường phước báu của chư vị quan tu. Báo Giác Ngộ đã có bài than thở VÌ SAO NÊN NỖI? cái nỗi ấy là "Chùa dạo này vắng quá!" (1)

Với thể chế độc tài, tiếng vang, sự ngưỡng mộ quá lớn, quá mạnh mẽ của công chúng với thầy Minh Tuệ là điều không thể chấp nhận, không thể tồn tại trong nền “tự do tôn giáo Việt Nam”. Giáo chủ Huỳnh Phú Số của sáng lập đạo Phật Giáo Hòa Hảo đã “vắng bóng” từ năm 1947 khi đi họp với Việt Minh bàn việc hợp tác kháng chiến ở Đốc Vàng. Tổ sư Minh Đăng Quang sáng lập hệ phái Khất sĩ cũng vắng bóng từ năm 1954 ở Cái Vồn. Tiếng tăm da thịt của nữ hoàng nội y Ngọc Trinh cũng đủ cho em cái án tù lãng nhách. Ngay trong đảng, đệ nhất khai quốc công thần, đệ nhất danh tướng “Điện Biên Phủ chấn động năm châu rung động đia cầu” cũng có lúc bị làm nhục nên có thơ rằng “Ngày xưa đại tướng cầm quân, ngày nay đại tướng cầm quần chị em”.

Vì vậy, cách tu hành và phẩm hạnh từ bi hỷ xả của thầy Minh Tuệ càng cao quý, càng được kính ngưỡng thì càng nguy hiểm cho nhục thân của Thầy.

Có người cho rằng cái xử sự nhẹ nhàng với thầy Minh Tuệ sau ngày 2-6 là nhờ trận lôi đình hơn 10000 tia sét đánh vào Hà Nội ngày 5-6 và cơn mưa như hồng thủy ở Đại Nội Huế ngay trước giờ khai mạc Festival. Các quan chức anh minh thời nay vốn thiếu niềm tin vào sự thiện lương, chân lý nhân quả nhưng thừa mê tín vào phước báo theo biện luận của đám ma tăng. Thầy bói Hồ Hữu Hòa đã xuyên thủng lá chắn cấp hàm tướng tá. Mộ Võ Thị Sáu luôn tấp nập hương hoa cúng vái. Bái Đính, Ba Vàng đầy rẫy cây cổ thụ mang tên lãnh đạo.

Nhà tu mang tầm quốc tế như hòa thượng Huyền Diệu Tiến sĩ khoa thần học tại Đại học Sorbonne, Pháp, Chủ tịch Liên đoàn Phật giáo quốc tế Lâm Tỳ Ni hết lời tán thán thầy Minh Tuệ. (2)

Bách Khoa Toàn Thư mở WIKIPEDIA vinh danh Thích Minh Tuệ và ghi nhận rằng “Giáo hội Phật giáo Việt Nam không chấp nhận gọi ông là "tu sĩ Phật giáo", tuy nhiên Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất công nhận điều này và khen ngợi ông hội đủ phẩm hạnh cho danh xưng đó. Đồng tình với việc gọi Thích Minh Tuệ là tu sĩ, dù chính ông không tự nhận mình như thế, các nhà quan sát nhận định việc đánh giá một cá nhân có phải là tu sĩ hay không không phụ thuộc vào sự đồng ý của bất kỳ tổ chức nào” (3)

Quyền lực thế tục của nhà nước cộng sản có thể bôi đen thêm lần nữa mỹ từ “tự do tôn giáo Việt Nam” bằng cách giam hãm hành hạ nhục thân, quyền tự do của thầy Minh Tuệ, thậm chí có thể làm Thầy “vắng bóng”. Nhưng tấm gương sáng trong và pháp hành chánh đạo của Thầy đã khai mở, lay động tâm từ chỉ ra con đường chuyển hóa tham sân si hướng đến sự an nhiên giải thoát. Giá trị ấy không thể đảo ngược!

Có người hỏi nếu ai đó xin Thầy một phần thân thể thầy sẽ làm sao? Minh Tuệ trả lời “Con chỉ xin được 10 ngày để thanh lọc cơ thể thật tinh khiết. Sau đó ai muốn lấy gì cứ lấy!” Với đại nguyện tận hiến ấy thì khó thách thức nào cưỡng ép được.

1- https://giacngo.vn/vi-dau-ra-noi-nay-post70771.html

2- https://www.niemphat.vn/ht-thich-huyen-dieu-noi-ve-su-thich-minh-tue

3- https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%ADch_Minh_Tu%E1%BB%87

Điều Hành Kinh Tế

14.6.2024 - Kim Văn Chính

KimVanChinh-01-02

1. Nội các (Chính phủ) được giao trọng trách điều hành kinh tế.

Ví dụ, chuyện loạn thị trường vàng hiện nay là thuộc quyền và trách nhiệm của nội các.

Muốn điều hành được kinh tế, nội các phải có tính chuyên nghiệp cao.

Kinh tế, dù chuyện "nhỏ" như thị trường vàng, to hơn là các cân đối kinh tế vĩ mô, to hơn nữa là hệ thống chính sách vĩ mô, to hơn nữa là quá trình ổn định và phát triển kinh tế, thu nhập, việc làm... đều là các quá trình phức tạp có các quy luật khách quan tác động và điều khiển nó phải có các công cụ mang tính kỹ thuật rõ rệt và người điều hành phải được học chuyên sâu, có kinh nghiệm và kỹ năng được gọi là tính chuyên nghiệp (giống rất nhiều nghề khác như quân đội bắn súng, công an giữ an ninh, dân vận cần thuyết phục công chúng, bán hàng cần thuyết phục khách hàng... đều cần tính chuyên nghiệp...).

Do vậy trong bộ máy Chính phủ phải có người lãnh đạo chuyên nghiệp về kinh tế.

2. Lịch sử phát triển bộ máy Chính phủ ở nước ta , nhất là trong các giai đoạn chuyển đổi sang nền kinh tế thị trường từ 1985 đến nay, luôn thấy có mặt các nhà lãnh đạo kinh tế chuyên nghiệp trong cơ cấu Chính phủ. Những người như Đoàn Duy Thành, Trương Đình Tuyển, Vũ Khoan... đều là các lãnh đạo cấp cao đã phát huy rõ vai trò trong điều hành kinh tế của chính phủ.

Hồi cụ HCM còn khiếp hơn về tính chuyên nghiệp: cụ Hồ lặn lội tìm người có chuyên môn cao (học tử tế chứ không phải tại chức và học đều lấy bằng như cán bộ sau này), thuyết phục để họ nhận chức vụ Bộ trưởng , làm lãnh đạo các định chế cần người chuyên nghiệp...

3. Chính phủ đương nhiệm có các phó thủ tướng nhưng không có ai chuyên nghiệp về tài chính - tiền tệ.

Các Bộ trưởng liên quan như Tài chính, KH&ĐT, NHNN phải nói là chưa đủ tầm và tài.

Ban Kinh tế Trung ương (đôi khi cũng có vai trò rất quan trọng nếu chính phủ yếu nghiệp vụ) thì do ông Trần Tuấn Anh ất ơ phụ trách, giờ ông ấy nghỉ chức vụ rồi cũng chưa có ai lên thay?

NHƯNG

Cuộc sống nó vẫn vận động chứ không ngừng nghỉ.

Và loạn thị trường vàng đang diễn ra như 1 thách thức.

Thị trường vàng tuy nhỏ và khu biệt, nhưng lại là 1 thị trường rất đặc thù, rất khó điều hành nếu không có lãnh đạo chuyên nghiệp...

Trông cảnh người dân chầu trực xếp hàng xuyên đêm để mua vàng miếng SJC, thấy sao người VN mình khổ thế!

Giàu rồi, mua vàng theo cây theo lượng rồi mà khổ vẫn hoàn khổ!

Cái khổ đấy nó không phải do ta nghèo.

Nó bắt nguồn từ tính thiếu chuyên nghiệp của lãnh đạo chính phủ.

Lãnh đạo, công chức thì đông quá trời đông.

Vậy mà vẫn thiêu thiếu.

Thiếu hẳn đội ngũ lãnh đạo kinh tế chuyên nghiệp...

Bình luận của Bụi Trần

Bác Kim Van Chinh phản ánh rất sát với thực tế hiện nay, vấn đề quy hoạch, cơ cấu, phân chia quyền lực và thể chế ở vĩ mô có ảnh hưởng nhất định đến cơ hội của nhiều tài năng kinh tế. Rất nhiều lãng đạo đang điều hành kinh tế ở cấp cao hoặc địa phương chủ yếu hình thành kinh nghiệm từ công tác Đoàn, công tác Đảng hoặc công việc chuyên môn khác. Nhiều vị phát biểu chỉ đạo kinh tế như hô khẩu hiệu, thậm chí ngây ngô, khôi hài, thiếu cả thực tế và kiến thức, đó là lý do có rất nhiều vấn đề bác nêu trong bài viết. Tuy nhiên, trong quá khứ đã từng xuất hiện những vị lãnh đạo kinh tế rất siêu việt như Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt, cố Phó Thủ tướng Vũ Khoan, ông Trương Đình Tuyển, ông Võ Hồng Phúc ... chỉ tiếc là người như các vị trên là thiểu số hoặc là vẫn có trong bộ máy nhưng chưa được trọng dụng hoặc phát hiện.

Bình luận của Nguyen Van Ly

Người không phải đảng viên dù giỏi cũng không được làm quan…. vậy mới có cái thị trường lộn xộn

14.6.2024 - Kim Văn Chính

Cứng Nhắc Thế Này Thì Càng Loạn Thôi

KimVanChinh-01-03

(Dân trí) - Ngân hàng Nhà nước chi nhánh TPHCM lưu ý người dân chỉ được mua, bán vàng miếng SJC tại các tổ chức được cấp phép. Việc mua bán vàng miếng tại các đơn vị không có giấy phép là trái quy định.

Ngân hàng Nhà nước chi nhánh TPHCM vừa ban hành văn bản gửi đến các cơ quan ban ngành về việc phối hợp thông tin tuyên truyền thực hiện quy định pháp luật trong kinh doanh và mua bán vàng trên địa bàn.

Theo đó, người dân chỉ được thực hiện mua, bán vàng miếng SJC tại các tổ chức tín dụng và doanh nghiệp được Ngân hàng Nhà nước cấp giấy phép kinh doanh mua, bán vàng miếng. Số đơn vị đủ điều kiện hiện nay là 38, gồm 22 ngân hàng, 16 doanh nghiệp.

Các doanh nghiệp kinh doanh vàng (vàng trang sức mỹ nghệ) không được cấp phép kinh doanh mua bán vàng miếng thực hiện việc mua bán vàng miếng với cá nhân, tổ chức là trái quy định tại Nghị định số 24/2012 và các quy định pháp luật khác có liên quan.

13 tháng 6 2024

Thích Minh Tuệ: Lời cảnh báo cho nạn khuynh loát tôn giáo (Phần 1)

Thứ Tư, 06/12/2024 - 20:01 — Nguyễn Hữu Vinh

Ảnh của nguyenhuuvinh

Vấn nạn quốc doanh

Từ rất lâu, những câu chuyện về nhà chùa, nhà sư trong xã hội Việt Nam đã trở thành một đề tài được cộng đồng mạng bàn tán xôn xao hoặc rộ lên từng đợt sau mỗi sự việc trong “hậu cung nhà chùa” bị bại lộ. Để rồi sau đó lại như đá ném ao bèo, nghĩa là dần dần đi vào quy luật “nói lắm cũng nhàm” và mọi chuyện trở nên bình thường trong một hoàn cảnh không bình thường của hệ thống Phật giáo tại Việt Nam.

Đó là hệ thống Phật giáo đã được định hướng theo khẩu hiệu: “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội”, một khái niệm mông lung mà có lẽ Đức Phật có sống lại cũng chẳng hiểu cái “Chủ nghĩa Xã hội” mà các thế hệ sư sãi hiện nay ở Việt Nam đặt chắn trước mặt các tượng Phật là cái gì.

