Hiển thị các bài đăng có nhãn Lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lịch sử. Hiển thị tất cả bài đăng

30 tháng 5 2024

Nỗi Ám Ảnh Và Sự Sợ Hãi

Thứ Năm, 05/30/2024 - 01:24 — Nguyễn Hữu Vinh

Ảnh của nguyenhuuvinh

Từ chuyện cờ vàng trong phòng ngủ… bên Mỹ

Một đoạn video clip được đưa lên mạng của đôi vợ chồng ca sĩ vui đùa với con trong phòng ngủ của họ có hình ảnh hai lá cờ, một cờ Mỹ và một cờ Việt Nam Cộng Hòa để đầu giường.

Ngay lập tức, đoạn video đó có sức nóng hơn cả việc các ca sĩ, nghệ sĩ muốn nổi danh bằng mọi cách tung ra các đoạn video trong phòng the của họ. Trên các diễn đàn, đám Dư luận viên, đám “bò đỏ” nhảy dựng lên như phải bỏng, đua nhau chia sẻ thông tin này nhanh hơn cả việc cháy chung cư hay quân Tàu giết dân Việt trên Biển Đông.

Đủ mọi lời lẽ kích động, chửi bới, lên gân, lên giọng thể hiện “tinh thần yêu nước” bằng những ngôn từ, lời lẽ hạ đẳng nhất trong mọi lại ngôn ngữ đầu đường xó chợ được sử dụng. Đội quân “3 củ” được dịp để thể hiện tinh thần đấu tranh không khoan nhượng đối với hai nghệ sĩ này bằng mọi hình thức, bằng mọi ngôn từ có thể nói ra được bằng miệng đều được sử dụng triệt để.

Nhanh hơn nữa, là Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch đã lập tức lên tiếng về việc này. Ngày 28/5, Chánh Văn phòng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Danh Hoàng Việt cho báo chí biết rằng Bộ này đang xác minh đoạn video cảnh vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai đang đùa cùng con tại Mỹ trong căn phòng có để lá “cờ vàng ba sọc đỏ” của Việt Nam Cộng Hòa.

Trước đó, ngày 27/5, nghệ sĩ Quốc Nghiệp giải thích rằng gia đình anh sang Mỹ du lịch nhân dịp nghỉ hè. Vợ anh góp mặt trong một chương trình từ thiện. Cả đoàn luôn được các tình nguyện viên chuyên chở và cho ở nhờ. Căn phòng trong video cũng là phòng của tình nguyện viên. "Chồng vợ, cha con hạnh phúc vui đùa nên không để ý xung quanh, không kiểm soát chi tiết lọt vào camera. Qua việc này Quốc Nghiệp, Ngọc Mai đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra".

Nghĩa là cái phòng ấy, có cái cờ ấy là ở tận bên… Mỹ và căn phòng ấy là của người dân Mỹ, đôi vợ chồng này được cho ở nhờ trong những ngày ghé thăm, du lịch nước Mỹ mà thôi.

Tuy đã giải thích vậy, nhưng vẫn chưa làm thỏa mãn được đám cán bộ, ông quan chức Bộ Văn Hóa còn cho biết là các đơn vị chức năng của Bộ vẫn đang tiến hành xác minh trước khi đưa ra những bước xử lý tiếp theo.

Chưa rõ Bộ này sẽ còn làm những điều gì với đôi nghệ sĩ này. Tuy nhiên, tờ báo Văn Hóa, là cơ quan của Bộ này thì cho biết rằng trong ngày 28/5, Công an TP.HCM đã có buổi làm việc với Nhạc viện TP.HCM về vụ liên quan đến ca sĩ Osen Ngọc Mai.

Và cũng như cha ông đã nói, người ta “phù thịnh, chẳng ai phù suy” và hễ có dậu đổ thì bìm leo ngay lập tức. Giá như hai nghệ sĩ này có sự kiện nào đó được đảng và nhà nước tung hô thì hẳn nhiên những lời lẽ của Nhạc viện sẽ khác, sẽ nhận rằng đây là nơi các nghệ sĩ nọ nghệ sĩ kia công tác hoặc đã từng công tác, rằng còn nhiều duyên nợ với họ, rằng là… nhiều thứ. Còn với những sự việc này, lập tức Nhạc viện phủi tay. Nhạc viện còn cho biết năm 2019, Nhạc viện TP. HCM đã xóa tên Osen Ngọc Mai khỏi danh sách giảng viên do vi phạm các quy định.

Phía Nhạc viện cũng cho biết thêm là Osen Ngọc Mai từng là đảng viên từ hồi còn sinh viên. Nhưng đã bị khai trừ ra khỏi Đảng do vi phạm kỳ luật của đơn vị, như là không tham gia sinh hoạt, không chấp hành chủ trương, quy định. Phía đơn vị đã nhiều lần mời Osen Ngọc Mai đi họp và làm rõ, nhưng Osen Ngọc Mai không đi, cũng không phản hồi lại. Nghĩa là nghệ sĩ này cũng chẳng coi đảng ra cái thá gì và bây giờ, nói theo Thích Chân Quang là đảng cho “quả báo” ngay.

Đến chuyện mấy cái miếng huy hiệu trên người ca sĩ

Cũng trong tháng này, báo chí nói về việc tay ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng khi biểu diễn đã mang trên người mấy cái huy hiệu chẳng giống ai, bị cho là giống như huy hiệu của “chính quyền cũ” hoặc “quân đội nước ngoài”.

Chuyện cái tay ca sĩ này thỉnh thoảng phát biểu hoặc làm những chuyện mà thiên hạ hay nói là “Chơi ngu lấy tiếng” là chuyện cơm bữa. Cái giống bệnh này khi đã nhiễm vào một số cá nhân vốn tự huyễn hoặc về mình thì không bung ra chỗ nọ thì cũng bục ra chỗ kia, không bằng lời nói, thì cũng bằng hành động, không bằng thái độ thì cũng bằng trang phục là chuyện bình thường.

Sẽ chẳng ai vô công rồi nghề mà đi soi, đi tìm những việc của đám này múa may quay cuồng. Bởi có nhiều, rất nhiều những vụ việc khác, xúc phạm không chỉ là một người, một nhóm mà cả cộng đồng tôn giáo hẳn hoi mà công an vẫn cứ giả vờ như điếc.

Người ta nói rằng, nếu chỉ cần chú ý, chỉ cần chăm chỉ, cần mẫn và nhất là bảo vệ luật pháp thật, thì công an sẽ làm không hết việc. Bởi nhan nhản trên mạng các video của đám sư sãi lừa đảo dân chúng, dọa nạt hết bệnh tật thì mất phước, hết ma quỷ thì đến vong, đến oan hồn… chỉ nhằm mục đích là đám dân u mê nôn tiền ra cho các “thượng tọa”, “Đại đức” để các vị ấy mua xe sang, gửi ngân hàng, dùng hàng hiệu… để các vị còn sửa mặt, bơm dái tai cho giống Phật hoặc đúc tượng cho giống mình…

Công an có thể đến tận nhà một cô gái để “ngăn chặn chia rẽ tôn giáo” vì cô ta đã đưa lại mấy cái video kêu gọi cúng dường với những lời lẽ phê phán thói lừa đảo. Nhưng Công an bỏ quên những thầy chùa, những đứa chuyên môn xúc phạm đến không chỉ biểu tượng mà cả hệ thống tôn giáo.

Ấy thế mà hết Sở Thông tin rồi đến Bộ Công an đua nhau “Vào cuộc” chỉ vì mấy cái huy hiệu chẳng biết nó moi từ đâu ra đeo lên như thằng ngáo đá ấy.

Nhiều người không hiểu vì sao công an chăm chỉ soi đám nghệ sĩ này đến thế? Rồi người ta giải thích rằng: Ngoài cái yếu tố “chính trị chính em” thì chẳng loại trừ việc các ca sĩ, các nghệ sĩ là những đối tượng nổi tiếng là nhiều tiền, nhưng nhát gan.

Nỗi ám ảnh không dứt

Nhiều người tỏ ra ngạc nhiên trước phản ứng của nhà cầm quyền Việt Nam với các biểu tượng của chế độ Việt Nam Cộng Hòa. Mặc dù sau “chiến thắng”, người Cộng sản đã tiếp quản, chiếm dụng tất cả mọi thứ mà Việt Nam Cộng Hòa để lại từ đất đai, tiền bạc, tài sản… Dù chế độ đó đã lùi vào dĩ vãng đến nửa thế kỷ nay và đảng, nhà nước cộng sản Việt Nam đã “Tuyên bố chiến thắng” và “Bỏ qua quá khứ để tiến về tương lai”?

Tuy nhiên, trong sâu thẳm ý nghĩ và hành động của người Cộng sản, thì điều đó chỉ là những lời nói. Người cộng sản vẫn ám ảnh nặng nề và sợ hãi những gì liên quan đến chế độ Việt Nam Cộng hòa trước đây tại Miền Nam Việt Nam.

Và nhiều khi, sự sợ hãi đó đã biến thành những việc làm, những hành động vô cớ và vô lý đến nực cười.

Trong trận đấu vòng loại Giải vô địch bóng đá thế giới 2022 ở Melbourne giữa Úc và Việt Nam, các đài truyền hình Việt Nam đã trì hoãn việc chiếu trận đấu bởi mười phút do một số người Úc gốc Việt vẫy cờ Nam Việt Nam để ủng hộ Úc, mặc dù an ninh địa phương đã cố gắng ngăn cản việc cờ đi lên khán đài. Một vấn đề tương tự sẽ xảy ra khi Việt Nam cũng trì hoãn phát sóng trận đấu vòng loại với Nhật Bản vào năm đó khi cờ Nam Việt Nam được tìm thấy trong đám đông.

Những hành vi đó cho thấy vẫn còn đó sự ám ảnh, sự sợ hãi một thể chế đã qua đi, mà thể chế ấy đã bị đảng CSVN với hệ thống tuyên truyền cho rằng là xấu xa, là “ngụy”, là đủ mọi ngôn từ để miêu tả cho ra xấu xí.

Đôi điều suy nghĩ

Chưa rõ trong hệ thống văn bản của nhà nước Việt Nam hiện nay, có văn bản nào có giá trị pháp luật cấm người dân nói đến, sử dụng, hoặc đứng gần các biểu tượng về cờ quạt, về huy hiệu huy chương và những thứ liên quan đến các chế độ cũ tại Việt Nam hay không?

Bởi với nhà nước cộng sản, thì tất cả các chế độ đã qua, đều là thù địch, đều là không tử tế, từ thực dân đế quốc đến phong kiến lạc hậu cho đến “ngụy quyền”… Tất cả đều phải “đào tận gốc, trốc tận rễ” vì đều là kẻ thù của nhân dân, chỉ có đảng và cờ đảng, cờ đỏ mới là hợp pháp là tử tế.

Vậy nhưng, cái cờ đỏ năm sao kia từ Phương Bắc, đã từng được xác định là “kẻ thù truyền kiếp của dân tộc” thì sao? Sao lãnh đạo đảng và nhà nước vẫn ngang nhiên trưng nó lên tại Việt Nam? Thậm chí còn gắn thêm một ngôi sao thứ 6 làm biểu tượng nô lệ của Việt Nam với Thiên triều?

Nếu quy định chung chung là cứ chế độ cũ, thì cờ quạt, biểu tượng không được sử dụng nữa, sử dụng là có tội là bị lên án… thì những biểu tượng từ thời xa xưa như trống đồng hoặc gần đây như cờ nửa đỏ nửa xanh của Mặt Trận Giải phóng liệu còn có được dùng?

Thậm chí có văn bản nào quy định công dân Việt Nam dưới sự quản lý của đảng thì không được bén mảng đến các biểu tượng khác với cờ quạt và biểu tượng của đảng?

Tất cả đều mù mờ, đều u minh như thái độ phân biệt bạn thù, phân biệt đen trắng của đảng xưa nay. Thế nên mới có chuyện nhà nước Việt Nam ngang nhiên can thiệp vào nội bộ của Australia khi phản đối đồng xu của Úc có hình lá Việt Nam Cộng hòa trong thiết kế nhằm tôn vinh những người Úc đã chiến đấu trong Chiến tranh Việt Nam.

Đó là hành động lỗ mãng, thiếu văn hóa và thiếu hiểu biết đến mức thậm tệ.

Thế rồi giờ đây, cái cờ trong phòng ngủ của thiên hạ ở nước người, bỗng dưng công dân Việt Nam được đến ở nhờ và chẳng may hình ảnh đó bị lộ, thế là đảng hành cho đến sặc máu hoặc vài miếng sắt gỉ mấy đứa ca sĩ ngáo đá mang trên người thì lập tức bị Bộ công an “vào cuộc” điều tra.

