Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiến tranh Nga-Ukraine. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chiến tranh Nga-Ukraine. Hiển thị tất cả bài đăng

02 tháng 5 2024

Quan chức tình báo hàng đầu Mỹ: Chiến tranh Ukraine khó có thể kết thúc sớm

03/05/2024 Reuters - VOA

VOA-05-06
Giám đốc Tình báo Quốc gia Hoa Kỳ Avril Haines điều trần trước Ủy ban Quân vụ Thượng viện Hoa Kỳ về các mối đe dọa trên toàn thế giới, vào ngày 2/5/2024.

Tổng thống Nga Vladimir Putin nhận thấy những diễn biến trong nước và quốc tế đang có xu hướng có lợi cho ông và có thể sẽ tiếp tục các chiến thuật gây hấn ở Ukraine, nhưng cuộc chiến khó có thể kết thúc sớm, quan chức tình báo hàng đầu của Mỹ cho biết hôm thứ Năm (2/5).

Giám đốc Tình báo Quốc gia Avril Haines nói với Ủy ban Quân vụ Thượng viện rằng Nga đã tăng cường tấn công vào cơ sở hạ tầng của Ukraine để cản trở khả năng điều động vũ khí và quân đội của Kyiv, làm chậm quá trình sản xuất quốc phòng và buộc nước này phải xem xét đàm phán.

“Các chiến thuật ngày càng hung hãn của Putin chống lại Ukraine, chẳng hạn như tấn công vào cơ sở hạ tầng điện của Ukraine, nhằm mục đích tạo ấn tượng với Ukraine rằng việc tiếp tục chiến đấu sẽ chỉ làm tăng thêm thiệt hại cho Ukraine và không dẫn tới con đường chiến thắng hợp lý nào”, bà Haines nói.

“Những chiến thuật gây hấn này có thể sẽ tiếp tục và chiến tranh khó có thể kết thúc sớm”, quan chức của Mỹ nói thêm.

Bà Haines và Trung tướng Jeffrey Kruse, Giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc phòng, đang điều trần trước ủy ban đánh giá năm 2024 của cộng đồng tình báo về các mối đe dọa mà Hoa Kỳ phải đối mặt.

Về Trung Quốc, nước được Mỹ coi là đối thủ toàn cầu chính, bà Haines nói Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và các nhà lãnh đạo cấp cao của ông dự kiến sẽ có một số bất ổn trong tương lai trong quan hệ với Washington.

Tuy nhiên, bà nói họ sẽ tìm cách thể hiện sự ổn định trong các mối quan hệ đó, vì mối ưu tiên hàng đầu của họ là cứu nền kinh tế đang gặp khó khăn của Trung Quốc.

Thay vì theo đuổi các chính sách nhằm kích thích chi tiêu của người tiêu dùng hoặc khuyến khích đầu tư, Trung Quốc dường như đang nỗ lực hơn trong chiến lược dài hạn được thúc đẩy bởi đổi mới sản xuất và công nghệ, theo bà Haines.

Tuy nhiên, cách tiếp cận đó “gần như chắc chắn sẽ làm sâu sắc thêm tình trạng bi quan của công chúng và đầu tư trong thời gian tới”, bà nói.

Trung Quốc đang phải vật lộn với những cơn gió ngược kinh tế, bao gồm nhu cầu trong nước ảm đạm, tỷ lệ thất nghiệp ở thanh niên cao và khủng hoảng tài sản. Bắc Kinh đã tăng cường đầu tư cơ sở hạ tầng và chuyển sang đầu tư vào sản xuất công nghệ cao, nhưng một số nhà kinh tế cảnh báo điều đó có thể làm trầm trọng thêm tình trạng mất cân bằng dài hạn.

Bà Haines nói ông Tập và các nhà lãnh đạo hàng đầu của ông ngày càng lo ngại về khả năng Mỹ phá vỡ các mục tiêu công nghệ của Trung Quốc và đã “sửa đổi cách tiếp cận của họ để trả đũa kinh tế chống lại Mỹ” bằng cách “áp đặt ít nhất một số chi phí hữu hình lên các công ty Mỹ”.

Bà Haines rõ ràng đang đề cập đến các cuộc trấn áp nhằm vào vào các công ty Hoa Kỳ, vốn đã gây lo sợ về môi trường kinh doanh của doanh nghiệp nước ngoài ở Trung Quốc, và việc Bắc Kinh mở rộng các hạn chế đối với các ứng dụng công nghệ của Hoa Kỳ vì lo ngại an ninh quốc gia.

Tuy nhiên, các cơ quan tình báo Mỹ đánh giá rằng trong những tháng tới, Trung Quốc có thể sẽ hạn chế các biện pháp trả đũa kinh tế như vậy để tránh gây tổn hại cho nền kinh tế trong nước, bà Haines nói.

“Đặc biệt, sự sụt giảm đáng kể trong đầu tư trực tiếp nước ngoài vào Trung Quốc, giảm 77% vào năm 2023, có thể khiến Trung Quốc phải thận trọng hơn trong các phản ứng của mình nếu như không có sự gia tăng bất ngờ từ phía Hoa Kỳ”, bà Haines nói thêm.

26 tháng 4 2024

Viện trợ Ukraine nhìn từ góc độ lịch sử

 25/04/2024 - NCQT

NCQT-01-03

Nguồn: Paul Krugman, “Ukraine Aid in the Light of History,” New York Times, 23/04/2024

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Thứ Bảy vừa qua, Hạ viện Mỹ cuối cùng đã vượt qua sự phản đối của phong trào MAGA (Làm cho nước Mỹ vĩ đại trở lại) và thông qua gói viện trợ mới cho Ukraine. Chính quyền Biden có lẽ đã chuẩn bị sẵn vật tư, chỉ còn chờ sự cho phép của Quốc hội, vậy nên chúng ta sẽ sớm thấy được tác động của bước đột phá về mặt lập pháp này.

Giống như nhiều nhà quan sát khác, tôi đồng thời cảm thấy nhẹ nhõm, xấu hổ, tức giận, và lo lắng trước những gì đã xảy ra. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi một quốc gia bị bao vây có thể nhận được viện trợ kịp thời để tồn tại, chí ít là thêm một thời gian, điều đã ngày càng trở nên xa vời do ưu thế áp đảo của pháo binh Nga. Tôi xấu hổ vì mọi chuyện đã đi đến mức này – rằng nước Mỹ đã suýt phản bội một nền dân chủ đang gặp nguy hiểm. Tôi tức giận với phe chính trị đã chặn khoản viện trợ suốt nhiều tháng qua, như tôi sẽ giải thích dưới đây, không phải vì những lo ngại chính đáng về chi phí, mà có lẽ vì họ muốn Vladimir Putin giành chiến thắng. Và tôi lo lắng vì phe đó vẫn rất mạnh – đa số đảng viên Cộng hòa tại Hạ viện đã bỏ phiếu chống lại viện trợ cho Ukraine – và họ vẫn có thể tiêu diệt Ukraine trong những năm tới.

Nhưng hãy tạm đặt cảm xúc sang một bên và cố gắng phân tích vấn đề. Cụ thể, hãy để tôi nói về một số lầm tưởng về viện trợ cho Ukraine. Chi tiêu cho Ukraine không phải là gánh nặng lớn đối với Mỹ, nó không gây ảnh hưởng đến các ưu tiên trong nước. Mỹ cũng không phải gánh chịu tổn thất này một mình mà không có sự giúp đỡ từ các đồng minh châu Âu. Và viện trợ của Mỹ rất quan trọng, một phần vì châu Âu có thể viện trợ bằng tiền nhưng vẫn chưa đủ khả năng cung cấp đủ khí tài quân sự.

Để hiểu rõ những điểm này, sẽ hữu ích nếu nhìn lại sự tương đồng lịch sử rõ ràng giữa khoản viện trợ hiện tại cho Ukraine với chương trình Cho vay-Cho thuê của Franklin Roosevelt, vốn đã bắt đầu viện trợ cho Anh và Trung Quốc từ năm 1941, trước cả khi Trân Châu Cảng buộc Mỹ chính thức tham gia Thế chiến II.

Người ta thường quên rằng Cho vay-Cho thuê đã gây tranh cãi đến mức nào ở thời điểm đó. Nhiều người có lẽ cũng biết rằng từng có một phong trào “Nước Mỹ trên hết” phản đối bất kỳ khoản viện trợ nào dành cho nước Anh đang bị bao vây, một phần vì một số nhà lãnh đạo nổi bật của phong trào này, đặc biệt là Charles Lindbergh, là người phân biệt chủng tộc và đã công khai bày tỏ thiện cảm với Đức Quốc Xã.

Hiếm có ai biết rằng, ngay cả trong Quốc hội Mỹ, Cho vay-Cho thuê cũng là một vấn đề mang tính đảng phái sâu sắc. Dự luật đầu tiên, được ban hành vào đầu năm 1941, đã được Hạ viện thông qua với rất ít sự ủng hộ của Đảng Cộng hòa. Đáng chú ý hơn, sự ủng hộ cho Cho vay-Cho thuê (các hình tam giác hướng lên trên trong biểu đồ bên dưới) có mối tương quan chặt chẽ với ý thức hệ kinh tế (Trục 1). Gần như tất cả những người theo chủ nghĩa tự do đều ủng hộ việc hỗ trợ Anh trong thời điểm đen tối nhất của nước này, nhưng nhiều người bảo thủ lại không nghĩ vậy.

NCQT-01-04
Tỷ lệ phiếu bầu phê duyệt Đạo luật Cho vay-Cho thuê ở Hạ viện Mỹ, tháng 02/1941. © Voteview.com

Sau cùng, Cho vay-Cho thuê vẫn được thông qua và Quốc hội đã chi 13 tỷ USD trước cuộc tấn công Trân Châu Cảng. Đây là một số tiền khổng lồ vào thời điểm đó – tương đương 10% tổng sản phẩm quốc nội hàng năm của Mỹ. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là không có nhiều vũ khí trong số viện trợ đó. Như Hiệp hội Lịch sử Mỹ đã lưu ý: “Ngành công nghiệp đạn dược của chúng ta khi đó phần lớn vẫn đang ở trạng thái sơ khai. Và ban đầu, dòng vũ khí thành phẩm rất nhỏ giọt.”