Theo ngôn ngữ dân gian, thì hệ thống Phật giáo đó được định nghĩa là hệ thống Phật giáo Quốc doanh – nghĩa là Phật giáo dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng Sản Việt Nam ( CSVN) là một đảng lấy chủ thuyết Mác – Lein vô thần, bạo lực và bất khoan dung với mọi tôn giáo là “Kim chỉ nam” của mọi hành động.

Hệ thống Phật giáo đó, được nhào nặn bằng sự quy tập tất cả 9 hệ phái tôn giáo nguyên ủy đã tồn tại ở Việt Nam cho đến năm 1981 - mấy năm sau khi người Cộng sản hoàn thành việc xâm lược một quốc gia anh em qua một cuộc chiến tranh bạo tàn vì hệ tư tưởng Cộng sản. Cuộc quy tập và nhào nặn tạo thành cái gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam này, là một hình thức “nấu lẩu” bằng cách trộn lẫn tất cả mọi thứ vào một nồi cho dễ quản lý.

Hệ thống đó được hình thành, nhằm thay thế cho hệ thống Phật giáo chân truyền lâu đời đã tồn tại ở Việt Nam và đã bị chính sách tiêu diệt tận gốc của đảng tàn sát trước đó trong “Cuộc cách mạng tư tưởng và văn hóa”.

Và hệ thống mới, được quản lý bởi hệ thống sư sãi do đảng đào tạo, lựa chọn, bổ nhiệm hoặc được đào tạo, bổ nhiệm từ đội ngũ an ninh sang nhận “nhiệm vụ đặc biệt”. Vì thế, cái tiêu chuẩn “Hồng hơn chuyên” được áp dụng triệt để cho các “Chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, tư tưởng” này của đảng CSVN.

Với tiêu chuẩn “Hồng hơn chuyên” nên việc tu tập, việc thực hành tôn giáo theo yêu cầu của Giáo lý, Phật pháp là điều không quan trọng bằng quá trình lập thành tích, quá trình phấn đấu kết nạp đảng hoặc hoàn thành các nhiệm vụ chính trị là chính.

Cũng chính vì vậy, mà hiện tượng “Lạ” liên tục xuất hiện trước cửa thiền môn, bởi chính các tăng lữ, bởi các chùa chiền và đội ngũ sư sãi. Thế rồi dần dần, trong xã hội Việt Nam xuất hiện ngày càng nhiều và càng phổ biến hiện tượng “ma tăng” theo cách gọi của dân chúng cõi đời.

Báo chí, mạng xã hội thỉnh thoảng lại rộ lên những vụ việc không thể giấu kín, không thể che đậy và làm choáng váng xã hội Việt Nam.

Đó là những vụ như nhà sư Thích Trí Hộ ở Quảng Trị giết người tình rồi ném xác xuống sông phi tang. Vụ Đại đức, Thượng tọa Thích Thanh Toàn quấy rối tình dục nữ phóng viên bằng nhiều cách bẩn thỉu và khi bị bại lộ thì “Hòa thượng Xin tí Khí” đề nghị được nhận lại khối tài sản mấy trăm tỷ có được nhờ tu hành mấy năm. Hay tập thể nhà sư hùa nhau xâm hại tính dục đồng tính những nam phật tử đến chùa ở Vĩnh Phúc.

Người ta cũng chẳng thấy lạ khi ngày nay, sư sãi chỉ cần ở chùa ban ngày còn buổi tối thay áo đội mũ đi quán bar, hát karaoke và chơi gái. Thậm chí, những ngày đầu năm mới đây, Đại đức Thích Nhuận Nghi chùa Từ Đức đã phải hồi tục sau khi một đoạn video đen mà Đại đức và ni cô đã thực hiện cái việc mà cha ông nói là “ông sư bà vãi cuộn tròn lấy nhau”.

Đó là những vụ nhà sư nghiện ma túy rồi trộm cả chuông chùa để bán hay nhà sư lừa đảo hàng chục nạn nhân với số tiền khổng lồ hoặc Hòa thượng trụ trì kiêm chạy án, đã nhận cả mấy triệu đola để chạy án ở những vụ án động trời…

Rất, rất nhiều những vụ việc nổi tiếng về sự sa đọa của hàng ngũ tăng lữ trong cái gọi là Phật giáo Quốc doanh ngày nay.

Tuy nhiên, nếu chỉ sa đọa về tư cách, về đạo đức cá nhân, về hành xử và lừa đảo cá nhân, thì chưa hết. Cộng đồng mang và dư luận gần đây chú ý nhiều đến những hiện tượng sư sãi quốc doanh làm khuynh đảo xã hội bởi những vụ lừa đảo có tính chất quốc gia, có tính chất phổ thông toàn xã hội với những mớ lý thuyết đi ngược với giáo lý nhà Phật với mục đích nhằm dọa dẫm các tín đồ, các phật tử đi vào con đường sai lạc. Để từ đó, nhằm moi từ họ những khoản tiền khổng lồ.

Những hiện tương sư sãi bày trò mê tín dị đoan nổi tiếng như “Oan gia trái chủ” tại chùa Ba Vàng của Thích Trúc Thái Minh – một hình thức mê tín bịa đặt nhằm dọa dẫm người u mê bỏ ra những khoản tiền lớn cho thầy chùa. Thế rồi khi bị lên án, thì không lâu sau đó, hệ thống chùa này lại bịa chuyện “Xá lợi lông” của đức Phật. Và một vụ lừa đảo mới lại bị phanh phui.

Không chỉ có mỗi Thích Trúc Thái Minh, trong hàng ngũ tăng đoàn của Phật giáo Quốc doanh hiện tại, những nhân vật như Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang… đã và đang là những điển hình được nhắc tới trên mạng xã hội về những trò đi ngược giáo lý Phật giáo với mục đích duy nhất, tối thượng là lừa đảo kiếm tiền bá tánh u mê.

Có lẽ không cần nói nhiều, những người chỉ cần đầu óc tỉnh táo đã có thể thấy được sự lỳ lợm bất chấp của những kẻ mang áo nhà sư quốc doanh này.

Và người ta nói, người ta lên án, người ta phê phán đủ mọi cách.

Nhưng mọi việc vẫn cứ như cũ, chẳng hề suy suyển, những bộ mặt nhà sư vẫn nhăn nhở, vẫn lẻo mép và vẫn lừa đảo như thường.

Và cả hệ thống Phật giáo Quốc doanh lừa đảo ấy vẫn câu kết với nhau, vẫn bảo vệ lẫn nhau để tồn tại, để bất chấp dư luận, để kiếm ăn bằng sự mê muội của đám con nhang đệ tử được hướng dẫn, được đào tạo bằng mọi cách để phục vụ đám quốc doanh và quên đi mọi thực trạng xã hội Việt Nam hôm nay.

Không chỉ có Phật giáo

Nói đến vấn nạn tôn giáo Quốc doanh hiện nay tại Việt Nam, người ta nghĩ ngay đến Phật giáo.

Bởi nó đã là điển hình cho sự thành công của chính sách khuynh loát của đảng CSVN đối với các tôn giáo, nhằm thực hiện chiến lược “Tận dụng các phần tử tiến bộ trong các tôn giáo nhằm phục vụ sự nghiệp cách mạng của đảng CS của giai cấp vô sản” như trong lý thuyết Mác – Lenin đã ghi.

Nhưng sự khuynh loát không chỉ có ở trong một tôn giáo hay một lĩnh vực đời sống xã hội. Mọi tôn giáo, mọi mặt đời sống xã hội đều phải được sự quan tâm của đảng và bàn tay của đảng phải thò vào tận nơi, thì khi đó mới mong được yên ổn không bị coi là “thế lực thù địch”.

Ngay cả trong Phật giáo, thì nhóm Phật Giáo thống nhất không chịu sự khuyunh loát của đảng, cũng đã bị loại ra khỏi xã hội bằng cái gọi là “Bất hợp pháp”.

Những tôn giáo khác như Hòa Hảo, Cao Đài… đều được sự quan tâm của đảng và đảng thừa lực lượng, đầy khả năng để vô hiệu hóa những nhóm tôn giáo chân truyền, lập ra những nhóm Quốc doanh để thay thế, để chia rẽ, để lũng đoạn.

Riêng hệ thống Công giáo, là một tôn giáo khó lũng đoạn nhất, bởi Giáo hội Công giáo có một tổ chức toàn cầu vững chắc, bền vững và chặt chẽ từ xưa đến nay, độc lập trong đào tạo, nghiêm cẩn trong chọn lựa nhân sự… nên việc khuynh loát không hề dễ dàng như các tổ chức tôn giáo khác.

Thế nhưng, khó, không có nghĩa là nhà cầm quyền buông tha.

Và một chiến lược lâu dài, bền bỉ và có sách lược, được thực hiện bằng cả hệ thống chính trị với những chi phí, đầu tư không hề tiếc tiền dân cho các bộ phận nghiệp vụ nhằm khuất phục tôn giáo này từ trung ương đến địa phương ròng rã mấy chục năm nay.

Bắt đầu từ việc thành lập tổ chức “ma giáo” thay tổ chức tôn giáo chân chính như cách làm xưa nay của các chế độ cộng sản. Cái gọi là “Ủy ban đoàn kết công giáo” được thành lập hơn 70 năm trước vẫn được nuôi bằng tiền dân, vẫn dai dẳng sống và lập thành tích dâng đảng bằng mọi cách, mọi lúc và mọi khả năng.

Rồi việc hệ thống chính trị Việt Nam dùng con mồi “bang giao” với Vatican, nhằm đưa Vatican vào hết cạm này đến bẫy khác trong quá trình giao thiệp, để cuối cùng Vatican đồng ý trao ngọn roi quyền lực vào tay nhà cầm quyền CSVN trong việc cho họ có vai trò trong lựa chọn nhân sự quyết định của Giáo hội xưa nay người có quyền lực duy nhất là Giáo hoàng.

Và chiếc bẫy đã sập xuống.

Và những hệ lụy của nó đã lập tức được thể hiện rất… ngoạn mục.

Đó là thay vì thái độ kiên quyết với trò ma giáo đi ngược lại đức tin, đường lối của Giáo hội Công giáo, kiên quyết nói không với những nạn khuynh loát và kiềm chế giáo hội, thì ngày nay, nhiều nơi, các Giám mục được bổ nhiệm sau khi đã được sự đồng ý của nhà cầm quyền CSVN, đã coi chuyện khối ung bướu “Ủy ban đoàn kết” mà đảng dựng lên bên canh Giáo hội là chuyện bình thường, thậm chí là còn cử các linh mục của mình vào đó để “Công tác”. Điều này đi ngược lại nguyên tắc giáo luật của Giáo hội Công giáo là tu sĩ không được tham gia chính trị.

Đặc biệt, việc kiềm chế, điều khiển những nhân vật, chức sắc, tu sĩ đi theo nhà nước là nghề riêng của đám an ninh Việt Nam. Rất nhiều các linh mục, tu sĩ trong số những người xếp hàng trong hàng ngũ cơ quan của đảng ấy, đã lập những “thành tích đen” trong đời sống tu trì của họ trong giáo hội.

Và đó là chiếc dây thừng mà nhà cầm quyền cầm chắc để dẫn họ đi theo mình.

Nhưng giáo hội vẫn để hiện tượng đó tồn tại ngang nhiên.

Bởi không dễ dàng để xử lý những điều đó từ những Giám mục không có thái độ thẳng thắn, rõ ràng đen trắng phân minh.

Đó là những Giám mục mà nói theo Công an là “Chúa không chọn, thì chúng tôi chọn”, thay vì thái độ kiên quyết lên án cái xấu, từ bỏ sự đen tối, sự cám dỗ đi ngược lại đường lối Đức tin cho giáo dân noi gương, thì ngược lại đã thực hiện chính sách “đề huề” và coi việc giao lưu, giao hảo với đám quan chức lãnh đạo của Cộng sản như một ân huệ, một thành công, một sự hãnh diện cho cá nhân mình.