Hẳn là hệ thống công an giờ quá rỗi việc?

Người ta thấy buồn cười. Khi mà các cô đầu, con hát tha hồ đóng phim đen, đưa clip giường chiếu lên mạng để nổi tiếng, để thu hút độc giả thì đảng im re, thậm chí đài truyền hình Trung ương còn đưa nhân vật chính của phim người lớn ấy lên mà mếu máo rằng: “Em vô tội”.

Người ta thấy xót xa, khi mà bạn vàng của đảng nổ súng trên bắn chết ngư dân trên biển Việt Nam thì đảng im thin thít. Nhưng đảng lập tức xua công an vào cuộc ngay khi mà tận bên xứ người, thuộc quốc gia khác người dân Việt Nam vào nhà làm khách đã không đỏi chủ nhà sửa nhà, dọn dẹp những thứ đảng không ưa trước khi cho người dân Việt ở nhờ.

Và điều oái oăm, hài hước, là nhà cầm quyền Việt Nam đã vẫn mang theo tâm trạng tẩy chay, tiêu diệt đó để kêu gọi “Hòa giải, hòa hợp dân tộc” mấy chục năm nay.

Nhưng cốt lõi của vấn đề, vẫn là nỗi sợ hãi ngấm ngầm truyền đời của người cộng sản khi nhớ về Việt Nam Cộng hòa, ở đó đã có một thể chế, dù chưa hoàn thiện, dù có nhiều khiếm khuyết… nhưng là một thể chế dân chủ, có một chính quyền do chính người dân bầu ra.

Đó chính là tử huyệt, là điều không thể chấp nhận của chính quyền cộng sản độc tài.

29.05.2024

J.B Nguyễn Hữu Vinh

29 tháng 5 2024

Cờ Vàng lọt vào video ca sĩ Ngọc Mai : cựu thù còn tha thứ được, cớ gì đồng bào thù địch nhau?

2024.05.28 - RFA

Một buổi diễu hành kỷ niệm ngày 30/4/1975 do người Việt thực hiện mang theo lá cờ vàng của VNCH tại Washington DC hôm 30/4/2005. AFP

“Pháp, Mỹ hay Trung Quốc mà chúng ta vẫn đối xử một cách hữu hảo thì không có lý do gì với chính những đồng bào của mình chúng ta lại nhìn nhau một cách thù địch” - Nhà văn Nguyễn Viện.

Ngọc Mai, một ca sĩ nổi tiếng ở Việt Nam, hôm 27/5 vừa qua đăng tải một video ghi lại hình ảnh cả gia đình cô đang vui chơi trong một căn phòng. Hình ảnh hai lá cờ Mỹ và cờ Việt Nam Cộng hòa trong phòng lọt vào khung hình camera.

Video này dẫn đến nhiều bình luận tiêu cực của cư dân mạng trong nước.

Ngày 28/5, Chánh Văn phòng Bộ Văn hoá Thể thao và Du lịch Nguyễn Danh Hoàng Việt, cho báo chí nhà nước biết, bộ này đang xác minh vụ việc này trước khi đưa ra những bước xử lý tiếp theo.

Cùng ngày, sáng 28/5, Công an TPHCM đã có buổi làm việc với Nhạc viện TPHCM - nơi Ngọc Mai từng làm việc. Đại diện trường này cho biết, cơ quan an ninh làm việc để nắm thêm thông tin về quá trình Ngọc Mai đã làm việc trước đây.

Nhà văn Nguyễn Viện, từ TPHCM cho rằng trong vụ việc này, cần phải xem xét kỹ xem nơi mà cô ca sĩ Ngọc Mai ở là nhà riêng hay cô ấy chỉ là khách:

“Nếu mà Quốc nghiệp và Ngọc Mai ở tạm hay ở nhờ nhà người khác thì việc có lá cờ là hết sức bình thường. Đây là một tình huống vô tình thôi tại vì ở trong nhà người ta thì mình không thể tự ý di dời đi được.”

Nói về việc các cơ quan chức năng và cả công an vào cuộc xử lý vụ việc này, ông Nguyễn Viện cho rằng từ góc độ của chế độ đang điều hành đất nước, họ có lý do hợp lý để ngăn chặn hình ảnh lá cờ hay biểu tượng Việt Nam Cộng hòa xuất hiện tự do ở Việt Nam. Ông lý giải:

“Một lá cờ Việt Nam Cộng Hòa xuất hiện ở trong nước nó khác với một lá cờ xuất hiện ở Mỹ.

Họ (nhà nước VN - PV) không muốn khơi dậy, lưu giữ một điều gì đó mà nó mang tính có thể gây chia rẽ dân tộc và thậm chí nếu mà người ta quan tâm tới nó (cờ VNCH - PV) quá thì sẽ trở thành một thái độ chính trị. Và cái thái độ chính trị đó họ (nhà nước VN - PV) có thể khẳng định như là một sự chống đối chế độ.”

Luật sư Bùi Quang Thắng, hiện đang ở Hà Nội, nhận xét về vụ việc này trên trang cá nhân của mình rằng nếu lá cờ vàng có xuất hiện ở nơi nào đó tại Việt Nam thì cũng không phải là điều gì phạm pháp vì cho tới nay, Việt Nam chưa có quy định cờ Việt Nam Cộng hòa là vật bị cấm.

Chồng Ngọc Mai là nghệ sĩ xiếc Giang Quốc Nghiệp, người cũng có mặt trong video, lên tiếng giải thích trên Facebook cá nhân rằng anh và gia đình có kỳ nghỉ tại Mỹ nhận dịp Ngọc Mai có một show diễn từ thiện gây quỹ cho các em khuyết tật, trong chuỗi chương trình "Góp lá mùa xuân" tại nhiều tiểu bang của Mỹ.

Quốc nghiệp cho biết "Để tiết kiệm ngân quỹ cho các em nhỏ Hướng Dương, cả đoàn luôn được các tình nguyện viên chuyên chở và cho ở nhờ. Sau hơn hai tuần xa cách, cả gia đình vui mừng gặp lại trong ngôi nhà của một Cô Chú tình nguyện viên để chờ vô ngôi nhà ở chính. Chồng vợ, cha con hạnh phúc vui đùa nên không để ý chung quanh, không kiểm soát chi tiết những gì lọt vào camera. Qua việc này Quốc Nghiệp và O Sen Ngọc Mai đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra".

Phóng viên liên hệ với Hội Văn hóa - khoa học Việt Nam (VCSA) tại Mỹ - ban tổ chức các đêm diễn “Góp lá mùa xuân” để hỏi thêm chi tiết vụ việc nhưng không có ai nghe máy.

Dù đã nhanh chóng xóa video này trên trang facebook cá nhân nhưng ca sĩ Ngọc Mai vẫn bị một loạt các Facebook page lên án, chỉ trích nặng nề.

Nhà văn Võ Thị Hảo, từ Berlin, cho rằng trong quá khứ có rất nhiều quốc gia đã từng xâm lược, đóng quân ở Việt Nam nhưng Việt Nam vẫn giữ quan hệ hữu nghị tốt đẹp, vậy lý do gì lại cấm cản biểu tượng của một quốc gia đã không còn gần nửa thế kỷ?

“Tôi thấy như thế giống như là cộng đồng Việt Nam bắt nạt nhau, triệt hạ nhau. Tại sao những nước từng xâm lược Việt Nam thì Việt Nam biết dùng tình hữu nghị biết chèo kéo, xin xỏ, nhờ giúp đỡ viện trợ thương mại, trong khi người Việt Nam chúng ta lại cứ triệt hạ nhau như vậy.”

Theo nhà văn Nguyễn Viện, hiện vẫn còn một số người trong nước nghi kỵ các biểu tượng của Việt Nam Cộng Hòa vì người ta nghĩ rằng đó là một quốc gia thù địch với chính thể Việt Nam hiện tại. Tuy nhiên, theo ông:

“Bây giờ cuộc chiến nó đã chấm dứt 49 năm rồi. Tôi nghĩ rằng lá cờ đó mình chỉ nên coi nó như là một biểu tượng của một quốc gia đã mất. Trong thực tế nó chỉ còn là một hoài niệm và chúng ta nên tôn trọng sự hoài niệm đó. Nó là một phần của lịch sử và chúng ta không thể chối bỏ nó được.

Pháp, Mỹ hay Trung Quốc mà chúng ta vẫn đối xử một cách hữu hảo thì không có lý do gì với chính những đồng bào của mình chúng ta lại nhìn nhau một cách thù địch.”

Trên thực tế, Hà Nội vẫn luôn cấm đoán, tìm mọi cách ngăn chặn hình ảnh, biểu tượng của Việt Nam Cộng hòa xuất hiện ở Việt Nam. Điển hình như việc Bộ ngoại giao Việt Nam đề nghị Úc dừng lưu hành đồng tiền có cờ Việt Nam Cộng Hòa năm 2023, đóng cửa quán cafe ở Bình Dương trang trí theo phong cách người lính quân lực Việt Nam Cộng hòa…

Vụ ca sĩ Ngọc Mai và cờ vàng: an ninh vào cuộc điều tra

2024.05.29 - RFA

Hình ảnh cờ VNCH xuất hiện trong video clip ghi lại cảnh vợ chồng Quốc Nghiệp và Ngọc Mai vui đùa cùng các con (cắt ghép từ clip). An ninh Thủ đô

Cơ quan an ninh thuộc Công an TPHCM vào ngày 28/5 làm việc với Nhạc viện TPHCM về thông tin video của ca sĩ Ngọc Mai có hình ảnh vàng sọc đỏ của Việt Nam Cộng hòa.

Trước đó, vào ngày 27/5, một video lan truyền trên mạng xã hội cho thấy cảnh vợ chồng ca sĩ Ngọc Mai (O Sen) và nghệ sĩ xiếc Quốc Nghiệp vui đùa cùng con tại một căn phòng ở Mỹ. Trong video, người xem thấy có hình cờ vàng sọc đỏ và cờ Mỹ.

Ngày 28/5, Bộ Văn hóa- Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) cho biết đang xác minh đoạn video này.

Trong khi đó, báo Nhà nước cho biết, ca sĩ Ngọc Mai đã từng làm giảng viên thanh nhạc tại Nhạc viện TPHCM và hiện đã nghỉ việc từ năm 2019.

Báo Pháp Luật TPHCM dẫn lời nghệ sĩ Tạ Minh Tâm - nguyên Bí thư Đảng ủy, nguyên Phó Giám đốc Nhạc viện TP.HCM, cho biết ca sĩ này đã được kết nạp Đảng tại Nhạc viện TPHCM nhưng sau đó không tham gia sinh hoạt đảng thường xuyên nên đã bị xóa tên khỏi Đảng.

Chồng ca sĩ Ngọc Mai, nghệ sĩ Quốc Nghiệp cũng đã đăng bài trên trang Facebook cá nhân cho biết, gia đình sang Mỹ du lịch và góp mặt biểu diễn trong một chương trình tự thiện. Video được quay tại một ngôi nhà một gia đình tình nguyện viên mà vợ chồng ca sĩ đến chơi và khi vui đùa họ không để ý đến lá cờ vàng. Nghệ sĩ cho biết họ “đã rút kinh nghiệm sâu sắc và sẽ không để những việc tương tự xảy ra".

Tuy nhiên, các trang Facebook thân Chính phủ những ngày qua liên tục đăng các dòng trạng thái và bình luận chỉ trích nữ ca sĩ với hình cờ vàng sau lưng.

Trang Tifosis đăng tải video và bình luận ca sĩ này là “qua cầu rút ván”. Trong khi đó, trang Đơn vị Tác Chiến Điện Tử viết: “Tự quay video trong phòng rồi kêu không biết thì đi hát chắc cũng không cần biết người hợp tác mình như thế nào luôn”.

Lá cờ vàng của VNCH là biểu tượng cấm kỵ tại Việt Nam suốt 50 năm qua kể từ khi cuộc chiến Việt Nam kết thúc. Các nội dung có hình ảnh cờ vàng trên các ấn phẩm xuất hiện ở Việt Nam bị kiểm duyệt chặt chẽ.

24 tháng 5 2024

VNTB – 60 năm sự kiện “Pháp nạn Phật giáo Việt Nam”

25.05.2023 5:33 - VNTB

VNTB-01-02

Huyền Linh – Long Đức

(VNTB) – Tưởng nhớ 60 năm ngài Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân.