Quả thật, châu Âu đã bắt đầu tái vũ trang từ nhiều năm trước khi Thế chiến II bắt đầu, trong khi nước Mỹ theo chủ nghĩa biệt lập còn chưa phát triển ngành công nghiệp quốc phòng. Xin lấy một ví dụ nổi tiếng, xe tăng Sherman mãi đến năm 1942 mới được đưa vào sản xuất. Vì thế, viện trợ ban đầu của Mỹ được gửi đi dưới hình thức thực phẩm – chúng ta đã không phải là kho vũ khí, mà là kho bánh mì của nền dân chủ.

Vậy thì viện trợ cho Ukraine có thể so sánh với trải nghiệm đó như thế nào?

Trước tiên, viện trợ cho Ukraine nhỏ hơn rất nhiều so với quy mô nền kinh tế của chúng ta. Gói viện trợ vừa được thông qua lớn gần gấp đôi số viện trợ tích lũy mà chúng ta đã cung cấp cho Ukraine, nhưng cũng chỉ ở mức khoảng 60 tỷ USD, chưa đến 0,25% GDP hiện tại – và chỉ bằng 1/40 quy mô của chương trình Cho vay-Cho thuê ban đầu. Bất cứ ai cho rằng khoản chi này sẽ phá vỡ ngân sách, hoặc sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến các ưu tiên khác, thì họ hoặc là không biết tính toán, hoặc là không thành thật, hoặc cả hai.

Thế còn những tuyên bố cho rằng Mỹ đang gánh quá nhiều gánh nặng? Tuần trước, Donald Trump đã cáo buộc châu Âu không chịu đóng góp phần của mình: “Tại sao Mỹ phải chi cho Chiến tranh Ukraine nhiều hơn châu Âu tận 100 tỷ USD, trong khi giữa chúng ta có cả một Đại dương ngăn cách? Tại sao Châu Âu không thể chi ra một khoản tương đương với số tiền mà Hợp chủng quốc Hoa Kỳ đã viện trợ để giúp đỡ một Quốc gia đang gặp khó khăn tuyệt vọng?”

Câu trả lời cho câu hỏi của Trump là khẳng định của ông đã sai. Theo báo cáo từ Viện Kiel, “Dữ liệu cho thấy tổng viện trợ của châu Âu từ lâu đã vượt qua viện trợ của Mỹ – không chỉ về mặt cam kết, mà còn về phân bổ viện trợ cụ thể gửi đến Ukraine.” Đáng chú ý là nhiều quốc gia, mặc dù không phải tất cả, đang chi một phần trăm GDP cao hơn chúng ta đáng kể để hỗ trợ Ukraine.

NCQT-01-05
Tổng viện trợ song phương [cho Ukraine]: Cam kết của chính phủ tính bằng % GDP. © Viện Kinh tế Thế giới Kiel

Nhưng cũng đúng là Mỹ đã cung cấp nhiều viện trợ quân sự hơn châu Âu:

NCQT-01-06
Hỗ trợ của Chính phủ cho Ukraine: Viện trợ quân sự, tính bằng tỷ euro. Cam kết từ ngày 24/01/2022 đến ngày 15/01/2024. © Viện Kinh tế Thế giới Kiel

Tại sao lại vậy? Hãy nhớ rằng trong năm đầu tiên thực hiện Cho vay-Cho thuê, Mỹ đã không thể cung cấp nhiều vũ khí, bất chấp quy mô kinh tế khổng lồ của chúng ta, bởi vì nhiều năm chi tiêu quân sự thấp đã khiến chúng ta có một nền tảng công nghiệp-quốc phòng kém phát triển. Phải mất vài năm để biến sức mạnh công nghiệp tổng thể của Mỹ thành sức mạnh quân sự tương đương. Châu Âu hiện đang ở trong tình trạng tương tự: Họ có tiền để giúp Ukraine, và phần lớn sẵn sàng làm điều đó, nhưng lại không có năng lực sản xuất để đáp ứng nhu cầu quân sự của Ukraine.

Liệu điều này sẽ thay đổi? Châu Âu đang tiến tới tăng cường năng lực quân sự, nhưng chậm hơn mức cần thiết, nên viện trợ của Mỹ vẫn rất quan trọng.

Vì vậy, như tôi đã nói, tôi cảm thấy nhẹ nhõm vì cuối cùng Mỹ đã thông qua khoản viện trợ thiết yếu, nhưng vẫn rất lo lắng về tương lai. Chí ít thì trong lúc này, sự hỗ trợ của Mỹ vẫn rất quan trọng đối với sự sống còn của Ukraine.

Có thể bạn quan tâm:

  1. Học thuyết chiến thắng mới của Nga và triển vọng Chiến tranh Ukraine
  2. George Kennan đã tiên tri chính xác về quan hệ Nga-Ukraine như thế nào?
  3. Trung Quốc có thể cứu vãn cuộc chiến của Putin ở Ukraine như thế nào?
  4. Tại sao NATO cần phải kết nạp Ukraine?
  5. Cuộc chiến mà Ukraine có thể thắng (P1)
  6. Cuộc chiến mà Ukraine có thể thắng (P2)
  7. Phương Tây chào đón nhân viên tình báo Nga đào thoát
  8. Liệu phương Tây có bỏ rơi Ukraine?

Ukraine là tiền tuyến của một cuộc xung đột lớn hơn nhiều

24/04/2024 - NCQT

NCQT-01-02

Nguồn: Gideon Rachman, “Ukraine is the front line of a much larger conflict,” Financial Times, 21/04/2024

Biên dịch: Nguyễn Thị Kim Phụng

Mỹ và các đồng minh coi Nga, Trung Quốc, Iran, và Triều Tiên là trục đối thủ

Sau nhiều tháng tranh cãi và do dự, Hạ viện Mỹ cuối cùng cũng chịu hành động. Cuộc bỏ phiếu ở Washington nhằm cung cấp khoản viện trợ quân sự mới trị giá 61 tỷ đô la cho Ukraine có thể là một bước ngoặt trong cuộc chiến với Nga. Chí ít, nó sẽ giúp Ukraine có thể tiếp tục chiến đấu.

Về phần mình, Nga sẽ tiếp tục hy vọng rằng, nếu Donald Trump được bầu làm tổng thống vào tháng 11 tới, đây có thể là gói viện trợ quân sự lớn cuối cùng của Mỹ. Nhưng điều đó có lẽ cũng không thể gây tổn hại nghiêm trọng đến khả năng chiến đấu của Ukraine. Các ngành công nghiệp quân sự của châu Âu đã bắt đầu hoạt động (dù muộn màng) và sẽ có nguồn lực tốt hơn để hỗ trợ Ukraine vào năm 2025.

Cuộc bỏ phiếu nhằm cung cấp thêm viện trợ cho Ukraine đã được Hạ viện Mỹ thông qua, cùng với các cuộc bỏ phiếu khác nhằm cung cấp viện trợ đáng kể cho Israel và Đài Loan. Cùng nhau, chúng cung cấp một nhận thức rõ ràng về cách Mỹ – và các đồng minh chủ chốt của họ ở châu Âu và châu Á – nhìn nhận thế giới.

Nhìn chung, toàn bộ số tiền này nhằm mục đích đẩy lùi 4 quốc gia mà Tướng Chris Cavoli, chỉ huy lực lượng Mỹ ở châu Âu, mô tả là “trục đối thủ” (axis of adversaries), gồm Nga, Trung Quốc, Iran và Triều Tiên.

Từ “trục” gợi nhớ lại những ký ức không hay hồi năm 2002 và về “trục ma quỷ” (axis of evil) của George W. Bush, vốn đã phóng đại mối liên hệ giữa Iraq, Iran, và Bắc Triều Tiên. Tuy nhiên, sau hai thập niên, ngày càng có nhiều bằng chứng xác thực hơn về sự hợp tác quân sự nghiêm túc giữa Moscow, Bắc Kinh, Tehran, và Bình Nhưỡng.

Mỹ cáo buộc rằng Trung Quốc đang cung cấp cho Nga động cơ máy bay không người lái, thiết bị cho tên lửa hành trình, và các hình thức viện trợ quân sự khác. Các chế độ ở Bình Nhưỡng và Tehran đã trở thành nhà cung cấp vũ khí quan trọng cho Moscow. Trung Quốc gần đây cũng tuyên bố “tình bạn sâu sắc” với Triều Tiên và đã cử một quan chức cấp cao tới Bình Nhưỡng để đàm phán.

Trong lúc bốn chế độ chuyên chế này xích lại gần nhau hơn, các đồng minh dân chủ của Mỹ cũng đang thắt chặt quan hệ. Tại Washington, Mỹ và Nhật Bản gần đây đã công bố một loạt thỏa thuận mới sẽ đưa quan hệ đối tác an ninh giữa hai nước lên một tầm cao mới. Hàn Quốc cũng trở thành một nhà cung cấp vũ khí lớn cho Ukraine.

Trên thực tế, “liên minh phương Tây” hiện là một mạng lưới toàn cầu gồm các đồng minh cho rằng mình đang tham gia vào một loạt các cuộc tranh đấu cấp khu vực. Nga là đối thủ chính ở châu Âu. Iran là thế lực gây rối loạn nhiều nhất ở Trung Đông. Triều Tiên là mối nguy hiểm thường trực ở châu Á. Hành vi và lời nói của Trung Quốc đang trở nên hung hăng hơn, và nước này có thể huy động các nguồn lực mà Moscow hoặc Tehran không có.

Tất nhiên, vẫn có những khác biệt quan trọng giữa các quốc gia này. Nga, Iran, và Triều Tiên bị Mỹ và các đồng minh coi là những quốc gia bị bài xích. Ngược lại, Trung Quốc vẫn là đối tác thương mại lớn của tất cả các nước thuộc “phương Tây toàn cầu.”

Tuy nhiên, giả định hiện hành ở Washington và Tokyo là, về lâu dài, Tập Cận Bình cũng kiên quyết như Vladimir Putin hay Ali Khamenei trong việc lật đổ trật tự thế giới hiện tại. Người Nhật, giống như người Mỹ, nghĩ rằng những gì xảy ra ở Ukraine sẽ có ảnh hưởng quan trọng đến những gì xảy ra ở Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương.

Do đó, Mỹ và các đồng minh tin rằng họ đang củng cố hàng phòng thủ bằng cách hỗ trợ các quốc gia nằm trong tầm bắn của trục đối thủ – trên hết là Ukraine, Israel và Đài Loan.

