Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tâm linh. Hiển thị tất cả bài đăng

14 tháng 6 2024

Thầy Thích Minh Tuệ, trùng trùng kiếp nạn “tự do tôn giáo Việt Nam”

Thứ Năm, 06/13/2024 - 20:04 — Gió Bấc

Ảnh của Gió Bấc

Theo Tây Du Ký, Đường Tăng phải vượt qua 81 kiếp nạn mới được Niết bàn. Nước Đại Đường xưa kém văn minh chưa có tự do tôn giáo nên vua Đường Thái Tông trao văn điệp và bát vàng, Bạch Mã cho thầy Huyền Trang đi thỉnh Kinh mà không xét lý lịch xem thầy có đăng ký với giáo hội hay chưa. Điệp văn cấp để giao thiệp đối ngoại, còn trong nước khắp nơi thầy đi qua chính quyền đều cung thỉnh. Kiếp nạn của Huyền Trang chỉ do bọn yêu ma.

Ở Việt Nam tự do tôn giáo hiện nay, nhà sư đầu trần chân đất, bị kiếp nạn ngay từ chính triều đình và giáo hội. Chỉ trong vòng nửa tháng qua, thầy Minh Tuệ đột nhiên hai lần đột ngột “tự nguyện ẩn tu”: đêm 2 rạng 3 tháng 6 và đêm 13-6. Từ Huế, 72 vị đồng tu bỗng nhiên được phép màu Cân Đầu Vân của Tôn Ngộ Không đưa đi tản mác kẻ ra Hà Tỉnh, Nghệ An, Thanh Hóa, người vào tận Quảng Nam, Bình Định chỉ trong đêm 2-6. Sau kiếp nạn tan đàn lạc nghé, một số vị đồng tu lại tiếp tục bộ hành hàng trăm cây số tìm nhau, tìm thầy. Sau 5 ngày ẩn tu bí mật để làm căn cước công dân, thầy Minh Tuệ bất ngờ xuất hiện trên VTV qua hai clip trả lời phỏng vấn đầy tranh cãi về sự trung thực, cắt ghép về bối cảnh và nội dung câu chuyện. Các đoạn đối thoại chắp nối rời rạc giữa người hỏi kiêm bình luận và người trả lời.

Như để chữa cháy, truyền thông nhà nước đưa hai clip có vẻ chân thực hơn về Thầy Minh Tuệ nhận căn cước công dân và phóng viên báo Người Lao Động phỏng vấn. Xâu chuỗi nội dung các clip cho thấy phía truyền thông nhà nước gợi ý cài cắm để thầy Minh Tuệ thừa nhận tự nguyện ẩn tu và dừng bộ hành do tác hại của việc tụ tập đông người. Thậm chí gợi ý tạo điều kiện cho Thầy đi Ấn Độ thăm quan đất Phật. Thầy Minh Tuệ trước sau khẳng định nguyện vọng muốn bộ hành tu tập hạnh Đầu Đà. Thầy cũng thật thà ý nhị bộc lộ từng có ước mơ bộ hành sang Ấn Độ. Lời lẻ nhẹ nhàng ấy cho thấy ý chí của Thầy chưa bao giờ muốn ngừng bộ hành, ẩn tu. Dù sao, những hình ảnh cho thấy chừng như chính quyền đã cởi mở đồng thuận cho thầy Minh Tuệ tiếp tục tu tập trong sự quản lý của địa phương.

Thông tin trên mạng cho thấy, thầy Minh Tuệ dọn dẹp căn chòi nhỏ trong vườn sầu riêng của người em út, nơi thầy từng ở nhiều năm trước để làm nơi cư trú và tiếp đón phật tử, người đồng tu

Tiếp đó, trong ba ngày 11,12, 13 tháng 6 thầy được đi khất thực hạn chế vài tiếng đồng hồ trong không gian thôn xã của làng quê nơi cư trú. Khu vực này được bảo vệ chặt chẻ bởi nhiều chốt công an nhưng tiếng vang nhanh chóng thu hút hàng ngàn phật tử khắp nơi kéo về chiêm bái. Dù đây là một xả hẻo lánh của Gia Lai nhưng Phật tử đứng ven đường và đi theo thầy Minh Tuệ dài hàng cây số. Nhiều đoàn Phật tử khắp nơi đã đổ về Gia Lai làm tự thiện. Xe khách, máy bay và khách sạn ở Gia Lai cháy vé. Có người còn mau mắn nghĩ đến việc chớp thời cơ phát triển Gia Lai thành trung tâm du lịch tâm linh.

Ngày 13-6 các thầy Minh Nhuận, Tuệ Minh, Minh Tạng, Minh Chiến đã lần lượt tới được Gia Lai và được tin đã gặp thầy Minh Tuệ. Nhóm các thầy Giác Ngộ, Minh Tự…. đang bộ hành trên đèo Lò Xo cách Gia Lai 200km được xe biển xanh của Công An đón để đưa về Gia Lai gặp thầy Minh Tuệ theo nguyện vọng. Cứ ngỡ như sau chặng đường dài hàng trăm cây số tìm kiếm các thầy sẽ gặp nhau nhưng tiếp đó có nhiều dấu hiệu bất thường. Nhóm các thầy Minh Trí, Chơn Trí, Minh Thành cũng đang bộ hành trên đèo Lò Xo thì không còn tin tức.

Sư A Na cùng đi với hai bạn đồng tu mới bỗng dưng mất tích gần một cây xăng. Hai người đồng tu đón xe đò bỏ dở hành trình.

Trong đêm này, em trai thầy Minh Tuệ chủ mảnh vườn sầu riêng nơi thầy Minh Tuệ nương náu lại thông báo Minh Tuệ đã ẩn cư nơi khác. Chắc hẳn lần này sẽ ẩn tu lâu hơn và mức độ tan đàn lạc nghé sẽ triệt để hơn.

Xâu chuỗi các sự kiện có thể thấy rằng có kế hoạch liên hoàn phổi hợp. Có người tung tin qua các Youtuber, mượn lời sư Minh Nhuận kêu gọi các bạn tìm xe đi về Gia Lai. Có người truyền tin, tìm xe cho các thầy và “tình cờ” xe Công An trờ tới đón. Chiến dịch “tự nguyện ẩn tu” đêm 2-6 hàng trăm người bủa lưới vây một điểm nghỉ đêm của các sư. Chiến dịch ngày 13-6, do các thầy tản mác nhiều nhóm, nhiều nơi, màn lưới “tiếp đón” giăng rộng từ Gia Lai lên đến đèo Lò Xo và nhiều nơi khác kéo dài hàng trăm cây số. Quy mô gấp nhiều lần so với trước. Nếu cựu tướng Đỗ Hữu Ca Hải Phòng có mặt ông sẽ khen “Đây là trận đánh tuyệt đẹp”. Có lẽ nguyện vọng tiếp tục bộ hành tu tập theo hạnh Đầu Đà của thầy Minh Tuệ và các đồng tu sẽ là thách thức khó có thể vượt qua.

Sư Minh Tuệ độc hành từ năm 2019, không nhận cúng dường tiền bạc, chìm lỉm giữa đất nước tự do tôn giáo phát triển với làn sóng chùa to- Phật lớn, cúng dường tiền chẵn….. nên chỉ bị những kiếp nạn lẻ tẻ: người ta không cho ăn, xô đuổi, đánh vào mặt… Phẩm hạnh từ bi vô lượng thầy cầu mong cho người ta hạnh phúc nên kiếp nạn ấy đều qua.

Ấy nhưng khi giới truyền thông xã hội phát hiện, phật tử sùng kính, dư luận chú ý ngày càng tăng thì kiếp nạn của ngày càng lớn.

Tinh thần xả ly tuyệt đối, theo hạnh Đầu Đà rủ bỏ thế danh, đốt bỏ giấy tờ tùy thân, xem cha mẹ ruột bình đẳng với bao nhiêu người khác, không vướng mắc trong giáo phái, tự viện nào chỉ tu theo lời Đức Phật, thầy Minh Tuệ đã vướng vào kiếp nạn căn bản nhất của “tự do tôn giáo Việt Nam”, tu mà không đăng ký với giáo hôi quốc doanh của nhà nước. Thầy Minh Tuệ không phải người đầu tiên cũng không phải cuối cùng.

Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống ra đời từ năm thập kỷ 1960, Phật Giáo Hòa Hảo thuần túy ra đời từ năm 1939 đến nay vẫn bị đàn áp lên bờ xuống ruộng vì cái tội không đầu phục quốc doanh, ông cụ Lê Tùng Vân hơn 90 tuổi còn bị quy chụp giả sư, loạn luân. Thầy Minh Tuệ không thể thoát vòng kim cô đó. Giáo hội tuyên án Lê Anh Tú không phải là tu sĩ Phật giáo, không tu tập ở bất kỳ cơ sở nào mặc dù cả thế giới ngưỡng mộ phẩm hạnh Đầu Đà của ngài Minh Tuệ. Một tiến sỉ cao tăng quốc doanh không nhận cúng dường tiền lẻ gọi ông là “thằng ba trợn”. Thượng Tọa Thích Minh Đạo chỉ vì tình thật, tán thán phẩm hạnh của ông đã bị cấp trên cho “tự nguyện từ chức”, quỳ lại sám hối chư tăng và biệt chúng nhập thất ngay trong lúc an cư kiết hạ.

Phẩm hạnh của sư Minh Tuệ như tấm gương làm lộ mặt ma tăng, sàm tăng đang đầy rẩy chi phối giáo hội quốc doanh tạo ra dư luận phản cảm. Pháp tu khổ hạnh của sư như luồng ánh sáng mầu nhiệm soi vào hố đen tham lam hôn ám, đã đập bể nồi cơm cúng dường phước báu của chư vị quan tu. Báo Giác Ngộ đã có bài than thở VÌ SAO NÊN NỖI? cái nỗi ấy là "Chùa dạo này vắng quá!" (1)

Với thể chế độc tài, tiếng vang, sự ngưỡng mộ quá lớn, quá mạnh mẽ của công chúng với thầy Minh Tuệ là điều không thể chấp nhận, không thể tồn tại trong nền “tự do tôn giáo Việt Nam”. Giáo chủ Huỳnh Phú Số của sáng lập đạo Phật Giáo Hòa Hảo đã “vắng bóng” từ năm 1947 khi đi họp với Việt Minh bàn việc hợp tác kháng chiến ở Đốc Vàng. Tổ sư Minh Đăng Quang sáng lập hệ phái Khất sĩ cũng vắng bóng từ năm 1954 ở Cái Vồn. Tiếng tăm da thịt của nữ hoàng nội y Ngọc Trinh cũng đủ cho em cái án tù lãng nhách. Ngay trong đảng, đệ nhất khai quốc công thần, đệ nhất danh tướng “Điện Biên Phủ chấn động năm châu rung động đia cầu” cũng có lúc bị làm nhục nên có thơ rằng “Ngày xưa đại tướng cầm quân, ngày nay đại tướng cầm quần chị em”.

Vì vậy, cách tu hành và phẩm hạnh từ bi hỷ xả của thầy Minh Tuệ càng cao quý, càng được kính ngưỡng thì càng nguy hiểm cho nhục thân của Thầy.

Có người cho rằng cái xử sự nhẹ nhàng với thầy Minh Tuệ sau ngày 2-6 là nhờ trận lôi đình hơn 10000 tia sét đánh vào Hà Nội ngày 5-6 và cơn mưa như hồng thủy ở Đại Nội Huế ngay trước giờ khai mạc Festival. Các quan chức anh minh thời nay vốn thiếu niềm tin vào sự thiện lương, chân lý nhân quả nhưng thừa mê tín vào phước báo theo biện luận của đám ma tăng. Thầy bói Hồ Hữu Hòa đã xuyên thủng lá chắn cấp hàm tướng tá. Mộ Võ Thị Sáu luôn tấp nập hương hoa cúng vái. Bái Đính, Ba Vàng đầy rẫy cây cổ thụ mang tên lãnh đạo.