Lịch sử Phật giáo Việt Nam ghi, Huế, sáng ngày rằm tháng tư năm Quý Mão 1963, một cuộc rước Phật truyền thống được cử hành từ chùa Diệu Đế về Từ Đàm với hàng trăm ngàn tăng, tín đồ với các biểu ngữ: Kính Mừng Phật Đản – Cờ Phật Giáo Quốc Tế Không Thể Bị Triệt Hạ – Phật Giáo Đồ Nhất Trí Bảo Vệ Chính Pháp Dù Phải Hy Sinh – Yêu Cầu Chính Phủ Thi Hành Chính Sách Tôn Giáo Bình Đẳng – Chúng Tôi Không Từ Chối Một Hy Sinh Nào -…

Lễ Phật đản Phật lịch 2507 thành tựu, và tối hôm đó, đoàn người từ các nơi vân tập về Đài Phát Thanh để đón nghe chương trình Kỷ niệm Phật Đản theo thông lệ hằng năm, nhưng năm nay Đài không những không cho phát thanh mà đến 21 giờ, một lực lượng quân đội cảnh sát, mở cuộc đàn áp, kết quả có 8 Phật tử đã chết.

Trước sự kiện giọt nước tràn ly này, năm cấp Trị sự Phật giáo toàn quốc – Trung Phần và Thừa Thiên ra bản Tuyên Ngôn mở đầu cho cuộc vận động đòi quyền “bình đẳng và tự do tôn giáo” với 5 nguyện vọng như sau:

1. Yêu cầu Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thu hồi vĩnh viễn công điện triệt Giáo kỳ của Phật giáo.

2. Yêu cầu Phật giáo phải được hưởng một chế độ đặc biệt như các Hội Truyền giáo Thiên Chúa đã được ghi trong đạo dụ số 10.

3. Yêu cầu Chính phủ chấm dứt tình trạng bắt bớ, khủng bố tín đồ Phật giáo.

4. Yêu cầu cho tăng, tín đồ Phật giáo được tự do truyền đạo và hành đạo.

5. Yêu cầu Chính phủ đền bồi một cách xứng đáng cho những kẻ bị chết oan vô tội và kẻ chủ mưu giết hại phải đền bồi đúng mức.

Ngày 25-5-1963, tại thủ Đô Sài Gòn, Ban Trị Sự Trung Ương Tổng Hội Phật Giáo Việt Nam triệu tập một cuộc họp gồm 10 giáo phái, Hội đoàn Nam, Bắc Tông và Phật giáo Hoa – Miên tại chùa Xá Lợi, đã đi đến thống nhất thành lập Ủy ban liên phái bảo vệ Phật giáo, do hòa thượng Thích Tâm Châu làm chủ tịch, đặt dưới quyền lãnh đạo tối cao của Đại lão hòa thượng Thích Tịnh Khiết, và đồng lòng thông qua tuyên ngôn với 2 nội dung:

1. Ủng hộ toàn diện năm nguyện vọng tối thiểu và thiêng liêng nhất của Phật giáo Việt Nam, đã ghi trong bản tuyên ngôn nói trên.

2. Thệ nguyện đoàn kết đến cùng trong cuộc tranh thủ bất bạo động và hợp pháp để thực hiện những nguyện vọng ấy.

Hòa thượng Hội Chủ Thích Tịnh Khiết đã ra lời hiệu triệu và diễn từ ngày 1-6-1963 với tôn lệnh:

1. “Bất bạo động” đến kỳ cùng.

2. Trước khi mặt trời lặn và mặt trời mọc, tức ban đêm, các Phật tử tuyệt đối không xê dịch, tụ tập ngoài đường.

3. Nhưng được phép tùy nguyện biểu lộ nguyện vọng của mình kể từ sau giờ này miễn là 2 nghiêm lệnh trên phải giữ.

Khâm tuân tôn lệnh, nhận thức được giai đoạn một mất một còn của Phật giáo, với ý thức bảo vệ Đạo pháp, các Tỉnh Giáo hội, tăng, ni, Phật tử từ vĩ tuyến 17 đến mũi Cà Mau đồng loạt tổ chức tuyệt thực. Hàng ngàn thanh niên, học sinh, sinh viên, Hướng đạo Phật tử và Gia Đình Phật Tử đã gửi Kiến nghị lên Tổng Thống, tổ chức tuyệt thực đòi thực thi nghiêm chỉnh chính sách “ Bình đẳng tôn giáo”.

Ngày 11-6-1963 (tức ngày 20 tháng tư nhuần năm Quý Mão), trong cuộc biểu tình của hơn 800 tăng, ni, tại ngã tư Phan Đình Phùng – Lê Văn Duyệt, hòa thượng Thích Quảng Đức phát nguyện tự thiêu thân cúng dường chánh pháp, bảo vệ đạo với tâm nguyện thiết tha:

Đệ tử hôm nay nguyện đốt mình
Làm đèn soi sáng nẻo vô minh
Khói thơm cảnh tỉnh bao người ác
Tro trắng phẳng san hố bất bình
”.

Với sức nóng cả ngàn độ nhưng không thiêu được trái tim kim cang bất hoại của vị Bồ tát “vị pháp thiêu thân”.

Một điều cần lưu ý là tất cả diễn biến trên được cho rằng có bàn tay đạo diễn của Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam.

Theo một tham luận tại hội thảo “Phật giáo trong thời đại mới: cơ hội và thách thức”, do Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam thuộc Giáo hội Phật giáo Việt Nam tổ chức, có chi tiết là trong báo cáo về tôn giáo của Uỷ ban Trung ương Mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam Việt Nam tại Đại hội Mặt trận lần thứ II (1-1-1964) viết: “Trong phong trào chung của các tôn giáo chống chế độ độc tài phát-xít Mỹ-Diệm và đòi tự do dân chủ, tự do tín ngưỡng, bình đẳng tôn giáo, phong trào đấu tranh của đồng bào theo đạo Phật vừa qua đã ghi đậm nét trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của nhân dân miền Nam. Phong trào được xem như là sự kiện mở đầu phong trào đô thị sau hơn 9 năm dưới chính quyền phát-xít Mỹ-Diệm…. được ghi nhận như là một sự kiện lịch sử của Mặt trận Dân tộc Thống nhất”.

Như vậy, xem ra ‘đổ dầu vào lửa’ ở sự kiện được gọi là pháp nạn Phật giáo Việt Nam 1963, không thể phủ nhận ‘đứng sau giựt dây’ là tổ chức có tên Mặt trận Dân tộc Thống nhất.

VNTB-01-03

Công viên tượng đài Bồ Tát Thích Quảng Đức tại góc đường Cách mạng tháng tám – Nguyễn Đình Chiểu (tên cũ là Lê Văn Duyệt – Phan Đình Phùng) quận 3, Sài Gòn.

VNTB-01-04

Vị trí Bồ Tát Thích Quảng Đức vị pháp thiêu thân tại góc đường Lê Văn Duyệt – Phan Đình Phùng, 60 năm về trước.

Triển lãm đề cao thông điệp hòa bình thế giới bắt đầu từ hòa bình nội tâm, do Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam và Hội Mỹ thuật TP.HCM tổ chức nhân kỷ niệm 60 năm ngày hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu và Đại lễ Phật đản Phật lịch 2567 sắp đến.

VNTB-01-05

Ảnh 4: Nổi bật tại triển lãm mỹ thuật “Phật giáo và hòa bình” là bức tranh sơn dầu “Phật giáo và hòa bình” dài 10 mét do 10 họa sĩ thuộc Hội Mỹ thuật TP.HCM cùng thực hiện.

VNTB-01-06

Ảnh 5: Hoà thượng Quảng Đức, biểu tượng về tính dân tộc và đạo pháp của Phật giáo Việt Nam.

VNTB-01-07

Ảnh 6: Dưới góc nhìn của các nhà mỹ thuật, qua cách sắp đặt cho thấy hòa thượng Quảng Đức là một vị Bồ tát.

VNTB-01-08

Ảnh 7: Phong trào Phật giáo miền Nam (1963) đã để lại một dấu ấn đậm nét trong lịch sử Việt Nam với không ít tranh luận trái chiều, khi được đánh giá đây là sự kiện lịch sử quan trọng góp phần vào thay đổi cục diện chính trị ở miền Nam, lật đổ chế độ của Tổng thống Ngô Đình Diệm vào ngày 1-11-1963.

Tin bài liên quan:

  1. VNTB – Sự hậu thuẫn của miền Bắc đối với phong trào Phật giáo miền Nam Việt Nam năm 1963
  2. VNTB – Lẽ nào người cộng sản khó sống tử tế lâu dài?
  3. VNTB – Tổng thống Trần Văn Hương mẫu người quốc gia tiêu biểu (*)
  4. VNTB – Tục phóng sinh ở mùa Vu Lan

11 tháng 5 2024

Chuyện bi hài thời CCRĐ

11.5.2024 - Mạc Văn Trang

Hồi Cải cách ruộng đất, những người nông dân, nhất là bần, cố nông vốn hiền lành như “củ khoai”, “cục đất”, sống yên lành bao đời trong tình làng nghĩa xóm, bỗng Đội về “phóng tay phát động” “ôn nghèo gợi khổ, nhớ thù xưa”... Càng kể khổ nhiều, càng là cốt cán; càng căm thù nhiều, càng hung hăng đấu tố, càng chứng tỏ “giác ngộ giai cấp”, có tinh thần cách mạng cao.

Thế là bần, cố nông được Đội bồi dưỡng, huấn luyện, tha hồ sáng tác ra các tội ác của địa chủ và nỗi khổ nhục của mình.

Bi hài nhất, là có bao nhiêu chuyện bí mật, lâu nay không ai biết, bây giờ đem phơi bày toanh hoanh, tô hô ra giữa đấu trường, hàng nghìn người nghe, xem.

Có một bà đấu tố: Nhà mày có một bể nước mưa. Mỗi lần bố tao có khách, lại sai tao sang xin một ấm nước mưa về pha trà. Lần nào mày cũng kéo tao vào hiếp lên hiếp xuống rồi mới cho lấy nước. Mày hiếp tao từ lúc tao 15 -16 tuổi cho đến mãi sau này. Mày có nhớ hiếp tao bao nhiêu lần không? Mới năm ngoái, tao sang xin mấy lá trầu, mày lại kéo tao vào hiếp, mày bảo tình cũ nghĩa xưa. Thằng dê già kia, tội ác của mày tầy trời!… (Ông này bị bắn ngay sau buổi đấu tố)!

Một bà đấu tố: Nhà mày có ao bèo cái, tốt um tùm, lợn ăn không xuể, mẹ tao bảo sang xin một rổ. Mày cứ đứng nhòm tao vớt bèo, rồi mày bảo, đùi cô em trắng như ngó cần… Xong rồi mày giữ rổ bèo của tao lại. Mày kéo tao vào bếp hiếp tao rồi mới cho đem rổ bèo về. Mày làm hại đời con gái của tao. Rồi mày quen mui, cứ như thế mày làm hại đời tao đến 10 lần mày có nhớ không?

“Khổ chủ” đã đấu tố thế nào, địa chủ chỉ có ngoan ngoãn cúi đầu nhận tội. Nếu cãi là lập tức bị du kích đứng bên thúc cho mấy báng súng và tiếng loa thét lên: “Đả đảo địa chủ ngoan cố”! “Đả đảo”! “Đả đảo”! “Đả đảo”! Hàng ngàn cái miệng thét lên, hàng ngàn cánh tay vung lên! Không khí căm thù ngút trời! Không ai cãi được điều gì, kể cả khi tuyên án “Tử hình”! Chỉ cúi đầu im lặng!

Đến sửa sai, ông địa chủ hiếp cô vớt bèo, được tha tù về. Ông ra giữa chợ túm chặt lấy cô vớt bèo ngày xưa, hô hoán lên: Tôi ngủ với nó có bốn lần, mà nó khai hiếp nó 10 lần. Bây giờ tôi phải đòi 6 lần, mong bà con chứng giám!... (Ông này là địa chủ kháng chiến, có nhiều công, nên tù 2 năm được tha).

Ở “Trường đấu” có một góc chăng dây thừng quây lại cho đám con địa chủ, phú nông, cường hào ngồi riêng. Đám này có dân quân, du kích đứng canh, nên cũng hô “đả đảo” to lắm, chứng tỏ mình cũng căm thù giai cấp bóc lột…

Những chuyện đau thương, kinh hoàng, thôi không muốn nhắc lại. Nhiều sách báo đã viết rồi.

11/5/2024
MVT

07 tháng 5 2024

Điện Biên Phủ, Công & Danh

 6.5.2024 - Huy Đức

HuyDuc-01-02

HuyDuc-01-03

Phải công nhận, câu chuyện hai chị em bà Nguyễn Thị Oanh đi tìm “tên” của bố trong hàng nghìn ngôi mộ ở Điện Biên Phủ là một trường đoạn rất thành công về lấy nước mắt của VTV tối qua. Chỉ có rất ít bia mộ có tên trong 3 nghĩa trang liệt sĩ ở đây. Trên thực tế, tất cả các ngôi mộ ở đây đều vô danh.