Việc tăng cường hỗ trợ quân sự cho các quốc gia này đã dẫn đến làn sóng chỉ trích trên khắp phổ chính trị. Cánh hữu chủ trương biệt lập ở Mỹ vẫn phản đối gay gắt việc hỗ trợ Ukraine, trong khi cánh tả cấp tiến cáo buộc Mỹ ủng hộ “cuộc diệt chủng” của Israel ở Gaza.

Ngay cả một số người ủng hộ khát vọng bảo vệ cơ cấu quyền lực toàn cầu hiện tại cũng lo lắng về chiến lược này. Henry Kissinger quá cố lo ngại rằng sự hỗ trợ của Mỹ dành cho Ukraine đang đẩy Nga vào vòng tay của Trung Quốc. Những người khác tin rằng Mỹ đơn giản là thiếu các nguồn lực quân sự và kinh tế để dẫn đầu việc cùng lúc đẩy lùi các đối thủ ở châu Á, châu Âu, và Trung Đông.

Có lẽ có một phần sự thật trong quan điểm này. Một trợ lý cấp cao của chính quyền Biden thừa nhận rằng “hiện tại chúng ta đã làm hết sức rồi.” Nhưng Mỹ và các đồng minh cũng biết rõ rằng đối thủ của họ đang gặp khó khăn rất lớn. Nga đã phải chịu thương vong lên đến hàng trăm nghìn người trong cuộc chiến với Ukraine. Kinh tế Trung Quốc đang chật vật khó khăn. Iran đối mặt với bất ổn nội bộ, còn Bắc Triều Tiên là một điểm nóng hạt nhân.

Washington cũng đang vật lộn với việc làm thế nào để tăng cường khả năng răn đe mà không khiến Mỹ trực tiếp tham gia vào một cuộc chiến với bất kỳ thành viên nào của trục đối thủ. Trên thực tế, điều này thường có nghĩa là cung cấp cho các đồng minh tiền tuyến của Mỹ viện trợ quân sự mới, đồng thời cố gắng kiềm chế hành động của họ.

Xuyên suốt cuộc chiến Ukraine, Mỹ đã cố gắng ngăn cản Ukraine tấn công sâu vào lãnh thổ Nga. Sau khi Iran bắn một loạt tên lửa vào Israel trong tháng này, Mỹ cũng có động thái ngăn chặn xung đột leo thang hơn nữa.

Ngay cả khi Mỹ cung cấp thêm hỗ trợ về chính trị và quân sự cho Đài Loan, họ vẫn nhấn mạnh rằng Đài Loan không được khiêu khích Bắc Kinh bằng cách thực hiện các bước công khai hướng tới độc lập chính trị chính thức khỏi Trung Quốc.

Mỹ đang chơi một trò chơi trí tuệ nguy hiểm với các đối thủ của mình, triển khai lực lượng quân sự một cách có chọn lọc, với hy vọng ngăn chặn sự bùng nổ của một cuộc chiến rộng hơn. Ukraine đang chiến đấu cho tự do và độc lập của chính mình. Nhưng nước này cũng là tiền tuyến trong một cuộc xung đột tiềm tàng lớn hơn rất nhiều.

Có thể bạn quan tâm:

  1. Ukraine và bóng ma Quốc xã
  2. Chuyến thăm Nga của Tập thực sự có ý nghĩa gì?
  3. Đại kế hoạch của Vladimir Putin đang dần sụp đổ
  4. Cuộc chiến ở Ukraine sẽ thay đổi sâu sắc tình hình địa chính trị
  5. Cung cấp vũ khí hạng nặng cho Ukraine không có nghĩa là NATO gây chiến với Nga
  6. Giám đốc CIA William Burns nói về tương lai hỗn loạn của thế giới
  7. Vai trò gia tăng của vệ tinh thương mại trong chiến tranh
  8. Tổng thống Biden: Mỹ sẽ làm gì và không làm gì ở Ukraine

25 tháng 4 2024

Reuters: Tàu hàng Nga bị nghi vận chuyển vũ khí Nga-Triều neo đậu ở Trung Quốc

25/04/2024 Reuters - VOA

VOA-03-05
Một con tàu, được RUSI xác định là tàu chở hàng Angara đã đăng ký của Triều Tiên, được nhìn thấy cập cảng cùng với một tàu lớn hơn tại cầu cảng của Công ty đóng tàu Châu Sơn Hâm Á ở Trung Quốc ngày 11/22/2024 qua ảnh vệ tinh.

Trung Quốc đang cho neo đậu cho một tàu chở hàng Nga bị Mỹ trừng phạt có liên quan đến việc Triều Tiên chuyển vũ khí cho Nga, theo hình ảnh vệ tinh mà Reuters có được, trong bối cảnh Mỹ ngày càng lo ngại về việc Bắc Kinh ủng hộ cuộc chiến của Moscow ở Ukraine.

Viện nghiên cứu Dịch vụ Thống nhất Hoàng gia Anh (RUSI) cho biết tàu Angara của Nga, kể từ tháng 8 năm 2023 đã vận chuyển đến các cảng của Nga hàng nghìn container bị nghi là chứa đạn dược của Triều Tiên, đã neo đậu tại một xưởng đóng tàu của Trung Quốc ở phía đông tỉnh Chiết Giang kể từ tháng 2 năm nay.

Sự hiện diện của con tàu tại cảng Trung Quốc nhấn mạnh những thách thức mà Hoa Kỳ và các đồng minh phải đối mặt khi họ tìm cách ngăn chặn sự hỗ trợ quân sự và kinh tế của Bắc Kinh cho Nga.

Với việc Ukraine đang bị Nga tấn công trở lại trong lúc thiếu đạn dược, các quan chức Mỹ ngày càng đưa ra những cảnh báo rõ ràng về điều mà họ cho là sự giúp đỡ của Trung Quốc trong việc củng cố lại quân đội Nga sau những thất bại ban đầu trong cuộc chiến Ukraine.

Sự hỗ trợ đó dự kiến sẽ đứng đầu chương trình nghị sự trong tuần này khi Ngoại trưởng Antony Blinken đến thăm Bắc Kinh.

Người đứng thứ hai của Bộ Ngoại giao Mỹ, Kurt Campbell, cho biết trong tháng này rằng Washington sẽ không "ngồi yên" nếu Bắc Kinh tăng cường ủng hộ Moscow.

Một người phát ngôn của Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết họ đã biết từ “các báo cáo nguồn mở, đáng tin cậy” rằng tàu Angara hiện đang neo đậu tại một cảng Trung Quốc và đã nêu vấn đề này với chính quyền Trung Quốc.

“Chúng tôi kêu gọi tất cả các quốc gia thành viên thực hiện nghĩa vụ của mình theo UNSCR 2397”, người phát ngôn nói, đề cập đến nghị quyết của Liên hợp quốc về hạn chế thương mại với Triều Tiên và yêu cầu các quốc gia Liên hợp quốc hủy đăng ký bất kỳ tàu nào liên quan đến các hoạt động bất hợp pháp.

“Khi Ngoại trưởng Blinken gặp những người đồng cấp Trung Quốc trong tuần này, ông ấy sẽ nói đến một loạt mối quan ngại, bao gồm cả cuộc chiến của Nga chống lại Ukraine và mối quan hệ Nga-Triều Tiên,” người phát ngôn cho biết.

Hình ảnh vệ tinh mà RUSI thu được trong những tháng gần đây từ các công ty, trong đó có Planet Labs PBC – công ty chuyên cung cấp hình ảnh vệ tinh về trái đất có trụ sở tại San Francisco, cho thấy tàu Angara neo đậu tại Nhà máy đóng tàu Châu Sơn Hâm Á ở Chiết Giang. Trang web của hãng cho biết đây là công ty sửa chữa tàu tư nhân lớn nhất Trung Quốc.

Con tàu được xác định nhờ bộ phát đáp của hệ thống nhận dạng tự động (AIS) đã được bật lên trong thời gian ngắn, có thể vì lý do an toàn, khi đang di chuyển trên đoạn eo biển đông đúc trên đường đến Trung Quốc.

Theo RUSI, trước khi đến Trung Quốc vào ngày 9/2, dường như để sửa chữa hoặc bảo trì, tàu Angara đã cập cảng Triều Tiên và Nga vào tháng 1 và tắt bộ phát đáp. Nó lại tắt ngay sau khi đến Trung Quốc.

Ít nhất 11 chuyến giao hàng đến Nga

Con tàu, bị Mỹ chế tài vào tháng 5/2022, đã thực hiện ít nhất 11 chuyến giao hàng giữa cảng Rajin của Triều Tiên và các cảng của Nga từ tháng 8/2023, theo RUSI. Viện nghiên cứu này đang theo dõi hoạt động của con tàu như một phần của dự án sử dụng dữ liệu nguồn mở để giám sát các mạng lưới trốn tránh lệnh trừng phạt đối với Triều Tiên.

Đại sứ quán Trung Quốc tại Washington nói rằng họ không biết các chi tiết liên quan đến Angara, nhưng Trung Quốc “luôn phản đối các biện pháp trừng phạt đơn phương và quyền tài phán dài hạn không có cơ sở trong luật pháp quốc tế hoặc ủy quyền của Hội đồng Bảo an”.

Bộ Ngoại giao Trung Quốc cũng cho biết họ không có thông tin gì về vấn đề này.

Mỹ và hàng chục quốc gia khác hồi đầu năm nay cho biết việc chuyển vũ khí của Triều Tiên sang Nga vi phạm “rõ ràng” nhiều nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên hợp quốc.

Ông Joseph Byrne, một nhà nghiên cứu của RUSI, cho biết chính phủ Trung Quốc nên biết rằng con tàu bị Mỹ trừng phạt đã cập cảng tại xưởng đóng tàu của họ.

“Nếu họ để (tàu Angara) rời cảng mà không được kiểm tra và mới được sửa chữa, thì điều đó cho thấy Trung Quốc có thể sẽ không có bất kỳ hành động nào đối với các tàu này của Nga”, ông Byrne nói.

Washington đã nhiều lần yêu cầu Trung Quốc không hỗ trợ nỗ lực chiến tranh của Moscow kể từ khi Nga xâm lược toàn diện Ukraine vào tháng 2/2022. Nga khởi động cuộc chiến chỉ vài tuần sau khi Tổng thống Vladimir Putin và Chủ tịch Tập Cận Bình tuyên bố “quan hệ đối tác không giới hạn”.