Nhà tu mang tầm quốc tế như hòa thượng Huyền Diệu Tiến sĩ khoa thần học tại Đại học Sorbonne, Pháp, Chủ tịch Liên đoàn Phật giáo quốc tế Lâm Tỳ Ni hết lời tán thán thầy Minh Tuệ. (2)

Bách Khoa Toàn Thư mở WIKIPEDIA vinh danh Thích Minh Tuệ và ghi nhận rằng “Giáo hội Phật giáo Việt Nam không chấp nhận gọi ông là "tu sĩ Phật giáo", tuy nhiên Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất công nhận điều này và khen ngợi ông hội đủ phẩm hạnh cho danh xưng đó. Đồng tình với việc gọi Thích Minh Tuệ là tu sĩ, dù chính ông không tự nhận mình như thế, các nhà quan sát nhận định việc đánh giá một cá nhân có phải là tu sĩ hay không không phụ thuộc vào sự đồng ý của bất kỳ tổ chức nào” (3)

Quyền lực thế tục của nhà nước cộng sản có thể bôi đen thêm lần nữa mỹ từ “tự do tôn giáo Việt Nam” bằng cách giam hãm hành hạ nhục thân, quyền tự do của thầy Minh Tuệ, thậm chí có thể làm Thầy “vắng bóng”. Nhưng tấm gương sáng trong và pháp hành chánh đạo của Thầy đã khai mở, lay động tâm từ chỉ ra con đường chuyển hóa tham sân si hướng đến sự an nhiên giải thoát. Giá trị ấy không thể đảo ngược!

Có người hỏi nếu ai đó xin Thầy một phần thân thể thầy sẽ làm sao? Minh Tuệ trả lời “Con chỉ xin được 10 ngày để thanh lọc cơ thể thật tinh khiết. Sau đó ai muốn lấy gì cứ lấy!” Với đại nguyện tận hiến ấy thì khó thách thức nào cưỡng ép được.

1- https://giacngo.vn/vi-dau-ra-noi-nay-post70771.html

2- https://www.niemphat.vn/ht-thich-huyen-dieu-noi-ve-su-thich-minh-tue

3- https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%ADch_Minh_Tu%E1%BB%87

Bạch hóa ngày tháng sanh của ông Lê Anh Tú và tên ngôi chùa cụ thể là bước đầu tiên nên làm

Thứ Sáu, 06/14/2024 - 02:02 — Nam Gia

Trước khi trở thành "hiện tượng tôn giáo" có một không hai về việc đi khất thực theo trường phái Hạnh Đầu Đà, ông Thích Minh Tuệ đã nhiều lần làm việc này nhưng không gây tăm tiếng và tai tiếng nào cả.

Theo wikipedia cho biết [1]: Ông Lê Anh Tú sinh năm 1981 tại xã Kỳ Văn (có nguồn ghi xã Kỳ Tân), huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh, Việt Nam. Ông Tú là con thứ hai trong một gia đình có bốn người con. Năm 1994, ông ta cùng gia đình chuyển đến xã Ia Tô, huyện Ia Grai, tỉnh Gia Lai lập nghiệp. Ông Tú lấy pháp danh là Thích Minh Tuệ, từng có thời gian ngắn tu tại chùa nhưng mập mờ về tên chùa. Trước đó, ông Tú là một địa chính viên.

Báo Tuổi Trẻ đưa tin [2]: Ngày 10 tháng Sáu năm 2024, thiếu tướng Rah Lan Lâm - giám đốc Công an tỉnh Gia Lai, xác nhận Công an tỉnh đã cấp căn cước công dân cho ông Lê Anh Tú (thường gọi Thích Minh Tuệ). Ông Tuệ nhận căn cước công dân vào chiều ngày 8 tháng Sáu năm 2024.

Điều lẽ ra nên làm - khi giao căn cước cho công dân - phía công an tỉnh Gia Lai và báo Tuổi Trẻ nên trình bày rõ ràng ngày tháng năm sinh của Lê Anh Tú, bởi vì muốn hay không, ông Tú đã là "người của công chúng", với sức ảnh hưởng có thật, tính trên con số hàng triệu người ngưỡng mộ gần 2 tháng qua.

Chi tiết hóa rõ ràng và thật về ngày tháng ông Tú chào đời, sẽ trở thành yếu tố quan trọng căn bản và đầu tiên. Nếu quả thật, ông ta sanh trùng ngày với ông Hồ Chí Minh, truyền thông sẽ khẳng định ngay sự trùng hợp ngẫu nhiên, để đánh tan dư luận, tính cho đến nay vẫn mập mờ và càng tạo cơ hội cho những "đám mây mù" về nhân thân ông Tú lẩn khuất quanh ngày 19 tháng Năm mà vô số người thêu dệt, lồng ghép tựa như ông ta là hiện thân của ông Hồ Chí Minh. Trong trường hợp, ông Tú sanh khác ngày 19 tháng Năm, sự việc lồng ghép, cố tình gây nhiễu loạn nhơn tâm càng bị đánh bạt tất thảy.

Bên cạnh ngày tháng năm sanh, giới công an cũng nên làm rõ quãng thời gian ông Tú đã từng xuất gia tại chùa nào với thời gian bao lâu. Chi tiết căn bản này và chi tiết ngày tháng chào đời của ông Lê Anh Tú là điều rất cần làm rõ, trong hoàn cảnh hiện nay. Bởi việc ông Tú gọi là "tự nguyện" dừng khất thực và "ẩn tu" ngỡ mọi chuyện đã xong. Nhưng tin mới nhứt vào ngày 13 tháng Sáu năm 2024 của báo Thanh Niên [3] cho biết "Hàng ngàn lượt người đổ về nơi tu tập của ông Thích Minh Tuệ" cho thấy, người dẫn vẫn săm soi và bám sát ông Lê Anh Tú, không khác một báu vật thất lạc vừa được tìm lại.

Việc nói trên quá dễ nhưng rất tiếc giới công an và báo chí không làm để [4] "mong mọi người cũng việc ai nấy làm" từ ông Lê Anh Tú được như ý nguyện - như báo Dân Trí đưa tin ngày 12 tháng Sáu năm 2024.

Gần nửa thế kỷ, tính từ năm 1975, hầu như người dân nào cũng tỏ tường, khi sống trong xã hội Việt Nam ngày nay:

1. Không hình thành tổ chức nếu ĐCSVN không cho phép.

2. Không tụ tập đám đông mang tính chính trị và mang tính tôn giáo nếu ĐCSVN không cho phép.

Ngày 12 tháng Sáu năm 2024, đài RFA đăng trên fanpage dòng status [5]: Dân biểu Mỹ Michelle Steel lên án hành xử của chính quyền Việt Nam với sư Thích Minh Tuệ.

Ngày 14 tháng Sáu năm 2024, báo Công An Nhân Dân có bài [6] "Minh chứng phản bác các nhận định sai lệch trong “Báo cáo tự do tôn giáo quốc tế 2024” của USCIRF", trong bài báo này khẳng định: "... Ngày 1/5/2024, Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế (USCIRF) - một tổ chức do Chính phủ Mỹ lập nên đã công bố cái gọi là “Báo cáo tự do tôn giáo năm 2024” với những thông tin phiến diện, sai lệch về tình hình tôn giáo ở Việt Nam...".

Tóm lại, bạch hóa ngày tháng ông Lê Anh Tú chào đời, cùng việc tu hành tại ngôi chùa nào trước khi đi khất thực, chắc chắn sẽ là bước đầu tiên để dân chúng hiểu rõ ông Lê Anh Tú chỉ là người phàm đang tự tu học như Thích Minh Tuệ đã tuyên bố rõ ràng.

[1] https://vi.wikipedia.org/wiki/Th%C3%ADch_Minh_Tu%E1%BB%87

[2] https://tuoitre.vn/video/ong-le-anh-tu-thich-minh-tue-nhan-can-cuoc-cong-dan-162518.htm

[3] https://thanhnien.vn/hang-ngan-luot-nguoi-do-ve-noi-tu-tap-cua-ong-thich...

[4] https://dantri.com.vn/xa-hoi/ong-thich-minh-tue-mong-moi-nguoi-cung-viec-ai-nay-lam-20240612125854760.htm

[5] https://www.facebook.com/RFAVietnam/posts/pfbid0okqp7YDTxJFdU8BsfS7GwZhe...

[6] https://cand.com.vn/Chong-dien-bien-hoa-binh/minh-chung-phan-bac-cac-nha...

13 tháng 6 2024

Thích Minh Tuệ: Lời cảnh báo cho nạn khuynh loát tôn giáo (Phần 1)

Thứ Tư, 06/12/2024 - 20:01 — Nguyễn Hữu Vinh

Ảnh của nguyenhuuvinh

Vấn nạn quốc doanh

Từ rất lâu, những câu chuyện về nhà chùa, nhà sư trong xã hội Việt Nam đã trở thành một đề tài được cộng đồng mạng bàn tán xôn xao hoặc rộ lên từng đợt sau mỗi sự việc trong “hậu cung nhà chùa” bị bại lộ. Để rồi sau đó lại như đá ném ao bèo, nghĩa là dần dần đi vào quy luật “nói lắm cũng nhàm” và mọi chuyện trở nên bình thường trong một hoàn cảnh không bình thường của hệ thống Phật giáo tại Việt Nam.

Đó là hệ thống Phật giáo đã được định hướng theo khẩu hiệu: “Đạo pháp – Dân tộc – Chủ nghĩa xã hội”, một khái niệm mông lung mà có lẽ Đức Phật có sống lại cũng chẳng hiểu cái “Chủ nghĩa Xã hội” mà các thế hệ sư sãi hiện nay ở Việt Nam đặt chắn trước mặt các tượng Phật là cái gì.

Theo ngôn ngữ dân gian, thì hệ thống Phật giáo đó được định nghĩa là hệ thống Phật giáo Quốc doanh – nghĩa là Phật giáo dưới sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng Cộng Sản Việt Nam ( CSVN) là một đảng lấy chủ thuyết Mác – Lein vô thần, bạo lực và bất khoan dung với mọi tôn giáo là “Kim chỉ nam” của mọi hành động.

Hệ thống Phật giáo đó, được nhào nặn bằng sự quy tập tất cả 9 hệ phái tôn giáo nguyên ủy đã tồn tại ở Việt Nam cho đến năm 1981 - mấy năm sau khi người Cộng sản hoàn thành việc xâm lược một quốc gia anh em qua một cuộc chiến tranh bạo tàn vì hệ tư tưởng Cộng sản. Cuộc quy tập và nhào nặn tạo thành cái gọi là Giáo hội Phật giáo Việt Nam này, là một hình thức “nấu lẩu” bằng cách trộn lẫn tất cả mọi thứ vào một nồi cho dễ quản lý.

Hệ thống đó được hình thành, nhằm thay thế cho hệ thống Phật giáo chân truyền lâu đời đã tồn tại ở Việt Nam và đã bị chính sách tiêu diệt tận gốc của đảng tàn sát trước đó trong “Cuộc cách mạng tư tưởng và văn hóa”.

Và hệ thống mới, được quản lý bởi hệ thống sư sãi do đảng đào tạo, lựa chọn, bổ nhiệm hoặc được đào tạo, bổ nhiệm từ đội ngũ an ninh sang nhận “nhiệm vụ đặc biệt”. Vì thế, cái tiêu chuẩn “Hồng hơn chuyên” được áp dụng triệt để cho các “Chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, tư tưởng” này của đảng CSVN.

Với tiêu chuẩn “Hồng hơn chuyên” nên việc tu tập, việc thực hành tôn giáo theo yêu cầu của Giáo lý, Phật pháp là điều không quan trọng bằng quá trình lập thành tích, quá trình phấn đấu kết nạp đảng hoặc hoàn thành các nhiệm vụ chính trị là chính.