Và các ngài không nhớ rằng thiên hạ đã có câu: “Hãy nói cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là ai”. Bởi sau những cuộc đón tiếp trang trọng, kính cẩn, sau những cái bắt tay hữu hảo và những bó hoa, nụ cười kia với các Giám mục, linh mục, thì đám quan chức đó đã hiện nguyên hình là đám cướp, đám tội phạm.

Và không chỉ có vậy, rất nhiều hiện tượng tục hóa trong Giáo hội đã xảy ra, những mâu thuẫn khó giải quyết giữa giáo dân và linh mục đã có nhiều nơi, nhiều lúc đến tình trạng căng thẳng.

Bởi não trạng Giáo sĩ trị đã thay thế não trạng phục vụ cho cộng đồng dân Chúa.

Bởi một số giáo sĩ, linh mục tự coi mình như những vua, quan, và trên hết, họ coi việc đi tu, là một nghề kiếm sống. Và khi đó, rất nhiều linh mục đã phải chống chọi gian nan giữa con đường tu trì và cuộc sống hiện đại với những tham vọng vật chất, nhục dục, danh vọng và nhiều vấn đề trong đời sống cộng đồng xuất phát từ sự tha hóa, khuynh loát của hệ thống chính trị một cách ngang nhiên.

Rất tiếc là điều ít khi người giáo dân nghĩ đến và không thể chấp nhận, đã xuất hiện không ít và thậm chí ngày càng nhiều trong đời sống giáo hội mà với mạng truyền thông hiện đại ngày nay, thì việc che đậy không phải là giải pháp tốt nhất.

Thậm chí, không chỉ linh mục, tu sĩ mà ngay cả Giám mục, một Chức vị được coi trọng bậc nhất trong giáo hội Công giáo. Với truyền thống xưa nay của Giáo hội Việt Nam, là hiện thân của Chúa, người được sai đến “Nhân danh Chúa”. Thì ngày nay, đã xuất hiện hiện tượng giáo dân bất phục tùng, giáo dân đã thẳng thừng đề nghị các ngài tự nguyện ra khỏi chức vụ của mình khi đã không còn chỗ đứng trong trái tim và khối óc của họ.

Những điều đó, nói cho cùng, là kết quả của nạn khuynh loát bởi bàn tay Cộng sản với giáo hội Công giáo.

12.06.2024

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Cúng Dường Và Hồi Hướng Dưới Con Mắt Của Tăng Ni Thời Mạt Thế

13.6.2024 - Phạm Lưu Vũ

Một ni cô trẻ trung, mặt tròn trĩnh, nhẵn nhụi như… tượng sống, giảng về cúng dường: “Đem đến chùa cúng dường có một nải chuối, mà xin quá trời lun. Há há há há…”

Một chức sắc khá cao trong GH, một mình “trụ trì” mấy ngôi chùa, lộng lẫy như cung điện, có bằng tiến sĩ Phật học là thượng tọa Thích Nhật Từ. Vị này thích lòe người, “ngôn” nhiều điều bất cập chánh pháp, ví dụ chê Sư Minh Tuệ là mới “thực tập khổ hạnh”, chưa “thực tập Giới”, thì mới đi được… 1/3 quãng đường. Nhưng không muốn mất thì giờ nhiều, chỉ xin bàn 1 câu, giảng về cúng dường và hồi hướng của ông ta: “Cúng dường có một nải chuối, mà hồi hướng công đức cho tất cả mọi chúng sinh (?)…”. Rồi ngài tiến sĩ tính toán: “Thế giới có 8 tỷ chúng sinh, đem một nải chuối chia cho 8 tỷ người, thì mỗi người chỉ được… tí xíu”. Ý ông ta chê ít, nhẽ ra phải cúng cả buồng, cả vườn chuối…

Khỏi cần bàn về tri kiến thế gian nghe đã thô thiển, đến mức cười không nổi, nói ngay về kiến thức Phật học, vì ông ta là “tiến sĩ Phật học”:

1- Khái niệm “chúng sinh” trong nhà Phật là bao gồm cả tam giới, gồm 25 “cõi hữu”, từ địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, đến người, Atula, Trời… trải suốt ba đời, quá khứ, hiện tại và vị lai… chứ không phải chỉ 8 tỷ người hiện đang sống trên quả địa cầu này.

2- Ông tiến sĩ Phật học đã coi “công đức hồi hướng” là phụ thuộc vào số lượng và giá trị của vật phẩm cúng dường…

Bài kệ “hồi hướng” truyền hàng ngàn năm nay trong nhà Phật, mỗi khi kết thúc một “Phật sự” nào đó như sau:

“Nguyện đem công đức này
Hướng về khắp tất cả
Đệ tử và chúng sinh
Đều trọn thành Phật đạo”

Chắc ông tiến sĩ thường xuyên tụng hàng ngày mà không hiểu, hoặc chỉ nghĩ đến chuyện đếm công đức qua những tiếng “ting ting”, khi tiền cúng dường chui vào tài khoản, hoặc đếm công đức như đếm… chuối, đếm gạo?...

Vậy công đức ở đâu ra? Lớn đến cỡ nào? mà ngày nào cũng phát nguyện, hồi hướng cho khắp tất cả “đệ tử và chúng sinh”?

Công đức ở đâu ra? Ở trong mỗi mỗi chúng sinh. Nó bình đẳng tuyệt đối, ở Phật cũng không tăng, ở chúng sinh cũng không giảm. Là cái mà Trúc Lâm Đại sĩ (Phật hoàng Trần Nhân tông) gọi là “gia trung hữu bảo” (trong nhà có của báu).

Lớn đến cỡ nào? Lớn vô tận, đến nỗi cúng hoài cũng không bớt, mà nhận mãi cũng chẳng thêm. Giống như cái giếng (Thủy Phong Tỉnh), nước trong giếng thì múc lên không cạn bớt, rót xuống chẳng đầy thêm.

Công đức ấy là cái gì mà kì diệu như vậy? Giáo lý Đại thừa chỉ ra rằng công đức chính là trí tuệ. Duy Thức luận nói: “A Lại Da thức (thức thứ 😎 chứa đầy đủ mọi công đức”, thì công đức chính là trí tuệ, là tính Viên Giác tròn đầy. Nghĩa là công đức cũng chính là Phật tính, là Như Lai tạng... Chương Thập hồi hướng trong kinh Lăng Nghiêm gọi là “Vô tận công đức tạng”, thì “Vô tận công đức tạng” là “tự tính” bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm của mỗi mỗi chúng sinh. Đem “Vô tận công đức tạng” ra hồi hướng, dẫu cho khắp tất cả, đệ tử và chúng sinh, thì cũng không bao giờ cạn.

Nghĩa là công đức không phải ở nải chuối, không phải ở mệnh giá của đồng tiền… mà ở trong tâm người cúng dường, thì dẫu cúng một hạt vừng, một chén nước lã… vẫn có thể (và có quyền) phát nguyện hồi hướng, cho tất cả mọi chúng sinh. Các phật tử (và cả chúng ta nữa) nên nhớ kĩ điều này, chớ nghe bọn ma tăng Thích cúng tiền, Thích cúng nhà, Thích Múc Chúng Sinh… lừa bịp.

Hiểu được như thế, và ai cũng làm như thế, thì bọn ma tăng sẽ có nguy cơ bị đói, phải đi lao động lấy mà ăn. Nhưng các phật tử chớ lo, vì chính các ma tăng cũng nằm trong số chúng sinh được “hồi hướng công đức”, thì tất có ngày, họ cũng sẽ được “trọn thành Phật đạo”.

Nam mô Vô Tận Công Đức Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát.

Nguyện hồi hướng công đức cho vị ni sư kia, và cho đích danh tiến sĩ Thích Nhật Từ, cùng khắp tất cả đệ tử và chúng sinh, đều trọn thành Phật đạo.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Ông Thích Chân Quang và kinh... thất kinh!

12.6.2024 - Nguyễn Tiến Tường

Phật cao một thước
Ma cao một trượng

Một bạn đọc gửi cho tôi một đoạn trích, nói rằng đó là kinh Bát Chánh Đạo. Tôi nói bát chánh đạo là con đường chân chính để giải thoát của nhà Phật. Làm gì có kinh bát chánh đạo, trừ khi ai đó bịa ra nó.

Quả nhiên, kinh Bát Chánh Đạo là một sản phẩm do ông Thích Chân Quang biên soạn. Nó thậm chí được chạy trên nền tảng Zing mp3.

Tôi không biết là một trụ trì có được phép viết kinh không? Nhưng theo như tôi biết, kinh Phật của tất cả các phái bộ đã được san định hàng nghìn năm nay. Những bậc cao tăng hàng đầu cũng chưa có ai viết kinh, chỉ có chú dịch. (Cũng có thể cái biết của tôi còn hạn hẹp).

......

Và đây, là một đoạn mà đệ tử ông Quang thi nhau truyền tụng trong kinh của ông ấy:

"Đừng chê bai bừa bãi
Kẻo xúc phạm bậc hiền
Nhiều kiếp tổn phước duyên
Có khi sinh cầm thú..."

Thử phân tích: Hai câu đầu đã xô đổ tinh thần "chúng sinh bình đẳng" của đạo Phật. Xúc phạm ai cũng giống nhau. Đối với "bậc hiền", nếu là người tu thì ai xúc phạm mình còn được xem là đang bố thí ba la mật cho mình. Vì nó giúp người tu "định" trong thử thách.

Nói như vậy không có nghĩa là kẻ xúc phạm không bị quả báo. Tuy nhiên, ngoài nhân quả thế gian, thì cái nghiệp của người đó đã thành, kiếp sau hoặc vài kiếp nữa mới bị quả báo khẩu nghiệp. Làm sao ông Quang biết sinh cầm thú?

Phật lại dạy, nhân ai quả người đó. Tại sao một người bị khẩu nghiệp mà bắt một đứa trẻ làm cầm thú để trả nghiệp cho cha mẹ chúng được!

Chỉ 4 câu "kinh" thất kinh rùng rợn này, ông Quang đã chà đạp chánh ngữ, chánh tư duy, chánh kiến, chánh nghiệp... làm sao có chánh tinh tấn, sao có thể gọi là chánh pháp, chánh đạo!

Chỉ với 4 câu này, ông Quang đã chà đạp toàn bộ giá trị triết lý và tinh thần nhân văn của đạo Phật.

Tương tự như khi ông sửa giới, mắng ai phản bội thầy không xứng làm chó, doạ ai xúc phạm chùa ông sẽ bị chư thiên đánh chết.

Thưa! Chư thiên không có rảnh, và chư thiên yêu thương cả những gì tăm tối. Họ không cay nghiệt như ông!

......

Đặt tên chùa lấy chữ Phật và chữ Quang có trong tên riêng, dựng tượng hao hao mình, sửa giới tự viết kinh... Trong quan sát cá nhân, tôi thấy ông Quang là người mang tham vọng không đơn giản.

Bởi vậy, xin đề nghị Ban Tôn giáo Chính Phủ không chỉ thẩm tra các bài thuyết pháp của ông Quang mà nên thẩm tra toàn bộ hệ thống giáo lý tại chùa Phật Quang.

Cá nhân tôi nghĩ rằng ở đó ông Quang không theo đạo Phật mà chỉ mượn nó để hý lộng nhân quần mà thôi!

6.6.2024 Nguyễn Tiến Tường

NguyenTienTuong-01-02

Tay ải tay ai...?

11 tháng 6 2024

Sư Minh Tuệ

11.6.2024 - Đỗ Duy Ngọc

DoDuyNgoc-01-01

Cho đến thời điểm này, sự kiện Sư Minh Tuệ không chỉ là hiện tượng tôn giáo mà còn là một hiện tượng xã hội và đã bắt đầu mang màu sắc chính trị. Đã có quá nhiều bài viết và ý kiến về việc hành đạo của Sư. Đồng tình ca ngợi có, phản đối, phỉ báng có. Nhưng không thể ngăn chận được sự quý trọng và tôn sùng của rất nhiều người. Người theo đạo Phật, người không tôn giáo kể cả những người theo các tôn giáo khác cũng tán thán và tôn thờ sự tu tập của Sư.

