Hiển thị các bài đăng có nhãn Video. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Video. Hiển thị tất cả bài đăng

13 tháng 4 2024

Ông chủ tịch Nguyễn Quang Vinh và UBND quận Cẩm Lệ (Đà Nẵng) đang làm gì?

12.4.2024 - Thái Hạo

ThaiHao-02-9

Không rõ, cho đến sáng hôm nay, ông chủ tịch Nguyễn Quang Vinh và UBND quận Cẩm Lệ (Đà Nẵng) đã xác minh xong “động cơ đăng tải clip” chưa? Và đang lên kế hoạch gì để “xử lý” họ?

Xin thưa, Điều 25 Hiến pháp quy định: Công dân “có quyền tự do báo chí, tiếp cận thông tin”. Việc tự do thông tin là quyền, ông Vinh và chính quyền Cẩm Lệ phải nhớ điều đó để không dùng quyền lực của mình mà đe dọa và bịt mồm người dân.

Hiện nay, lợi dụng quyền lực cá nhân, nhiều cơ quan, đoàn thể, đơn vị sự nghiệp đang vi phạm nghiêm trọng nguyên tắc cơ bản này. Giáo viên và học sinh trong nhà trường bị hăm dọa, bị trù dập, thậm chí công khai cấm đoán từ cái like, cái còm trở đi. Nhiều cơ quan ngang nhiên ra những quy định vi hiến đối với quyền tự do thông tin của mỗi người. Thậm chí, nay không ít nơi cấm cả học sinh mang đề ra khỏi phòng thi sau khi đã thi xong... Một không khí im lặng, ngột ngạt đang bao trùm đến đáng sợ.

Tại sao có sự cấm đoán này và ngày càng phổ biến, ráo riết? Để che đậy và dung túng cho cái xấu, cái ác. Hành vi vi hiến này đang làm mục nát từ bên trong từng tổ chức, đơn vị; nuôi dưỡng các hoạt động bất minh, phi pháp; duy trì bất công sai trái bằng cách tước đoạt các quyền con người cơ bản.

Hơn ai hết, mỗi người dân cần phải nhớ rằng, ngụy tạo thông tin sẽ bị pháp luật chế tài; còn tự do thông tin là quyền được Hiến pháp bảo hộ, bất kỳ hành vi ngăn cấm, đe dọa và bịt miệng nào cũng đều là vi phạm pháp luật. 

Tự do thông tin có ý nghĩa trọng đại, vì nó giúp xã hội luôn được làm sạch từ bên trong và tức thời, mà không tốn một đồng tiền thuế; còn sự bưng bít sẽ làm tha hóa xã hội mà không một bộ máy nào có thể kiểm soát được, dù bộ máy ấy có đồ sộ đến đâu.

Hành vi hăm dọa người đăng tải clip của ông chủ tịch Nguyên Quang Vinh là đáng bị lên án và không thể chấp nhận được đối với tư cách người đại diện cho ngành hành pháp của một địa phương. Với hành xử ấy, người này không còn đủ tư cách làm một công chức chính quyền.

Để tạm kết, xin dẫn lại stt sáng nay của nghệ sĩ Yến Năng: “Xem clip người đàn ông bạo hành hai bé gái, mà thấy tức giận và ghê tởm. Dù cường độ bạo lực vật lý không cao nhưng hành vi túm cổ, nắm vai, vuốt tóc, day má... là hành vi tra tấn tâm lý ở mức độ cao. Ta hình dung ra con mèo vời con chuột trước khi ăn thịt, hoặc kẻ độc ác mất nhân tính đe dọa con tin mà ta hay gặp trong phim Mỹ. Đây chắc chắn không phải hành vi nóng giận bột phát thiếu kiềm chế, mà là thói quen bạo lực có nghề. Vì thế tôi đề nghị: 1.Truy tố người đàn ông này vì hành hung và làm nhục trẻ em; 2. Khen thưởng nóng người quay và đăng video lên mạng; 3. Cộng đồng mạng lên tiếng mạnh mẽ để bảo vệ người đã phát hiện tội ác”.