Cũng chính vì vậy, mà hiện tượng “Lạ” liên tục xuất hiện trước cửa thiền môn, bởi chính các tăng lữ, bởi các chùa chiền và đội ngũ sư sãi. Thế rồi dần dần, trong xã hội Việt Nam xuất hiện ngày càng nhiều và càng phổ biến hiện tượng “ma tăng” theo cách gọi của dân chúng cõi đời.

Báo chí, mạng xã hội thỉnh thoảng lại rộ lên những vụ việc không thể giấu kín, không thể che đậy và làm choáng váng xã hội Việt Nam.

Đó là những vụ như nhà sư Thích Trí Hộ ở Quảng Trị giết người tình rồi ném xác xuống sông phi tang. Vụ Đại đức, Thượng tọa Thích Thanh Toàn quấy rối tình dục nữ phóng viên bằng nhiều cách bẩn thỉu và khi bị bại lộ thì “Hòa thượng Xin tí Khí” đề nghị được nhận lại khối tài sản mấy trăm tỷ có được nhờ tu hành mấy năm. Hay tập thể nhà sư hùa nhau xâm hại tính dục đồng tính những nam phật tử đến chùa ở Vĩnh Phúc.

Người ta cũng chẳng thấy lạ khi ngày nay, sư sãi chỉ cần ở chùa ban ngày còn buổi tối thay áo đội mũ đi quán bar, hát karaoke và chơi gái. Thậm chí, những ngày đầu năm mới đây, Đại đức Thích Nhuận Nghi chùa Từ Đức đã phải hồi tục sau khi một đoạn video đen mà Đại đức và ni cô đã thực hiện cái việc mà cha ông nói là “ông sư bà vãi cuộn tròn lấy nhau”.

Đó là những vụ nhà sư nghiện ma túy rồi trộm cả chuông chùa để bán hay nhà sư lừa đảo hàng chục nạn nhân với số tiền khổng lồ hoặc Hòa thượng trụ trì kiêm chạy án, đã nhận cả mấy triệu đola để chạy án ở những vụ án động trời…

Rất, rất nhiều những vụ việc nổi tiếng về sự sa đọa của hàng ngũ tăng lữ trong cái gọi là Phật giáo Quốc doanh ngày nay.

Tuy nhiên, nếu chỉ sa đọa về tư cách, về đạo đức cá nhân, về hành xử và lừa đảo cá nhân, thì chưa hết. Cộng đồng mang và dư luận gần đây chú ý nhiều đến những hiện tượng sư sãi quốc doanh làm khuynh đảo xã hội bởi những vụ lừa đảo có tính chất quốc gia, có tính chất phổ thông toàn xã hội với những mớ lý thuyết đi ngược với giáo lý nhà Phật với mục đích nhằm dọa dẫm các tín đồ, các phật tử đi vào con đường sai lạc. Để từ đó, nhằm moi từ họ những khoản tiền khổng lồ.

Những hiện tương sư sãi bày trò mê tín dị đoan nổi tiếng như “Oan gia trái chủ” tại chùa Ba Vàng của Thích Trúc Thái Minh – một hình thức mê tín bịa đặt nhằm dọa dẫm người u mê bỏ ra những khoản tiền lớn cho thầy chùa. Thế rồi khi bị lên án, thì không lâu sau đó, hệ thống chùa này lại bịa chuyện “Xá lợi lông” của đức Phật. Và một vụ lừa đảo mới lại bị phanh phui.

Không chỉ có mỗi Thích Trúc Thái Minh, trong hàng ngũ tăng đoàn của Phật giáo Quốc doanh hiện tại, những nhân vật như Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang… đã và đang là những điển hình được nhắc tới trên mạng xã hội về những trò đi ngược giáo lý Phật giáo với mục đích duy nhất, tối thượng là lừa đảo kiếm tiền bá tánh u mê.

Có lẽ không cần nói nhiều, những người chỉ cần đầu óc tỉnh táo đã có thể thấy được sự lỳ lợm bất chấp của những kẻ mang áo nhà sư quốc doanh này.

Và người ta nói, người ta lên án, người ta phê phán đủ mọi cách.

Nhưng mọi việc vẫn cứ như cũ, chẳng hề suy suyển, những bộ mặt nhà sư vẫn nhăn nhở, vẫn lẻo mép và vẫn lừa đảo như thường.

Và cả hệ thống Phật giáo Quốc doanh lừa đảo ấy vẫn câu kết với nhau, vẫn bảo vệ lẫn nhau để tồn tại, để bất chấp dư luận, để kiếm ăn bằng sự mê muội của đám con nhang đệ tử được hướng dẫn, được đào tạo bằng mọi cách để phục vụ đám quốc doanh và quên đi mọi thực trạng xã hội Việt Nam hôm nay.

Không chỉ có Phật giáo

Nói đến vấn nạn tôn giáo Quốc doanh hiện nay tại Việt Nam, người ta nghĩ ngay đến Phật giáo.

Bởi nó đã là điển hình cho sự thành công của chính sách khuynh loát của đảng CSVN đối với các tôn giáo, nhằm thực hiện chiến lược “Tận dụng các phần tử tiến bộ trong các tôn giáo nhằm phục vụ sự nghiệp cách mạng của đảng CS của giai cấp vô sản” như trong lý thuyết Mác – Lenin đã ghi.

Nhưng sự khuynh loát không chỉ có ở trong một tôn giáo hay một lĩnh vực đời sống xã hội. Mọi tôn giáo, mọi mặt đời sống xã hội đều phải được sự quan tâm của đảng và bàn tay của đảng phải thò vào tận nơi, thì khi đó mới mong được yên ổn không bị coi là “thế lực thù địch”.

Ngay cả trong Phật giáo, thì nhóm Phật Giáo thống nhất không chịu sự khuyunh loát của đảng, cũng đã bị loại ra khỏi xã hội bằng cái gọi là “Bất hợp pháp”.

Những tôn giáo khác như Hòa Hảo, Cao Đài… đều được sự quan tâm của đảng và đảng thừa lực lượng, đầy khả năng để vô hiệu hóa những nhóm tôn giáo chân truyền, lập ra những nhóm Quốc doanh để thay thế, để chia rẽ, để lũng đoạn.

Riêng hệ thống Công giáo, là một tôn giáo khó lũng đoạn nhất, bởi Giáo hội Công giáo có một tổ chức toàn cầu vững chắc, bền vững và chặt chẽ từ xưa đến nay, độc lập trong đào tạo, nghiêm cẩn trong chọn lựa nhân sự… nên việc khuynh loát không hề dễ dàng như các tổ chức tôn giáo khác.

Thế nhưng, khó, không có nghĩa là nhà cầm quyền buông tha.

Và một chiến lược lâu dài, bền bỉ và có sách lược, được thực hiện bằng cả hệ thống chính trị với những chi phí, đầu tư không hề tiếc tiền dân cho các bộ phận nghiệp vụ nhằm khuất phục tôn giáo này từ trung ương đến địa phương ròng rã mấy chục năm nay.

Bắt đầu từ việc thành lập tổ chức “ma giáo” thay tổ chức tôn giáo chân chính như cách làm xưa nay của các chế độ cộng sản. Cái gọi là “Ủy ban đoàn kết công giáo” được thành lập hơn 70 năm trước vẫn được nuôi bằng tiền dân, vẫn dai dẳng sống và lập thành tích dâng đảng bằng mọi cách, mọi lúc và mọi khả năng.

Rồi việc hệ thống chính trị Việt Nam dùng con mồi “bang giao” với Vatican, nhằm đưa Vatican vào hết cạm này đến bẫy khác trong quá trình giao thiệp, để cuối cùng Vatican đồng ý trao ngọn roi quyền lực vào tay nhà cầm quyền CSVN trong việc cho họ có vai trò trong lựa chọn nhân sự quyết định của Giáo hội xưa nay người có quyền lực duy nhất là Giáo hoàng.

Và chiếc bẫy đã sập xuống.

Và những hệ lụy của nó đã lập tức được thể hiện rất… ngoạn mục.

Đó là thay vì thái độ kiên quyết với trò ma giáo đi ngược lại đức tin, đường lối của Giáo hội Công giáo, kiên quyết nói không với những nạn khuynh loát và kiềm chế giáo hội, thì ngày nay, nhiều nơi, các Giám mục được bổ nhiệm sau khi đã được sự đồng ý của nhà cầm quyền CSVN, đã coi chuyện khối ung bướu “Ủy ban đoàn kết” mà đảng dựng lên bên canh Giáo hội là chuyện bình thường, thậm chí là còn cử các linh mục của mình vào đó để “Công tác”. Điều này đi ngược lại nguyên tắc giáo luật của Giáo hội Công giáo là tu sĩ không được tham gia chính trị.

Đặc biệt, việc kiềm chế, điều khiển những nhân vật, chức sắc, tu sĩ đi theo nhà nước là nghề riêng của đám an ninh Việt Nam. Rất nhiều các linh mục, tu sĩ trong số những người xếp hàng trong hàng ngũ cơ quan của đảng ấy, đã lập những “thành tích đen” trong đời sống tu trì của họ trong giáo hội.

Và đó là chiếc dây thừng mà nhà cầm quyền cầm chắc để dẫn họ đi theo mình.

Nhưng giáo hội vẫn để hiện tượng đó tồn tại ngang nhiên.

Bởi không dễ dàng để xử lý những điều đó từ những Giám mục không có thái độ thẳng thắn, rõ ràng đen trắng phân minh.

Đó là những Giám mục mà nói theo Công an là “Chúa không chọn, thì chúng tôi chọn”, thay vì thái độ kiên quyết lên án cái xấu, từ bỏ sự đen tối, sự cám dỗ đi ngược lại đường lối Đức tin cho giáo dân noi gương, thì ngược lại đã thực hiện chính sách “đề huề” và coi việc giao lưu, giao hảo với đám quan chức lãnh đạo của Cộng sản như một ân huệ, một thành công, một sự hãnh diện cho cá nhân mình.

Và các ngài không nhớ rằng thiên hạ đã có câu: “Hãy nói cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là ai”. Bởi sau những cuộc đón tiếp trang trọng, kính cẩn, sau những cái bắt tay hữu hảo và những bó hoa, nụ cười kia với các Giám mục, linh mục, thì đám quan chức đó đã hiện nguyên hình là đám cướp, đám tội phạm.

Và không chỉ có vậy, rất nhiều hiện tượng tục hóa trong Giáo hội đã xảy ra, những mâu thuẫn khó giải quyết giữa giáo dân và linh mục đã có nhiều nơi, nhiều lúc đến tình trạng căng thẳng.

Bởi não trạng Giáo sĩ trị đã thay thế não trạng phục vụ cho cộng đồng dân Chúa.

Bởi một số giáo sĩ, linh mục tự coi mình như những vua, quan, và trên hết, họ coi việc đi tu, là một nghề kiếm sống. Và khi đó, rất nhiều linh mục đã phải chống chọi gian nan giữa con đường tu trì và cuộc sống hiện đại với những tham vọng vật chất, nhục dục, danh vọng và nhiều vấn đề trong đời sống cộng đồng xuất phát từ sự tha hóa, khuynh loát của hệ thống chính trị một cách ngang nhiên.

Rất tiếc là điều ít khi người giáo dân nghĩ đến và không thể chấp nhận, đã xuất hiện không ít và thậm chí ngày càng nhiều trong đời sống giáo hội mà với mạng truyền thông hiện đại ngày nay, thì việc che đậy không phải là giải pháp tốt nhất.

Thậm chí, không chỉ linh mục, tu sĩ mà ngay cả Giám mục, một Chức vị được coi trọng bậc nhất trong giáo hội Công giáo. Với truyền thống xưa nay của Giáo hội Việt Nam, là hiện thân của Chúa, người được sai đến “Nhân danh Chúa”. Thì ngày nay, đã xuất hiện hiện tượng giáo dân bất phục tùng, giáo dân đã thẳng thừng đề nghị các ngài tự nguyện ra khỏi chức vụ của mình khi đã không còn chỗ đứng trong trái tim và khối óc của họ.