Trong bài viết ngắn này, không bàn đến phương pháp tu tập của Sư Minh Tuệ nữa mà chỉ nói thêm một chút về cách xử sự thông minh, bản lĩnh, trí tuệ, sự hoà nhã và tinh tế của Sư trước mọi tình huống trong quá trình hành đạo trên đường.

Trong những ngày đầu cách đây gần 6 năm, Sư chọn cách đi khất thực theo hạnh đầu đà. Những ngày đầu Sư vẫn còn mang áo vàng và xưng Thầy với mọi người. Nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, Sư tiên liệu được rằng vì Giáo hội không cho phép tu sĩ đi khất thực nên tiếp tục như thế sẽ bị phản ứng và kết tội. Do đó Sư mang bộ y phấn tảo, ôm bình bát là nồi cơm điện và không nhận mình là tu sĩ, không trực thuộc Giáo hội, xưng với mọi người là con. Bỏ chữ Thích mà chỉ gọi là Minh Tuệ. Đó là một cách chọn lựa khôn ngoan. Thế nhưng khi Sư nổi tiếng, Giáo hội lại ban hành công văn thông báo Sư Minh Tuệ không phải là tu sĩ, không trực thuộc Giáo hội. Đó là một việc làm thừa thải và lộ bản chất sân si của kẻ mang danh đại diện cho Giáo hội. Bởi ngay từ đầu, Sư Minh Tuệ có nhận mình là tu sĩ đâu? Sư xưng mình là con của mọi người, xem mọi người là cha mẹ, anh em. Sư bảo Sư vẫn còn đang tu tập nên chưa thể làm thầy ai cả. Do vậy Giáo hội đã bị việt vị bởi công văn này. Và qua đó cho thấy Sư Minh Tuệ đã nhìn thấy trước sự việc sẽ diễn ra.

Khi đi bộ hành trên đường, khi đến bất cứ chỗ nghỉ nào, Sư đều ngồi kiết già. Trên khoảnh đất, dưới gốc cây, trên mỏm đá cheo leo hay chỉ là một thềm nhà, Sư luôn ngồi kiết già. Ngồi được như thế phải trải qua một thời gian tu tập mới có được, đó là chưa kể hằng đêm Sư vẫn ngồi với tư thế ấy để ngủ ngồi. Kiểu ngồi đấy chứng minh Sư đã là người tu tập rất lâu năm cùng với sự kiên trì. Không có bản lĩnh sẽ không làm được thế.

Bước chân Sư thoăn thoắt trên đường dù mưa hay nắng với nụ cười đầy bao dung. Khi có quá nhiều người cạo đầu theo Sư, Sư tuyên bố Sư chưa đủ điều kiện nên không thu nhận đệ tử, ai muốn thì cứ gia nhập, theo không được thì về. Không đồng tình và cũng chẳng từ chối ai. Thế nhưng Sư vẫn giữ một khoảng cách để không bị kết tội là tụ tập, rủ rê, tổ chức mọi người. Khi đoàn đã quá đông, Sư luôn đi cuối cùng, tách biệt với đoàn một khoảng cách. Đó là một chọn lựa khôn ngoan dù Sư vẫn giúp đỡ mọi người trong đoàn lúc nghỉ ngơi, dạy cho mọi người may y, giải thích những yêu cầu của người tu theo hạnh đầu đà.

Nhiều người đi theo Sư cho biết Sư như có một hấp lực, một từ trường khiến khi cạnh Sư sẽ thấy tâm an lạc, thanh thản. Bởi Sư đã buông bỏ tất cả kể cả mạng sống của mình, do vậy lòng Sư an lạc và truyền được sự an nhiên đến được với người chung quanh. Giữa con đường thiên lý, Sư luôn nở nụ cười, nụ cười mang đến cho mọi người hạnh phúc. Đó chính là sức hấp dẫn của Sư.

Người ta đảnh lễ Sư, Sư bảo hãy đảnh lễ Phật, Pháp, Tăng chứ Sư đang tu học không dám nhận lễ. Để ý thấy rằng khi có người quỳ lạy, Sư đều ngoảnh mặt sang chỗ khác và không lạy hay vái trả. Hành động tế nhị đó cho thấy Sư không nhận sự vái lạy này. Theo dõi khi Sư bắt đầu nổi tiếng từ lúc đến Hà Tĩnh, có hai lần Sư vái lạy. Một lần Sư vái trả lễ khi một Sư cô đảnh lễ, đó là Sư vái trả một kẻ tu hành và một lần Sư và các đồng tu lạy một tượng Phật dưới trời mưa tầm tã ở Quảng Trị khi một đạo hữu vừa thỉnh một tượng Phật xin Sư Minh Tuệ chứng minh.

Khi đoàn bắt đầu đến Quảng Bình, người dân bắt đầu đi theo đoàn quá đông, Sư đã nhiều lần ôn tồn khuyên mọi người không nên tụ tập, nên về lo việc nhà. Kể cả khi Sư bị đám đông xô đẩy, đụng chạm, Sư vẫn không biểu lộ sự khó chịu hay phiền nhiễu mà chỉ nhỏ nhẹ với lời khuyên và lời chúc mọi người hạnh phúc. Như vậy Sư đã chẳng còn sân si, giận dữ nữa. Ngay khi ở Quảng Nam, Sư đã bị đánh gãy răng, toé máu, Sư vẫn bình thản mà chúc người ta hạnh phúc, bình an. Đấy cũng là một cách tu đấy.

Hai tay lãnh đạo xã ở Quảng Trị không cho phép đoàn của Sư nghỉ đêm ở nghĩa trang, Sư vẫn mỉm cười và chúc cho họ hạnh phúc, điềm tĩnh tiếp tục hành trình để tìm chổ nghỉ chân.

Khi chiều về, trong nghĩa trang hay bãi đất trống, Sư cũng luôn có một khoảng cách nhất định với những người đi theo đồng tu. Đó là cách để chứng minh Sư không chủ trương tụ tập, tổ chức, lập tăng đoàn để luật pháp không có lý do bắt bẻ.

Rất nhiều người chất vấn, trao đổi với Sư về kinh sách, tu tập. Sư luôn trả lời đơn giản, mộc mạc, dễ hiểu và ngắn gọn. Bởi sư không phải là người thuyết pháp mà Sư là người hành pháp. Hơn nữa nhiều người đặt câu hỏi theo kiểu hỏi đố để kiểm tra việc tu học của Sư. Sư biết điều đó nên không diễn giải dài dòng, Sư chỉ nói việc giữ giới, tu theo lời Phật đã dạy là đủ. Không đi sâu vào kinh sách, thuyết giảng giữa chộn rộn, ồn ào của hàng trăm con người cũng là lối xử sự khôn ngoan và khiêm tốn.

Lúc hàng trăm người chen chúc nhau cúng dường thức ăn, khi đoàn người đồng tu đã lên đến 70 người, việc trà trộn để mang lại nguy hiểm trong các thức ăn, nước uống có thể xảy ra. Sư chọn cách tự mỗi người hay nhóm nhỏ đến từng nhà bất kỳ để xin ăn, không nhận món ăn cúng giữa đường. Đó là cách hay nhất để tránh những hiểm nguy đầu độc có thể xảy đến.

Biết tin Thầy Minh Thiện qua đời vì sốc nhiệt, đột quỵ sau mấy ngày theo đoàn. Đôi mắt của Sư không còn vui, chất chứa niềm thương tiếc và kể từ hôm đó, trên vai của Sư Minh Tuệ xuất hiện một giải khăn tang trắng. Đó là sự tinh tế khiến người có chút suy nghĩ sẽ cảm thông. Hành động chia buồn và nối tiếc tuy lặng lẽ nhưng đầy cảm xúc.

Giờ đây trước những chộn rộn của truyền thông, của hàng trăm hàng ngàn người cứ theo Sư trên đường, Sư đành phải ẩn tu. Có lẽ đó là giải pháp tốt nhất trong thời điểm này. Mọi người đang lo cho sự an toàn của Sư, lo lắng cho sức khoẻ của Sư, đó là việc đương nhiên vì sức ảnh hưởng của Sư quá lớn. Đoàn của Sư giờ tan tác cả, mỗi người mỗi ngả. Lúc này mới rõ ai là người quyết tâm tu, người nào chỉ là kẻ lùa theo ngọn gió với mục đích riêng. Thầy Minh Tạng, Minh Trí, Chơn Trí, Như Ngộ và vài vị nữa không nhớ tên vẫn đang tiếp tục con đường tu học. Đó là những người đáng trân trọng. Xem đoạn Thầy Như Ngộ vẫn tiếp tục hành trình cô độc giữa đường với làn da rám nắng mới hiểu được quyết tâm của người trẻ tuổi này.

Cứ xem như Sư Minh Tuệ tạm yên một thời gian nhưng theo ý của Sư, Sư vẫn tiếp tục con đường đã chọn, nghĩa là Sư sẽ vẫn tiếp tục đi trên con đường của một người tu theo hạnh đầu đà. Không có gì có thể cản trở khát vọng của Sư. Mong mọi người đừng gán cho Sư là Phật sống, là Bồ Tát, là A La Hán rồi rồng rắn theo Sư như cũ nữa. Hãy để cho Sư yên tâm tu tập. Hãy xem Sư là bậc chân tu. Bậc chân tu đó như luồng ánh sáng soi rõ đám tà tăng, xàm tăng, ác tăng ở trong các chùa to, tượng lớn đang mê muội nhiều người. Ánh sáng của bậc chân tu Minh Tuệ cũng đã khiến nhiều người tỉnh thức, thay đổi tư duy, hiểu ra thế nào là chánh pháp, giác ngộ được thế nào là một cuộc sống an lạc và hạnh phúc. Nó không phải là tiền tài, danh vọng, cũng chẳng phải cứ cầu, cúng dường nhiều là được phước. Ánh sáng của Sư Minh Tuệ đã giúp người đời hiểu rõ hơn về Phật pháp. Đó là điều lớn nhất Sư Minh Tuệ đã mang đến cho đời.

Dưới đây là những hình ảnh theo tôi là đẹp nhất trong chuyến hành trình ngắn ngủi của Sư Minh Tuệ. Xin cảm ơn những người đã chụp những tấm ảnh này. Có lẽ tấm ảnh Sư Minh Tuệ và Thầy Minh Tạng đang song hành với nụ cười hoan lạc là tấm ảnh hay nhất.

DODUYNGOC

DoDuyNgoc-01-03

DoDuyNgoc-01-04

DoDuyNgoc-01-05

DoDuyNgoc-01-06

Sư Minh Tuệ và Sư Minh Tạng (bên phải). Ảnh trên mạng

10 tháng 6 2024

Phản Đề Thích Minh Tuệ

Thứ Bảy, 06/08/2024 - 20:36 — VietTuSaiGon

Cho đến thời điểm này, không còn cách nào khác, phải gọi Thầy Thích Minh Tuệ là một phản đề của chủ nghĩa Cộng sản. Và sở dĩ gọi ông là phản đề bởi chính vì điều này mà bằng cách này hay cách khác, ông bị “biến mất” ở Huế trong mấy ngày nay. Và cũng chính vì ông là một phản đề, nên hệ thống chính trị buộc phải quan tâm đến ông một cách “sâu sắc nhất” có thể. Vì sao gọi ông là một phản đề? Dựa trên cơ sở nào?

Ông là một phản đề đáng sợ nhất của mọi triều đại Cộng sản xã hội chủ nghĩa, có thể khẳng định như vậy. Bởi nói tới người Cộng sản là phải nói tới vật chất, vật dục, bởi triết thuyết của người Cộng sản dựa trên vật dục, mọi phát triển dựa trên cơ sở này.

Gần đây nhất, đương kim Thủ tướng Phạm Minh Chính tuyên bố, đại ý “Tự do, dân chủ là cái nhà để ở, áo quần để mặc, cơm, để ăn...”, chuyện ăn, mặc ở là tiền đề phát triển, là nền tảng và cũng là cứu cánh của người Cộng sản.