Tuần trước, Ngoại trưởng Blinken đã chỉ trích sự hỗ trợ của Trung Quốc cho ngành công nghiệp quốc phòng của Nga, nói rằng Bắc Kinh hiện là nhà cung cấp chính cho cuộc chiến của Moscow ở Ukraine qua việc cung cấp các bộ phận vũ khí quan trọng cho Nga.

Bộ Ngoại giao Nga và Nhà máy đóng tàu Châu Sơn Hâm Á không trả lời yêu cầu bình luận liên quan đến tàu Angara.

Trang web của công ty cho biết khách hàng của họ đến từ khắp châu Á, châu Âu và Mỹ và họ có “sự hợp tác chiến lược” với các công ty vận tải toàn cầu, bao gồm Maersk và Evergreen Marine Corp của Đài Loan, cũng như quan hệ đối tác với các công ty công nghệ châu Âu.

Cả Nga và Triều Tiên đều nhiều lần bác bỏ những lời chỉ trích về cáo buộc chuyển giao vũ khí. Moscow cho biết họ sẽ phát triển quan hệ với bất kỳ đối tác nào mà họ muốn và sự hợp tác của họ với Bình Nhưỡng không trái với các thỏa thuận quốc tế.

Ông Campbell phát biểu tại một sự kiện ở Washington hôm 22/4 rằng mối quan hệ đối tác ngày càng tăng giữa Trung Quốc và Triều Tiên với Nga là "trái ngược" với lợi ích an ninh của Mỹ ở châu Âu và Ấn Độ Dương-Thái Bình Dương.

18 tháng 4 2024

Hơn 50.000 lính Nga thiệt mạng trong ‘cối xay thịt’

2024-04-18 - BBC

  • Olga Ivshina, Becky Dale và Kirstie Brewer
  • BBC Tiếng Nga

Hơn 50.000 binh sĩ Nga đã thiệt mạng trong cuộc chiến tại Ukraine, BBC kiểm chứng và xác định.

Trong năm thứ hai của cuộc chiến, khi Moscow đẩy mạnh chiến thuật được gọi là “cối xay thịt”, chúng tôi phát hiện thấy rằng số người chết cao hơn 25% so với năm đầu tiên.

BBC Tiếng Nga cùng cơ quan truyền thông độc lập MediaZona và các tình nguyện viên đã bắt đầu đếm số binh sĩ thiệt mạng từ tháng 2/2022.

Những ngôi mộ mới trong nghĩa trang giúp cung cấp tên của rất nhiều binh sĩ.

Chúng tôi cũng thực hiện rà soát thông tin công khai từ các báo cáo chính thức, từ báo chí và mạng xã hội.

Theo phát hiện của chúng tôi, đã có hơn 27.300 binh lính Nga thiệt mạng trong năm giao tranh thứ hai.

Điều này phản ánh cái giá rất lớn về sinh lực mà Nga phải trả cho việc giành được lãnh thổ.

Phản hồi báo cáo của BBC, phía Nga nói rằng chỉ Bộ Quốc phòng ở Moscow mới có thể cung cấp thông tin về thương vong.

Thuật ngữ “cối xay thịt” được sử dụng để mô tả cách Moscow liên tục điều quân tiến công nhằm bào mòn lực lượng Ukraine và đồng thời xác định vị trí của binh lính đối phương cho pháo binh Nga.

Con số hơn 50.000 binh sĩ thiệt mạng cao gấp tám lần con số thương vong chính thức duy nhất mà Moscow từng công bố vào tháng 9/2022.

Số binh lính Nga thiệt mạng thực tế có thể còn cao hơn nhiều.

Phân tích của chúng tôi không bao gồm số quân thiệt mạng ở hai tỉnh Donetsk và Luhansk thuộc miền đông Ukraine mà Nga đang chiếm đóng.

Số lính thiệt mạng sẽ còn cao hơn nếu tính thêm cả những khu vực này.

Người phát ngôn Điện Kremlin Dmitry Peskov cho biết việc cung cấp thông tin liên quan tới thương vong là "thuộc thẩm quyền của Bộ Quốc phòng", được quy định trong các luật về bí mật quốc gia và việc phổ biến thông tin trong "chiến dịch quân sự đặc biệt" - cụm từ Nga sử dụng để gọi cuộc chiến ở Ukraine.

Trong khi đó, Ukraine hiếm khi bình luận về mức độ thương vong của họ trên chiến trường.

Tháng 2/2024, Tổng thống Volodymyr Zelensky từng cho biết 31.000 lính Ukraine đã thiệt mạng.

Tuy nhiên, những ước tính dựa trên thông tin từ tình báo Mỹ cho thấy con số tổn thất lớn hơn.

Chiến thuật ‘cối xay thịt’

Danh sách binh lính tử trận mới nhất của BBC và MediaZona cho thấy cái giá về người mà Nga phải trả khi thay đổi chiến thuật trên tiền tuyến.

Biểu đồ phía dưới chỉ ra sự gia tăng đột biến con số tử vong của quân đội Nga vào tháng 1/2023 - thời điểm Nga khởi động cuộc tấn công quy mô lớn vào vùng Donetsk của Ukraine.

Khi cố chiếm thành phố Vuhledar, việc Nga lựa chọn sử dụng chiến thuật “tấn công trực diện bằng làn sóng người là không hiệu quả”, theo đánh giá của Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW)

Theo ISW, “địa hình hiểm trở, cùng việc thiếu hụt hỏa lực và thất bại trong việc gây bất ngờ cho quân Ukraine” là những yếu tố dẫn tới số thương vong cao của quân đội Nga trong khi thắng lợi thì không được bao nhiêu.

Một đợt tăng đột biến khác xuất hiện vào mùa xuân năm 2023 – thời điểm diễn ra trận chiến giành Bakhmut, khi nhóm lính đánh thuê Wagner giúp Nga chiếm thành phố này.

Khi đó, Thủ lĩnh Wagner Yevgeny Prigozhin ước tính tổn thất của Wagner là khoảng 22.000 người.

Chiến dịch chiếm thành phố Avdiivka ở miền đông Ukraine vào mùa Thu năm 2023 cũng làm tăng đáng kể số quân lính Nga thiệt mạng.

Đếm mộ

Kể từ khi chiến tranh bắt đầu, những tình nguyện viên hợp tác với BBC và MediaZona đã đếm số lượng mộ của binh lính Nga tại 70 nghĩa trang trên khắp đất nước.

Theo không ảnh, các nghĩa trang đã được mở rộng một cách đáng kể.

Ví dụ, những bức ảnh của nghĩa trang Bogorodskoye ở tỉnh Ryazan, nằm về phía đông nam Moscow, cho thấy một phân khu hoàn toàn mới đã xuất hiện.

Hình ảnh và video từ thực địa cho thấy hầu hết những ngôi mộ mới này chôn binh lính và sĩ quan thiệt mạng ở Ukraine.


Có thêm phân khu mới ở nghĩa trang Bogorodskoye ở tỉnh Ryazan, Nga

Theo ước tính của BBC, cứ 5 binh sĩ Nga thiệt mạng thì có ít nhất 2 người chưa từng dính dáng tới quân đội trước khi Nga xâm lược Ukraine.

Nhà Phân tích Quốc phòng Samuel Cranny-Evans thuộc Viện Royal United Services Institute giải thích rằng vào thời điểm bắt đầu xâm lược Ukraine hồi năm 2022, Nga vẫn còn có thể sử dụng quân đội chính quy để tiến hành các hoạt động quân sự phức tạp.

Nhưng theo ông, nhiều binh lính dày dạn kinh nghiệm đã chết hoặc bị thương và được thay thế bởi những người có ít kinh nghiệm quân sự và chưa trải qua quá trình huấn luyện kỹ lưỡng - chẳng hạn như tình nguyện viên, dân thường và tù nhân.

Những người này không thể làm những điều binh lính chính quy có thể làm, ông Cranny-Evans giải thích.

"Điều này có nghĩa là họ phải thực hiện những nhiệm vụ đơn giản hơn rất nhiều, xét về mặt tác chiến – đại khái như tấn công trực diện vào vị trí của quân Ukraine với sự yểm trợ của pháo binh."

Wagner và Bộ Quốc phòng Nga

Việc chiêu mộ tù nhân đóng vai trò quan trọng trong sự thành công của chiến thuật "cối xay thịt". Và theo phân tích của chúng tôi, nhóm người này hiện đang bị giết nhanh hơn trên chiến trường.

Moscow đã cho phép thủ lĩnh Wagner Yevgeny Prigozhin bắt đầu chiêu mộ tù nhân từ tháng 6/2022.

Sau khi được huấn luyện, các tù nhân sẽ chiến đấu như một phần của lực lượng quân đội tư nhân phục vụ chính phủ Nga.

Tập đoàn Wagner nổi tiếng tàn bạo với chiến thuật chiến đấu không khoan nhượng và kỷ luật nội bộ sắt đá. Bất kỳ binh sĩ nào rút lui khi chưa có lệnh đều có thể bị xử tử ngay tại chỗ.

Wagner tiếp tục tuyển mộ tù nhân tới tháng 2/2023, khi mối quan hệ của họ với Moscow xấu đi. Từ đó, Bộ Quốc phòng Nga tiếp nối áp dụng chính sách tương tự.

Prigozhin đã tổ chức một cuộc nổi dậy bất thành chống lại lực lượng vũ trang Nga vào tháng 6/2023, nhưng đã cố tiến về Moscow trước khi chấp nhận quay đầu.

Tháng 8/2023, Prigozhin thiệt mạng trong một tai nạn máy bay.

Phân tích mới nhất của chúng tôi tập trung vào tên của 9.000 tù nhân Nga hiện đã thiệt mạng trên chiến trường.

Chúng tôi đã xác định được ngày bắt đầu hợp đồng quân sự và ngày thiệt mạng của hơn 1.000 người trong số đó.

Chúng tôi đã phát hiện rằng những cựu tù nhân này sống sót trung bình khoảng ba tháng khi hoạt động trong đội ngũ Wagner.

Tuy nhiên, như có thể thấy từ biểu đồ, những người được Bộ Quốc phòng Nga tuyển dụng chỉ sống sót trung bình khoảng hai tháng.

Bộ Quốc phòng Nga đã thành lập các đơn vị quân đội, thường gọi là các Tiểu đoàn Storm (Bão táp), với đa số thành viên là tù nhân.

Tương tự như các đơn vị tù nhân của Wagner, những nhóm này thường được coi là có thể thay thế dễ dàng và bị ném vào chiến trường một cách không thương tiếc.