Những điều đó, nói cho cùng, là kết quả của nạn khuynh loát bởi bàn tay Cộng sản với giáo hội Công giáo.

12.06.2024

J.B Nguyễn Hữu Vinh

Cúng Dường Và Hồi Hướng Dưới Con Mắt Của Tăng Ni Thời Mạt Thế

13.6.2024 - Phạm Lưu Vũ

Một ni cô trẻ trung, mặt tròn trĩnh, nhẵn nhụi như… tượng sống, giảng về cúng dường: “Đem đến chùa cúng dường có một nải chuối, mà xin quá trời lun. Há há há há…”

Một chức sắc khá cao trong GH, một mình “trụ trì” mấy ngôi chùa, lộng lẫy như cung điện, có bằng tiến sĩ Phật học là thượng tọa Thích Nhật Từ. Vị này thích lòe người, “ngôn” nhiều điều bất cập chánh pháp, ví dụ chê Sư Minh Tuệ là mới “thực tập khổ hạnh”, chưa “thực tập Giới”, thì mới đi được… 1/3 quãng đường. Nhưng không muốn mất thì giờ nhiều, chỉ xin bàn 1 câu, giảng về cúng dường và hồi hướng của ông ta: “Cúng dường có một nải chuối, mà hồi hướng công đức cho tất cả mọi chúng sinh (?)…”. Rồi ngài tiến sĩ tính toán: “Thế giới có 8 tỷ chúng sinh, đem một nải chuối chia cho 8 tỷ người, thì mỗi người chỉ được… tí xíu”. Ý ông ta chê ít, nhẽ ra phải cúng cả buồng, cả vườn chuối…

Khỏi cần bàn về tri kiến thế gian nghe đã thô thiển, đến mức cười không nổi, nói ngay về kiến thức Phật học, vì ông ta là “tiến sĩ Phật học”:

1- Khái niệm “chúng sinh” trong nhà Phật là bao gồm cả tam giới, gồm 25 “cõi hữu”, từ địa ngục, ngạ quỷ, súc sinh, đến người, Atula, Trời… trải suốt ba đời, quá khứ, hiện tại và vị lai… chứ không phải chỉ 8 tỷ người hiện đang sống trên quả địa cầu này.

2- Ông tiến sĩ Phật học đã coi “công đức hồi hướng” là phụ thuộc vào số lượng và giá trị của vật phẩm cúng dường…

Bài kệ “hồi hướng” truyền hàng ngàn năm nay trong nhà Phật, mỗi khi kết thúc một “Phật sự” nào đó như sau:

“Nguyện đem công đức này
Hướng về khắp tất cả
Đệ tử và chúng sinh
Đều trọn thành Phật đạo”

Chắc ông tiến sĩ thường xuyên tụng hàng ngày mà không hiểu, hoặc chỉ nghĩ đến chuyện đếm công đức qua những tiếng “ting ting”, khi tiền cúng dường chui vào tài khoản, hoặc đếm công đức như đếm… chuối, đếm gạo?...

Vậy công đức ở đâu ra? Lớn đến cỡ nào? mà ngày nào cũng phát nguyện, hồi hướng cho khắp tất cả “đệ tử và chúng sinh”?

Công đức ở đâu ra? Ở trong mỗi mỗi chúng sinh. Nó bình đẳng tuyệt đối, ở Phật cũng không tăng, ở chúng sinh cũng không giảm. Là cái mà Trúc Lâm Đại sĩ (Phật hoàng Trần Nhân tông) gọi là “gia trung hữu bảo” (trong nhà có của báu).

Lớn đến cỡ nào? Lớn vô tận, đến nỗi cúng hoài cũng không bớt, mà nhận mãi cũng chẳng thêm. Giống như cái giếng (Thủy Phong Tỉnh), nước trong giếng thì múc lên không cạn bớt, rót xuống chẳng đầy thêm.

Công đức ấy là cái gì mà kì diệu như vậy? Giáo lý Đại thừa chỉ ra rằng công đức chính là trí tuệ. Duy Thức luận nói: “A Lại Da thức (thức thứ 😎 chứa đầy đủ mọi công đức”, thì công đức chính là trí tuệ, là tính Viên Giác tròn đầy. Nghĩa là công đức cũng chính là Phật tính, là Như Lai tạng... Chương Thập hồi hướng trong kinh Lăng Nghiêm gọi là “Vô tận công đức tạng”, thì “Vô tận công đức tạng” là “tự tính” bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm của mỗi mỗi chúng sinh. Đem “Vô tận công đức tạng” ra hồi hướng, dẫu cho khắp tất cả, đệ tử và chúng sinh, thì cũng không bao giờ cạn.

Nghĩa là công đức không phải ở nải chuối, không phải ở mệnh giá của đồng tiền… mà ở trong tâm người cúng dường, thì dẫu cúng một hạt vừng, một chén nước lã… vẫn có thể (và có quyền) phát nguyện hồi hướng, cho tất cả mọi chúng sinh. Các phật tử (và cả chúng ta nữa) nên nhớ kĩ điều này, chớ nghe bọn ma tăng Thích cúng tiền, Thích cúng nhà, Thích Múc Chúng Sinh… lừa bịp.

Hiểu được như thế, và ai cũng làm như thế, thì bọn ma tăng sẽ có nguy cơ bị đói, phải đi lao động lấy mà ăn. Nhưng các phật tử chớ lo, vì chính các ma tăng cũng nằm trong số chúng sinh được “hồi hướng công đức”, thì tất có ngày, họ cũng sẽ được “trọn thành Phật đạo”.

Nam mô Vô Tận Công Đức Tạng Bồ Tát Ma Ha Tát.

Nguyện hồi hướng công đức cho vị ni sư kia, và cho đích danh tiến sĩ Thích Nhật Từ, cùng khắp tất cả đệ tử và chúng sinh, đều trọn thành Phật đạo.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

Ông Thích Chân Quang và kinh... thất kinh!

12.6.2024 - Nguyễn Tiến Tường

Phật cao một thước
Ma cao một trượng

Một bạn đọc gửi cho tôi một đoạn trích, nói rằng đó là kinh Bát Chánh Đạo. Tôi nói bát chánh đạo là con đường chân chính để giải thoát của nhà Phật. Làm gì có kinh bát chánh đạo, trừ khi ai đó bịa ra nó.

Quả nhiên, kinh Bát Chánh Đạo là một sản phẩm do ông Thích Chân Quang biên soạn. Nó thậm chí được chạy trên nền tảng Zing mp3.

Tôi không biết là một trụ trì có được phép viết kinh không? Nhưng theo như tôi biết, kinh Phật của tất cả các phái bộ đã được san định hàng nghìn năm nay. Những bậc cao tăng hàng đầu cũng chưa có ai viết kinh, chỉ có chú dịch. (Cũng có thể cái biết của tôi còn hạn hẹp).

......

Và đây, là một đoạn mà đệ tử ông Quang thi nhau truyền tụng trong kinh của ông ấy:

"Đừng chê bai bừa bãi
Kẻo xúc phạm bậc hiền
Nhiều kiếp tổn phước duyên
Có khi sinh cầm thú..."

Thử phân tích: Hai câu đầu đã xô đổ tinh thần "chúng sinh bình đẳng" của đạo Phật. Xúc phạm ai cũng giống nhau. Đối với "bậc hiền", nếu là người tu thì ai xúc phạm mình còn được xem là đang bố thí ba la mật cho mình. Vì nó giúp người tu "định" trong thử thách.

Nói như vậy không có nghĩa là kẻ xúc phạm không bị quả báo. Tuy nhiên, ngoài nhân quả thế gian, thì cái nghiệp của người đó đã thành, kiếp sau hoặc vài kiếp nữa mới bị quả báo khẩu nghiệp. Làm sao ông Quang biết sinh cầm thú?

Phật lại dạy, nhân ai quả người đó. Tại sao một người bị khẩu nghiệp mà bắt một đứa trẻ làm cầm thú để trả nghiệp cho cha mẹ chúng được!

Chỉ 4 câu "kinh" thất kinh rùng rợn này, ông Quang đã chà đạp chánh ngữ, chánh tư duy, chánh kiến, chánh nghiệp... làm sao có chánh tinh tấn, sao có thể gọi là chánh pháp, chánh đạo!

Chỉ với 4 câu này, ông Quang đã chà đạp toàn bộ giá trị triết lý và tinh thần nhân văn của đạo Phật.

Tương tự như khi ông sửa giới, mắng ai phản bội thầy không xứng làm chó, doạ ai xúc phạm chùa ông sẽ bị chư thiên đánh chết.

Thưa! Chư thiên không có rảnh, và chư thiên yêu thương cả những gì tăm tối. Họ không cay nghiệt như ông!

......

Đặt tên chùa lấy chữ Phật và chữ Quang có trong tên riêng, dựng tượng hao hao mình, sửa giới tự viết kinh... Trong quan sát cá nhân, tôi thấy ông Quang là người mang tham vọng không đơn giản.

Bởi vậy, xin đề nghị Ban Tôn giáo Chính Phủ không chỉ thẩm tra các bài thuyết pháp của ông Quang mà nên thẩm tra toàn bộ hệ thống giáo lý tại chùa Phật Quang.

Cá nhân tôi nghĩ rằng ở đó ông Quang không theo đạo Phật mà chỉ mượn nó để hý lộng nhân quần mà thôi!

6.6.2024 Nguyễn Tiến Tường

NguyenTienTuong-01-02

Tay ải tay ai...?

Phật cũng phải vào biên chế

Bình luận của blogger Nguyễn Nhơn 2024.05.19 - RFA

RFA-11-01

Sư Thích Minh Tuệ trò chuyện với người qua đường. Báo Người Lao Động

Hôm qua mưa to mát mẻ. Rảnh hơi, tôi ra vườn bứt một đám bông cúc, ngồi xếp bằng đình huỳnh chơi trò bói hoa.

Người ta hay bói tình yêu, còn tôi là công dân Việt Nam gương mẫu, tất nhiên tôi chơi trò bói thời sự.

Bứt một cánh cúc: Sư quốc doanh.

Bứt cánh thứ hai: Sư ngoài quốc doanh.

Sư ngoài, sư trong

Sư ngoài quốc doanh thì dễ rồi. Mấy tuần nay cả thế giới người Việt chộn rộn lên với ông thầy Thích Minh Tuệ, cái ông ốm teo nhưng rắn như sắt nguội, bận cái y phấn tảo đủ màu, ôm bình bát DIY bằng lòng nồi cơm điện cưa vành, đi bộ du hành học Phật từ Bắc vào Nam. A cái ông thầy này mới thiệt là kỳ: trước giờ thọ thực thì chỉ nhận cơm chay đủ ăn, ăn xong bữa trong ngày rồi thì Phật tử quỳ lạy năn nỉ cũng không nhận nữa. Người ta mang vật thực tới chờ đợi cho thầy thì chỉ nhận một phần, còn nói có các thầy khác cùng đi với mình, chia ra đi cho mỗi thầy một phần. Phật tử tặng tiền thì cười, dứt khoát không nhận, đã vậy sẵn dư một chai nước trong bình bát cầm ra tặng lại cho người ta một chai rồi bỏ đi lập tức. Ngủ thì vô nghĩa trang, cánh đồng, nhà hoang, gió mưa thì quấn y quấn bạt chịu đựng.