Dựa trên cơ sở lý luận này, mọi giá trị tinh thần đều bị đẩy xuống hàng thứ yếu trong xã hội Cộng sản, nhà cầm quyền bằng cách này hay cách khác, đưa con người vào quĩ đạo của ăn - mặc - ở và con người luôn xoay vần, quây quần, cuống cuồng trong quĩ đạo ấy.

Các giá trị tinh thần như Tự Do, Dân Chủ, Văn Minh, Nhân Bản, Tiến Bộ... được lồng ghép trong quĩ đạo ăn - mặc - ở. Và người ta luôn dựa trên cơ sở phải có ăn mặc ở đầy đủ rồi hãy nói tới tiến bộ. Chính vì vậy mà cho dù nghèo rớt mùng tơi hay giàu nứt đố đổ vách thì các giá trị tinh thần vẫn cứ bị bỏ lơ trong xã hội Cộng sản.

Hơn nữa, một khi các giá trị tiến bộ bị khỏa lấp, bị dìm mất dấu thì cơ hội phát triển phe nhóm trục lợi, thủ đoạn, toa rập, đội trên đạp dưới và không trọng dụng hiền tài, chỉ cần dùng người biết trung thành, càng trung thành càng tốt, càng dốt, càng chịu bị sai vặt và biết nịnh bợ càng tốt... luôn phát triển và phát triển không ngừng trong xã hội Cộng sản.

Chính vì cái quĩ đạo ăn - mặc - ở đã đẩy xã hội đến chỗ chuồng trại, bất nhân, bất trí, bất nghĩa và người ta sẵn sàng dẫm đạp lên nhau mà thăng tiến. Một xã hội không cần suy tư, không cần phản tỉnh, không cần tư lự và càng thủ đoạn thì càng thành công.

Và trong xã hội ấy, mọi sinh hoạt tinh thần đều được chỉ định, áp đặt, giả trá và trình diễn theo một yêu cầu, theo cái gật đầu và theo sự hài lòng của một bề trên nào đó, vừa xa lại vừa gần, người ta vừa lo sợ sau gáy có người theo dõi lại vừa nghĩ rằng cái ở sau gáy tít tận trên cao, nhưng nghe thấy tất cả.

Một xã hội được kiến tạo bởi miếng ăn, cái mặc và chỗ ở nhanh chóng đẩy toàn bộ hệ thống giá trị tinh thần qui về mối ấy, các hoạt động tinh thần, tâm linh đều được đánh tráo bằng vật dục và giá trị con người cũng được định bằng vật dục.

Chính vì vậy mà hầu hết các chùa, các sư, các ni đều rất đỏ, thậm chí các nhà thờ, các linh mục cũng nhuộm đỏ không ít, và người ta định giá đỉnh cao tinh thần bằng vật dục nốt. Vật dục càng cao thì giá trị càng lớn.

Người ta bàn về chùa này lớn, sư kia giàu, một buổi nói chuyện của giảng sư có thể thu về tiền tỉ, người ta bàn về chiếc xe của sư đi, đồng hồ của sư đeo, đệ tử nữ của sư là hot girl... Người ta bàn về các tôn giáo khác cũng vậy, nhà thờ lớn, chuông lớn, giáo đoàn giàu có... Mọi thứ đều xoay quanh giá trị vật chất.

Và, các giá trị tinh thần đều được xem là nhạy cảm, đều bị giới hạn trong chừng mực của các chỉ thị, không ai được nói quá lời, vì nói quá lời sẽ mất miếng ăn. Kỳ thực, cái mà người ta gọi là “nói quá lời” ấy vốn dĩ là lời bình thường, lời cần phải nói của một giảng sư chân chính, của một người tu chân chính. Nhưng người ta lựa chọn ngậm miệng ăn xôi.

Và chuyện giá trị tâm linh bị đánh tráo, đến giờ phút này đã thành căn bệnh xã hội, nó vô hình trung trở thành lá chắn vững vàng cho chủ nghĩa vật dục, cho triết lý lấy vật chất làm trung tâm và nó củng cố thêm niềm tin về vấn đề “vật chất quyết định ý thức”.

Hay nói cách khác, tất cả những lộn xộn và lợn cợn ở các chùa chiềng, các tôn giáo góp phần bảo vệ mọi lộn xộn, mọi ung nhọt tham nhũng, tư lợi, bòn rút công sản... đang diễn ra nhan nhản mỗi ngày.

Con người trong xã hội vật dục không cần phản tỉnh, bởi phản tỉnh trên cơ sở nào? Bởi ngay cả những bậc dẫn dắt tâm linh cũng mặc nhiên thừa nhận giá trị vật chất, thì cứ như vậy mà đi, cứ như vậy mà cuống cuồng, cứ như vậy mà ngoi lên để sống... Đó là khuynh hướng của xã hội.

Mọi thứ có liên quan đến vật chất trở thành hệ hình phát triển xã hội và là định hướng chung của xã hội Cộng sản. Điều này khiến cho xã hội đông cứng các hoạt động tinh thần, các giá trị tinh thần bị tê liệt và chết dần chết mòn theo thời gian. Bởi người ta luôn thấy trước mắt rằng nếu không có vật chất, người ta sẽ chết, sẽ bị đạp xuống đáy.

Thế rồi hình ảnh một vị sư đi chân đất, đầu đội trời, khoác chiếc y phấn tảo được vá víu từ những mảnh vải vụn nhặt được bên đường, tay ôm chiếc lõi nồi cơm điện, ăn mỗi ngày một bữa, bừa nào xin hết buổi sáng mà không ai cho thì trưa nhịn đói, tối đến nghĩa địa ngồi thiền, rồi ngủ ngồi.

Một con người bình thường sẽ không bao giờ làm được việc ấy một cách cô độc chỉ trong vòng một tuần lễ. Ở đây, Sư đã hành tu suốt sáu năm ròng như vậy. Và, sư vốn dĩ xuất thân là một con người bình thường như bao con người khác, nhưng Sư có chí nguyện và quyết tâm. Giá trị tinh thần vụt sáng.

Hình ảnh của Sư Thích Minh Tuệ như một cú sấm rền đánh thẳng vào lương tri nhân loại, đánh thẳng vào suy tư con người và đánh thẳng vào lý tưởng, các giá trị tinh thần vốn dĩ đã ngủ quên hoặc lạc đường rất lâu trong mỗi người.

Một người hâm mộ, kính ngưỡng, vài người hâm mộ, kính ngưỡng, hàng trăm, hàng ngàn, hàng chục ngàn, và hàng triệu người ngưỡng mộ, tín thành, yêu kính một vị Sư chân đất, không có tài sản gì ngoài Bi - Trí - Dũng.

Một khi Bi - Trí - Dũng được đánh thức trong mỗi người, thì giá trị vật dục sẽ bị đẩy lùi vào đúng vị trí của nó, nó không còn là một hệ thống tiên phong dẫn đường cho tinh thần con người nữa.

Và một khi vật chất không còn là nhà lãnh đạo tinh thần thì mọi hệ thống liên đới, mọi tổ chức, đảng phái và chính thể vận dụng triết thuyết của nó cũng sẽ nhanh chóng bị đẩy lùi một cách tự nhiên.

Một khi triết thuyết bị khủng hoảng, các giá trị được xét lại và con người có đường hướng, lý tưởng riêng để theo đuổi, để so sánh một cách “bất bạo động” thì e rằng đây là lúc mà chủ nghĩa coi trọng vật chất đang đối mặt với chuyện sống còn.

Một con người không có tài sản, tu hạnh đầu đà, chẳng màng gì đến lợi danh nhưng lại vô tình rơi vào thái cực đối trọng, phản đề của một hệ thống chính trị, một hệ thống tư tưởng. Thì liệu cái hệ thống ấy có để yên cho con người ấy tiếp tục tu hành, tiếp tục hạnh nguyện không?

Câu trả lời đã quá rõ ràng. Nên cũng đừng ngạc nhiên nếu Sư Thích Minh Tuệ bỗng đứt gánh giữa đàng và tiếp theo sau sự vắng bóng của Sư là một trào lưu, một hệ phái (giống như hệ phái Khất sĩ của Ngài Minh Đăng Quang chẳng hạn!) ra đời, sau đó trở thành một chi nhánh của giáo hội nhà nước và cuối cùng là những câu chuyện vật dục quanh quẩn, cồn cào nơi hệ phái ấy! Bởi Thích Minh Tuệ, đến lúc này là một phản đề của chủ nghĩa Cộng sản. Vậy thôi!

08 tháng 6 2024

Khi tất cả sống trong sợ hãi

07.06.2024 - Mạnh Kim

ManhKim-01-04

Ảnh minh họa của Der Spiegel trong bài báo về vụ Predator đăng ngày 5-10-2023, khi Võ Văn Thưởng còn ngồi ghế chủ tịch nước

“Công an trị” là một khái niệm rất chung, không lột tả được tất cả diễn biến đang xảy ra. Người dân sợ chính quyền là rõ rồi nhưng những người trong cùng hệ thống cũng đang sợ nhau. Dân làm ăn ngày càng trở nên nhát tay. Mọi người đang có tâm lý “chờ”, dù ai cũng nhận thức rõ nhiều bất ngờ sẽ xảy ra, hoàn toàn trái ngược với tính toán.

Sợ hãi không chỉ là vấn đề tâm lý và không chỉ là vấn đề chính sách tạo ra sự sợ hãi. Nó được hiện thực hóa bằng công cụ. Cách đây chưa đầy một năm, tháng 10-2023, tổ chức Amnesty International (Ân xá Quốc tế) và tờ Der Spiegel của Đức (phối hợp với tập đoàn truyền thông Mediapart của Pháp) cho biết, công an một số quốc gia độc tài, trong đó có Việt Nam, đã mua phần mềm hack chuyên dụng có tên “Predator” của công ty phần mềm gián điệp Intellexa Alliance. Hợp đồng của Việt Nam với Intellexa Alliance trị giá gần 6 triệu USD; thời hạn là hai năm.

Với phần mềm Predator, một con thú săn mồi trên thế giới ảo, thiết bị di động của nạn nhân bị hack và bị kiểm soát tuyệt đối từ xa, dĩ nhiên nạn nhân không hay biết gì. Predator cho phép những kẻ trong bóng tối biết nạn nhân đang nói chuyện với ai, gửi tin nhắn nào cho ai và thậm chí đang nghiên cứu điều gì. Đối tượng được nhắm đến của Predator là đủ thành phần, từ giới báo chí đến thường dân.

Cuộc điều tra rất chi tiết của Amnesty và Der Spiegel cho biết nhân vật quan trọng nhất đứng sau Predator là Tal Dilian, người từng phục vụ trong nhóm tối mật của quân đội Israel, Đơn vị 81. Hè 2019, Tal Dilian quảng bá Predator khi mời phóng viên Forbes tới Cyprus. Tại địa điểm giới thiệu sản phẩm, người ta thấy một chiếc xe tải đen với cửa sổ màu. Gần đó là một xe cứu thương được cải đổi thành xe nghe lén di động. Nó được trang bị máy chủ (server), nhiều màn hình và nhiều ăngten.

Tal Dilian chứng minh tính hiệu quả thiết bị nghe lén bằng cách xâm nhập vào điện thoại di động Huawei của một người đứng cách đó vài trăm mét. Chủ nhân chiếc điện thoại không hề nhận thấy bất cứ điều gì bất thường và anh ta thậm chí không nhấp vào đường dẫn (link) nào, trong khi Predator đã lọt vào điện thoại của nạn nhân. Cách tiếp cận này, gọi là "không nhấp chuột" (zero-click), là kỹ thuật tinh vi bậc nhất trong số công cụ gián điệp kỹ thuật số hiện nay. Tal Dilian đặt tên công ty là Intellexa Alliance – một liên minh gồm các công ty chuyên nghiên cứu-sản xuất công cụ gián điệp ở châu Âu, trong đó có công ty Nexa và AMES.

Thông qua AMES, nhà cầm quyền Abdel Fattah El-Sisi (Ai Cập) mua Predator vào cuối năm 2020. Gần như cùng lúc đó, AMES đạt được một hợp đồng Predator khác, lần này với công an Việt Nam, trị giá 5,6 triệu euro (gần 6 triệu USD), hợp đồng trong hai năm. Thuật lại vụ việc, tờ Der Spiegel cho biết, các giám đốc điều hành của Intellexa Alliance đã khoái trá ăn mừng trong nhóm chat WhatsApp.