Nhưng, sau trường đoạn ấy, một ông anh từng đứng đầu một cơ quan quan trọng ở Trung ương, từ Điện Biên Phủ, gửi về hai tấm hình dưới đây [hình 3 và 4, chụp trong khuôn viên Đền thờ liệt sĩ trên đồi A1].

Từ lâu, người ta đã khao khát lưu danh ở những nơi như Điện Biên Phủ.

Trong “30 năm dân chủ cộng hòa”, Kháng chiến chống pháp là cuộc kháng chiến mang đầy đủ ý nghĩa và đúng tính chất chống ngoại xâm, giành độc lập nhất [cho dù, muốn đánh giá hết ý nghĩa của công cuộc đó phải đứng trên quan điểm của Hồ Chí Minh: “Nước có độc lập mà dân không có tự do hạnh phúc thì độc lập ấy cũng không có ý nghĩa”(Thư gửi già làng trưởng bản, 1946)].

Người ta đã từng muốn có một chiến thắng tầm cỡ “lừng lẫy Điện Biên” mà không có Hồ Chí Minh, không có Tướng Giáp.

Khi bắt đầu Chiến dịch Mậu Thân, nhiều chỉ huy tài năng của Tướng Giáp bị bắt, kể cả đại tá Lê Trọng Nghĩa, Cục trưởng Cục Quân báo [trong Chiến dịch Điện Biên Phủ]. Tướng Giáp bị giữ ở Hungaria cho tới 29 Tết, với sự can thiệp của Hồ Chí Minh mới có thể về Hà Nội.

Hàng chục vạn con dân Việt Nam đã bỏ mình trong Chiến dịch ít chuẩn bị và nhiều tham vọng này.

Theo Tướng Giáp: “Lúc đầu mục tiêu đề ra là tổng công kích, tổng khởi nghĩa, giành trọn vẹn chính quyền về tay nhân dân. Giấy bạc đã được in và đã được chuyển vào Nam. Đồng phục cho công an vào tiếp quản thành phố cũng đã được chuẩn bị. Đồng chí Đàm Quang Trung ở Quân khu IV đã chuẩn bị một đoàn xe chở quân và quân trang vào tiếp quản thành phố. Sau này giải thích tổng công kích, tổng khởi nghĩa xảy ra là một quá trình là không đúng với thực tế”.

Sau 1975, Thượng tướng Trần Văn Trà tuyên bố, “500 năm sau, khi nói tới thời đại ngày nay, người ta chỉ nhớ tới Hồ Chí Minh và Tướng Giáp”. Lịch sử chắc sẽ không quá khắt khe như Tướng Trà nhưng vào thời điểm đó, ta hiểu vì sao Tướng Trà nói thế.

Các hoạt động kỷ niệm “30 năm chiến thắng Điện Biên Phủ” không có tên Tướng Giáp. Các bài viết đăng trên báo Nhân Dân từ tháng 3 đến tháng 5-1984, trong khi nói rất kỹ về Henri Navarre và Christian de Castries, đã không hề nhắc tên Võ Nguyên Giáp. Hồi ký của Đại tướng Hoàng Văn Thái đăng nhiều kỳ trên báo QĐND tên của Tướng Giáp cũng bị cắt đi dù Tướng Thái nổi giận đòi rút bài.

Năm 1994, khi phỏng vấn Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tôi đặt câu hỏi: “Thưa Đại tướng, ở thời điểm Chiến dịch Hồ Chí Minh diễn ra, Đại tướng đang là Bí thư Quân ủy Trung ương, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Tổng tư lệnh các Lực lượng Vũ trang, tại sao trong “Đại Thắng Mùa Xuân”[của Văn Tiến Dũng] vai trò của Đại tướng được nhắc rất ít?”

Tướng Giáp, mặt đanh lại, quay sang phía thiếu tướng Lê Phi Long, “Long, cậu biết, nhật ký Tổng hành dinh ghi rõ, tôi lệnh gì, anh Ba lệnh gì. Các nhà báo và các nhà sử học nếu muốn biết sự thật lịch sử thì nên đọc Nhật ký Tổng hành dinh chứ không nên căn cứ vào tuyên bố của một ai đó.”

Đến năm 1991, người ta còn dựng lên vụ “Năm Châu, Sáu Sứ” để hạ bệ Tướng Giáp. Nếu ở thời điểm trước Đại hội VII, TBT Nguyễn Văn Linh đưa báo cáo của Trung tướng Võ Viết Thanh ra Bộ Chính trị, các tướng sẽ không tha thứ cho Lê Đức Anh, lịch sử đổi mới đã có thể thuận lợi hơn và chính trị của Việt Nam cũng bớt được những khuyết tật khó mà khắc phục.

Cho dù Tướng Giáp sống lâu hơn những người ganh ghét mình, “Trời” vẫn để cho Lê Đức Anh sống ở phía đối diện nhà 30 Hoàng Diệu và giữ ông ta minh mẫn cho đến khi Tướng Giáp qua đời.

Không biết, khi “gặp lại Lê Duẩn, Lê Đức Thọ”, Lê Đức Anh có tường thuật tang lễ này và ba ông Họ Lê sẽ nói gì về những “quốc tang” nhạt nhẽo của mình so với dòng dân chúng xếp hàng nhiều ngày trời để vào thắp hương cho Tướng Giáp.

Trong số những người nghiêng mình trước Tướng Giáp, tôi nghĩ, không chỉ có những người ngưỡng mộ tài năng và tên tuổi lẫy lừng của ông. Sau nhiều thập niên tụt hậu và thất sủng của dân tộc này, người dân tìm thấy ở Tướng Giáp biểu tượng vĩ đại của người thất sủng nhất.

Vị tướng nào lưu danh mà không để lại “vạn cốt khô”; nhưng không phải ai biến hàng vạn trai tráng thành cốt khô cũng có danh trong lịch sử.

HuyDuc-01-04

HuyDuc-01-05

Bình luận của Ngô Trọng Mỹ - 7.5.2024

Rất tiếc sáng nay lễ diễu hành kỷ niệm 70 năm ngày giải phóng Điện Biên thiếu ảnh của đại tướng Võ Nguyên Giáp!

Tôi thấy vô vị như bộ phim về chị Sáu mà ko có bài hát “Biết ơn chị Võ Thị Sáu’!

06 tháng 5 2024

Sử gia: ‘Đảng Cộng sản biết huy động sức dân trong trận Điện Biên Phủ’

06/05/2024 - VOA

VOA-06-05
Quân đội Nhân dân Việt Nam phất cờ chiến thắng trên nóc hầm chỉ huy của Pháp tại Điện Biên Phủ

Khả năng huy động ổ ạt và vật chất và sự hỗ trợ quân sự từ Trung Quốc đã giúp quân Cộng sản giành chiến thắng trước người Pháp trong trận Điện Biên Phủ, các nhà nghiên cứu nhận định nhân dịp tròn 70 năm cuộc chiến này.

Trong lúc này, các lực lượng Việt Nam đang tập dượt rầm rộ cho buổi lễ diễn binh, diễn hành kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ sẽ diễn ra vào ngày 7/5 tới tại thành phố Điện Biên Phủ, tỉnh Điện Biên, tây bắc Việt Nam.

Buổi lễ có sự tham gia 12.000 người, trong đó có lực lượng của pháo binh và không quân, truyền thông và trong nước đưa tin. Bộ trưởng Quốc phòng Pháp Sébastien Lecornu cũng đã đến Việt Nam hôm 5/5 để tham gia lễ kỷ niệm.

Chiến thắng Điện Biên Phủ, mà các sử gia Việt Nam ca ngợi là ‘lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu’, đã chấm dứt ách đô hộ gần 100 năm của người Pháp ở Việt Nam, nhưng lại mở ra cục diện đất nước bị chia cắt thành hai miền với hai chế độ chính trị khác nhau trong hơn 20 năm kế tiếp.

Nhân dịp này, truyền thông trong nước đã rầm rộ đưa tin, bài nói về những nguyên nhân và ý nghĩa lịch sử của chiến thắng này, trong đó nhấn mạnh đến ‘sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản’, trong đó có vai trò của Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tổng tư lệnh của chiến dịch.

‘Sức mạnh toàn dân’

“Thắng lợi đó thể hiện được sức mạnh của dân tộc Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh, huy động được sức mạnh của toàn dân tộc, tiến hành cuộc kháng chiến được gọi là ‘thần thánh’,” Đại tá, Tiến sỹ Lê Thanh Bài, phó Viện trưởng Viện Lịch sử Quân sự, được trang mạng VnExpress dẫn lời nói.

Đại tướng Henri Navarre, tổng chỉ huy quân đội viễn chinh Pháp ở Đông Dương, đã biến lòng chảo Điện Biên Phủ thành một ‘tập đoàn cứ điểm’ phòng ngự vững chắc mà họ cho là ‘bất khả xâm phạm’ với niềm tin rằng quân cộng sản không thể đưa pháo lên những điểm cao quanh lòng chảo để nhắm bắn vào quân Pháp, ông Bài phân tích.

“Tuy nhiên, người Pháp đã không tính đến yếu tố quan trọng nhất là con người. Họ không thể tưởng tượng chỉ bằng sức người, cùng tời quay, chúng ta đã đưa cả pháo 105 mm vượt qua những quãng đường lầy lội, đèo dốc tới 60 độ,” sử gia của chính quyền cộng sản nói với VnExpress. “Chỉ bằng đôi vai trần, những cuộn dây thừng, các chiến sĩ đưa được những khẩu pháo nặng hàng tấn nhích từng mét. Nhiều người đã ngã xuống trong khi kéo pháo.”

Ông cho biết trong chiến dịch Điện Biên Phủ, Việt Nam đã huy động được hàng chục ngàn thanh niên xung phong phối hợp với công binh mở hàng trăm cây số đường. Ngoài ra, trên 261.000 dân công đã vận chuyển hơn 25.000 tấn gạo, 1.200 tấn đạn, 1.700 tấn xăng dầu để phục vụ cho chiến dịch.

Trao đổi với VOA, Giáo sư-Tiến sỹ người Mỹ Christopher Goscha, chuyên gia về chiến tranh Đông Dương, cũng thừa nhận khả năng huy động lực lượng của Đảng Cộng sản.

“Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, cho dù chúng ta có đồng ý với bản chất cộng sản của họ hay không, đã vận hành một nhà nước có khả năng huy động sức người, sức của và vũ khí theo một cách thức hiện đại tinh vi,” Giáo sư Goscha viết trong email gửi VOA.

Theo lời ông thì mặc dù người Pháp cho rằng Điện Biên Phủ là ‘bất khả xâm phạm’ đối với quân cộng sản, nhưng quân cộng sản cũng tin tưởng rằng họ có lợi thế ở Điện Biên Phủ sau khi họ đã không thể giành thắng lợi ở vùng đồng bằng sông Hồng nên họ mới tìm cách kéo quân Pháp lên vùng đồi núi ở tây bắc.

Giáo sư Goscha hiện đang giảng dạy tại khoa Sử thuộc Đại học Québec ở Montréal (Université du Québec à Montréal - UQAM) và là tác giả nhiều đầu sách về lịch sử Việt Nam, trong đó có cuốn ‘The Road to Dien Bien Phu – A History of the First War for Vietnam’, tức ‘Con đường đến Điện Biên Phủ - lịch sử cuộc chiến thứ nhất của Việt Nam’, được xuất bản hồi năm 2022.

Theo lời ông thì người Pháp đã ‘đánh giá thấp khả năng của đối phương kéo pháo vào trận địa trong khi quân cộng sản có một lực lượng hùng hậu các dân công vận chuyển vũ khí và pháo vào các điểm cao quanh lòng chảo Điện Biên Phủ’.

“Cuối cùng, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã làm nên chiến thắng Điện Biện Phủ và đánh bại quân Pháp với pháo binh tương tự như trong Đệ nhất Thế chiến,” ông nhận định.

“Không có một cuộc chiến chống thực dân nào trong thế kỷ 20 được như trận Điện Biên Phủ, không có ở Algeria và cũng không có ở Indonesia,” ông nói thêm.

Quân đội cộng sản đã mất ‘9 năm làm một Điện Biên’ – như câu thơ của ông Tố Hữu, từ ngày đầu tiên ông Võ Nguyên Giáp thành lập đội quân vũ trang vào cuối năm 1944. Tiến sỹ Lê Thanh Bài cho rằng quân đội Việt Nam đã ‘đi từ không có gì’ đến chiến thắng.

Vai trò của Trung Quốc

Trả lời câu hỏi của VOA về điều gì khiến quân cộng sản làm được như thế, Giáo sư Goscha chỉ ra ‘hỗ trợ quân sự của Trung Quốc’.