Lại còn thêm không xưng là sư, là thầy của bất cứ ai, cũng không tu trong chùa nào, chỉ là một công dân đang tu tập theo Phật. Không giảng pháp cũng không thuyết pháp, chỉ nói chuyện hồn nhiên như đứa trẻ nhưng Phật tử lẫn người ngoài đạo Phật cứ nhìn cách thực hành tu tập của thầy thì một mực đi theo, quét đường, rắc hoa, đảnh lễ, thắp nến, treo bạt che mưa. Thầy ngồi trong nghĩa trang, dân đi theo thắp nhang cầu nguyện cho tất cả các phần mộ quanh đó. Thầy ngồi trên đống sỏi, dân đứng ngồi xung quanh nghe thầy nói chuyện. Thầy ngồi giữa cánh đồng trơ chân rạ, dân xúm xít mang nước, che ô. Khung cảnh thực sự y hệt những gì được viết, vẽ trong các sách Phật về ngày Phật ra đời. Là sự ngưỡng vọng, yêu thương, thành kính và tận tụy một cách tự nhiên, từ trong đáy lòng, không thể dùng cách bắt buộc nào mà tạo ra được.

Không chỉ mình Thích Minh Tuệ mà còn một nhóm các sư, các thầy từ những phái tu học khác nhau trên đường bộ hành học Phật. Họ cùng gặp nhau ở một điểm: dốc lòng muốn trải nghiệm lại những gì Đức Phật đã trải và đã dạy. Họ từ chối những khả năng sở hữu vật chất và cả lời ca tụng.

Còn sư trong quốc doanh?

Dĩ nhiên con số các tăng, các ni có tên chính thức trong các chùa, các cơ sở tự viện của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, đồng thời là bậc chân tu hay vừa vừa tu thôi, vẫn là chiếm đa số. Các sư, thầy, tăng, ni đang sống đạo hạnh, chuyên cần tu tập và chăm lo cho đời sống tâm linh an lành của một vùng đất, là chỗ dựa tinh thần của Phật tử là rất nhiều, không thể kể hết.

Xin kính cẩn đảnh lễ họ.

Nhưng…

Các sư to, sư lớn nhưng càn rỡ, xảo quyệt, lừa gạt, dâm dê, tham-sân-si đủ combo, sao mà đếm cũng mỏi tay.

Sư xin tí khí: Đại đức Thích Thanh Toàn, trụ trì chùa Nga Hoàng ở xã Hợp Châu, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc, từng dẫn nữ Phật tử vào thất định giở trò đồi bại.

Sư thích đập hộp: Đại đức Thích Thanh Cường, trụ trì chùa Cương Xá, xã Tân Hưng, TP Hải Dương đăng hình đập hộp iPhone 6 (năm đó mới ra, rất oách) và khoe dùng điện thoại Vertu giá 600 triệu đồng mới “sứng tầm” (thôi thì tha cho sư cái tội khoe của, nhưng viết trên mạng xã hội còn sai chính tả thì nhất quyết không thể tha được). Vẫn trên mạng xã hội, Sư Cường còn khoe ảnh đội mũ bộ đội, mặc áo rằn ri, cầm súng, ngồi ăn bên một bàn tiệc ê hề…

Sư cúng sao giải hạn: Thượng tọa Thích Thanh Quyết trụ trì chùa Phúc Khánh, chùa Non Nước (Hà Nội) và chùa Yên Tử (Quảng Ninh). Chùa làm giàu bằng cách nhận tiền của Phật tử để cúng sao giải hạn. Chùa nổi tiếng từ một lần từ chối cúng sao giải hạn cho một phụ nữ vì chị này thiếu 50.000 đồng so với mức giá chùa đưa ra.

Sư oan gia trái chủ: Đại đức Thích Trúc Thái Minh, trụ trì chùa Ba Vàng ở TP Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh. Sư Minh luôn luôn rao giảng kiếp trước của mỗi con người đều từng gây vô số oan gia, cho nên tất cả các biến cố, bệnh tật hay điều không mong muốn của kiếp này đều do các trái chủ trả thù. Muốn chữa bệnh hay giải trừ mọi điều bất như ý chỉ có một cách duy nhất là cúng dường tiền bạc của cải cho chùa Ba Vàng, cúng càng nhiều càng đạt được ý nguyện. Nếu chưa đạt thì là do cúng vẫn chưa đủ hoặc chưa thành tâm.

Sư giả danh trí thức: Thượng tọa Thích Tuệ Hải, trụ trì chùa Long Hương ở tỉnh Đồng Nai. Lập công ty bán nước tương, gạo lức, muối mè với giá thăng thiên, tuyên bố chữa khỏi hẳn tất cả các bệnh từ viêm gan, ung thư, đến HIV, COVID chỉ với nước tương gạo lức bột sắn dây… do công ty của sư bán ra.

Sư thích tiền chẵn, giảng nhân quả theo kiểu quả táo nhãn lồng: Thượng tọa Thích Chân Quang, trụ trì chùa Phật Quang ở Bà Rịa-Vũng Tàu. Sư giảng:

-Khi còn trẻ mà ham mê du lịch nhiều nơi về già sẽ bị liệt nằm một chỗ.

-Nếu hàng xóm hát karaoke làm mình khó chịu thì dán một cái băng rôn trước cửa nhà họ ghi dòng chữ “Sống hát karaoke, chết làm ma câm”.

-Vong ở Tây đang rất khổ. Họ chỉ muốn qua Việt Nam thôi.

-Nằm võng thì tổn phước.

-Phật tử lấy tiền mệnh giá thấp nhét vào tượng Phật thì năm đó sẽ gặp xui. Lấy tiền mệnh giá cao đưa tận tay thầy trụ trì thì năm đó sẽ gặp hên.

Dân mạng quý thương các vị sư ấy quá, bèn ưu ái tặng thêm nhiều pháp danh có thể xài chung cho (cùng một hạng): Thích Tí Khí, Thích Chuyển Khoản, Thích Tiền Chẵn… Riêng sư Thích Trúc Thái Minh thì tôi xin đặt thêm tên nữa: Thích Sám Hối. Bởi, sau khi bị phạt sám hối đại tăng vì dọa dẫm người dân để kiếm tiền giải oan gia trái chủ cách đây mấy năm, sư Minh lại tiếp tục bày ra trò “xá lợi tóc Phật tự chuyển động” lừa cả đám đông dân chúng u mê khóc rưng rức. Báo chí và truyền thông xã hội làm um lên, buộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam không thể làm ngơ. Sau vụ đó, sư Minh lại… xin sám hối!

Không hiểu phong thủy ra sao mà vài năm nay Giáo hội Phật giáo Việt Nam gặp nhiều ca sư hàng độc như vậy. Cũng chẳng hiểu nhân sự thiếu thốn đến mức nào mà các sư bị kỷ luật xong lại tiếp tục được bổ nhiệm giữ chức vụ cũ, để rồi lại … sư quen chùa cũ rất chóng vánh!

Phật Thích Ca Mâu Ni không phải của riêng Giáo hội Phật giáo Việt Nam

Vào buổi tối 16/5, đùng phát có công văn của Giáo hội Phật giáo Việt Nam phát ra liên quan đến Thích Minh Tuệ. Chính cái công văn bị dân mạng chê là đầy sân si vì nó nói ông Thích Minh Tuệ không có tên trong nhân sự của bất cứ chùa hay cơ sở tự viện nào của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, cho nên ông không phải là tu sĩ. Giáo hội cẩn thận căn dặn các chi nhánh địa phương nhắc nhở người dân để đừng nhầm lẫn ông Thích Minh Tuệ là nhà sư.

Công văn này rất xách mé, gọi tên tục của Thích Minh Tuệ chứ không gọi pháp danh của ông để tỏ rõ thái độ bề trên của kẻ đi tu có thẻ với người chỉ một mực xưng mình là một công dân đang trên đường tu học, một lòng học theo Đức Thích Ca.

Nhưng mà dân không chịu nghe theo cái công văn. Người ta cứ quét đường, rải hoa, đảnh lễ, hỏi pháp, chào đón và đi theo Thích Minh Tuệ.

Và đừng nhìn cái bề ngoài lúc nào cũng tươi cười hay cách nói chuyện hồn nhiên của Thích Minh Tuệ mà lầm. Ông không ăn nói trơn tru bóng bẩy, không lên giọng xuống giọng bổng trầm du dương hay nhấn mạnh vào các trọng tâm như nhiều Thích Chuyển Khoản thực hành rất thuần thục khi giảng pháp. Ông nói nhiều khi ngắt quãng, từ ngữ bình dân đơn giản khiến một đám Thích Tiền Chẵn bám vào đấy cười rú lên miệt thị “thằng ba trợn ôm nồi cơm điện đi lang thang”, như Thích Chân Quang lồng lộn lên bôi nhọ.

Thế nhưng hãy nghe ông đáp trả công văn của Giáo hội Phật giáo Việt Nam vào sáng 18/5/2024:

“Con không phải là tu sĩ Phật giáo, không tu tập và cũng không là nhân sự của bất cứ ngôi chùa, cơ sở tự viện nào của Giáo hội Phật giáo Việt Nam... Con cũng cảm thấy chưa xứng đáng làm tu sĩ bởi đạo đức của mình chưa đạt đến cảnh giới đó (…).

Con chưa từng nhận mình là sư hay là thầy. Con không có thị giả, cũng không nhận đệ tử. Con chỉ là một người cố gắng thực hành tu học theo Đức Phật. Đức Phật, Phật pháp không của riêng ai cả (mà) là của nhân loại (…) Phật Thích Ca Mâu Ni không phải của riêng Giáo hội Phật giáo Việt Nam”.

Trời ơi trời ơi, nốc ao chưa? Thật sướng khoái, thật chí lý, đã đời vô cùng! Nổi sóng từ mạng đến đời, rất nhiều người dẫn lại câu nói này của Thích Minh Tuệ.

Đang không tự dưng thổi gió thành bão khiến nó quật ngược lại tối tăm mặt mũi, chiều 17/5, đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam phải (lật đật) quánh chánh. Ý quánh chánh rằng, Giáo hội tôn trọng quyền tự do và thực hành tín ngưỡng của tất cả mọi người, tuy nhiên, “qua sự việc ông Minh Tuệ, nhiều người đã có hành vi xúc phạm, miệt thị đối với một số chư tôn đức tăng ni cũng như đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam”. Thế nên phải mách mẹ để xử lý bọn chúng.

Hên ghê, tới lần quánh chánh này Giáo hội đã chịu công nhận cái tên Minh Tuệ chứ không (dám) tiếp tục xách mé gọi là người đàn ông tên Lê Anh Tú nữa.

Túm lại, cuối cùng ý định của Giáo hội Phật giáo Việt Nam muốn Phật cũng phải vào… biên chế, đã thất bại toàn tập.

Giá như Giáo hội Phật giáo Việt Nam minh tỉnh nhìn lại sự thật là có (rất không ít) sư trụ trì các chùa, là nhân sự chính thức, là tu sĩ cao cấp của Giáo hội Phật giáo Việt Nam đã vi phạm nghiêm trọng vào rất nhiều giới luật và pháp luật. Sự thật là họ chẳng hề sám hối, sửa chữa bất cứ điều gì mà vẫn tiếp tục sắm vai các bậc chân tu đạo mạo, tiếp tục lừa gạt Phật tử và người dân.

Nói theo ngôn ngữ đang thịnh hành thì họ đã vi phạm quy định về những điều tu sĩ không được làm, quy định về trách nhiệm nêu gương của trụ trì các chùa, cơ sở thờ tự, gây dư luận xấu, làm ảnh hưởng đến uy tín của Giáo hội Phật giáo Việt Nam, đạo Phật, và chùa.

Rồi học tập các vị trụ cột trong giới lãnh đạo Việt Nam vừa qua, làm đơn xin thôi tất cả các chức vụ, nghỉ công tác.

Thế có phải đã tốt đời đẹp đạo, Phật tử tán thán vang lừng không?