“Lính Storm chỉ là những miếng thịt”, một binh sĩ từng chiến đấu cùng binh lính Storm nói với Reuters vào năm ngoái.

Gần đây, binh lính Storm đã đóng vai trò quan trọng trong trận chiến kéo dài nhiều tháng nhằm chiếm giữ thành phố Avdiivka.

Tám tuần trước, Avdiivka thất thủ trước Nga. Đây được coi là chiến thắng lớn nhất về mặt chiến lược và là thắng lợi mang tính biểu tượng của Tổng thống Putin kể từ trận chiến giành Bakhmut.

Đẩy thẳng tù nhân ra chiến trường

Khi hoạt động trong đội ngũ Wagner, tù nhân chỉ được huấn luyện quân sự trong hai tuần trước khi ra chiến trường.

Để so sánh, chúng tôi phát hiện một số tân binh của Bộ Quốc phòng Nga đã thiệt mạng ở tiền tuyến trong hai tuần đầu tiên của hợp đồng.

BBC đã phỏng vấn gia đình các binh sĩ tù nhân, của cả những người còn sống và đã chết.

Các gia đình cho biết quy trình huấn luyện quân sự do Bộ Quốc phòng cung cấp cho tân binh từ các nhà tù là không đủ.

Một góa phụ cho biết chồng bà đã ký hợp đồng với Bộ Quốc phòng khi ở trong tù vào ngày 8/4/2023.

Chỉ ba ngày sau, ông ta đã chiến đấu ở tiền tuyến.

“Tôi từng đinh ninh rằng sẽ có vài tuần huấn luyện như họ nói. Thế là tạm yên tâm cho tới ít nhất là cuối tháng Tư.”

Bà nói rằng mình đã đợi tin từ chồng, rồi bất ngờ nhận tin ông đã tử trận vào ngày 21/4/2023.



Mộ binh lính tại nghĩa trang Bakinskaya ở miền nam nước Nga

Một người phụ nữ khác cho biết chỉ hay tin chồng mình đã bị đưa thẳng từ nhà tù ra chiến trường khi tìm cách liên lạc với ông để báo tin con trai đã tử trận.

Người phụ nữ mà chúng tôi gọi là Alfiya này cho biết người con trai 25 tuổi của bà tên Vadim là cha của một cặp sinh đôi và chưa bao giờ cầm súng trước khi được huy động.

Bà kể rằng không thể báo cho chồng mình là Alexander về cái chết của con trai do ông đã bị “bắt đi” chiến đấu.

Bà chỉ biết ông đã ra trận qua cuộc điện thoại từ một tù nhân khác.

Alexander trưởng thành và có gia đình ở Ukraine, bà Alfiya kể.

Theo bà, ông này biết việc Nga nói rằng cuộc xâm lược Ukraine là để chống lại chủ nghĩa phát xít là “một lời nói dối”.

Khi những người tuyển quân lần đầu đến nhà tù, "anh ấy đã gạt phắt đi", bà hồi tưởng.

Khoảng bảy tháng sau khi con trai qua đời, Alfiya hay tin ông Alexander cũng đã chết.

‘Sẵn sàng chết'

Khi hoạt động trong đội ngũ Wagner, tù nhân thường ký hợp đồng sáu tháng. Nếu sống sót khi hết thời hạn, họ sẽ được trả tự do.

Tuy nhiên, từ tháng 9/2023, dưới sự chỉ huy của Bộ Quốc phòng Nga, tù nhân phải chiến đấu đến chết hoặc tới khi chiến tranh kết thúc, phụ thuộc vào điều nào đến trước.

Gần đây, BBC đã nghe những câu chuyện về việc tù nhân nhờ người thân mua giúp giày và quân phục thích hợp.

Cũng có những thông tin về việc tù nhân bị đưa ra chiến trường mà không có trang bị và vật tư y tế tiêu chuẩn, hay thậm chí là súng trường Kalashnikov.

"Rất nhiều binh sĩ được trang bị súng trường không phù hợp cho chiến đấu,” Vladimir Grubnik, một blogger ủng hộ chiến tranh của Nga, viết trên kênh Telegram của ông ta.

“Một lính bộ binh nên làm gì ở tiền tuyến khi không có đồ sơ cứu, chẳng có xẻng để đào và trong tay chỉ có khẩu súng trường hỏng? Thật là một điều bí ẩn!”

Grubnik, một người đóng quân ở miền đông Ukraine do Nga chiếm đóng, kể lại rằng khi chỉ huy phát hiện một số súng đã "hỏng hoàn toàn ", họ chỉ nói rằng "không thể" thay thế chúng.

"Súng trường đã được phân cho cá nhân. Hệ thống quân sự quan liêu và hà khắc chẳng thay đổi được gì."

Các cựu tù nhân cũng kể lại cái giá mà đồng đội của họ phải trả.

“Nếu ai đăng ký tham gia bây giờ thì hãy chuẩn bị tinh thần để chết," một người đàn ông tên Sergei viết trong một nhóm chat dành cho binh lính Storm và các gia đình.

Người này tự nhận mình là một cựu tù nhân tham chiến trong đơn vị Storm từ tháng 10/2023.

Một thành viên khác trên diễn đàn cho biết đã gia nhập một tiểu đoàn Storm gồm 100 binh sĩ từ năm tháng trước. Hiện người này là một trong số 38 người sống sót.

"Mỗi trận đánh như một canh bạc sinh tử vậy.”


Nguồn hình ảnh, Reuters
Yevgeny Prigozhin, thủ lĩnh đã chết của Wagner

11 tháng 4 2024

Phóng sự Ukraine: Khi quê nhà trở thành tiền tuyến

11.4.2024 - Cù Tuấn

Cù Tuấn biên dịch phóng sự của New York Times.

Tóm tắt: Khi chiến tranh tràn qua miền nam và miền đông Ukraine, phần lớn dân chúng đã bỏ chạy. Nhưng những cư dân khác chỉ thu mình lại, họ không thể - hoặc không muốn - rời đi.

Hai năm sau khi Nga phát động cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine, các cuộc đấu pháo, không kích và giao tranh ác liệt hàng giờ ở phía đông và phía nam đất nước đã biến chiến tuyến dài hơn 600 dặm thành một biên giới đầy sứt sẹo. Các ngôi nhà gần chiến tuyến trở thành không thể ở được trong nhiều năm, nếu không muốn nói là nhiều thập kỷ. Làng và các thị trấn bị phá hủy. Các cánh đồng bị gài mìn. Những con đường hầu như không thể nhận ra được nữa.

Nhưng bám vào đống đổ nát của nhà cửa, quê hương là những cư dân không chịu rời đi. Được những tình nguyện viên cung cấp viện trợ và bản năng sinh tồn dày dặn trong chiến đấu của chính họ, họ tiếp tục cuộc sống của mình trong một thử thách không ngừng nghỉ về sức chịu đựng. Lý do họ ở lại là rất nhiều: để chăm sóc các thành viên khuyết tật trong gia đình, chăm sóc thú cưng hoặc gia súc hoặc đơn giản hơn là tình yêu quê hương của họ.

Nhưng ở những khu vực nơi tiếng đạn pháo nổ ran mỗi ngày, chiến tranh không bao giờ xa vời.

Tại thành phố cảng Kherson phía nam và những ngôi làng xung quanh, người dân đã phải chịu đựng nhiều tháng bị Nga chiếm đóng, với một mùa đông lạnh giá không có điện và những loạt đạn pháo không ngừng nghỉ.

Một số người đã rời đi sau lần chiếm đóng đầu tiên của Nga và quay trở lại vào tháng 11 năm 2022, sau khi quân đội Ukraine chiếm lại thành phố, nhưng các cuộc sơ tán hàng tuần vẫn tiếp tục. Dân số hiện tại của Kherson là khoảng 60.000 người. Trước chiến tranh, số người sống ở Kherson là gần gấp năm lần con số trên.

Cách Kherson hàng trăm dặm về phía đông, là vùng Donetsk của Ukraine, một dải đất được xác định bởi những ngọn đồi nhấp nhô và những đống xỉ từ các mỏ than rải rác khắp nơi. Bất chấp dư âm của chiến tranh, các mỏ than trong khu vực vẫn tiếp tục hoạt động như cũ kể từ thế kỷ 19.

Sâu trong một khu mỏ gần thành phố Pokrovsk, cách mặt trận 21 dặm, Volodymyr Kyrylov luôn nghĩ về cuộc chiến mặc dù ông không còn nghe thấy tiếng pháo kích ở độ sâu 600m dưới mặt đất.

“Làm sao tôi có thể quên được cuộc chiến khi làm việc dưới mỏ than sâu dưới đất, nếu tôi có gia đình, các con và mẹ tôi đang đơn độc ở phía trên?” anh nói. “Tôi cố gắng hoàn thành công việc của mình nhanh nhất có thể rồi quay trở lại mặt đất và gọi điện để xem gia đình ra sao.”

Ở phía bắc gần Kharkov, cách tiền tuyến sáu dặm, người dân sống trong tầm bắn của đạn pháo sát thương của Nga. Mùa thu năm ngoái, Halyna Stychnykh, 78 tuổi, đã đợi đội hành động Chữ thập đỏ trước nhà bà ở làng Iziumske. Mặc chiếc áo khoác dày, bà ôm chặt chiếc phong bì đựng tài liệu cá nhân.

Khi chiến tranh đang cận kề, bà đã đưa ra một quyết định mà một số người Ukraine sống giữa làn đạn vẫn chưa thể thực hiện được: đó là rời đi. “Chúng tôi mang theo bốn chiếc túi,” bà Stychnykh nói về ngày bà chạy trốn khỏi thị trấn đã là quê hương của bà suốt 50 năm. “Chúng tôi chỉ mang theo quần áo. Mọi thứ khác đều bị bỏ lại phía sau.”

Binh lính Ukraine gọi một số thường dân vẫn còn cố ở lại, mà có thể được nhìn thấy qua khe hở của xe bọc thép và đường hào, là “những người chờ đợi”. Cụm từ này được coi là nhằm đào bới khả năng những cư dân cô đơn này thực sự đang chờ đợi quân đội Nga tiến đến.