“Nếu không có các khẩu pháo (do Trung Quốc viện trợ), họ sẽ không bao giờ thắng được ở Điện Biên Phủ,” ông khẳng định. Bên cạnh viện trợ vũ khí, Trung Quốc còn gửi đoàn cố vấn quân sự sang hỗ trợ những người đồng chí Việt Nam.

Trên tờ Nhân dân, Thiếu tá Lê Minh Nam cũng thuộc Viện Lịch sử Quân sự cho biết để hỗ trợ cho Việt Nam mở chiến dịch Điện Biên Phủ sau quyết định của Bộ Chính trị và cuối năm 1953, chính phủ Trung Quốc đã ‘gấp rút gửi sang Việt Nam hơn 3.000 khẩu súng các loại, 2.400.000 viên đạn, hơn 100 khẩu pháo các loại, hơn 60.000 viên đạn pháo và đạn hỏa tiễn, 1.700 tấn lương thực, hơn 10.000 thùng dầu và 200 ô-tô’.

Ngoài ra, đoàn cố vấn quân sự Trung Quốc đã cùng với các tướng lĩnh Việt Nam phối hợp xây dựng kế hoạch tác chiến và chuẩn bị chiến trường cho chiến dịch Điện Biên Phủ, cũng theo Thiếu tá Nam viết trên Nhân dân.

“Nhưng chính quyền và quân đội Việt Nam biết cách biến sự giúp đỡ của Trung Quốc thành sức mạnh trên thực tế. Nếu họ không biết cách căn chỉnh và bắn khẩu pháo, thì vũ khí Trung Quốc là vô dụng,” Giáo sư Goscha nói với VOA.

Tuy nhiên, khác với nhà sử học người Mỹ này, Tiến sỹ Lê Thanh Bài mặc dù thừa nhận rằng Việt Nam ‘không thể đi tới thắng lợi nếu không có sự ủng hộ, hỗ trợ từ Trung Quốc, Liên Xô’ nhưng cho rằng ‘sức mạnh nội lực của Việt Nam vẫn là quan trọng nhất’.

“Giả sử như quân Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có bại trận ở Điện Biên Phủ thì cục diện ở Đông Dương vẫn sẽ không thay đổi,” ông Goscha nói. “Họ có giới lãnh đạo, khả năng huy động của Nhà nước và sự hỗ trợ quân sự của Trung Quốc để tiếp tục kháng chiến.”

Ý nghĩa của chiến thắng

“Chiến dịch Điện Biên Phủ đánh dấu lần đầu tiên một dân tộc thuộc địa đánh bại một đế quốc xâm lược,” Đại tá Lê Thanh Bài nói với VnExpress. “Điều đó đã khích lệ phong trào giải phóng dân tộc trên toàn thế giới phát triển mạnh, đặc biệt ở châu Phi.”

Giáo sư-Tiến sỹ Christopher Goscha cho rằng với chiến thắng Điện Biên Phủ, ông Hồ Chí Minh và các lãnh đạo cộng sản đã đánh bại người Pháp trong một cuộc chiến hiện đại và được lên kế hoạch đối phó kỹ lưỡng.

“Nó giúp họ giành được độc lập cho ít nhất nửa phần lãnh thổ phía bắc của Việt Nam với hy vọng sẽ có giải pháp chính trị sau Hiệp định Geneva để thống nhất đất nước,” ông cho biết.

Còn đối với người Pháp, họ đã có một thất bại ‘bẽ mặt’ bởi lẽ quân cộng sản không tiến hành chiến tranh du kích mà là chiến tranh chính quy ở Điện Biên Phủ. Trong khi đó, người Mỹ nhìn vào thất bại của quân Pháp ở Điện Biên Phủ ‘với rất nhiều lo lắng’, cũng theo lời ông Goscha.

“Người Mỹ lúc đó chưa sẵn sàng để can dự trực tiếp. Nhưng họ chuyển từ chỗ ủng hộ quân Pháp sang ông Ngô Đình Diệm ngõ hầu giữ cho ít nhất nửa phía nam của Việt Nam không nằm trong tay cộng sản,” ông nói.

Tản mạn ngày 30/4/1975 về chuyện nhỏ lại không nhỏ

Thứ Năm, 05/02/2024 - 05:50 — Nam Gia

Bốn mươi chín năm trường - non nửa thế kỷ, người dân Việt Nam trải qua đời sống vật chất thiếu thốn cùng tinh thần tăm tối lầm than sau... "giải phóng". Năm nay, điểm qua những chuyện nhỏ lại không nhỏ chút nào.

Những ngày cuối tháng Tư đầu tháng Năm năm 2024 kỷ niệm "giải phóng Sài Gòn - thống nhứt đất nước", người dân Việt Nam kéo nhau đi "du lịch chữa lành" giữa thời tiết như chảo lửa khổng lồ úp ngược vào đầu.

"Du lịch chữa lành" - một khái niệm kỳ dị - chưa từng có trước đây. Khái niệm lạ lùng này vừa mới xuất hiện vào khoảng năm 2022 nhưng nó nhanh chóng phủ tràn trong dân chúng, với tìm kiếm trên Google lên đến 19.000.000 kết quả có liên quan. Lớp trẻ nhanh chóng tạo thành "hot trend" với "du lịch chữa lành". Cùng với nó là loại hình "du lịch tâm linh". Những con chữ lạ lẫm về hình thức và méo mó về tâm hồn, khiến tôi bất giác nghĩ về địa cầu trong thời hiện đại, có vẻ không còn an yên cho lắm!

Thật vậy! Hơn ba năm qua, kể từ cái gọi là "đại dịch COVID-19", không hiểu sao người dân Việt Nam bịnh hoạn quá nhiều, cùng với các loại tai ương không ít. Có lẽ đó là lý do, khiến người ta chuộng "du lịch chữa lành" và "du lịch tâm linh" chăng ?! Đi du lịch với thể xác không mạnh khỏe và tâm hồn chao đảo, trước những biến động dữ dội trong và ngoài nước, để tự vuốt ve và trấn an bản thân cùng gia đình - bạn bè cũng tốt. Ai bịnh cứ lo bịnh. Ai chưa bịnh cứ tiếp tục vui chơi. Ai mệt xin nghỉ bịnh. Ai khỏe cứ tiếp tục làm việc. Dù việc làm trong quý đầu tiên của năm 2024 không hề dễ kiếm, với thông tin "Quý I/2024, gần 74.000 doanh nghiệp rời bỏ thị trường" [*] do báo Người Đưa Tin đưa ra ngày 29 tháng Ba năm 2024.

Tròm trèm nửa thế kỷ - Một quãng đời quá dài, đủ làm biến đổi cảnh vật và thay đổi cả con người từ tâm hồn đến thể xác. Đảng Cộng sản Việt Nam đang biến động chính trị dữ dội nhứt, theo độ dài của "bàn chân anh Giải phóng quân" thuở vừa đặt chân vô miền Nam, với vẻ hiền lành cùng chút ngơ ngác, giữa Sài Gòn hoa lệ một thuở!

Ông Võ Văn Thưởng vừa từ chức hôm 20 tháng Ba năm 2024, khiến thiên hạ xôn xao, bởi thời gian đảm đương nhiệm vụ quá ngắn, cho một vị trí quan trọng. Cuộc đón tiếp ngoại giao quốc tế mà trước đó Việt Nam mời Vua và Hoàng hậu Hà Lan phải đình hoãn mà không nói rõ lý do, trở thành nỗi khiếm nhã của nhà nước CHXHCNVN đối với bạn bè quốc tế. Câu chuyện những tưởng nguôi ngoai! Ai có dè! Tới ngày 26 tháng Tư năm 2024, người dân Việt Nam ngỡ ngàng và bàng hoàng như không tin nổi, ông Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ cũng nối gót ông Thưởng. Hai sự việc liên tục chỉ trong một tháng, diễn ra ở thượng tầng kiến trúc, khiến nhơn tâm chấn động về cái gọi là "ổn định chính trị" mà người Cộng sản Việt Nam luôn thủ đắc hàng chục năm qua (!). Kéo theo đó, Bộ Chính trị từ 18 thành viên ban đầu, giờ chỉ còn 13, sau khi các ông: Nguyễn Xuân Phúc - Trần Tuấn Anh - Phạm Bình Minh - Võ Văn Thưởng - Vương Đình Huệ "cáo lão từ quan".

Điều đáng lấy làm lạ, toàn bộ "những hột giống đỏ" nói trên, đều trải qua kinh nghiệm cùng quá trình trui rèn trong thử thách gian truân, mới đủ khả năng, cùng sự chọn lọc kỹ càng của cả Bộ Chính trị, để được đặt vô vai trò quan trọng cỡ đó mà "gìn giữ cõi bờ" cùng mong ước "quốc thái dân an", do Đảng và Nhà nước đặt lên vai họ, bỗng chốc rơi rớt nhanh gọn - chóng vánh, như chưa hề được biết đến cả quãng thời gian dài cống hiến cho dân - cho nước (!).

Tứ trụ - để chỉ bộ tứ ông Trọng - ông Chính - ông Thưởng - ông Huệ, giờ hai trụ đã "gãy" về mặt tinh thần, "trụ ông Trọng" xiêu vẹo về thể xác. Chỉ còn một "trụ ông Chính" trở nên bơ vơ trơ trọi! Chắc là "tính Đảng" được phát huy tối đa, nên mới xảy ra cớ sự!

Thiên hạ đang đồn đoán và dự đoán những khuôn mặt cần phải nhanh chóng trám vô chỗ ông Thưởng và ông Huệ. Nghe đâu chiều ngày 2 tháng Năm 2024, Quốc hội họp bất thường để giải quyết vấn đề nhân sự. Phần đông người ta nghĩ đến hai người: bà Trương Thị Mai và ông Tô Lâm, có thể đảm đương hai vị trí khiếm khuyết, theo tiêu chuẩn từ bấy lâu này, buộc phải hội đủ. Chính những tiêu chuẩn này đã bày ra hình ảnh cứng còng - khô khan của người Cộng sản Việt Nam và đầy chất đạo mạo - khệnh khạng trong lời ăn tiếng nói. Trong tình hình biến động dữ dội hiện nay, những tiêu chuẩn xưa cũ và không có căn cứ từ thực tế gì cho lắm, đã làm cho Bộ Chính trị trở nên loay hoay, khó xoay trở cả về tình hình đối nội và đối ngoại. Chính những tiêu chuẩn đó cũng cản trở quá nhiều cho người Cộng sản có được những "nhân tài" như họ mong muốn.

Nhớ chuyện xưa, nhân vật Trường Chinh với những sai lầm chết người từ đại thảm nạn Cải Cách Ruộng Đất, ông ta từ chức. Tuy nhiên, sau đó Trường Chinh trở lại chính trường Việt Nam vào năm 1960 và được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương, Ủy viên Bộ Chính trị, phụ trách công tác Quốc hội và công tác lý luận của Đảng. Cùng thời điểm này, ông ta được Quốc hội Việt Nam Dân chủ Cộng hòa bầu làm Chủ tịch Quốc hội cho đến năm 1976. Lien tục được tín nhiệm, Trường Chinh giữ cương vị người đứng đầu quốc hội cho đến năm 1981.

Thời tiết năm nay - chỉ mới vài tháng đầu năm 2024 - khắc nghiệt chưa từng có trong nửa thế kỷ qua. Không chỉ nhiệt độ lên đến trên 42 độ bách phân ở nhiều địa phương, mà những trận mưa đá trút xuống phá hủy nhiều hoa màu và nhà cửa, ruộng vườn của nông dân, cùng những dòng sông đang dần cạn nước! Thiên hạ lại "kêu Trời", vì chẳng biết "kêu ai" cứu giúp.

Năm nay là năm Giáp Thìn. Người Việt Nam chắc hẳn vẫn chưa quên hai trận bão lụt kinh hoàng:

- Cơn bão thứ nhứt mang tên "Năm Thìn Bão Lụt" xảy ra 1904, tàn phá Sài Gòn khốc liệt với khoảng 3.000 người chết và thiệt hại 40 triệu đồng Đông Dương (cỡ 500 triệu USD thời nay), phá hủy nhiều nơi khác: Gò Công, Cần Thơ, Tiền Giang, Tây Ninh v.v... Năm 2024 là tròn 120 năm - Nhị Lục Thập Hoa Giáp!

- Cơn bão thứ nhì cũng mang tên "Năm Thìn Bão Lụt" xảy ra năm 1964, tàn phá miền Trung như: Đà Nẵng, Quảng Nam v.v... cướp đi khoảng 6.000 nhân mạng và thiệt hại kinh tế thấp hơn cơn bão nói trên (vì không ảnh hưởng đến Sài Gòn và Nam Bộ), vào khoảng 100 triệu USD thời nay. Năm 2024 là tròn 60 năm - Lục Thập Hoa Giáp!