__________

Tham khảo:

https://www.tiktok.com/@trongtran.87/video/7359003933571812628

https://phatgiao.org.vn/giao-hoi-pgvn-noi-ro-them-cong-van-ve-hien-tuong-su-thich-minh-tue-d83684.html

https://nld.com.vn/su-thich-minh-tue-noi-gi-ve-van-ban-cua-hoi-dong-tri-su-giao-hoi-phat-giao-viet-nam-19624051722184127.htm

https://phatgiao.org.vn/giao-hoi-pgvn-thong-tin-ve-hien-tuong-su-thich-minh-tue-d83662.html

https://vietnamnet.vn/dai-duc-thich-truc-thai-minh-sam-hoi-bi-ky-luat-2235296.html

* Nguyễn Nhơn là nhà báo Việt Nam hiện đang sống ở Thái Lan. Nhà báo Nguyễn Nhơn quan tâm đến tình hình đất nước và viết nhiều bài về các vấn đề chính trị và xã hội trong nước.

Dân biểu Mỹ Michelle Steel lên án hành xử của chính quyền Việt Nam với sư Thích Minh Tuệ

2024.06.12 - RFA

Sư Thích Minh Tuệ tại Hà Tĩnh hôm 17/5/2024. STR / AFP

Dân biểu Hoa Kỳ Michelle Steel vào ngày 11 tháng 6 ra thông cáo báo chí lặp lại kêu gọi Bộ Ngoại giao của Chính phủ Tổng thống Joe Biden hiện nay đưa Việt Nam vào lại danh sách Các quốc gia cần Đặc biệt Quan tâm (CPC) do tình trạng bách hại tự do tôn giáo ngày càng tăng; đặc biệt tình hình Sư Minh Tuệ hiện nay.

Thông cáo báo chí nhắc lại vào tháng ba vừa qua, Dân biểu Michelle Steel đã có thúc giục Bộ trưởng Ngoại giao Antony Blinken liệt Việt Nam vào danh sách CPC.

Dân biểu Michelle Steel được dẫn lời trong thông cáo báo chí nguyên văn rằng: “Đảng cộng sản Việt Nam đang theo gương Trung Quốc tiến hành những chiến thuật đàn áp bằng những biện pháp cấm cách quyền bày tỏ tín ngưỡng - tôn giáo một cách rùng rợn. Hành xử của cơ quan chức năng Việt Nam đối với khất sĩ Minh Tuệ và những người theo ông là không thể biện minh và hoàn toàn sai trái. Hoa Kỳ có trách nhiệm đạo đức bảo vệ quyền tự do tôn giáo trên thế giới, và Bộ trưởng Ngoại giao Antony Blinken cần sử dụng quyền lực đầy đủ của cơ quan này đấu tranh đối với tình trạng đàn áp tại Việt Nam.”

Vừa qua, Khất sĩ Minh Tuệ đột nhiên mất dạng trong đêm ngày 2/6, rạng sáng ngày 3/6 cùng với những tăng sĩ theo ông sau cả tháng trời thực hành khất thực trên đường. Vị khất sĩ này không thuộc Giáo hội Phật giáo của Nhà nước.

Ủy hội Hoa Kỳ về Tự do Tôn giáo Quốc tế (USCIRF) kiên trì đề nghị đưa Việt Nam vào danh sách CPC, cùng với những nước đàn áp tôn giáo khác gồm Trung Quốc, Cuba, Iran, Bắc Hàn và Nga.

Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ cáo buộc cơ quan chức năng Việt Nam đang tùy tiện giam giữ nhiều cá nhân chỉ vì niềm tin tôn giáo của họ; ngoài ra Hà Nội còn đòi hỏi các cộng đồng tôn giáo và hội thánh tư gia phải đăng ký để được phụng tự theo niềm tin của họ.

Trong thư gửi Bộ trưởng Ngoại giao Antony Blinken, Dân biểu Michelle Steel nêu rõ Hoa Kỳ phải làm tất cả mọi việc có thể để bảo vệ quyền tự do tôn giáo tại Việt Nam, yêu cầu trả tự do cho tất cả tù nhân lương tâm và ngăn chặn tình trạng đàn áp thêm nữa đối với những ai thực hành niềm tin tôn giáo một cách ôn hòa.

___________

VTV công bố phỏng vấn sư Thích Minh Tuệ, dân mạng phát hiện nhiều nghi vấn

Bộ Công an cần minh bạch tung tích của sư Thích Minh Tuệ!

Thực hư việc Ban Tôn giáo Chính phủ nói sư Minh Tuệ "tự nguyện dừng bộ hành khất thực"

Sư Thích Minh Tuệ mất tích: Dân biểu Hạ viện California và tổ chức quốc tế bày tỏ quan ngại

Đoàn theo Sư Minh Tuệ còn được tự do bao lâu?

Vì sao báo chí Nhà nước tránh nhắc về “hiện tượng” sư Thích Minh Tuệ?

Tu như Thích Minh Tuệ thì được lợi ích gì?

Hạnh đầu… độc của sư Thích Trúc Thái Minh

Phật cũng phải vào biên chế

Đại tự lâm nguy (Phần 1)

Đại tự lâm nguy (Phần 2)

12 tháng 6 2024

Cướp Phước

12.6.2024 - Chu Mộng Long

Video ▶️

Thích Chân Quang nói: Phật là giàu nhất, vì Phật có Phước vô lượng. Nhưng chúng sinh phải cúng dường thì Phật mới ban Phước. Cúng càng nhiều thì nhận Phước càng lớn. Cúng 500 triệu thì kiếp sau sẽ nhận được 5 tỉ. Cúng tiền lẻ là có tội. Có tiền dẫu là của mình làm ra mà tiêu hết, không cúng dường cũng có tội, kiếp sau bị đọa xuống địa ngục...

Người Việt bị họa từ bốn ngàn năm trước. Thiên tai, chiến tranh, dịch bệnh, tai nạn giao thông,... Ai cũng sợ và mong được ban Phước. Nhưng tiền làm ra không đủ ăn, không đủ thuốc thang chữa bệnh, lấy đâu ra cúng dường? Nghĩ cảnh sống đã khổ, chết bị đọa xuống địa ngục, hoặc bị nấu trong vạc dầu, hoặc bị nướng trên lò than, hoặc bị tùng xẻo... Không mua được Phước ắt mang Họa suốt đời suốt kiếp.

Nay nghe thầy Minh Tuệ mang Phước lớn đến cho mọi nhà, hoàn toàn miễn phí. Rõ nhất là các Youtuber, Titoker chỉ cần ghi hình thầy đã có tiền trăm triệu mỗi tháng. Đó là lý do người ta bỏ hết công hết việc, thậm chí bỏ nhà bỏ cửa để đu bám theo thầy.

Miễn phí mà nhận mỗi tháng cả trăm triệu thì... Nếu có phí, dù là chai nước hay bát cơm nguội, Phước thu được chắc cao hơn.

- Thầy ơi, nhận con chai nước...
- Ờ, ờ, con có rồi...
Thầy trả lại một chai. Lại cho thêm chai nữa. Vậy là Phước được nhân đôi.

- Thầy đổi cho con nồi cơm điện được không?
- Ờ, ờ cũng được. Với con, nồi nào cũng vậy.
Thầy vui vẻ đổi. Người nhận nghĩ, nồi của thầy khi nấu không cần gạo cũng ra cơm cả trăm người ăn không hết.

- Thầy ơi, cho con hỏi một câu...
- Ờ, ờ hỏi đi.
Thầy quay sang phía người hỏi. Không thấy hỏi gì. Thầy quay lại thì nồi cơm biến mất.

Thầy chắp tay A Di Đà Phật. Thầy hiểu chúng sinh đang đói Phước, nên Phước bị cướp trong nháy mắt.

Trên con đường đi đến bờ sông, thầy định tắm. Hôm nay đã gần đúng một tháng rồi. Thầy muốn tắm giặt, nhưng e là tắm xong không còn quần áo mặc...

Chu Mộng Long

https://www.facebook.com/quocviet.ho.58118/posts/pfbid0hMRCKo5ktiSEH23CGXXZkpQ7qNxiqgW1r75NdMsKYv9xNsN6JL9oZDYyEKHJMXRLl

Săn Bắt Thầy Minh Tuệ

12.6.2024 - Chu Mộng Long

Video ▶️

Thầy Minh Tuệ từ trong rừng xuống làng đi khất thực. Các thợ săn đã săn đuổi thầy như săn bắt con nai.

Mà thợ săn lại là đám đàn bà!

Thầy co giò bỏ chạy. Nhưng có lẽ nghĩ lại, bậc chân tu thì không nên sợ hãi, nên thầy không chạy nữa mà quay lại cười.

Tín ngưỡng của dân Việt càng ngày càng man di. Vì đâu nên nỗi?

Cần Thiết Phải Can Thiệp...

11.6.2024 - Chu Mộng Long

ChuMongLong-02-19

Hình chia sẻ từ báo

Sư Minh Tuệ nói: "con không cần ai đi theo, nhưng con cũng không có quyền cấm hay đuổi ai". Đó là thái độ của bậc chân tu. Nhà tu không có quyền, nhưng chính quyền ắt có quyền. Quyền ấy thể hiện ở trách nhiệm phải bảo vệ công dân.

Việc đám đông bu theo sư Minh Tuệ, hoặc để quay hình ảnh kiếm tiền, hoặc để được hưởng phước làm rối trị an, ảnh hưởng đến cá nhân nhà sư, ắt chính quyền phải can thiệp. Nếu là các bạn bị một đám đông bu quanh cả tháng, bu cả khi ngủ nghỉ và ỉa đái, các bạn có đòi chính quyền can thiệp không? Nếu chính quyền không can thiệp, các bạn có lu loa rằng, chính quyền vô trách nhiệm với công dân?

Chỉ có mấy ngày hình ảnh sư Minh Tuệ vắng trên mạng, đã có không biết bao người tru tréo lên: "Thầy đang ở đâu?" Nay biết sư Minh Tuệ về ẩn tu ở gần cha mẹ, rất nhiều người bu đến bao vây gia đình nhà người ta. Bậc chân tu chịu nổi chứ gia đình thường dân nào sống nổi với cái cảnh đột nhập để ghi hình làm tiền, rình rập, bao vây để được "hưởng phước" như vậy?

Cá nhân mình được hưởng phước, bắt người khác phải vô phước hay mang hoạ?

Nếu chuyện đó có thật thì những người đó rõ ràng vi phạm pháp luật: đột nhập trái phép vào chỗ ở của công dân, xâm phạm cuộc sống riêng tư của gia đình người khác. Công an thực hiện nghiêm pháp luật, thử tống giam những người này cho họ biết "hưởng phước" là thế nào?

Có một clip ghi hình người dân săn đuổi nhà sư như săn đuổi con nai. Tín ngưỡng gì mà hoang dã vậy?

Nhiều bạn khoe, rằng gần sư Minh Tuệ sẽ có được phước hoặc năng lượng lớn. Phước do tích đức mà thành. Tôi đã viết rồi. Còn năng lượng ư? Đi hấp thu năng lượng của người khác chỉ có thể là ma giáo trong truyện của Kim Dung. Sự thật, qua các clip, tôi nhìn thấy thần sắc sư Minh Tuệ kém hẳn so với ban đầu. Các bạn muốn có năng lượng thì hãy ăn uống, nghỉ ngơi, làm việc điều độ, tinh thần buông xả, vui vẻ, ắt tự tích lũy năng lượng lớn. Thậm chí nếu mê tín, mỗi ngày mở mạng ra, nhìn hình ảnh sư Minh Tuệ như soi vào tấm gương của sự tu tập và đức hạnh, cũng đủ có năng lượng để sống và làm việc tốt. Không có chuyện đi theo quỳ lạy, bám sát để hít hà hơi của nhà sư là có được năng lượng.

Chu Mộng Long

Hôm Qua Con Đi Lễ Chùa...

02.6.2024 - Chu Mộng Long

Hôm qua con đi lễ chùa
Chờ con thầy phải ngậm bùa chống dâm...

Con đi vào chỗ thầy nằm
Mùi hương nách tưởng hương trầm ngất ngây
Óng vàng một áng tóc mây
Trắng phau một bộ y Tây ỡm ờ
Đôi gò bồng đảo nhấp nhô
Thầy đang thức tưởng như mơ Niết Bàn...