"Tuyệt vời! Chúc mừng năm mới", Tal Dilian nhắn trong nhóm, vào ngày đầu năm 2020, khi ông ta loan báo hợp đồng mới với Ai Cập. "Woooow!", Tal Dilian tiếp tục bày tỏ cảm xúc khi các thành viên trong nhóm thông báo vài giờ sau đó rằng công an Việt Nam cũng mua Predator. Họ ăn mừng với nhau bằng cách “cụng ly” với biểu tượng chai champagne.

Có một chi tiết đáng chú ý: Amnesty International cho biết, một tài khoản X (trước đây là Twitter), có tên ‘@Joseph_Gordon16′, đã chia sẻ nhiều liên kết tấn công được xác định là nhằm lây nhiễm bằng phần mềm gián điệp Predator. Một trong những mục tiêu ban đầu là nhà báo Lê Trung Khoa (tờ thoibao.de) ở Berlin.

Cuộc điều tra của Amnesty International cho thấy thêm, ‘@Joseph_Gordon16’ có liên kết chặt chẽ với Việt Nam và có thể đã hoạt động thay mặt cho chính quyền hoặc các nhóm lợi ích của Việt Nam.

“Chúng tôi đã quan sát hàng chục trường hợp trong đó ‘@Joseph_Gordon16’ dán một liên kết độc dẫn tới Predator trong các bài đăng trên mạng xã hội. ‘@Joseph_Gordon16’ làm việc rất tinh vi. Trong một số trường hợp, hắn tạo ra một đường link có vẻ vô hại, chẳng hạn link tờ South China Morning Post, để dụ người đọc nhấp vào” – lời kể của Donncha Ó Cearbhaill, Giám đốc Phòng thí nghiệm An ninh thuộc Amnesty International. Khi nạn nhân nhấp vào, thiết bị di động của nạn nhân coi như thuộc quyền điều khiển của ‘@Joseph_Gordon16’!

‘@Joseph_Gordon16’ là ai? Một người hay một nhóm? Trực thuộc Bộ Công an Việt Nam hay cơ quan nào? Hay chịu sự giám sát trực tiếp của đích thân Bộ trưởng Bộ Công an?

Tương tự Trung Quốc, an ninh Việt Nam có một ngân sách khổng lồ không bao giờ được tiết lộ. Y hệt Trung Quốc, Việt Nam thường xuyên báo động về cái gọi là “thế lực thù địch”. Trên thế giới, có rất ít quốc gia xem người dân là đối tượng đe dọa chính quyền. Và chẳng có nguyên thủ quốc gia dân chủ nào đề cao “sứ mạng” phải luôn canh chừng người dân như là một điều sống còn. Điều đó cho thấy chính quyền luôn sợ người dân, dù lá phiếu người dân hoàn toàn vô giá trị, dù hoàn toàn không có một tổ chức hoặc đảng phái nào là đối trọng với đảng cầm quyền.

Thật ra thế lực thù địch duy nhất và nguy hiểm nhất của Việt Nam bây giờ là Trung Quốc, một thể chế độc tài mà Việt Nam học theo để trở thành một phiên bản nhỏ hơn.

Trở lại với Predator. Với phần mềm này, có thể công an Việt Nam không chỉ theo dõi người dân. Họ dùng để theo dõi nhau. Điều này cho thấy khái niệm sợ hãi dưới góc độ chính trị ở Việt Nam là một khái niệm rất rộng, trong đó người dân sợ chính quyền, chính quyền sợ người dân, người của hệ thống chính quyền sợ lẫn nhau. Chẳng ai biết mình bị đâm sau lưng vào lúc nào. Một cách chính xác, thế lực thù địch của Việt Nam không chỉ là ngoại bang. Thế lực thù địch của họ là chính họ, vì họ hiểu rằng chỉ họ mới có thể lật đổ nhau.

Dưới góc độ xã hội, chính sách gieo rắc sợ hãi đang khiến đất nước trở nên bế tắc, ở nhiều phương diện. Thậm chí giới bình luận và quan sát quốc tế cũng thấy điều này. Chính quyền cấp dưới giờ chẳng dám làm gì. Nhiều dự án đầu tư đang nằm chết khô trên bàn. Chẳng ai dám ký. Không chỉ dân làm ăn trong nước hoang mang - đặc biệt lĩnh vực ngân hàng và bất động sản, giới làm ăn nước ngoài cũng dè dặt. Họ không biết chuyện gì sẽ xảy ra và ai chịu trách nhiệm cho những gì tiếp theo. Chính quyền đã quyết liệt cắt đối thoại với người dân. Hoạt động xã hội dân sự bị cấm đoán dẫn đến tê liệt.

Nếu theo dõi thời sự quốc tế, sẽ thấy rằng sự hỗn loạn nội chính do Tập Cận Bình gây ra đang khiến Trung Quốc lao đao. Dân nhà giàu Trung Quốc đang bỏ của chạy lấy người. Với Việt Nam, một nền kinh tế không hề mạnh, không có bất kỳ lĩnh vực nào (đặc biệt công nghệ cao) có thể xem là nội lực, kém xa Trung Quốc về mọi phương diện, thì tất cả những điều này sẽ dẫn đất nước về đâu? Kết quả của “đảng trị” đã rõ, từ nhiều năm qua, nhắc lại bằng thừa. Trên thế giới, người ta chỉ đề cập đến hưng thịnh quốc gia dựa trên kỹ trị. Không có bằng chứng lịch sử nào cho thấy “công an trị” có thể đưa đất nước đến con đường phát triển thật sự.

Thậm chí kết quả có khi hoàn toàn không thể ngờ, như kết cục của chế độ Gaddafi, một trong những khách hàng sử dụng sản phẩm phần mềm gián điệp Eagle, có thể được xem là “tiền thân” của Predator.

______

Có thể tìm hiểu đầy đủ chi tiết về vụ Predator:

-The Predator Files: Caught in the Net (Amnesty International)

-European Spyware Consortium Supplied Despots and Dictators (Der Spiegel)

-Global: ‘Predator Files’ spyware scandal reveals brazen targeting of civil society, politicians and officials (Amnesty International)

Cục Bộ, Địa Phương Chủ Nghĩa Trong Chính Trị Hiện Đại.

07.6.2024 - Kim Văn Chính

1. Tư duy địa phương chủ nghĩa, còn gọi là cục bộ bản vị, cục bộ địa phương là hiện tượng phổ biến ở Việt Nam với dân cư phát triển trên cơ sở làng xã bao đời và quá trình liên tục mở rộng bờ cõi, đến mức nó trở thành tư duy thường trực trong làm ăn, đời sống xã hội và đời sống chính trị.

Tuy nhiên, do tính cách, đặc điểm và văn hóa các vùng, miền, tỉnh thành khác nhau nên tính chất, mức độ, sắc thái địa phương chủ nghĩa của mỗi tỉnh, mỗi vùng có sự khác biệt, nhiều khi khác biệt rất lớn tạo nên tính cách, văn hóa rất khác nhau của các vùng miền, tỉnh thành.

Sức mạnh của cục bộ địa phương nhiều khi rất lớn, át hết tất cả các giá trị khác, tạo nên sức mạnh khủng khiếp của một cộng đồng người Việt, nhất là khi “giữ chuồng” tại quê nhà (chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, cua cậy càng, cá cậy vây…), hoặc di tha phương phải “cạnh tranh” trong sự hợp tác với các cộng đồng khác.

Bên cạnh tư duy cục bộ địa phương, tư duy đoàn kết cầu thị cũng được người Việt tôn trọng, tạo nên sức mạnh chung của cộng đồng người Việt thường cũng phải dựa vào cộng đồng lớn để sinh tồn và phát triển…

Phủ nhận hoặc coi thường tính cục bộ địa phương là bỏ qua đặc điểm quan trọng của người Việt.

Bàn về nó nghiêm túc mới là khó.

Nhiều người nói đến chủ đề này đã sợ. Hoặc nhiều người luôn dè bỉu, chê bai, công kích các bài viết khơi dậy tư duy cục bộ.

Tôi cho rằng nếu nó là sự thật thì chả sợ gì mà không bàn đến nó. Bàn thấu đáo về nó sẽ giúp ta giải thích, kiến giải được nhiều điều trong quá trình phát triển các sự kiện chính trị, xã hội.

2. Tôi không muốn bàn quá chi tiết và cụ thể về từng tỉnh, từng vùng về điều này vì như vậy, dễ gây sóng gió tranh luận không cần thiết. ;Cục bộ địa phương là tập tính được coi là xấu nên nếu công khai nói ai đó, tỉnh nào đó có tính cục bộ cao thì dễ bị các cá nhân người tỉnh đó phản ứng thái quá ngay…

Tuy nhiên, bất cứ ai từng trải và hiểu biết về tập tính chính trị của người Việt, đều biết rõ rằng: người miền núi thường ít có tính cục bộ nhất khi về miền xuôi, thành phố làm việc.

Người Khu 3 (đồng bằng Bắc bộ) cũng có tính dung hòa mạnh hơn tính cục bộ địa phương.

Người Khu 4 có một số tỉnh phía bắc tính cục bộ khá cao, có tỉnh mang tính điển hình của khái niệm này.

Khu 5 lại có tính dung hòa cao hơn, ít cục bộ.

Đất Nam bộ có tính bao dung rất cao, nhưng tính cục bộ lại ở sắc thái rất riêng, khó phát hiện tính cục bộ theo tỉnh mà là tính cục bộ chung cho những người tự coi là “người Nam bộ”.

3. Trước vấn đề tính cục bộ đã phát triển lên cấp độ rất cao, rất mạnh, ảnh hưởng rõ rệt đến sự phát triển chung của đất nước, Đảng và nhà nước ta mới chỉ dừng ở mức độ hô hào chung chung không có tác dụng.

Hãy xem kết quả của tư duy này, ta sẽ thấy giật mình. Số sỹ quan cao cấp trong một quân khu, binh chủng, trong ngành công an 1 tỉnh, 1 cục… Rồi số ủy viên trung ương, ủy viên BCT và BBT có quê cùng 1 tỉnh…

Sự phân bổ không đều đến mức giật mình về quê quán hoàn toàn không phải do ngẫu nhiên hoặc do tài năng cá nhân. Nó có nguyên nhân rất lớn từ căn bệnh cục bộ địa phương đã phát triển đến tầm cao phe phái…

Quy luật của chính trị không cho phép như vậy. Nếu để tình trạng đó phát triển vô lối, sẽ dẫn đến nguy cơ phá vỡ cân bằng chính trị…

Nền chính trị của các nước có chế độ lưỡng viện đều quy định về số lượng thành viên thượng viện đại diện cho các địa phương là ngang nhau và duy nhất mỗi bang chỉ có 1 đại diện thôi.

Nền chính trị Việt nam cũng có “luật ngầm” rằng mỗi tỉnh đều phải có đại diện của mình trong BCH TW, và trừ 2 thành phố lớn, các tỉnh còn lại có số đại diện là ngang nhau và mỗi tỉnh chỉ 1 và chỉ 1 mà thôi. (bên cạnh đó, mỗi bộ - ngành 1 đại diện nữa – trừ 2 bộ đặc biệt là Công an và Quân đội có nhiều hơn) .

Luật ngầm này tuy chẳng có ai lý luận dài dòng nhưng nó rất có hiệu lực và nó chính là 1 trong những luật tạo nên sự bền vững của thể chế suốt mấy chục năm phát triển chế độ ở Việt nam…

Tuy nhiên, dần dần, luật ngầm đó cũng bị các thế lực lạm dụng, vi phạm và đến nay có nguy cơ bị phá vỡ.