Ở miền nam Ukraine, nơi hy vọng về một cuộc phản công của Ukraine đã thất bại, tiền tuyến chỉ cách thị trấn Huliaipole bốn dặm. Khoảng 1.500 cư dân vẫn còn ở lại, và vào một ngày lạnh giá cuối năm ngoái, Halyna Lyushanska, 79 tuổi, là bệnh nhân duy nhất tại bệnh viện tồi tàn của thị trấn.

Bà Lyushanska cho biết thu nhập duy nhất của bà là lương hưu, khoảng 100 USD một tháng. Bà từng làm việc ở một trang trại ngựa, nhưng giờ đây bà và cô con gái 50 tuổi, người chăm sóc bà, đã mất hầu hết động vật và gia súc. Không muốn rời đi, họ bất đắc dĩ phải nhờ đến sự hỗ trợ từ chính phủ và các tình nguyện viên để có thể giữ ấm.

“Thị trưởng đã hứa cung cấp pallet để chúng tôi sưởi ấm trong mùa đông,” bà nói từ giường bệnh. Bà nói, các quan chức luôn hứa viện trợ nhưng “Tôi chưa bao giờ mong đợi bất kỳ sự giúp đỡ nào; Tôi biết đó chỉ là lời nói dối.”

Khi cuộc chiến ở Ukraine bước sang năm thứ ba, bà Lyushanska biết rằng cuộc sống hàng ngày của bà và của những thường dân khác, những người vẫn ở sát tiền tuyến, sẽ chỉ ngày càng tuyệt vọng hơn.

Nhưng người dân cho biết, dù kéo dài bao lâu, dù có bao nhiêu quả đạn pháo được bắn, dù có bao nhiêu mùa đông lạnh giá trôi qua, vẫn sẽ luôn có những người ở lại, bám trụ với ngôi nhà của họ.

Hình ảnh:

1: Các binh sĩ Ukraine cùng Lữ đoàn 66 ngồi trên xe bọc thép tại một địa điểm không được tiết lộ gần tiền tuyến ở khu vực Donetsk.
CuTuan-01-3

2: Các binh sĩ trong cuộc tập trận huấn luyện bộ binh tại một địa điểm không được tiết lộ gần tiền tuyến ở khu vực Donetsk. Khu vực này vẫn còn có một số thường dân Ukraine sinh sống.
CuTuan-01-4

3: Hành khách tại nhà ga ở Kherson chờ lên tàu đi tới miền Tây Ukraine.
CuTuan-01-5

4: Chiếc đồng hồ báo thức nằm trên bàn cạnh giường ngủ, âm thầm đánh dấu thời điểm tên lửa bắn vào nhà.
CuTuan-01-6

5: Một đoàn xe buýt chở thợ mỏ đang chờ được vận chuyển đến địa điểm làm việc nơi họ làm việc dưới lòng đất.
CuTuan-01-7

6: Những mỏ như ở Pokrovsk vẫn tiếp tục hoạt động ở Ukraine, ngay cả khi chiến tranh đang hoành hành trên mặt đất.
CuTuan-01-8

7: Halyna Stychnykh, 78 tuổi và con trai 47 tuổi của bà, Serhiy, rời nhà ở Kharkiv vào mùa thu năm ngoái.
CuTuan-01-9

8: Liudmyla Hryasnova, 48 tuổi, và hai con trai, Serhii và Viacheslav, tại nhà của họ ở thị trấn khai thác mỏ Novohrodivka. Thị trấn này chỉ cách mặt trận Ukraine khoảng 10 dặm vào tháng 11.
CuTuan-01-10

9: Dân làng chở củi dọc một con phố ở làng Dobropillia, vùng Zaporizhzhia của Ukraine.
CuTuan-01-11

10: Halyna Lyushanska, 79 tuổi, đang được điều trị bệnh viêm phổi tại bệnh viện ở Huliaipole, miền nam Ukraine.
CuTuan-01-12

26 tháng 2 2024

CQ - 2 - Chiến tranh Nga-Ukraine - Chiến tranh sang năm thứ 3 : Ukraina chuyển sang thế thủ

Đăng ngày: 24/02/2024 - 10:58

RFI

Ngày 24/02/2024, Ukraina khẳng định sẽ chiến thắng « màn đêm » Nga đúng ngày kỉ niệm tròn hai năm tổng thống Putin ra lệnh mở « chiến dịch quân sự đặc biệt » và tự tin chiếm Kiev chỉ trong vài ngày. Bước sang năm thứ ba chiến tranh, Ukraina bị suy yếu trên mặt trận miền đông và nam sau thất bại của chiến dịch phản công mùa hè 2023. Nga hiện vẫn chiếm khoảng 17% diện tích của Ukraina.

Lính Ukraina chuẩn bị vũ khí trong một buổi thao dượt quân sự gần chiến tuyến ở Donetsk, ngày 23/02/2024. AFP - ANATOLII STEPANOV

Kiev đang phải đối phó với lực lượng Nga được củng cố nhờ chuyển sang nền kinh tế chiến tranh. Quân Nga gặm nhấm từng mảnh đất ở miền đông. Sau khi quyết định rút hết quân khỏi Avdiivka ngày 17/02, Kiev hiện coi Mariinka là « điểm nóng ». Trong khi đó, quân đội Ukraina phàn nàn về thiếu lực lượng, đạn pháo và trang thiết bị phòng không.

Trong những ngày qua, các đồng minh phương Tây không ngừng thông báo viện trợ cho Ukraina, tuy nhiên, khoản viện trợ lớn nhất mà Kiev cần vẫn bị chặn ở Hạ Viện Mỹ. Khi tiếp thủ tướng Đan Mạch tại Lviv ngày 23/02, tổng thống Zelensky gián tiếp chỉ trích Hạ Viện Mỹ : « Điều quan trọng là mọi quyết định (về giao vũ khí) được đưa ra kịp thời. Tôi nghĩ đó là điều ưu tiên ».

Tuy nhiên, gần 70% người dân Ukraina, được đài truyền hình Nhật NHK và cơ quan nghiên cứu Rating Group (tại Kiev) thăm dò ý kiến, cho rằng Ukraina phải tiếp tục đẩy lùi cuộc xâm lược Nga, lấy lại những vùng lãnh thổ bị chiếm. Khi được AFP đặt câu hỏi, nhiều người dân ở Kiev cho biết vẫn kiên quyết chiến thắng kẻ xâm lược. Thủ đô của Ukraina trải qua một mùa đông ổn hơn so với năm ngoái. Trả lời đài RFI sáng 24/02, đô trưởng Kiev Vitali Klitschoko cho biết :

« Năm ngoái (2023) thực sự là khó khăn. Chúng tôi thiếu điện trầm trọng vì Nga oanh kích các công trình hạ tầng. Năm nay, tôi cảm ơn các đồng minh của Ukraina đã cung cấp cho chúng tôi nhiều hệ thống phòng không hiện đại. Gần như mỗi đợt oanh kích bằng drone, tên lửa nhắm vào Kiev, đều bị vô hiệu hóa.

Nhưng tình hình vẫn phức tạp. Năm ngoái, còi báo động vang lên hơn 800 lần ở Kiev. Trên tổng số 12 tháng, người dân đã phải trốn trong boong-ke hay dưới hầm trú ẩn mất tổng cộng 1 tháng. Hiện giờ thành phố được bảo vệ tốt hơn, người dân đã trở lại. Trước chiến tranh, có 3,8 triệu người sống ở Kiev. Hiện giờ có 3,5 triệu nhưng đừng quên là trong số này có khoảng 400.000 người di cư từ miền đông và nam Ukraina ».

Còn tại thành phố Kharkiv, cuộc sống cũng dần quay trở lại. Từ Kharkiv, thông tín viên RFI Emmanuelle Chaze cho biết thêm thông tin :

"Kharkiv là thành phố đầu tiên bị tấn công trong cuộc xâm lược này, và thực tế vẫn đang tiếp tục bị tấn công. Nhưng đến giờ, thành phố vẫn chưa bao giờ rơi vào tay quân Nga. Kharkiv, thành phố lớn thứ hai ở Ukraina trước cuộc xâm lược, đã vắng bóng cư dân vào năm 2022. Nơi đây giống như một thị trấn ma. Trong chuyến thăm đầu tiên của tôi, tôi có thể nhận thấy rằng cuộc sống đã thay đổi rất nhiều kể từ đó, xin nhắc lại rằng vào tháng 9 năm 2022, toàn bộ vùng Kharkiv đã được quân đội Ukraina giải phóng.

Năm 2023 kéo theo rất nhiều vụ đánh bom, nhất là vào các cơ sở hạ tầng năng lượng và cơ sở hạ tầng chiến lược. Những vụ đánh bom này lại tiếp tục gia tăng vào tháng giêng năm nay, tuy nhiên cư dân đã trở về và cuộc sống đã dần quay trở lại với thành phố này, nơi vẫn luôn kháng cự, ngay cả khi tình hình ở phía đông đất nước, chỉ cách Kharkiv vài giờ lái xe, vẫn luôn rất căng thẳng.

Vẫn về tình hình chiến sự ở Ukraina, từ hôm qua đến sáng nay, lực lượng Không quân Ukraina tuyên bố đã bắn hạ một máy bay do thám A-50U của Nga trên biển Azov cùng với 12 drone và 2 trong số 3 tên lửa Kh-59 được quân đội Nga phóng đi trong đêm.

CQ - 2 - Chiến tranh Nga-Ukraine - Sau hai năm xâm lược Ukraina, đã đến lúc phương Tây buộc Putin phải trả giá

Đăng ngày: 24/02/2024 - 23:26

RFI

Đúng hai năm sau khi quân Nga đổ sang cuộc xâm lăng Ukraina ngày 24/02/2022, các tuần báo đều dành rất nhiều giấy mực cho cuộc chiến tranh ác liệt nhất tại châu Âu kể từ khi Đệ nhị Thế chiến kết thúc.

Một phụ nữ Ukraina cầm nến trong cuộc biểu tình ở Budapest (Hungary) kỷ niệm hai năm ngày Nga xâm lược Ukraina, 24/02/2024. AP - Denes Erdos

Trên trang bìa L’Express là một khuôn mặt vừa giống Putin vừa giống Stalin nhô lên trên một tờ giấy bạc Nga, với dòng tít lớn « Hãy buộc Putin phải trả giá ». Courrier International đăng hình vẽ một người lính ba lô trên lưng và khẩu súng trên tay đang tiến lên phía trước « Châu Âu trên ngưỡng cửa chiến tranh ». Trang nhất của The Economist dành cho bức hình vẽ Vladimir Putin đang dùng ống dòm quan sát, bên cạnh là một người đang quay lưng lại, chạy tít « Châu Âu có sẵn sàng chưa ? ». Le Point tố cáo « Từ Stalin tới Putin : Những người Pháp phục vụ cho Matxcơva ».