Cảm ơn con đã cúng dàng
Thầy xin nhận lấy cả hang lẫn gò
Cúng to thì phước càng to
Đạo tu máp lấy tu mo làm đầu
Cốt tu thầy đặt trên đầu
Co tu thầy để gieo bầu nhân duyên
Phước người phải mua bằng tiền
Phước con thầy trả nhân duyên quả bầu
Vó tu con phóng nhiệm mầu
Co tu thầy nhấn hang sâu tít mù
Con đi theo đạo lù khù
Thầy nhảy theo đạo ù ù mới nhanh
Vườn xuân con cứ phồn lành
Cây già thầy cứng nu cành khẳng kheo.

Tu mo rồi lại tu meo
Tu co rồi lại tu keo... rã rời.

Hôm qua mưa gió tơi bời
Đến chùa hưởng phước đã đời nghe con!

Chu Mộng Long

-----
Hình do các sư tự khoe:

ChuMongLong-02-18

11 tháng 6 2024

Sư Minh Tuệ

11.6.2024 - Đỗ Duy Ngọc

DoDuyNgoc-01-01

Cho đến thời điểm này, sự kiện Sư Minh Tuệ không chỉ là hiện tượng tôn giáo mà còn là một hiện tượng xã hội và đã bắt đầu mang màu sắc chính trị. Đã có quá nhiều bài viết và ý kiến về việc hành đạo của Sư. Đồng tình ca ngợi có, phản đối, phỉ báng có. Nhưng không thể ngăn chận được sự quý trọng và tôn sùng của rất nhiều người. Người theo đạo Phật, người không tôn giáo kể cả những người theo các tôn giáo khác cũng tán thán và tôn thờ sự tu tập của Sư.

Trong bài viết ngắn này, không bàn đến phương pháp tu tập của Sư Minh Tuệ nữa mà chỉ nói thêm một chút về cách xử sự thông minh, bản lĩnh, trí tuệ, sự hoà nhã và tinh tế của Sư trước mọi tình huống trong quá trình hành đạo trên đường.

Trong những ngày đầu cách đây gần 6 năm, Sư chọn cách đi khất thực theo hạnh đầu đà. Những ngày đầu Sư vẫn còn mang áo vàng và xưng Thầy với mọi người. Nhưng chỉ thời gian ngắn sau đó, Sư tiên liệu được rằng vì Giáo hội không cho phép tu sĩ đi khất thực nên tiếp tục như thế sẽ bị phản ứng và kết tội. Do đó Sư mang bộ y phấn tảo, ôm bình bát là nồi cơm điện và không nhận mình là tu sĩ, không trực thuộc Giáo hội, xưng với mọi người là con. Bỏ chữ Thích mà chỉ gọi là Minh Tuệ. Đó là một cách chọn lựa khôn ngoan. Thế nhưng khi Sư nổi tiếng, Giáo hội lại ban hành công văn thông báo Sư Minh Tuệ không phải là tu sĩ, không trực thuộc Giáo hội. Đó là một việc làm thừa thải và lộ bản chất sân si của kẻ mang danh đại diện cho Giáo hội. Bởi ngay từ đầu, Sư Minh Tuệ có nhận mình là tu sĩ đâu? Sư xưng mình là con của mọi người, xem mọi người là cha mẹ, anh em. Sư bảo Sư vẫn còn đang tu tập nên chưa thể làm thầy ai cả. Do vậy Giáo hội đã bị việt vị bởi công văn này. Và qua đó cho thấy Sư Minh Tuệ đã nhìn thấy trước sự việc sẽ diễn ra.

Khi đi bộ hành trên đường, khi đến bất cứ chỗ nghỉ nào, Sư đều ngồi kiết già. Trên khoảnh đất, dưới gốc cây, trên mỏm đá cheo leo hay chỉ là một thềm nhà, Sư luôn ngồi kiết già. Ngồi được như thế phải trải qua một thời gian tu tập mới có được, đó là chưa kể hằng đêm Sư vẫn ngồi với tư thế ấy để ngủ ngồi. Kiểu ngồi đấy chứng minh Sư đã là người tu tập rất lâu năm cùng với sự kiên trì. Không có bản lĩnh sẽ không làm được thế.

Bước chân Sư thoăn thoắt trên đường dù mưa hay nắng với nụ cười đầy bao dung. Khi có quá nhiều người cạo đầu theo Sư, Sư tuyên bố Sư chưa đủ điều kiện nên không thu nhận đệ tử, ai muốn thì cứ gia nhập, theo không được thì về. Không đồng tình và cũng chẳng từ chối ai. Thế nhưng Sư vẫn giữ một khoảng cách để không bị kết tội là tụ tập, rủ rê, tổ chức mọi người. Khi đoàn đã quá đông, Sư luôn đi cuối cùng, tách biệt với đoàn một khoảng cách. Đó là một chọn lựa khôn ngoan dù Sư vẫn giúp đỡ mọi người trong đoàn lúc nghỉ ngơi, dạy cho mọi người may y, giải thích những yêu cầu của người tu theo hạnh đầu đà.

Nhiều người đi theo Sư cho biết Sư như có một hấp lực, một từ trường khiến khi cạnh Sư sẽ thấy tâm an lạc, thanh thản. Bởi Sư đã buông bỏ tất cả kể cả mạng sống của mình, do vậy lòng Sư an lạc và truyền được sự an nhiên đến được với người chung quanh. Giữa con đường thiên lý, Sư luôn nở nụ cười, nụ cười mang đến cho mọi người hạnh phúc. Đó chính là sức hấp dẫn của Sư.

Người ta đảnh lễ Sư, Sư bảo hãy đảnh lễ Phật, Pháp, Tăng chứ Sư đang tu học không dám nhận lễ. Để ý thấy rằng khi có người quỳ lạy, Sư đều ngoảnh mặt sang chỗ khác và không lạy hay vái trả. Hành động tế nhị đó cho thấy Sư không nhận sự vái lạy này. Theo dõi khi Sư bắt đầu nổi tiếng từ lúc đến Hà Tĩnh, có hai lần Sư vái lạy. Một lần Sư vái trả lễ khi một Sư cô đảnh lễ, đó là Sư vái trả một kẻ tu hành và một lần Sư và các đồng tu lạy một tượng Phật dưới trời mưa tầm tã ở Quảng Trị khi một đạo hữu vừa thỉnh một tượng Phật xin Sư Minh Tuệ chứng minh.

Khi đoàn bắt đầu đến Quảng Bình, người dân bắt đầu đi theo đoàn quá đông, Sư đã nhiều lần ôn tồn khuyên mọi người không nên tụ tập, nên về lo việc nhà. Kể cả khi Sư bị đám đông xô đẩy, đụng chạm, Sư vẫn không biểu lộ sự khó chịu hay phiền nhiễu mà chỉ nhỏ nhẹ với lời khuyên và lời chúc mọi người hạnh phúc. Như vậy Sư đã chẳng còn sân si, giận dữ nữa. Ngay khi ở Quảng Nam, Sư đã bị đánh gãy răng, toé máu, Sư vẫn bình thản mà chúc người ta hạnh phúc, bình an. Đấy cũng là một cách tu đấy.

Hai tay lãnh đạo xã ở Quảng Trị không cho phép đoàn của Sư nghỉ đêm ở nghĩa trang, Sư vẫn mỉm cười và chúc cho họ hạnh phúc, điềm tĩnh tiếp tục hành trình để tìm chổ nghỉ chân.

Khi chiều về, trong nghĩa trang hay bãi đất trống, Sư cũng luôn có một khoảng cách nhất định với những người đi theo đồng tu. Đó là cách để chứng minh Sư không chủ trương tụ tập, tổ chức, lập tăng đoàn để luật pháp không có lý do bắt bẻ.

Rất nhiều người chất vấn, trao đổi với Sư về kinh sách, tu tập. Sư luôn trả lời đơn giản, mộc mạc, dễ hiểu và ngắn gọn. Bởi sư không phải là người thuyết pháp mà Sư là người hành pháp. Hơn nữa nhiều người đặt câu hỏi theo kiểu hỏi đố để kiểm tra việc tu học của Sư. Sư biết điều đó nên không diễn giải dài dòng, Sư chỉ nói việc giữ giới, tu theo lời Phật đã dạy là đủ. Không đi sâu vào kinh sách, thuyết giảng giữa chộn rộn, ồn ào của hàng trăm con người cũng là lối xử sự khôn ngoan và khiêm tốn.

Lúc hàng trăm người chen chúc nhau cúng dường thức ăn, khi đoàn người đồng tu đã lên đến 70 người, việc trà trộn để mang lại nguy hiểm trong các thức ăn, nước uống có thể xảy ra. Sư chọn cách tự mỗi người hay nhóm nhỏ đến từng nhà bất kỳ để xin ăn, không nhận món ăn cúng giữa đường. Đó là cách hay nhất để tránh những hiểm nguy đầu độc có thể xảy đến.

Biết tin Thầy Minh Thiện qua đời vì sốc nhiệt, đột quỵ sau mấy ngày theo đoàn. Đôi mắt của Sư không còn vui, chất chứa niềm thương tiếc và kể từ hôm đó, trên vai của Sư Minh Tuệ xuất hiện một giải khăn tang trắng. Đó là sự tinh tế khiến người có chút suy nghĩ sẽ cảm thông. Hành động chia buồn và nối tiếc tuy lặng lẽ nhưng đầy cảm xúc.

Giờ đây trước những chộn rộn của truyền thông, của hàng trăm hàng ngàn người cứ theo Sư trên đường, Sư đành phải ẩn tu. Có lẽ đó là giải pháp tốt nhất trong thời điểm này. Mọi người đang lo cho sự an toàn của Sư, lo lắng cho sức khoẻ của Sư, đó là việc đương nhiên vì sức ảnh hưởng của Sư quá lớn. Đoàn của Sư giờ tan tác cả, mỗi người mỗi ngả. Lúc này mới rõ ai là người quyết tâm tu, người nào chỉ là kẻ lùa theo ngọn gió với mục đích riêng. Thầy Minh Tạng, Minh Trí, Chơn Trí, Như Ngộ và vài vị nữa không nhớ tên vẫn đang tiếp tục con đường tu học. Đó là những người đáng trân trọng. Xem đoạn Thầy Như Ngộ vẫn tiếp tục hành trình cô độc giữa đường với làn da rám nắng mới hiểu được quyết tâm của người trẻ tuổi này.

Cứ xem như Sư Minh Tuệ tạm yên một thời gian nhưng theo ý của Sư, Sư vẫn tiếp tục con đường đã chọn, nghĩa là Sư sẽ vẫn tiếp tục đi trên con đường của một người tu theo hạnh đầu đà. Không có gì có thể cản trở khát vọng của Sư. Mong mọi người đừng gán cho Sư là Phật sống, là Bồ Tát, là A La Hán rồi rồng rắn theo Sư như cũ nữa. Hãy để cho Sư yên tâm tu tập. Hãy xem Sư là bậc chân tu. Bậc chân tu đó như luồng ánh sáng soi rõ đám tà tăng, xàm tăng, ác tăng ở trong các chùa to, tượng lớn đang mê muội nhiều người. Ánh sáng của bậc chân tu Minh Tuệ cũng đã khiến nhiều người tỉnh thức, thay đổi tư duy, hiểu ra thế nào là chánh pháp, giác ngộ được thế nào là một cuộc sống an lạc và hạnh phúc. Nó không phải là tiền tài, danh vọng, cũng chẳng phải cứ cầu, cúng dường nhiều là được phước. Ánh sáng của Sư Minh Tuệ đã giúp người đời hiểu rõ hơn về Phật pháp. Đó là điều lớn nhất Sư Minh Tuệ đã mang đến cho đời.