Mục đích của các thế lực đứng đằng sau chính là các thế lực cục bộ ngành hoặc cục bộ địa phương, muốn người ngành mình, địa phương mình có nhiều “chân” trong cơ cấu quyền lực cao cấp như BCH TW, BBT, BCT. Biểu hiện bề ngoài là số ủy viên các cơ cấu quyền lực tăng liên tục và tăng mạnh, số cán bộ trong 1 địa phương trong 1 cơ cấu quyền lực tăng cũng mạnh (ví dụ có tỉnh thuộc loại bé, ít dân nhưng có đến 9 ủy viên TW đảng, 3 ủy viên BCT - BBT thì rõ ràng là quá nhiều và cần xem xét xem có dấu hiệu của sự thao túng của cục bộ địa phương hay không)

3. Chống cục bộ địa phương bằng gì?

Rất khó khi trả lời câu hỏi này.

Nó đã thành bệnh, mà cứ dùng các ngôn từ, lời khuyên chung chung mang tính đạo đức như phát huy đoàn kết, chống chủ nghĩa địa phương, phát huy chủ nghĩa quốc tế vô sản, học tập tấm gương Lenin… tôi cho là không được.

Khía cạnh nào đó thì phải dùng độc mới trị được độc. Chống chủ nghĩa bè cánh và cục bộ địa phương rất mạnh ở 1 vài tỉnh , nhất là trong quân đội, công an, chính trị... thì cái chủ nghĩa quốc tế vô sản và tình đoàn kết thống nhất viển vông không chống nổi đâu, thậm chí tạo thêm cơ hội cho các thế lực hắc ám lợi dụng điều đó.

Có khi phải dùng chính chủ nghĩa cục bộ để chống chủ nghĩa cục bộ.

Có thể ta sẽ có cục bộ hắc ám và cục bộ chính danh; cục bộ “xấu” và cục bộ “tốt”.

Dù sao khi tôi thấy, trong bối cảnh hiện nay, nếu như 1 vùng nào đó, 1 tỉnh nào đó không hề có truyền thống cục bộ, nay tự dưng lại nổi lên với những hành động nặng ký có tính cục bộ rõ rệt thì tôi mừng. Còn hơn là họ (và các tỉnh vẫn được coi là hiền lành khác) cứ cúc cung tôn thờ cn quốc tế vô sản để mặc các trào lưu các tỉnh có truyền thống cục bộ họ thao túng chính trường.

Bình luận của Nguyễn Bình

Cục bộ địa phương ở Việt Nam có từ lâu rồi bác ạ. Xưa đã có câu " một người làm quan cả Họ được nhờ". Cho nên một số tỉnh có người làm quan là họ dìu dắt nhau cùng làm quan. Những tỉnh đó còn được tiếng là " địa linh nhân kiệt " vì có nhiều quan, nhiều Trạng, nhiều tiến sĩ. Thực chất là nâng đỡ lẫn nhau chứ giỏi quái gì.

Thời nay họ cục bộ công khai luôn. Có tỉnh 6-7 thậm chí hơn các suất UVTW, có tỉnh 4 bộ trưởng. Trong khi đó có tỉnh lớn, kinh tế mạnh như Bình Dương, Bà Rịa Vũng Tàu, Đồng Nai... chỉ có 1 suất ở Trung ương.

Tui mong xóa bỏ Cục bộ địa phương. Bất kể tỉnh nào có người tài , ko tham nhũng là được vào trung ương.

Bình luận của Nhu Tuan Vu

Nền chính trị của các nước có chế độ lưỡng viện đều quy định về số lượng thành viên thượng viện đại diện cho các địa phương là ngang nhau và duy nhất mỗi bang chỉ có 1 đại diện thôi.

Về thượng viện (Bundesrat): Điều này, không đúng ở Đức.

Đức có quốc hội (Hạ viện/Bundestag): Dân tất cả các bang, đi bầu trong 1 ngày, và bầu ra quốc hội.

Riêng mỗi bang, lại có bầu cử riêng, vào các thời điểm khác nhau. Sẽ hình thành Liên minh các đảng phái tại từng bang, để lập chính phủ.

Tức là dân ở 1 bang, tín nhiệm đảng A, C, không tín nhiệm đảng B

Dân ở bang khác, tín nhiệm đảng A, B, không tín nhiệm đảng C

Thượng viện (Bundesrat): là đại diện của các bang tham gia. Bang có nhiều dân, sẽ có nhiều ghế hơn.

Ví du: 1 bang có 12 ghế, phân cho đảng A và C (họ liên minh cầm quyền)

Bang khác, có 9 ghế, phân cho đảng A và B (họ liên minh cầm quyền)

Thượng viên ở Đức: mỗi bang bảo vệ quyền lợi của mình, mà quyền lợi đó, lại không giống quyền lợi của bang khác:, thể hiện ý kiến dân mỗi bang (bầu cho đảng A hay B)

Vi dụ: năm 2023, đã có thượng viện với các ghế.

Năm 2024, 1 bang bầu cử -> số lượng ghế của bang này, không thay đổi, nhưng số ghế, cho đảng A và B, trong toàn thượng viện lại thay đổi

Bình luận của Vuotquaviet Net

Trong chế độ phong kiến hay độc tài (đảng trị), việc chia quyền cho các địa phương (vùng, miền) nhằm cân bằng quyền lực và quyền lợi; tránh nạn sứ quân. Trong chế độ dân chủ, quyền lợi vùng, miền được giải quyết bằng thượng viện. Ngày nay, Tô Lâm với nhóm Hưng Yên của ông ta lên như diều. Phải chăng chế độ vùng miền sẽ bị xóa bỏ, Tô Lâm trở thành Putin (cựu KGB) thứ 2, với chế độ công an trị ? Ngược lại, đây là khởi điểm của nạn sứ quân ?!

Bàn về việc khởi tố Huy Đức

08.6.2024 - Kim Văn Chính

Chương trình Cà phê thứ Bảy với khách mời là nhà báo Huy Đức diễn ra vào ngày 1/6 nhưng ông Huy Đức đã không có mặt

1. Việc bắt giữ Huy Đức cách nay 6 ngày là một sự kiện lớn gây bàn luận trên công luận (mạng và các báo nước ngoài). Các báo trong nước thì chỉ đăng tải giống nhau những gì mà Bộ CA công bố.

Bắt giữ Huy Đức cùng ngày với bắt giữ người được xưng là luật sư Trần Đình Triển, và hôm nay, trong buộc tội và khởi tố, cơ quan CA cũng ghép chung 2 ông này với nhau. Điều đó có lý do của họ. Tuy nhiên, tôi chỉ bàn về Huy Đức vì anh là nhân vật chính trong vụ án này chứ ông Trần Đình Triển không có gì đáng quan tâm để bàn luận ở đây.

Huy Đức quá nổi tiếng cả về tài năng và những gì anh ấy cống hiến cho đất nước qua các tác phẩm, bài viết trên các loại diễn đàn công khai và không công khai. Quá nhiều người đã biết, đã đọc về “bên thắng cuộc” dù cho tác phẩm để đời đó chưa từng được xuất bản chính thức ở Việt nam và bất cứ lúc nào ngành an ninh họ cũng có thể xếp nó vào loại tác phẩm cấm lưu hành, không được bàn luận đến nó… Vậy mà ở VN ta hiện nay, ai cũng có thể bô bô nói về “bên thắng cuộc” và cả nội dung của nó một cách khá công khai… Rồi dùng thành công của nó để công khai đánh giá tác giả của nó là Huy Đức là nhà báo lớn, nhà báo vĩ đại, nhà báo nói lên tiếng nói của dân??? Riêng điều đó thôi cũng đủ nói lên tính chất của xã hội ta ngày nay dù chưa dân chủ và cởi mở như mong muốn của mọi người nhưng cũng là một xã hội mà những người sống ở Việt Nam, Liên Xô… cách nay khoảng trên 50 năm phải ước mơ về tính cởi mở và dân chủ trong quyền tiếp cận thông tin và thảo luận các chính kiến…

Dân chủ và pháp quyền nó là con quái vật gần như bất kham khó trị khi du nhập vào các mô hình xã hội Á châu như Việt Nam.

Các bước tiến của dân chủ, pháp quyền nó rất từ từ, chậm chạp, đến mức làm nhiều người tưởng nó đi  giật lùi hay bò ngang trong khi trên thực tế nó vẫn đi về phía trước dù chậm chạp…

Huy Đức là người tôi cho là đủ thông minh để hiểu điều đó.

Nhưng tại sao anh lại có vẻ không hiểu? Hoặc là anh cố tình tỏ ra không hiểu thôi? Hoặc là anh lợi dụng vấn đề nhạy cảm này để đả phá các cá nhân, phe cánh theo mưu đồ chính trị, phe nhóm nào đó?

Tôi chịu không trả lời được vì không hiểu rõ Huy Đức và không sống gần anh ấy.

2. CÁC CHỨNG CỨ / HÀNH VI DẪN ĐẾN KẾT TỘI HUY ĐỨC

-Nhiều người nói Huy Đức đã vào tầm ngắm của ngành an ninh ngay từ sau khi học Mỹ về và xuất bản bên thắng cuộc bởi NXB “Người Việt” bên Mỹ. Và việc anh còn sống tự do hơn 30 năm qua là do anh có sự “bao che”, “bảo kê” của bạn bè, người cũng chí hướng có thế lực rất lớn… Điều đó rất có cơ sở. Việc anh bị cho thôi làm việc ở tất cả các báo mà anh cộng tác trước đây (không rõ nguyên nhân, rõ ràng là có can thiệp của ngành) là bằng chứng rõ ràng nhất vv anh thuộc đối tượng của ngành.

-Vậy mà anh vẫn viết bài và tham gia rất nhiều hoạt động mang tính xã hội rộng không có lợi cho anh như viết bài đả phá người phe này, doanh nghiệp này, bênh vực người phe kia, doanh nghiệp phe kia một cách lộ liễu. Anh còn viết bài, trả lời phỏng vấn nhiều báo nước ngoài khá công khai và trình bài “chính kiến” rất lộ liễu. Anh còn tham gia nhiều hoạt động xã hội và diễn đàn với tư cách là “nhà báo”, diễn giả. Điều này tôi cho là không có lợi cho anh về mặt an toàn tự do ở VN.

HAI BÀI VIẾT ĐỤNG CHẠM MẠNH GẦN ĐÂY NHẤT:

Hãy tìm hiểu kỹ hơn nội dung 2 bài viết dăng trên facebook cá nhân và trên các diễn đàn mạng nước ngoài của anh:

BÀI 1: công kích công khai TBT Nguyễn Phú Trọng và chế độ nói chung.

Vào ngày 28/5, anh có bài viết trong đó bình luận về các vấn đề pháp quyền tại Việt Nam và viết rằng:

+Việc tái lập các ban Đảng thời ông Nguyễn Phú Trọng là "một bước lùi về chính trị".

+Cho rằng đất nước đã tụt lùi về dân chủ, tự do và pháp quyền mà không có chứng minh cần thận: Anh mở đầu bài viết: “Sáng qua, một vị tướng lão thành từng giữ một vị trí đầy quyền lực trong ngành công an điện thoại nói chuyện rất lâu sau khi đọc bài của tôi. Ông cho rằng, nếu như tinh thần xây dựng một nhà nước pháp quyền từng thắng thế trong thập niên 2000 thì nay, tinh thần đó đã bị bóp chết.” (Không dẫn chứng cá nhân vị tướng đó là ai).

“Trước Hiến pháp 1992, nhà nước của chúng ta là nhà nước chuyên chính vô sản. ‘Pháp luật là ý chí của giai cấp thống trị hay lực lượng cầm quyền’. Cho dù không tuyên bố thì sau Hiến pháp 1992, từ hình luật, dân luật cho đến các luật chuyên ngành khác đều được Việt Nam xây dựng trên tinh thần hướng tới nhà nước pháp quyền. Những nỗ lực này kết thúc từ 2006 và những gì ta đang chứng kiến cho thấy, hồn ma ‘pháp luật là ý chí của giai cấp cầm quyền’ đang dần hiện về," - anh viết trên trang Truong Huy San.