Cuộc xâm lăng Ukraina làm đảo lộn cả thế giới

Nhìn lại hai năm qua, Courrier International dịch bài viết của tờ El País ở Tây Ban Nha phân tích « Chiến tranh ở Ukraina đã làm thay đổi thế giới ra sao ». Bằng tác động domino, cuộc chiến đã làm đảo lộn nhiều xã hội, các nền kinh tế và thế thăng bằng ngoại giao trên toàn cầu.Ngày 24/02/2022, thế hệ trẻ châu Âu bỗng thức giấc với những hình ảnh các thành phố bị oanh tạc, những đoàn xe tăng dài vô tận, hàng loạt binh lính tiến lên, thường dân bị thảm sát, những hầm trú ẩn đầy các gia đình, những hàng dài người tị nạn, người bị thương trong bệnh viện…

Ba thập niên qua cũng đã có những cuộc chiến như ở Balkan và ở ngay Donbass nhưng chỉ giới hạn, những vụ khủng bố, những trận đánh du kích…Nhưng sự kiện vừa mới mẻ vừa quen thuộc này bỗng dưng như vừa ra khỏi màn ảnh truyền hình, xi-nê ; và là một cuộc chiến tranh cường độ cao với sự góp sức của công nghệ. Một cuộc chiến huy động toàn xã hội, hai quốc gia đối đầu, tiêu hủy những mạng sống, tài sản và cả tương lai. Con quái vật chiến tranh làm sững sờ những thế hệ trẻ châu Âu sinh ra vào thời hậu chiến, đã quen giao phó an ninh cho Mỹ, được Nhà nước phúc lợi bảo bọc, sống an bình trong việc xây dựng nền kinh tế thịnh vượng và cuộc sống tiện nghi. Họ quên mất cái giá máu mà những người trẻ đã phải trả cho đến tận năm 1945.

Những kẻ đã dựng dậy bóng ma chiến tranh ngỡ rằng sẽ nhanh chóng vô hiệu hóa quân đội Ukraina, lật đổ chính phủ Zelensky để thay bằng một chính quyền bù nhìn. Nhưng kẻ học đòi làm phù thủy đã phải ngạc nhiên với diễn biến sau đó, hàng trăm tài phiệt Nga phải vội vã bỏ chạy quân đội của cường quốc nguyên tử Nga gây thất vọng trong khi Liên Hiệp Quốc tê liệt với quyền phủ quyết của Matxcơva. El País cho rằng không chỉ là cuộc xâm lược, mà còn là sự đối đầu giữa hai quan điểm về trật tự quốc tế. Một bên dựa trên ngoại giao, đàm phán và các định chế để giải quyết xung đột, bên kia dựa vào « luật của kẻ mạnh ». Một cuộc chiến chống lại chính ý tưởng châu Âu – một không gian hợp tác, hòa bình và thịnh vượng.

Quái vật chiến tranh hủy diệt hiện tại, đe dọa tương lai

Cách tiến hành chiến tranh cũng thay đổi : bên cạnh hình ảnh những xác người bị tra tấn, bắn vào sau ót như trong quá khứ, xuất hiện các hỏa tiễn siêu thanh, drone sát thủ, điện thoại di động của chiến tranh mạng. Một trục mới chống phương Tây hình thành giữa Matxcơva, Teheran và Bình Nhưỡng ; một trục thứ ba là « các nước phương Nam » như Ấn Độ, Indonesia, Brazil muốn tìm kiếm trọng lượng lớn hơn trong trật tự mới.

Hiện thời NATO mạnh mẽ hơn với Phần Lan và Thụy Điển, mở cửa cho Ukraina – chiến thắng đầu tiên của Kiev vì Putin xua quân sang chính là để cản trở điều này. Lần đầu tiên Liên Hiệp Châu Âu (EU) vận dụng được cơ chế để gởi vũ khí, đạn dược cho Ukraina, trích ngân sách chiến lược để viện trợ 50 tỉ euro cho cuộc kháng chiến.

Những cuộc chiến khác sẽ còn diễn ra, nhất là khi không còn siêu cường nào để ngăn cản. Nếu Nga xâm lăng được Ukraina, Azerbaijan có thể hành động tương tự với Armenia, Venezuela tấn công Guyana, Trung Quốc chiếm Đài Loan hay Bắc Triều Tiên đánh vào Hàn Quốc. Con quái vật chiến tranh tái thúc đẩy chạy đua vũ trang, kỹ nghệ của thần chết nở rộ với những món tiền khổng lồ, nhất là nơi các chế độ độc tài như Iran và Bắc Triều Tiên. Châu Âu cũng phải đầu tư ồ ạt vào quân sự để phòng khi Trump đắc cử.

Về tác động kinh tế, chiến tranh gây rối loạn các chuỗi cung ứng, giá cả tăng cao, những nước nghèo bị nạn đói đe dọa vì không còn lúa mì Ukraina, các nước giàu không còn nhận được năng lượng giá rẻ, dòng người tị nạn tăng lên. Trong chiến tranh, mọi thứ đều có thể trở thành vũ khí. Bóng ma nguyên tử quay lại : khi xâm lăng Ukraina, Nga ỷ vào kho vũ khí hạt nhân và đã nhiều lần dùng nó để đe dọa các đồng minh của Kiev khiến phương Tây phải thận trọng chỉ cung cấp vũ khí nhỏ giọt, nhất là đại pháo, xe tăng, chiến đấu cơ. Giá trị răn đe của nguyên tử, chưa bao giờ được dùng đến kể từ 1945, sắp tới sẽ được các cường quốc khác vận dụng. Quái vật chiến tranh đã hủy diệt hiện tại và đang đe dọa tương lai.

Bucha và những cuộc đời bị đánh cắp trong cơn loạn lạc

Đối với những người dân Ukraina bình thường, cuộc đời họ đã bị đảo lộn hẳn vì cuộc xâm lăng – như Le Monde cuối tuần đã thuật lại trong bài phóng sự « Từ cây bút đến cây súng, một nhà văn trong chiến tranh ».  Nhà văn trẻ Ukraina Oleksandr Mykhed đã buông bút để trở thành tình nguyện quân bảo vệ đất nước, dù trước đó chưa hề biết cầm súng. Hai vợ chồng tuổi chưa đến ba mươi đã mua nhà ở Hostomel, trong một khu phố mới gần rừng thông mà đường phố mang những cái tên nên thơ không bị lịch sử chiến tranh đè nặng như « Nắng sáng », « Thơ mộng » ….

Cha mẹ anh, đều là giáo sư đại học, dọn đến Bucha để ở gần con, mua một căn chung cư trên tầng bảy nhìn ra công viên và phía xa là phi trường Hostomel. Đầu năm 2022, tin đồn đã rộ lên về nguy cơ bị quân Nga tiến đánh, Oleksandr thuyết phục cha mẹ di tản khỏi Bucha nhưng bà mẹ không chịu vì lo cho con mèo Babychka tức Baby. Tinh mơ sáng thứ Năm 24/02/2022, hai vị giáo sư văn chương thức giấc vì sức ép của bom và tiếng rú của hỏa tiễn Nga : trận đánh Hostomel đã bắt đầu. Bà mẹ đứng ở ban-công đếm : một, hai…mười ba chiếc trực thăng bay qua, cứ như trong phim Apocalypse Now.

Hai vợ chồng Oleksandr chạy khỏi Hostomel đến Tchernivtsi, nhà văn đứng trong số hàng dài người chờ tình nguyện tham gia lực lượng nhân dân tự vệ. Đơn vị của anh gồm những người từ 20 tới 60 tuổi thuộc đủ mọi giới, mỗi người đều lấy bí danh kháng chiến. Anh trở thành chiến hữu thân thiết của « Lucky », nhà nghiên cứu về cá và « Brioche », một người bán pizza. Như mọi người dân Ukraina, hai năm qua Oleksandr sống với chiếc điện thoại, theo nhịp độ những đợt cảnh báo và tin nhắn của người thân.

Về phần cha mẹ anh sau những ngày sống trong hầm trú ẩn, không còn điện nước, ngày 02/03 những chiến sĩ Ukraina tiến vào kêu gọi người dân di tản vì sẽ đánh lớn. Trên đường chạy loạn, họ mới nhận ra thảm cảnh : nhà cửa sụp đổ, xe cộ bị cháy, những xác chết trên mặt đất ; sau đó được một gia đình không quen biết bảo bọc, nhường cơm sẻ áo. Khi quân Nga đã bị đánh đuổi ngày 01/04, toàn thế giới mới biết được những gì đã diễn ra trong thời gian bị chiếm đóng : 458 xác người trong hai hố chôn tập thể hoặc rải rác ngoài vườn, hơn 1.000 thi thể thường dân trong khu vực.

Nhà của Oleksandr bị cháy một phần và bị cướp bóc tài sản, cha mẹ anh không còn muốn sống tại Bucha với những kỷ niệm kinh hoàng về những người láng giềng bị tra tấn dưới hầm nhà, sát hại, bắt bớ, họ mướn tạm một nơi khác. Mèo cưng Babychka chết một tháng sau những đợt hỏa tiễn Nga đầu tiên, vì không còn thiết đến ăn uống. Bà mẹ, giáo sư chuyên về văn chương Mỹ, nay chuyển sang đọc những cuốn sách về chiến tranh Việt Nam.

Châu Âu, sự thức tỉnh muộn màng

L’Express chỉ trích « Sự thức tỉnh muộn màng của châu Âu ». Hai năm sau khi Nga khởi đầu cuộc xâm lăng Ukraina, châu Âu vẫn chưa huy động được bao nhiêu sức lực để tránh khỏi thảm họa Kiev bại trận trước nước láng giềng to lớn và hung bạo.Hai năm chiến tranh, quân đội Ukraina đã có trên 70.000 chiến sĩ hy sinh và 120.000 bị thương, phía Nga đến 300.000 lính thương vong, và một mặt trận bị đóng băng từ nhiều tháng qua.