Ngó bộ không có nhiều sáng lạn đối với xứ thiên đàng trong năm nay và cho đến 2030 chăng?

[*] https://www.nguoiduatin.vn/quy-i-2024-gan-74-000-doanh-nghiep-roi-bo-thi-truong-a656451.html

05 tháng 5 2024

Việt Nam tưng bừng kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, 'lần đầu mời Pháp tham dự'

5.5.2024 - BBC


PhotoQuest/Getty Images
Hình ảnh các tư lệnh quân đội Pháp thất trận, đầu hàng trước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và rời khỏi tập đoàn cứ điểm quân sự Điện Biên Phủ vào năm 1954

Việt Nam đã lần đầu tiên mời Pháp tham dự lễ kỷ niệm 70 năm Chiến thắng Điện Biên Phủ, một sự kiện lịch sử được xem là quan trọng bậc nhất trong lịch sử Việt Nam hiện đại.

Bộ trưởng Bộ Quân đội Pháp Sébastien Lecornu sẽ đại diện Pháp tham dự lễ kỷ niệm vào ngày 7/5 tới đây, đánh dấu 70 năm quân đội viễn chinh Pháp bị quân Việt Nam đánh bại ở Điện Biên Phủ.

Việt Nam sẽ tổ chức trọng thể lễ diễu binh, diễu hành kỷ niệm 70 năm chiến thắng Điện Biên Phủ vào ngày 7/5 tới đây tại sân vận động tỉnh Điện Biên với sự tham gia của hơn 12.000 người.

Đây là lần đầu tiên một vị bộ trưởng của nước Pháp chính thức tham dự sự kiện kỷ niệm này của Việt Nam.

"Đây là lần đầu tiên trong lịch sử, Việt Nam mời Pháp tham gia sự kiện tưởng niệm này, một chỉ dấu cho thấy mong muốn của Việt Nam trong việc tạo lập mối quan hệ tương lai," đài RFI hôm 3/5 dẫn thông báo từ Bộ Quân đội Pháp.

"Hai bên cùng mong muốn nhìn về lịch sử Chiến tranh Đông Dương một cách minh bạch và rộng mở," cũng theo Bộ Quân đội Pháp.

Ngày Chủ nhật 5/5, Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, đã tiếp Bộ trưởng Sébastien Lecornu, gọi đây là chuyến đi "có ý nghĩa rất quan trọng", mang tinh thần “khép lại quá khứ, hướng tới tương lai tốt đẹp”.

Vào ngày thứ Hai 6/5, dự kiến ông Sébastien Lecornu sẽ có cuộc gặp với Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính.

Ông Lecornu theo dự kiến sẽ đến viếng Nghĩa trang liệt sĩ Điện Biên Phủ.

Hồi tháng 3, Bộ Quân đội Pháp cho biết Pháp có kế hoạch hồi hương từ Việt Nam thi thể của 6 binh sĩ Pháp tử trận trong trận chiến này, trong đó 5 người được chôn trong những ngôi mộ vô danh.

Đài France 24 dẫn thông báo từ Bộ Quân đội Pháp vào ngày 29/3 cho biết 6 thi thể binh sĩ Pháp tử trận "được chôn ở ba địa điểm khác nhau" và chính quyền Việt Nam cũng đã chấp thuận việc hồi hương các thi thể này vào ngày 25/3.

Một ngày sau đó, tức 26/3, các thi thể này đã được khai quật và sẽ đưa về Pháp để giám định, theo đài France 24.

Hợp tác về an ninh và quốc phòng cũng nằm trong chương trình nghị sự trong chuyến đi lần này của ông Sébastien Lecornu.


MIGUEL MEDINA/AFP/Getty Images
Bộ trưởng Bộ Quân đội Pháp Sébastien Lecornu là quan chức cấp cao thứ ba của Pháp đến thăm Điện Biên Phủ, nhưng lại là người đầu tiên đến dự kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ

Ông Sébastien Lecornu là quan chức cấp cao thứ ba của Pháp đến thăm Điện Biên Phủ, nhưng lại là người đầu tiên đến dự lễ kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ.

Trước đó, cố Tổng thống Pháp François Mitterrand đã đến thăm Việt Nam vào tháng 2/1993.

Việt Nam và Pháp thiết lập quan hệ ngoại giao cấp đại sứ vào ngày 12/4/1973.

Ông François Mitterrand đã trở thành lãnh đạo Phương Tây đầu tiên thăm Việt Nam sau năm 1975.

Tháng 11/2018, Thủ tướng Pháp khi đó là ông Édouard Philippe cũng đến thăm Việt Nam và đến thăm các địa điểm lịch sử tại Điện Biên Phủ.

Ông Édouard Philippe đã đặt vòng hoa trước đài tưởng niệm chiến sĩ Pháp và Việt Nam tại Điện Biên Phủ vào ngày 3/11/2018.

Theo tường thuật từ đài RFI vào ngày 3/11/2018, ông Philippe đã nói: "Việt Nam luôn có một chỗ đứng đặc biệt trong tâm tưởng người Pháp. Bởi vì chúng ta có một lịch sử chung, vừa vinh quang vừa bi thảm. Bởi vì trong rất nhiều gia đình người Pháp, người ta vẫn nhớ lại về một thời kỳ, về mối quan hệ hết sức gần gũi và mãnh liệt."

Pháp hiện đang muốn gia tăng hợp tác với Việt Nam trong bối cảnh căng thẳng với Trung Quốc tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương.

Năm 2023, Việt Nam và Pháp đã kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao và 10 năm ngày nâng cấp lên mối quan hệ đối tác chiến lược.

Hồi tháng 3/2024, Viện Nghiên cứu Hòa bình Quốc tế Stockholm (SIPRI) cho biết Pháp lần đầu tiên vượt Nga để trở thành nước xuất khẩu vũ khí lớn thứ 2 thế giới, chiếm 11% tỷ trọng thị trường vũ khí toàn cầu, với các sản phẩm tối tân, có thể kể đến như chiến đấu cơ Rafale.

Cũng theo dữ liệu do SIPRI công bố hôm 11/3, lượng nhập khẩu vũ khí của Việt Nam năm 2023 giảm xuống mức nhỏ giọt giữa lúc nước này đang tìm cách đa dạng hóa nguồn cung nhằm thoát khỏi sự phụ thuộc vào Nga.

Số liệu của SIPRI cho thấy Nga - nhà cung cấp vũ khí hàng đầu của Việt Nam trong nhiều thập kỷ - có lượng xuất khẩu vũ khí toàn cầu sụt giảm đáng kể vào năm ngoái.

Chiến thắng Điện Biên Phủ


VNA/AFP via Getty Images
Đại tướng Võ Nguyên Giáp (áo đen) vào tháng 3/1954, khi chuẩn bị đánh trận Điện Biên Phủ, sự kiện sẽ chấm dứt chế độ thực dân Pháp tại Đông Dương

Năm 1954, quân Pháp ở Đông Dương lên đến 55.000 người.

“Ngài có muốn hai quả bom nguyên tử không?” Ngoại trưởng Mỹ John Foster Dulles hỏi Ngoại trưởng Pháp Georges Bidault hồi tháng 4 năm 1954, theo hồi ức của một nhà ngoại giao cấp cao Pháp.

Bối cảnh của lời đề nghị này là tình cảnh tuyệt vọng của quân Pháp trong cuộc chiến với các lực lượng của ông Hồ Chí Minh ở Điện Biên Phủ.

Vào cuối năm 1953, tư lệnh Pháp là Tướng Navarre đã quyết định xây dựng một cứ điểm chắc chắn ở lòng chảo Điện Biên Phủ.

Lòng chảo này được bao quanh bởi các ngọn núi và ngọn đồi có cây cối. Đây là vị trí có thể phòng vệ được miễn là người Pháp có thể giữ được những ngọn đồi bên trong và được tiếp viện bằng không vận.

Điều mà người Pháp không nghĩ đến là khả năng quân Việt Minh tập trung pháo lên gần các ngọn đồi này. Hàng ngàn dân công, trong đó có nhiều phụ nữ và trẻ em, đã tham gia kéo pháo. Họ đã kéo pháo qua hàng trăm dặm xuyên rừng, cả ngày lẫn đêm.

Vào ngày 13/3 năm 1954, quân Việt Minh khai hỏa ồ ạt và trong vòng hai ngày, hai trong số các ngọn đồi đã bị chiếm giữ và đường băng tiếp vận bị tê liệt. Lính Pháp phòng vệ ở Điện Biên Phủ bị cô lập và thòng lọng đã siết chặt xung quanh họ.

Ngày 13/3 năm 1954, đại đoàn 312 của Việt Minh tấn công cứ điểm Him Lam, mở màn chiến dịch Điên Biên Phủ.

Cuối cùng, vào ngày 7/5 năm 1954, sau 56 ngày đêm bị bao vây, quân đội Pháp đã đầu hàng.

Về phía Pháp, có 1.142 người chết, 1.606 người mất tích, 4.500 người bị thương. Về phía Việt Minh, con số thiệt mạng lên đến 22.000 người.

Ngày 21/7/1954, Hiệp định Genève về Đông Dương được 5 nước ký kết, trong đó có Việt Nam Dân chủ Cộng hòa và Pháp.

Chiến tranh Đông Dương lần thứ nhất, còn được gọi là Kháng chiến chống Pháp, kết thúc.

Chiến thắng tại Điện Biên Phủ đánh dấu sự kết thúc gần 100 năm Việt Nam là thuộc địa của Pháp, đồng thời báo hiệu sự tàn lụi của đế chế Pháp trên phạm vi toàn cầu, khi khích lệ cho các phong trào giải phóng dân tộc khác trên thế giới.

Không hề trùng hợp khi một vài tuần sau đó người dân tại một thuộc địa khác của Pháp ở châu Phi là Algeria đã nổi dậy – bắt đầu một cuộc chiến đẫm máu và đau thương khác kéo dài 8 năm.

Hai năm sau, 1956, Tunisia và Morroco giành độc lập từ tay Pháp, trong lúc Paris sa lầy trong chiến tranh ở Algeria.

Có người đã so sánh trận Điên Biên Phủ có tầm quan trọng như chiến thắng của người Nhật trước quân Nga vào năm 1905 hoặc không kém gì trận Stalingrad trong Thế chiến II.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp được xem là linh hồn cho chiến thắng Điện Biên Phủ. Ông cũng là vị tướng châu Á được các sử gia và nhà bình luận quân sự phương Tây nhắc đến nhiều nhất từ sau Thế chiến II.

Tiến sĩ Nguyễn Văn Huy, một nhà báo tại Paris, từng nhận định về Tướng Giáp hồi năm 2013 như sau:

"Khi nhắc tới Võ Nguyên Giáp, các chuyên gia quân sự phương Tây thường nhắc tới một vị tướng không có chiến lược chiến đấu nhưng lại thắng tất cả mọi trận chiến.

Các chiến lược gia Pháp không ngờ phe Việt Minh đã có khả năng huy động một lực lượng dân công hùng hậu (hàng chục ngàn người) từ các vùng đồng bằng lân cận lên vùng Điện Biện cách đó hàng trăm cây số.

Kinh ngạc nhất là sáng kiến tháo gỡ đại bác và súng ống hạng nặng thành các bộ phận rời nhau để vận chuyển bằng các phương tiện thô sơ như xe thồ (xe đạp), xe bò, gồng gánh các loại vũ khí và đạn dược, ngày đêm băng rừng, vượt suối và leo núi để mang lên các đỉnh đồi chung quanh Điện Biên Phủ, lắp ráp và tấn công quân Pháp.

Phương Tây coi Tướng Giáp có vai trò lớn trong cả cuộc chiến với Mỹ dù cách đánh giá từ Việt Nam có khác

Những sự kiện vừa kể vượt ra ngoài tưởng tượng của những chiến lược gia quân sự danh tiếng của Pháp thời đó, và họ đã tốn rất nhiều giấy mực để diễn tả sự kinh ngạc này, với tất cả sự thán phục."


Jean-Claude LABBE/Gamma-Rapho/Getty Images.
Hình ảnh lính phòng không Việt Minh trong trận Điện Biên Phủ vào tháng 5/1954

Hồi tháng 5/2020, Tiến sĩ Nguyễn Tiến Hưng, Tổng Trưởng Kế Hoạch Việt Nam Cộng hòa từ năm 1973 đến 1975 và là phụ tá về Tái Thiết của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu, đánh giá về chiến dịch Điện Biên Phủ như sau:

"Như vậy, xét cho cùng thì lý do thất bại không phải là quân sự mà là chính trị. Đó là vì nhân dân và lãnh đạo Pháp đã nản lòng, thối chí.