+Anh còn vuốt râu hùm khi thẳng thắn chỉ ra những điểm mạnh và yếu của người đứng đầu Đảng Cộng sản Việt Nam:

"Những người biết chuyện cung đình đánh giá cao sự giữ gìn của ông Nguyễn Phú Trọng và vợ con ông [ít nhất là cho đến nay]. Nhưng, quản trị quốc gia [trong đó có chống tham nhũng] phải bằng thể chế chứ không thể trông chờ vào 'tấm gương đạo đức' của một vài cá nhân hay việc bắt bớ, loại bỏ một vài con sâu chúa.

"Tuy cảm phục mức độ liêm chính, về mặt vật chất, của ông Nguyễn Phú Trọng, dân chúng vẫn chưa thấy các dấu hiệu chứng tỏ sẽ có 'Đổi mới II' trong nhiệm kỳ cuối của ông. Nếu cho đến ngày nghỉ hưu, ông không đưa ra được một lộ trình chính trị để đất nước dân chủ hơn, sự sạch sẽ của ông sẽ là vô nghĩa," dẫn bài viết trên Facebook Truong Huy San. Tôi cho là ở chỗ này, Huy Đức đã gần như mất trí khi dám “vuốt râu hùm” là châm biếm rõ rệt người đứng đầu ĐCSVN. Lập luận của anh dựa vào tư duy đất nước cần có “Đổi mới II”, dân chủ hóa, nhà nước pháp quyền… lắp vào đây nó rất kệch cỡm và vay mượn chứ không hẳn là phát hiện gì mới mẻ của anh.

Bài 2:

Một bài viết khác gần đây có nhan đề "Một quốc gia không thể phát triển dựa trên sự sợ hãi" trên Facebook Truong Huy San nói về quyền lực của Bộ Công an trong hệ thống chính trị và điều hành nhà nước hiện nay cũng đi quá đà. Bài có đoạn:

"Việt Nam đang duy trì một thể chế (ý nói mô hình Bộ Công an có vai trò gì và do ai làm bộ trưởng) tương đồng với Trung Quốc. Việt Nam nên học Trung Quốc ở những điều họ đúng: Bộ trưởng công an không phải là ủy viên bộ chính trị. Nhưng có lẽ Đảng Cộng sản Trung Quốc coi công an chỉ là công cụ của bộ chính trị chứ không để bộ chính trị trở thành con tin của công an."

"Bộ Công an cũng không nên cấu trúc như hiện nay mà nên tách chức năng điều tra khỏi lực lượng cảnh sát..."

"Thực tiễn nhiều năm qua cho thấy, không phải lực lượng công an đông mà đất nước an toàn hơn."

"Không có quốc gia nào có thể phát bền vững dựa trên sự sợ hãi. Tôi tin là giờ đây, Đại tướng Tô Lâm sẽ tư duy như một nguyên thủ chứ không phải tư duy như một người nắm chắc Bộ Công an, đặt quyền lợi quốc gia lên trên lợi ích của ngành,".

Cảnh sát nên có cảnh sát quốc gia và cảnh sát địa phương. Cảnh sát quốc gia, chủ yếu là lực lượng cảnh sát cơ động [chống bạo động và duy trì tính thống nhất]. Còn, đã là cảnh sát địa phương [nhằm đảm bảo an ninh và bảo vệ dân] thì phải do chính quyền địa phương quyền tuyển chọn, bổ nhiệm và điều động, phù hợp với ngân sách và đặc thù địa phương. Những địa phương an ninh tốt [do kinh tế phát triển, dân tin tưởng chính quyền] có thể biên chế một lực lược cảnh sát cực kỳ tinh gọn.

Tôi tin, nếu cắt giảm 2/3 và tăng lương lên gấp 3, không những an ninh sẽ được cải thiện mà hình ảnh người công an trong mắt người dân cũng sẽ đẹp hơn”.

3. KẾT LUẬN GÌ?

-Tranh luận, thảo luận về Huy Đức còn rất dài về sau. Chính cuộc thảo luận này cũng là 1 kênh áp lực dư luận xã hội lên việc xử án, kết tội chính thức Huy Đức.

-Mọi người đều có quyền bày tỏ chính kiến, tất nhiên tập trung vào chủ đề bàn về kết tội Huy Đức có xác đáng không, chỗ nào không xác đáng? Bàn luận ở đây phải trong khuôn khổ pháp luật VN không cấm vì chủ tút đang viết đây đang sống ở VN, trong không gian quyền lực pháp luật VN.

Hiện tượng Thích Minh Tuệ lý giải điều gì?

Thứ Sáu, 06/07/2024 - 01:02 — Nam Gia

Ông Thích Minh Tuệ xuất hiện hơn một tháng trước, đã tạo ra một hiện tượng lạ, bằng hình ảnh hàng chục ngàn người dân đeo bám và tạo vô số clip ghi lại hình ảnh "tu sĩ khất thực" theo trường phái Hạnh Đầu Đà - Một trường phái đã mai một từ cả ngàn năm qua.

Tôn giáo - dù đạo nào - theo tương truyền đều dạy con người về Thiện - Ác.

Nhận định về Thiện - Ác không biết có tự bao giờ. Nhưng toàn nhơn loại gần như đồng quan điểm: Thiện là "như vầy như vầy như vầy". Ác là "như vậy như vậy như vậy". Cũng vì lẽ đó, người ta chia ra rõ rệt hai phe Chánh - Tà với quan điểm bất di bất dịch: Dù trải qua nhiều sóng gió - gian nan - nguy hiểm - cận kề cái chết v.v..., cuối cùng Thiện chắc chắn thắng Ác và Tà không thể nào thắng Chánh, cùng vô số những câu chuyện cổ tích và hiện đại từ Đông sang Tây, từ cổ chí kim đều được mặc định như vậy. Quan niệm đó đi vô từng cuốn tiểu thuyết - từng bộ phim - từng bài học cho con nít và cả người lớn - từng bài thuyết pháp - từng buổi cầu kinh v.v... Vô số hình ảnh và vô số lời vàng ý ngọc về Thiện - Ác của các bậc gọi là "đức cao vọng trọng" trên toàn thế giới, mà người ta dành cả đời cũng đọc không hết.

Phàm làm người, bất cứ ai cũng muốn học điều Thiện và thích hành Thiện. Ngay cả bọn tham nhũng từ cấp cao nhứt đến thấp nhứt, cho đến cả bọn buôn ma túy - buôn người - buôn lậu - cướp trộm - cho vay nặng lãi - đâm thuê chém mướn v.v... trên toàn thế giới, chắc chắn 100% chúng luôn luôn dạy con chúng điều Thiện.

Phàm làm người, bất cứ ai cũng muốn được nhìn nhận bản thân mình là người Thiện. Ngay cả bọn tham nhũng thứ dữ cho đến lèn quèn - buôn ma túy - buôn người - buôn lậu - cướp trộm - cho vay nặng lãi - đâm thuê chém mướn v.v... trên toàn thế giới, chắc chắn 100% chúng cũng muốn như vậy, với những lời sáo rỗng lòe loẹt. Chỉ cho đến khi mọi việc lòi chành ra, thiên hạ mới vỡ lẽ.

Con người - dù theo bất kỳ tôn giáo nào hoặc vô thần - cũng đều được dạy: hiếu thảo với cha mẹ - thương yêu vợ/chồng/con/cháu - làm lành lánh dữ - yêu thương đồng loại v.v... Trường học (kể cả trường của đạo Công giáo, Phật giáo và các đạo khác) luôn luôn dạy Thiện.

Vậy thử hỏi: Tại sao DẠY và HỌC điều Thiện ngập tràn trong xã hội trên toàn thế giới, từ hàng ngàn năm qua nhưng thế giới vẫn chiến tranh lan tràn - giành giựt kinh tế - tranh đoạt tài sản - thôn tính văn hóa - thao túng chính trị v.v...?

Dưới góc độ phi chính trị, phải thẳng thắn thừa nhận, nhiều người khoác áo tu hành nổi tiếng tại Việt Nam, lại gây quá nhiều nhiễu nhương - thô lậu và thô bỉ trong vai trò giảng pháp - dạy đạo làm người, hàng chục năm qua. Những lời lẽ hoa hòe lòe loẹt của họ vốn không khác những liều thuốc ngủ "nặng đô", khiến chúng sanh trầm luân trong thói đời ô trọc mà cứ ngỡ đang làm đúng lời Phật dạy, để được hưởng phước. Làm theo lời họ tức là đang làm theo lời Phật. Cúng dường càng nhiều tiền càng có phước! Một loại phước đức u mê mù quáng ngập tràn trong cõi ta bà, hàng chục năm qua!

Sau cơn mê man - ngầy ngật, từ những liều "thuốc ngủ nặng đô" như vậy, vốn bị ngấm độc quá lâu mà không hay biết, sự xuất hiện của Thích Minh Tuệ như một liều thuốc giải độc hữu hiệu cho bá tánh. Chúng sanh như "bừng hai con mắt", vì sự chơn tâm bỗng xuất hiện bất ngờ và không mưu cầu bất cứ điều gì. Sự xuất hiện đó tựa như một cơn mưa lớn, trút xuống "cánh đồng niềm tin" khô cằn của bá tánh, bấy lâu nay. Có lẽ vì thế, hình ảnh Thích Minh Tuệ như thần tiên hạ phàm, cứu chúng sanh thoát bể trầm luân.

Sự xuất hiện của Thích Minh Tuệ cũng mang cả dáng vóc tinh khôi và tươi mới lại rất chơn phương mà lâu lắm rồi, bá tánh mới được nhìn thấy lại một cô gái vẹn vẻ NÉT ĐẸP CHÂN QUÊ nguyên thủy.

Chúng sanh say đắm - đúng nguyên gốc của ngôn từ này - từ vẻ đẹp tinh khôi của Minh Tuệ với bộ Y Phấn Tảo vá chằng vá đụp, lại tạo thành xu hướng thời trang mà các nhà may nhanh chóng chộp lấy cơ hội kinh doanh có một không hai.

Có lẽ, người ta khao khát - Một nỗi khát khao về sự thật, trong vóc dáng hiền lành và thiện lương của Thích Minh Tuệ, vốn vắng bóng quá lâu và gần như mất hút trong xã hội ngày nay, bởi người người gần như chỉ biết chạy theo lợi danh, bằng mọi giá. Quý lắm! Bởi vì quá hiếm! Còn hơn cả vàng ròng!

Bá tánh bị thu hút mãnh liệt, còn bởi sự ung dung tự tại theo từng bước chân toát ra từ Thích Minh Tuệ. Trong dáng vóc dẻo dai đó, bá tánh nhìn thấy rõ đời sống tự do - khoáng đạt, như những áng mây trôi vô tư lự, phó mặc "bụi trần" vẫn bám riết theo. Thích Minh Tuệ không màng vật chất thường tình. Đó là tâm lý đám đông thật dễ hiểu! Bởi văn hóa hiện nay, đẩy người Việt Nam mải miết lao về phía trước, với tiền tài và danh vọng.

Thích Minh Tuệ xuất hiện trong tư cách thần tiên hạ phàm, để giải tỏa khát khao cho người dân Việt Nam, không khác bầy chim phóng sanh, với hàng chục năm bị nhốt chật cứng trong lồng, chờ được tung cánh tự do, sau những bế tắc - vật vã - tuyệt vọng, trong xã hội toàn trị hôm nay!

Thích Minh Tuệ hiện nay không rõ tung tích, sau hơn 1 tháng "hạ phàm" như cành dương liễu của Quan Âm Bồ Tát đang vẩy nước Cam Lồ, giúp cho chúng sanh đang "khát khô cả cổ" về TỰ DO - CHÂN THẬT, nay bỗng nhiên... vụt mất.

Người ta đang tức tưởi như em bé bị đánh thức giữa chừng, từ giấc mộng thần tiên. Người ta đang lo âu cho Thích Minh Tuệ, tựa như cô gái chân quê nết na thùy mị, bỗng lỡ sa chân vào ổ quỷ. Người ta đang trông ngóng và thắc mắc cùng những kêu gọi, để đòi nhà cầm quyền CSVN phải cho biết tung tích hiện nay của Thích Minh Tuệ...