Cách đây một năm, L’Express đã cổ vũ « Hãy trụ vững » - trước bộ máy chiến tranh tàn bạo của Vladimir Putin, trước nguy cơ bị công luận thờ ơ, Hoa Kỳ trong chiến dịch bầu cử không thể thực hiện cam kết viện trợ. Vòng công du mới nhất của tổng thống Volodymyr Zelensky tại Berlin, Paris và Munich đã giúp cứu vãn được điều cốt yếu : đánh thức lương tâm, báo động với các nhà lãnh đạo về an ninh. Và với những ai còn nghi ngờ mục đích đen tối của Vladimir Putin, thì cái chết của Alexei Navalny hôm 16/02 đã nhắc nhở rằng tổng thống Nga tại vị từ một phần tư thế kỷ sẵn sàng làm mọi cách để có thể cai trị mãn đời.

Tuần báo kêu gọi con bồ câu châu Âu hãy thức tỉnh, sau thời gian quá lâu dựa vào sự bảo vệ của Mỹ, những tuyên bố thẳng thừng của Donald Trump về NATO như một gáo nước lạnh. Hiện châu Âu chưa thể tự lực, « kinh tế chiến tranh » mà Emmanuel Macron hứa hồi tháng 6/2022 được khởi động quá chậm. Nhưng cuộc chơi chưa kết thúc. Việc Anh, Pháp, Đức ký thỏa thuận an ninh song phương với Kiev mới đây cho thấy một bước ngoặt ở châu Âu. Không còn là việc « bố thí » cho một ít đạn trong kho, những chiếc xe tăng già nua hay một ít hỏa tiễn, mà là giúp Kiev tạo dựng một kỹ nghệ quốc phòng thực sự trong vòng hai năm. Trước mắt, cần khẩn cấp chi viện cho quân đội Ukraina đạn dược, vũ khí cần thiết.

Vị đắng trong dịp kỷ niệm hai năm

Le Point nói về « Ukraina, một dịp kỷ niệm đắng cay ». Các nhà lãnh đạo châu Âu bắt đầu hiểu rằng chiến thăng của Putin có nghĩa là thất bại của châu lục.Vladimir Putin có thể hài lòng nhân kỷ niệm năm thứ hai cuộc xâm lăng Ukraina. Alexei Navalny, khuôn mặt chủ chốt chống độc tài đã qua đời trong gu-lắc tận Bắc Cực ; phản ứng của phương Tây nhìn chung là chừng mực. Thành phố kỹ nghệ Avdiivka bị chiếm có thể dẫn đến thất bại ở một số nơi khác do quân đội Ukraina không còn đạn, viện trợ Mỹ vẫn bị treo. Điểm sáng duy nhất là trong Hội nghị an ninh Munich lần thứ 60, những người có trách nhiệm, sững sờ trước sự độc ác của Putin đã ý thức được vấn đề.

Từ lâu vẫn là một trong những người ôn hòa với Kremlin, tổng thống Emmanuel Macron khi tiếp đồng nhiệm Volodymyr Zelensky tại Paris hôm 16/02 đã tuyên bố : « Nước Nga của Vladimir Putin đã trở thành một tác nhân gây bất ổn cho thế giới một cách có phương pháp ». Muộn còn hơn không, nhưng phương Tây đã mất bằng ấy thời gian mới nhận ra thực tế ! Từ năm 2014 Putin đã sáp nhập Crimée, chiếm Donbass, nhưng suốt mười năm qua châu Âu không quan tâm đến những cảnh báo.

Cuộc xâm lăng thực tế đã bắt đầu từ mười năm trước

Trả lời La Croix Hebdo, nhà đấu tranh Oleksandra Matvytchuk, giải Nobel Hòa bình 2022 khẳng định thực ra cuộc xâm lăng của Nga đã bắt đầu từ tháng 2/2014. Ngay từ lúc đó, Trung tâm vì tự do dân sự, tổ chức phi chính phủ nơi cô làm việc đã đưa những ê-kíp cơ động đến Crimée và Donetsk, Luhansk để thu thập bằng chứng tội ác chiến tranh. Những vụ bắt cóc, hãm hiếp, tra tấn, sát hại thường dân đã xảy ra từ lúc đó tại vùng chiếm đóng. Đó là những câu chuyện khủng khiếp về những người bị đánh đập, chặt ngón tay, rút móng tay, sốc điện…trước mắt người thân - một địa ngục trần gian.

Cô đã gởi báo cáo đến tất cả những tổ chức quốc tế, từ Liên Hiệp Quốc đến Hội đồng Châu Âu, Liên Hiệp Châu Âu nhưng vô ích. Oleksandra Matvytchuk phẫn nộ kể : « Bạn nói chuyện với một phụ nữ mang thai bị bắt vô cớ rồi đánh đập dẫn đến trụy thai, và bạn biết rằng trong lúc trao đổi, những vụ tương tự đang diễn ra tại 143 trại tạm giam bất hợp pháp khác đã được nhận diện ». Nhưng cộng đồng quốc tế vẫn làm ngơ trước tình trạng vi phạm nhân quyền ở những vùng đất Ukraina bị Nga chiếm đóng.

Những người Pháp làm tay trong cho Matxcơva

Sau khi L’Express tuần trước đã công khai việc cựu chủ bút tuần báo Philippe Grumbach làm gián điệp cho KGB, đến lượt Le Point dành hẳn một hồ sơ về những người Pháp tiếp tay cho Kremlin. Những kẻ nằm vùng ngỡ rằng chủ nghĩa cộng sản là vĩnh cửu, không biết rằng hồ sơ lưu trữ một ngày nào đó sẽ lên tiếng, vì ông chủ lưu lại tất cả. Nhà báo Vincent Jauvert khi lục lọi tàng thư của tình báo Praha, đã nhận thấy nước Pháp là mảnh đất màu mỡ cho KGB với ít nhất 35 nhà báo được trả tiền để cộng tác, trong đó có những tên tuổi của đài Europe 1, tuần báo Nouvel Observateur

Từ 1972, Vassili Mitrokhine, trưởng phòng lưu trữ của KGB đã sao chép và chôn giấu tài liệu ở « datcha » của mình đến tận khi về hưu năm 1984. Khi sang Anh lưu vong, nhà sử học Christopher Andrew đã hợp tác với Mitrokhine để công bố trong một cuốn sách năm 1999, và kho dữ liệu bắt đầu được giải mật năm 2014.

Nhưng tại sao lại là Pháp ? Từ 1944, Stalin đã coi Paris là mục tiêu gây bất ổn trong mọi lãnh vực, người Pháp thường ba hoa, đồng tiền dễ quyến rũ trong thời buổi khó khăn sau chiến tranh, và Paris lúc đó thiếu nhân sự để xử lý cả một núi báo cáo. Và vì giới báo chí thân cận với các chính khách, qua đó có thể thăm dò được chủ trương. Mối liên hệ nguy hiểm này dưới hai dạng : tình báo chính trị và bóp méo thông tin. Le Point kể thêm một số cái tên nữa như Georges Pâques, từng lãnh đạo bộ phận truyền thông của NATO ; Charles Hernu, cựu bộ trưởng quốc phòng…

Tăng mạnh quân viện cho Kiev để đánh bại Putin

Theo Le Point, lẽ ra phải vũ trang cho Ukraina một cách nghiêm chỉnh, đặt kỹ nghệ quốc phòng trong tình thế thời chiến. Và vấn đề không chỉ là đạn dược, đại bác.  Bài học chính của cuộc chiến là sự kháng chiến dũng cảm của dân tộc Ukraina khi bị một cường quốc nguyên tử siêu vũ trang xâm lược. Đan Mạch đã tặng toàn bộ kho đạn pháo cho Kiev, nhưng Pháp vẫn từ chối giao những chiến đấu cơ Mirage 2000-D cũ, Đức không muốn chi viện hỏa tiễn tầm xa Taurus. Cuộc xâm lăng Ukraina là hậu quả bi kịch từ chính sách hòa hoãn với Vladimir Putin của phương Tây.

Tuần tới tổng thống Nga sẽ tự tặng cho mình thêm sáu năm nữa ở Kremlin thông qua trò hề bầu cử. Chỉ có các tăng mạnh viện trợ quân sự cho Ukraina mới có thể làm thất bại tham vọng của ông ta và bảo đảm cho sự sống còn của Ukraina. Nhiều lãnh đạo quốc phòng châu Âu mới đây đã cảnh báo nếu không bị chận lại ở Ukraina, Nga sẽ tấn công các nước NATO trong những năm tới. Những ai bác bỏ giả thiết này, nói rằng một cuộc chiến như vậy không có lợi cho Matxcơva, cần nhớ lại là họ cũng đã từng tuyên bố y hệt hồi năm 2022.

Không có Mỹ, châu Âu có thể tự bảo vệ ?

Nhưng liệu châu Âu có thể tự vệ mà không nhờ đến Hoa Kỳ hay không ? Đây là câu hỏi lớn được The Economist đặt ra.Châu Âu nay có thể sản xuất được 1 đến 2 triệu quả đạn vào cuối năm 2024, nhưng có thể là quá muộn đối với Ukraina, đang cần 1,5 triệu rưỡi quả ngay trong năm nay. Chi tiêu quốc phòng đã tăng lên đáng kể, ít nhất 18/28 thành viên châu Âu của NATO sẽ đạt mức 2 % GDP trong năm 2024, với tổng chi 380 tỉ euro.

Nhiều tiền hơn vẫn chưa đủ, cần có lực lượng sẵn sàng chiến đấu như các sĩ quan tham mưu điều hành các tổng hành dinh lớn, năng lực tình báo và giám sát, drone, vệ tinh, hậu cần…Ba Lan là một điển hình đáng học hỏi, đầu tư đến 4 % GDP cho quân đội. Các giàn Himars của Ba Lan có thể bắn trúng mục tiêu cách xa 300 kilomet nhưng tình báo của nước này không thể nhìn xa đến thế, nên phải dựa vào Mỹ.

Châu Âu có thể tập hợp nguồn lực, nhưng các quốc gia có kỹ nghệ quốc phòng lớn như Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha thường không thống nhất được mục tiêu đầu tư và cách phân công sản xuất. Nếu chiếc dù nguyên tử của Mỹ biến mất hoàn toàn, Pháp có thể chia sẻ với các láng giềng về năng lực răn đe, nhưng số đầu đạn hạt nhân của Anh, Pháp hãy còn quá ít. Theo tổng thư ký NATO, Liên Hiệp Châu Âu không thể bảo vệ châu lục, 80 % chi tiêu quốc phòng của NATO đến từ các đồng minh ngoài EU.