Biến cố này xác định một lần nữa bài học cho những nhà lãnh đạo, những người chỉ huy các cuộc chiến, rằng: 'Quân sự là chính trị theo một phương tiện khác.'

Trong nhiều tình huống, chỉ cần một chiến thắng - hay được dư luận coi như là một chiến thắng: đánh một trận vào đúng lúc, đúng chỗ, đúng mục tiêu là có thể kết thúc được cuộc chiến.

Lúc ấy, dư luận cho rằng Pháp đã thất trận ở Paris chứ không phải ở Điện Biên Phủ, cũng như sau này, biến cố Mậu Thân được coi là Điện Biên Phủ của Tổng thống Lyndon Johnson, và Mỹ đã thất bại ở Washington chứ không phải ở Sài Gòn."

Vấn đề gây tranh cãi còn là mức độ trợ giúp và vai trò của Trung Quốc trong chiến thắng này.

Trung Quốc đã từng công bố tư liệu nói rằng nhiều cố vấn của họ đã đóng vai trò không kém Đại tướng Võ Nguyên Giáp tại Điện Biên Phủ.

Giới nghiên cứu Việt Nam cũng đã đưa ra nhiều bằng chứng để phản ứng lại cách thông tin của Trung Quốc.

03 tháng 5 2024

“Tránh xa Bắc kỳ”

Bình luận của blogger Nguyễn Nhơn 2024.04.29 - RFA

“Tránh xa Bắc kỳ”
Đường phố Hà Nội hôm 17/12/1986. AP

Bàn luận trong gia đình hay chỗ bạn bè thân thiết thì nói sạch sẽ tuốt luốt, N. khẳng định rất chắc chắn và cương quyết. Đề tài này tuy tế nhị nhưng chúng tôi đều đã có nhiều năm và nhiều phen trải nghiệm cùng kiểm nghiệm, cuối cùng đều thống nhất với nhau.

Nhưng để nói ra chỗ bàn dân thiên hạ thì phải cân nhắc rất nhiều. Nó nhạy cảm quá, mà những tấm gương ăn gạch của đám đông- dù họ nói không hề sai-thì vẫn luôn còn đấy.

Đúng rồi, tôi muốn nói đến chuyện kỳ thị Nam-Bắc, đặc biệt là sau thời điểm thống nhất đất nước.

Không chơi, không làm ăn với người Bắc

Kỳ thị vùng miền thì ở đâu và thời nào cũng có. Tuổi tôi không chứng kiến được đời sống Việt Nam trước 1975, nhưng đọc văn của các tác giả miền Nam giai đoạn đó thì thấy rất rõ: dân miền Nam thời đó không kỳ thị Nam-Bắc, chí ít không kỳ thị sâu bằng sau thời điểm này. Theo quan sát của tôi, sau 1975, sự kỳ thị Nam-Bắc giống như chiếc rãnh xẻ ra trong cao su. Nó cực kỳ đàn hồi và giỏi biến dạng đến nỗi nhiều lúc trông từ bên ngoài như vẫn hoàn toàn nguyên lành, nhưng thực ra nó vẫn ở đó và ngày càng sâu hơn.

Nguyên nhân trực tiếp thì là vì sau 1975, người miền Nam tiếp xúc với người miền Bắc nhiều hơn và sát gần hơn.

Gia đình tôi dặn con cháu: không thân thiết với người Bắc, không làm ăn với người Bắc, hết sức cẩn trọng với đồng nghiệp là người Bắc, cố gắng không mua bán gì ở các cửa tiệm do người Bắc làm chủ, và quan trọng nhất, dĩ nhiên không lấy chồng lấy vợ người Bắc.

Ngạc nhiên chưa, gia đình tôi lại không phải là người miền Nam thuần túy kiểu sinh ra lớn lên tại miền Nam và/hoặc mất mát nhiều sau thời điểm tháng 4/1975.

Không phải! Cha mẹ tôi gốc Nam Bộ nhưng đều lưu lạc sinh sống ở rất nhiều nơi, cả nước ngoài, mà nhấn mạnh này: thời gian sinh sống dài thứ nhì của cha mẹ tôi là ở miền Bắc, đến vài chục năm. Dài thứ nhất thì chắc chắn là ở miền Nam rồi.

Sự cảnh giác của cha mẹ tôi, sau đó là toàn thể gia đình tôi bắt nguồn từ kinh nghiệm trong các mối quan hệ với người Bắc. Dĩ nhiên ở đây nói về số nhiều.

Dịch vụ: Người Bắc nói chung làm dịch vụ rất kém. So với sự xởi lởi, sòng phẳng và linh hoạt của người (làm dịch vụ) miền Nam thì chạy xịt khói không tới. Từ người chủ cho đến nhân viên bán hàng người Bắc thường có vẻ mặt khinh khỉnh, nói năng với khách lạnh nhạt hoặc thô lỗ. Họ sẵn sàng phân biệt và gọi khách bằng những đặc điểm cơ thể mang tính body shaming như chị Béo kia, anh Hói nọ. Mặt bên kia của đặc điểm này thì lại là những lời ngọt ngào tâng bốc quá mức đến giả tạo. Tư vấn và hậu mãi cho khách đều không tốt, hay nói chung là không có. Họ chỉ cần bán được hàng xong thì sẵn sàng trở mặt với khách. Tư tưởng chém khách luôn đặt trên đỉnh đầu, đặc biệt là chém khách nói giọng miền Nam (dân miền Nam được mặc định là có tiền và hào sảng, dễ dàng bỏ tiền). Người làm dịch vụ người Bắc dường như luôn có nỗi hổ thẹn ngầm vì cái nghề đang nuôi sống mình, do đó họ thường có các hành động và lời nói phủ nhận nghề nghiệp, ví dụ như chỏng lỏn với khách, bỏ mặc khách hoặc thậm chí quát tháo, mắng mỏ khách. Người bán hàng thì gian dối, vụ lợi.

RFA-04-05
Người bán hàng trên đường phố Hà Nội hôm 21/3/1993 (minh họa). AP

Lối sống: (Nhiều) người Bắc bị cho là có lối sống nịnh nọt, ích kỷ, giả trá, đội trên đạp dưới, hai mặt, háo danh, vụ lợi.

Cách đây khoảng chục năm, hàng loạt công ty gia công giày da và may mặc ở Bình Dương đã nổi tiếng vì công khai treo băng rôn tuyển dụng hàng loạt công nhân, nhưng nộp hồ sơ vào thì “trừ công nhân Nghệ An, Thanh Hóa, Hà Tĩnh”.

Sự việc gây một chấn động không nhỏ trong dư luận xã hội nói chung vào thời điểm đó, nhưng bất ngờ là ngay tại nơi nó diễn ra thì không mấy ai ngạc nhiên.

Là vì, công nhân xuất thân từ ba địa phương nói trên được người tuyển dụng nhận xét chung là hay kết bè kết đảng, trộm cắp lừa đảo thậm chí đập phá tài sản của chính công ty mình, gây gổ ẩu đả với những công nhân khác, lôi kéo ngừng việc tập thể sai pháp luật.

Sự việc kéo theo vô số người bình luận, phân tích. Rất nhiều nam nữ công nhân sinh ra ở ba địa phương trên lên báo nói mình bị oan. Nhiều người lên án các công ty có hành vi chọn lọc này, bảo họ vơ đũa cả nắm gây thiệt thòi cho người lao động. Có người nói tính cách của người quê mình là bộc trực, yêu ghét rõ ràng, đoàn kết… nhưng bị người tuyển dụng hiểu sai.

Có điều người tuyển dụng không bỏ thời gian đi đãi cát tìm vàng. Họ cứ ra lệnh cho bảo vệ: nếu nghe giọng hoặc xem hồ sơ thấy nơi sinh, quê quán là mấy địa phương trên thì không nhận hồ sơ. Hoặc, vẫn nhận, để người ta không có cớ kiện thưa. Nhưng nhận xong vứt sọt rác.

Dân Bắc: Dân Nam dại, dễ lừa

Trong khi đó, dân Nam thực lòng và thẳng thắn thì bị dân Bắc chê là ít học, cục mịch, hời hợt, thiếu sâu sắc tinh tế, không “khôn”, lừa dễ lắm. Thế cho nên dân Nam chọn cách né xa dân Bắc để khỏi phải mất công đề phòng với những người luôn mang tâm kế, thích dùng thủ đoạn và cách sống lắt léo để giành lợi ích về mình.

Trừ các mối quan hệ công việc hoặc các mối quan hệ bắt buộc phải giữ, thì thái độ của dân Nam với dân Bắc là kính nhi viễn chi hoặc chỉ xã giao, tuyệt đối không hơn.

Dĩ nhiên, ở đâu cũng có người nọ người kia. Nhưng với người nói giọng miền Bắc thì cái sự “người nọ” lại đông hơn “người kia” quá nhiều.

Ở các không gian khác, sự kỳ thị không rõ ràng như ở các Khu công nghiệp-Khu chế xuất Bình Dương, nhưng vẫn luôn tồn tại. Trong công sở, nhân viên buộc phải giữ quan hệ xã giao để phục vụ công việc, thế nhưng ra ngoài phạm vi này, vẫn rất nhiều nơi tự động chia thành nhóm dân Bắc-nhóm dân Nam, nhóm này không thực lòng và thân thiết với nhóm kia.

Hỏi, thì hầu như tất cả mọi người sẽ nói: Không phải ghét người Bắc, mà ghét cách sống của họ.

Nhưng, cách sống bị khinh ghét đó của (nhiều) người Bắc không phải là thuộc tính từ xưa của họ, mà nó sinh ra và được vun đắp, bồi dưỡng, khai hoa kết quả và ngày càng phát triển bền vững trong sự nghiệp của chế độ (gọi là) cộng sản được áp đặt trên miền Bắc trong suốt mấy chục năm, và sau đó là cả nước. Nên nói chung là ghét người Bắc nhưng dần dần đã có không ít người miền Nam bị cảm nhiễm những thói xấu này.

Trong khi đó, cũng do sự hòa trộn văn hóa và lối sống, nhiều người Bắc lại học được tính cách rõ ràng rạch ròi và trượng nghĩa của miền Nam.

Tuy nhiên, nói một cách thành thật và tỉ mỉ thì hầu như chẳng còn cộng đồng nào còn giữ được trọn vẹn những đặc tính vốn có của mình. Chỉ là tính cách nào được số đông thống nhất là đặc điểm chung của cộng đồng đó mà thôi.

Quay trở lại nguồn gốc của hình ảnh “Bắc Kỳ bị ghét”.

Siêu nhân con người mới xã hội chủ nghĩa

Những thế hệ người Bắc từ 1954 đã được giáo dục từ khi mặc quần thủng đít là lớn lên phải trở thành “con người mới xã hội chủ nghĩa”. À không, siêu nhân mới xã hội chủ nghĩa mới đúng. Tiêu chuẩn của nó như thế này:

“Thứ nhất, con người mới xã hội chủ nghĩa phải có tinh thần đoàn kết quốc tế trong sáng, trên lập trường của giai cấp công nhân.

Tinh thần đoàn kết quốc tế trong sáng chính là tinh thần đoàn kết với các dân tộc bị áp bức, với nhân dân lao động các nước trong cuộc đấu tranh giải phóng con người khỏi ách áp bức, bóc lột (…).

Thứ hai, con người mới xã hội chủ nghĩa phải có tư tưởng mới, có đạo đức cách mạng: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, trung thực, chân thành, lối sống trong sáng, có khát vọng mới, hướng tới hạnh phúc, tự do.

Thứ ba, con người mới xã hội chủ nghĩa phải có lòng vị tha, bao dung, thương yêu con người, tôn trọng nhân cách con người và coi trọng đạo lý làm người” (Trích Hồ Chí Minh: Toàn tập, tập 13, Nxb. Chính trị quốc gia - Sự thật, Hà Nội, 2011, tr.66).

Sự nghiệp xây dựng con người mới xã hội chủ nghĩa ở miền Bắc đến nay là 70 năm. Chẳng biết trong gần một thế kỷ ấy có bao nhiêu con người mới được sinh ra, chỉ biết chế độ quá độ tiến lên chủ nghĩa xã hội đã đẻ ra vô số tục ngữ ca dao mới, mà một trong số đó khái quát về những con người rất đặc trưng của xã hội mới như sau:

Ai cũng có việc làm nhưng không ai làm việc.

Ai cũng không làm việc nhưng ai cũng có lương.

Ai cũng có lương nhưng không ai đủ sống.

Ai cũng không đủ sống nhưng ai cũng sống.

Ai cũng sống nhưng không ai hài lòng.

Ai cũng không hài lòng nhưng ai cũng giơ tay “đồng ý”!

Ở nông thôn thì:

Mỗi người làm việc bằng hai

Để cho chủ nhiệm mua đài mua xe!