Thái Hạo

ThaiHao-02-10-video
Video ▶️


09 tháng 4 2024

Bệnh hoạn giáo dục

9-4-2024 - Thái Hạo

ThaiHao-02-7-video
Video - ▶️

Cũng đúng vào thời điểm này cách đây 2 năm, tôi đã đưa sự việc tồi tệ “ép học sinh không thi lên lớp 10” ra công luận, từ một đoạn tin nhắn trong nhóm phụ huynh Hà Nội. Dư luận dậy sóng, báo chí “vào cuộc”, chính quyền và sở giáo dục Hà Nội như từ trên trời rơi xuống, tỏ ra ngạc nhiên rồi “chỉ đạo”, nào là “nghiêm cấm”, là “xử lý nghiêm”, v.v. và v.v..

Nhưng ngay năm sau, năm 2023, tình trạng không những không được giải quyết mà còn trầm trọng và nở rộ hơn, không chỉ Hà Nội (xin search Google để đọc báo). Và sang năm nay cũng vẫn thế, cứ bước vào học kỳ 2 là các trường THCS lại “mở chiến dịch”, lại “ra quân”. Nào là “tư vấn”, dỗ ngọt, nào là “ưu tiên”, nào là đe dọa, nào là mời phụ huynh, nào là “làm công tác tư tưởng”... Sớm, trưa, chiều, tối. Đứa trẻ đang tuổi đi học, chưa kịp biết năng lực và định hướng của bản thân thì đã bị thầy cô nhồi vào đầu đủ thứ độc hại, mà nói trắng ra là “Em học ngu lắm, không thi được đâu, đừng có thi, phải đi học trường nghề hay ra tư thục”.

“Vì ai gây dựng cho nên nỗi này”? Thầy cô giáo và các nhà trường không rảnh để đến mức suốt ngày kêu phụ huynh và học sinh lên để “làm công tác tư tưởng” như vậy đâu. Vì tỉnh/ thành phố “giao chỉ tiêu”, “đánh giá chất lượng” của sở; thế là sở đánh giá phòng, phòng phải xếp loại trường, rồi trường phải áp lên đầu giáo viên. Thi đua, thi đua, và thi đua.

Cứ sau mỗi kỳ thi 9 lên 10, các trường THCS bị đưa vào một bảng “tổng sắp huy chương” để thấy điểm trung bình so sánh ở địa phương, rồi trường nào nhiều em được vào trường chuyên nhất, trường nào bị rớt nhiều nhất. Những con số này sẽ quyết định sinh mệnh nghề nghiệp của giáo viên, quyết định cái ghế của hiệu trưởng. Hỏi làm sao mà họ không loại ngay những học sinh mà họ cho là sẽ làm ảnh hưởng đến thành tích của mình?

Cho nên, muốn dẹp những thứ quái thai này, không phải là “chỉ đạo”, là “xử lý nghiêm” kiểu động tác giả ấy nữa; mà là nhà nước và ngành giáo dục phải nhìn thẳng vào sự thật, rằng, bệnh thành tích không phải từ trời rơi xuống. Nó do chính các vị đẻ ra và đang nuôi dưỡng bằng những thứ thi đua bệnh hoạn kia. Các vị chỉ cần tự “chỉ đạo” và “xử lý” mình, thì bệnh sẽ hết.

Căn bản hơn, là bớt xây tượng đài, cổng chào, và hội hè đình đám đi, dành tiền mà xây trường, tuyển giáo viên, cung cấp đủ trường lớp cho trẻ em được học hành, lúc đó tùy theo nhu cầu tự thân của xã hội, mỗi người sẽ có lựa chọn phù hợp. Và bệnh sẽ được “chữa lành”.

Thái Hạo