Dưới đây là những hình ảnh theo tôi là đẹp nhất trong chuyến hành trình ngắn ngủi của Sư Minh Tuệ. Xin cảm ơn những người đã chụp những tấm ảnh này. Có lẽ tấm ảnh Sư Minh Tuệ và Thầy Minh Tạng đang song hành với nụ cười hoan lạc là tấm ảnh hay nhất.

DODUYNGOC

DoDuyNgoc-01-03

DoDuyNgoc-01-04

DoDuyNgoc-01-05

DoDuyNgoc-01-06

Sư Minh Tuệ và Sư Minh Tạng (bên phải). Ảnh trên mạng

Giải mê lầm...

11.6.2024 - Chu Mộng Long

Theo dõi trang người này (hình dưới), thấy chuyện đời cũng biết phân biệt trắng/đen, thiện/ác, tốt/xấu. Nhưng chuyện đạo thì tăm tối, u mê, lầm lạc. Không chỉ người này, ở xứ sở mà giáo dục nhà trường không mạnh hơn sự tuyên truyền của tôn giáo ắt vô số người mê lầm như vậy.

ChuMongLong-02-14

Trước đây cũng đã có người khuyên tôi bằng luận điệu: "Tăng dẫu có thế nào cũng phải tôn kính!" Giống luận điệu: "Thầy giáo dẫu có thế nào cũng phải tôn sư trọng đạo!". Xét thấy đây là sự lú lẫn và ngụy biện nguy hiểm, cần phản biện rốt ráo.

ChuMongLong-02-15

So ra, người thầy từng dạy tôi, lỡ có sai lầm tôi vẫn phải tôn kính là phải đạo. Chứ các tăng đã giúp tôi được điều gì khi mà sự hư hỏng của các tăng làm biến thái, mê muội trong nhận thức và hành vi của các thế hệ, vẫn buộc tôi phải tôn kính? Tôi mắc nợ ân nghĩa gì các tăng trong khi tôi cầm súng bảo vệ Tổ quốc, lao động xây dựng đất nước thì các tăng lại trốn trong chùa, ăn nhờ của thiên hạ rồi đòi làm thầy đe dọa, sai khiến thiên hạ?

Người này dẫn chuyện Huyền Trang (Đường Tăng trong Tây Du ký) khuyên vua Đường: "Dù một vị tăng không tốt cũng nên tôn kính". Vì sao? Vì: 1) Ngọc quý cũng phải lẫn trong bùn cát, 2) Tượng La Hán, tượng Phật, hình Rồng cũng nặn từ đất cát. 3) Trăng không sáng cũng hơn ngàn vì sao sáng, 4) Bước chân vào cửa Phật khó, phải tu nhiều kiếp mới vào hàng tăng bảo, 5) Người ấy dẫu chưa thanh tịnh vẫn cao hơn người phàm.

Huyền Trang, vua Đường là nhân vật thật. Nhưng Tây du ký của Ngô Thừa Ân là tiểu thuyết hư cấu. Em bé xem phim Tây du ký cũng nhận ra nhân vật Đường Tăng mang cái từ tâm đến u mê, bất phân yêu quái với thần thánh. Trong truyện-phim, nhân vật này từ tâm với yêu quái đến mức hại học trò Tôn Ngộ Không. Trên đường đến Tây Trúc, Đường Tăng chuốc họa chỉ vì cái từ tâm u mê ấy. Không nhờ cái trí của Tôn Ngộ Không, Đường Tăng đã bị yêu quái ỉa ra c.ứt!

Đừng nghĩ trẻ em hiểu sai. Trẻ em gần với chân lý hơn, bởi chúng đang ở tuổi hồn nhiên, trong sáng, tức chưa có tà kiến, định kiến, nói theo nhà Phật: "bất tư thiện bất tư ác, cá ná thị minh, bản lai diện mục".

Trong lời thoại nói về nguyên nhân phải "kính tăng", Đường Tăng (trong Tây du ký) có mấy lú lẫn sau:

1) Ngọc lẫn trong bùn cát không đồng nghĩa với việc tôn quý bùn cát. Nếu vì quý ngọc mà phải quý luôn cả bùn cát thì loài người đã hốt bùn cát đổ vào đền chùa để thờ, hoặc đem ra mua bán, trao đổi bùn cát như là trao đổi ngọc quý.

2) Tượng La Hán, tượng Phật hay hình Rồng đúng là nặn từ đất cát. Nhưng một hình thức sau nhào nặn với tâm hồn, trí tuệ của nghệ sĩ không thể đồng hóa với chất liệu đất cát. Người ta tôn thờ pho tượng với tư cách là biểu tượng của từ bi, hỷ xả hay sự thiêng liêng của trời đất chứ không ai thấy đất cát là phải quỳ lạy để tỏ ra tôn kính như tôn kính pho tượng.

3) Trăng không sáng cũng hơn ngàn vì sao sáng ư? Đường Tăng không biết vật lý học nên nói bừa. Trăng không sáng là không có trăng, tối mù. Trăng có khi bị che lấp, mỗi tháng chỉ sáng một lần, chứ hằng hà sa số vì sao thì muôn đời vẫn sáng. Sao có thể xem trăng hơn các vì sao lấp lánh trên bầu trời? Các vì sao từng được xem là tinh tú ứng với vận mệnh chuyển xoay của thời cuộc, thậm chí là thần linh, vật lý học xem là thiên văn phủ trùm lên sự sống. Các vì sao trên bầu trời là cả vũ trụ bao la, trăng so ra chỉ bé như hạt bụi mà kiêu ngạo đòi to hơn cả vũ trụ sao?

4) Bước chân vào cửa Phật khó ư? Đường Tăng lên đến Tây Trúc là khó, vì phải trải qua 81 kiếp nạn. Còn các tăng chỉ cạo trọc đầu, khoác cà sa bước chân vào chùa mà hoang tưởng vào cửa Phật thì dễ hơn đi mấy bước trên đường lộ nóng bỏng. Tin rằng, phải nhiều kiếp tu rồi mới thành tăng trong các chùa là di đoan, hoang tưởng. Bởi một "thằng ba trợn" thời nay vào chùa tu rồi lên hàng tăng bảo dễ hơn nhiều so với đứa ở ngoài đời lừa đảo, trộm cướp, hiếp dâm đấy! Không phải ngoài đời làm việc ấy nếu lộ ra thì là bị tóm ngay sao?

5) Tăng chưa thanh tịnh vẫn cao hơn người phàm? Câu này chứng tỏ Đường Tăng tu hành mấy kiếp, vượt qua 81 kiếp nạn mà vẫn chưa chứng ngộ. Tu lâu thành tinh nên từ lú lẫn nhảy vọt lên cao hơn cả ngụy biện. Đã "không thanh tịnh", tức Tâm còn rối loạn, tối/sáng, thiện/ác, ma/Phật bất minh thì là bằng hoặc thấp hơn người phàm chứ sao lại cao hơn người phàm? Trong khi ở đời, vô số người phàm trên biết kính trời đất, dưới hiếu thuận với bậc sinh thành, xung quanh biết yêu quý muôn loài, biết nhường nhịn, chia sẻ từng cái ăn, cái mặc... chẳng phải cao hơn kẻ hám danh, hám tiền, hám gái nhưng đội lốt tăng để bày trò ma quỷ hại người ư?

Lú lẫn leo thang đến ngụy biện một cách nguy hiểm và đáng sợ. Lú lẫn giữa ngọc với bùn, giữa tượng La Hán, Phật, Rồng với đất cát, giữa trăng bé nhỏ với vũ trụ bao la, kéo theo ngụy biện giữa tội ác ngày nay và cái công kiếp trước tu hành, giữa cái vỏ đầu trọc, áo cà sa với bản chất của bậc chân tu, tóm lại là Ma Ma Phật Phật, thì đã là vô minh và mạt pháp cùng cực.

Xây dựng nhân vật Đường Tăng, Ngô Thừa Ân muốn nói, Tâm (Đường Tăng) mà thiếu Trí (Ngộ Không), thậm chí thiếu Dục (Trư Bát Giới) và Nhẫn (Sa Ngộ Tĩnh) thì dẫu có leo lên đến cửa Phật vẫn u mê, tăm tối, lầm lạc.

Lú lẫn và ngụy biện như Đường Tăng thì đến lúc một tên quan tham ra tòa cũng ngụy biện được. Chúng cũng sẽ nói, quan dẫu có tham thì dân cũng phải tôn kính bởi 5 lý do trên. Đặc biệt là lý do thứ 4, thứ 5: "Bước chân vào cửa quan khó, phải từng cống hiến hy sinh cho đất nước từ nhiều kiếp trước. Quan có là quan tham vẫn đứng cao hơn dân!" Vậy thì còn gì gọi là dân chủ, văn minh?

Không trách đã có không ít người "kính tăng" đến mức, tăng khuyên bảo bỏ cha bỏ mẹ, mang của cải đi cúng dường, cúng luôn cả nhà cửa cho chùa, vẫn ngoan ngoãn làm theo! Và không chừng, đến lúc dân cúng hết nhà cửa cho quan tham mà không dám kêu ca hay đấu tranh?

Bớt mê lầm theo Đường Tăng trong tiểu thuyết đi. Mê lầm như vậy thì chỉ nuôi ma quỷ, cái xấu, cái ác trong tâm. Tâm sai khiến hành động: cúng dường để nuôi ma tăng và hối lộ để nuôi quan tham! Dân muôn đời khốn khổ vì sự mê lầm này. Khi đa số người dân còn mê lầm như vậy thì không chính quyền nào có thể chống được hủ tục dị đoan, tiêu cực, tham nhũng.

Chu Mộng Long

Bình luận của Viet Quoc Ho

Tăng của GHPGVN đây
“Sư Toàn xin giữ lại tài sản khoảng 300 tỷ đồng, nói "giờ lấy vợ, ăn chơi thoải mái"!

ChuMongLong-02-16
Bình luận của Hòa Phạm - Phật giáo thời mạt pháp 😰

Video ▶️

Tội Không Cúng Dường

11.6.2024 - Chu Mộng Long

Video ▶️

Ở trường học, mẹ em bé không đóng tiền quỹ, bé không được ăn đùi gà. Chỉ được ngồi nhìn các bạn ăn.

Ở chùa Ba Vàng, em bé tưởng thầy Thích Trúc Thái Minh phát oản sẽ có phần cho bé. Nhưng không. Có lẽ em bé chưa cúng dường nên có chìa tay mấy lượt cũng bị thầy xua đi chỗ khác chơi.

Mà cũng lạ. Ở trường học, thầy cô và phụ huynh cắm mặt ăn, bất chấp em bé ngồi nhìn. Còn ở chùa, cả đám người lớn nhận oản cho mình mà chẳng thấy ai biết nhường hoặc lấy phần của mình cho em bé? Đúng là họ đạt "vô ngã" đến vô tâm.

Đạo đức thời nay siêu thật! Siêu từ nhà trường đến nhà chùa!

Xin lỗi những người có tâm và Phật tử đúng con Phật. Nhà tôi nuôi hai con chó. Con chó nhỏ ăn tham, hay nhe nanh tranh với con chó lớn. Nhưng con chó lớn bao giờ cũng nhường. Nó là con tôi, không cần đi học và không cần phải là Phật tử!

Này em bé kia ơi... Thôi thì về nhà xin bố mẹ tiền chẵn mệnh giá cao mà cúng dường đi đã. Con đừng tưởng thầy không cần biết có cúng dường không. Thầy Thích Chân Quang chùa Phật Quang nói rồi. Cúng dường là cúng ma, ở Diêm Vương có camera soi xét rất kỹ. Cúng hay không cúng, tiền lẻ hay tiền chẵn, Diêm Vương biết cả. Diêm Vương biết ắt thầy biết. Không được ăn oản là may. Chứ lẽ ra mắc tội với Diêm Vương, tức mắc tội với thầy, là gặp họa lớn đấy!

Chu Mộng Long