Mỗi người làm việc bằng ba

Để cho chủ nhiệm xây nhà lát sân.

Đối chiếu thực tế ấy với những tiêu chuẩn con người mới như của thánh thần, những “tư tưởng mới, đạo đức cách mạng: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư, trung thực, chân thành, lối sống trong sáng, có khát vọng mới, hướng tới hạnh phúc, tự do”, thu được kết quả là… một lũ nói dối như cuội!

Trong cái xã hội đó, người ta nói dối và lấy lòng cấp trên, giẫm đạp cấp dưới, lý tưởng cả đời là thăng quan tiến chức hoặc xây nhà mình cao hơn nhà thằng hàng xóm…Nó trở thành một lối sống, thậm chí một lẽ sống bắt buộc, người nào đi ngược dòng sẽ bị tẩy chay và gánh chịu vô số thiệt thòi. Từ nói dối dẫn đến lừa lọc, thủ đoạn, xảo quyệt, “xã hội mới” đã đào luyện ra những sản phẩm méo mó để phù hợp và phục vụ chính nó như thế đấy.

Các tiêu chí con người mới xã hội chủ nghĩa không tưởng đến nỗi hài hước, đồng thời vô cùng khắc nghiệt ở chỗ nó bắt con người bằng xương bằng thịt phải tự đánh giá mình bằng hệ thống chuẩn mực đó. So sánh với ngũ thường-Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín đơn giản nhưng thâm sâu vô cùng thì nó chỉ là một trò hề dối mình lừa người.

Ngụp lặn suốt mấy chục năm trong cái hệ thống như thùng thuốc nhuộm đó, ai không trở thành con lươn trơn tuột giỏi luồn lách nịnh nọt thì phải gọi là của hiếm, sắp tuyệt chủng.

Những người đó được gọi là “người Bắc nhưng mà tốt”.

Cho nên nguồn cơn của sự ghét người Bắc, bên ngoài là bắt đầu từ những con người cụ thể, nhưng bên trong, nó là ý thức tẩy chay, chống lại cả một hệ thống, cách thức vận hành xã hội. Cùng với khoảng cách với thế giới ngày càng ngắn lại, sự tẩy chay đó lẩn vào trong nhưng dai dẳng và không phai nhạt đi chút nào.

Bao giờ còn cái cỗ máy quái thai nhào nặn ra những con người quái thai như thế thì sự kỳ thị vẫn còn, và còn sâu sắc đến tận xương tủy.

* Nguyễn Nhơn là nhà báo Việt Nam hiện đang sống ở Thái Lan. Nhà báo Nguyễn Nhơn quan tâm đến tình hình đất nước và viết nhiều bài về các vấn đề chính trị và xã hội trong nước.

02 tháng 5 2024

Ý kiến quanh tuyên bố “trả lại tiền gửi cho dân” sau ngày 30/4/1975

2024.05.02 - RFA

Ý kiến quanh tuyên bố “trả lại tiền gửi cho dân” sau ngày 30/4/1975
Bộ đội Bắc Việt tại trung tâm thành phố Sài Gòn ngày 30/4/1975. AFP

Sau 49 năm kết thúc chiến tranh, truyền thông Nhà nước vừa đăng bài viết “Cựu binh kể thời khắc mở cửa hầm, tiếp quản 16 tấn vàng ngày giải phóng”. Bài viết nhắc đến việc ông Lữ Minh Châu, Phó Ban Tài chính đặc biệt của Trung ương Cục, công bố trước hàng trăm nhân viên Ngân hàng quốc gia Việt Nam lệnh tiếp quản và lệnh ngưng hoạt động tất cả các ngân hàng vào lúc 8 giờ sáng ngày 1/5/1975.

Hiểu thế nào cho đúng?

Ngoài công bố lệnh tiếp quản, ông Châu đồng thời công bố các chính sách về quyền lợi và nghĩa vụ trong quan hệ đối nội, đối ngoại của các ngân hàng chế độ cũ, trong đó bao gồm cả việc xác nhận nợ, tiếp quản các kho thế chấp, trả lại tiền gửi cho nhân dân và các tổ chức trong ngoài nước. Tiến sĩ Nguyễn Quang A nhận định vấn đề này với RFA:

“Nếu họ công bố thế thì cũng đúng thôi. Tức là tôn trọng các khoản nợ của ngân hàng đối với người gửi tiền; nợ của ngân hàng với nước ngoài. Đó là điều đúng, nhưng bảo là để trả lại tiền gửi cho nhân dân và các tổ chức trong ngoài nước thì ông ấy ‘bao sân’ quá. Ông ấy không có khả năng làm việc đấy bởi lúc đấy là lúc thay đổi một chế độ, ông ấy nhân danh gì mà phát biểu như thế? Nói chung, đấy là một phát biểu mang tính chính trị chứ không phải của một nhà ngân hàng.

Qua công bố đấy và qua vài lần tiếp xúc với ông ấy, tôi thấy ông Lữ Minh Châu chắc không được đào tạo bài bản về ngân hàng, vì ông ấy từng kể, do thiếu tiền mặt nên đi mượn máy in của một công ty in ở Sài Gòn để in tiền.”

Trung tá quân đội Đinh Đức Long nhận định rằng “không bao giờ họ tuyên bố trong ngày 1/5 đâu”, ông lý giải:

“Tôi không phải là người làm trong lĩnh vực ngân hàng nhưng tôi có đọc một số tài liệu về việc này. Tôi thấy một số điều:

Thứ nhất, ngày 1/5, tức chỉ một ngày sau ngày thống nhất đất nước, ban quân quản không thể kiểm soát hết mọi việc được. Họ chủ yếu lo về vấn đề an ninh thôi. Mà văn bản tuyên bố hay thông báo của ban quân quản nếu có thỉ nó còn đấy cả, đọc lại sẽ biết ngay là trong nội dung của tuyên bố ban đầu có hay không vấn đề liên quan tiền gửi trong ngân hàng. Theo tôi biết là không có. Thứ hai, có một cuộc bàn giao giữa chuyên gia tài chính ngân hàng của chế độ VNCH với quân giải phóng. Ông ấy là người bàn giao chìa khóa, bàn giao sổ sách bao nhiêu tấn vàng cho bên kia. Ông ta xong trách nhiệm từ ngày hôm ấy. Tôi nghĩ tiền là một kênh riêng, ban quân quản không biết được đâu.

Tóm lại, chuyện bàn giao là có. Còn chuyện xử lý như thế nào thì không bao giờ họ tuyên bố trong ngày 1/5 đâu vì vừa tiếp quản xong, bao nhiêu vấn đề, nói ra hớ thì sao?

Xử lý ra sao thì phải xin ý kiến cấp trên, cao nhất là Bộ chính trị. Tài sản trong ngân hàng quốc gia đâu phải dễ dàng để quyết định trong vài tiếng đồng hồ? Ngay cả ông Lữ Minh Châu cũng không có thẩm quyền tuyên bố giải quyết tiền đó như thế nào. Chỉ nhận bàn giao mà thôi.”

Theo tư liệu từ bài viết “Những ngày đầu tiếp quản” trên báo Sài Gòn Giải phóng hôm 27/4/2015, vào tháng 4 năm 1975, để chuẩn bị tiếp quản Sài Gòn, Ủy ban Quân quản thành phố Sài Gòn - Gia Định được thành lập gồm 11 thành viên do đồng chí Trần Văn Trà làm Chủ tịch; Phó Chủ tịch gồm các ông Võ Văn Kiệt, Hoàng Cầm, Trần Văn Danh, Mai Chí Thọ, Cao Đăng Chiếm. Ủy ban này có nhiệm vụ được nói là quân quản, bảo vệ thành quả cách mạng, khắc phục hậu quả chiến tranh và xây dựng, tổ chức lại quân đội tương thích với điều kiện thời bình.

Người trong cuộc nói gì?

Hầu hết những người dân có tiền gửi trong các ngân hàng trước ngày 30/4/1975 mà RFA trò chuyện đều cho biết, họ mất trắng cả tiền lẫn vàng. Không có chuyện chính quyền mới trả lại cho họ.

RFA-04-03
Bộ đội Bắc Việt tràn vào Dinh Độc lập ngày 30/4/1975. AFP

Một người hiện ở Sài Gòn, từng là một doanh nhân kinh doanh gỗ thành đạt đến năm 1975 khẳng định với RFA rằng, không hề có chính sách trả lại tiền dân gửi như lời công bố của ông Lữ Minh Châu trên báo nhà nước:

“Tôi chắc chắn không có chuyện ông Lữ Minh Châu công bố chính sách về quyền lợi và nghĩa vụ trong quan hệ đối nội, đối ngoại của các ngân hàng chế độ cũ. Lý do là quân giải phóng vô tiếp quản với chính sách quân quản, tất cả đặt dưới sự quản lý của quân đội, cụ thể là tướng Trần văn Trà, cho một Sài Gòn hỗn loạn lúc bấy giờ, thì không bao giờ có chuyện công bố chính sách trả tiền gửi lại cho dân vào lúc đó.

Khi họ kéo quân vô Sài Gòn như một đội quân ô hợp. Khi Tổng thống VNCH Dương Văn Minh nói chờ bàn giao một chính phủ hợp pháp sang cho họ, thì họ nói không bàn giao gì hết mà phải đầu hàng. Làm gì có chuyện họ công bố trả lại tiền gửi cho dân!

Ở chế độ VNCH, về phương diện kinh tế và tài chánh nó tương đương với các nước phương tây. Người dân không để tiền ở nhà mà gửi trong nhà băng rồi thanh toán các giao dịch qua ngân hàng hết. Lúc bấy giờ tôi là một thương gia. Tôi mất trắng số tiền gửi trong nhà băng lúc đó. Cho đến bây giờ cũng chưa có chuyện họ trả lại tiền dân gửi trong ngân hàng từ trước 30/4/1975”.

Ngày 14 /3/1979, Hội đồng Chính phủ ban hành Quyết định số 114 về việc xử lý hệ thống ngân hàng của chế độ cũ ở miền Nam, do phó thủ tướng Phạm Hùng ký. Theo Quyết định này, “hệ thống Ngân hàng dưới chế độ Mỹ ngụy ở miền Nam là công cụ của chủ nghĩa thực dân kiểu mới, của bè lũ tay sai và của giai cấp tư sản phục vụ chiến tranh xâm lược của đế quốc Mỹ, lũng đoạn nền kinh tế miền Nam nước ta, là công cụ để bóc lột, làm giàu trên xương máu của nhân dân ta”.

Ở chế độ VNCH, về phương diện kinh tế và tài chánh nó tương đương với các nước phương tây. Người dân không để tiền ở nhà mà gửi trong nhà băng rồi thanh toán các giao dịch qua ngân hàng hết. Lúc bấy giờ tôi là một thương gia. Tôi mất trắng số tiền gửi trong nhà băng lúc đó. Cho đến bây giờ cũng chưa có chuyện họ trả lại tiền dân gửi trong ngân hàng từ trước 30/4/1975. - một doanh nhân

Do đó, Hội đồng Chính phủ quyết định “quốc hữu hoá toàn bộ hệ thống Ngân hàng của chế độ cũ; tất cả tài sản của hệ thống Ngân hàng cũ là tài sản của Ngân hàng Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam, Bộ tài chính và Ngân hàng Nhà nước có trách nhiệm kiểm kê toàn bộ tài sản, kiểm tra lại sổ sách, xác định rõ tài sản được quốc hữu hoá, trình Chính phủ biện pháp quản lý và sử dụng.

Đối với các loại tiền gửi Ngân hàng, bao gồm tiền gửi có kỳ hạn, không kỳ hạn (ký thác định kỳ, hoạt kỳ) và tiền gửi tiết kiệm ở tất cả các Ngân hàng cũ (kể cả Ngân hàng công), từ nay đình chỉ việc chi trả; Đối với tài sản gửi trong các tủ sắt Ngân hàng cũ của bọn tư sản mại bản, tư sản gian thương, bọn cầm đầu các đảng phái phản động, bọn ngụy quân, ngụy quyền có nhiều tội ác, của những người chạy ra nước ngoài, của kiều dân các nước đến nay vẫn chưa có quan hệ ngoại giao với nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam thì tịch thu toàn bộ”.

Cựu binh Hoàng Minh Duyệt, người trong ban quân quản kể câu chuyện tiếp quản 16 tấn vàng ngày giải phóng, được truyền thông trích lời cho biết: “Lúc đó chỉ nghĩ là làm sao để không mất đồng xu cắc bạc nào của Nhà nước. Với cả, mình đứng giữa các nhân viên chế độ cũ mà lại có gì không đàng hoàng thì họ sẽ khinh thường cho. Phải làm gương trước những người chế độ cũ”.